Chạy Đâu Cho Thoát

Chương 67: Mộng Lạnh vừa giận vừa đáng yêu

Bữa cơm này, Mạnh Cổ lấy tay nghề bác sĩ để kho cá.

Trần Nhược Vũ không thể chứng kiến được nữa, đành phải động tay vào công việc, sau đó cô phát hiện sự nghiệp nấu cơm của bác sĩ Mạnh đã tan tành, bác sĩ đã quên bấm nút nồi cơm, gạo vẫn chưa thành cơm. Vì thế, chờ cơm chín thì đồ ăn cô xào đã nguội ngắt.

Sau khi ăn xong cô phải dùng số lượng thời gian gấp đôi để sửa sang lại phòng bếp như lúc ban đầu.

Mạnh Cổ chứng kiến sự thất bại của mình nhưng anh lại rất cảm động, láu lỉnh hệt như một chú mèo nhỏ. Đúng, Trần Nhược Vũ của anh, hỏi thì đáp, mà đáp thì luôn tỏ ra cố gắng hết mình.

“ Rõ ràng em thấy anh mua bít tết đắt chết người ở siêu thị cơ mà.”

“ Đúng là anh có rán bít tết.”

“Rán như nào?.”

“ Dùng gia vị của Doãn Tắc ướp bít tết, sau đó thả vào trong nồi rán, để đến khi rán chín thì gọi Doãn Tắc mang nước sốt tới, là xong.”

“ Em còn thấy trong tủ lạnh của anh có một đống đồ ăn.”

“ À, tình huống lúc đó là anh muốn hẹn em tới nhà ăn cơm, nên anh cần chuẩn bị trước một chút. Kết quả là em nổi giận đùng đùng còn mang cả cặp lồng cơm móng giò đi mất.”

“...” Trần Nhược Vũ không biết nên nói gì, được rồi, ác bá tiên sinh là một nghệ trù nổi tiếng chỉ là do cô tưởng tượng.

“ Thật ra mỗi người chúng ta có sở trường riêng là được rồi.” Da mặt của người đàn ông này siêu dày, còn nói năng hùng hồn miệng đầy lí lẽ: “ Sau này anh phụ trách phòng khách, em phụ trách phòng bếp.”

Trần Nhược Vũ lườm anh một cái.

Hôm nay, lúc rời đi kế hoạch của Mạnh Cổ chưa thực sự chu toàn, nhưng sau biểu hiện này là sự chờ mong đầy giá trị.

Buổi tối, Trần Nhược Vũ nằm ở trên giường, cô bật cười.

Cô vừa mới bắt đầu yêu anh, ngoại trừ cái bản tính xấu xa của anh ra thì mọi mặt của anh đều rất tốt, hiện tại lại cảm thấy cho dù tính anh xấu nhưng cũng không vấn đề gì cả.

Đào hoa tiên sinh kì thực chính là một người đàn ông không bình thường.

Cánh đào bay đi, còn lại những nụ đào. Aiz, không đúng, các cô ấy không thể bay đi được, tạm thời cô chỉ có một người.

Trần Nhược Vũ mang theo nụ cười chìm vào mộng đẹp.

Nếu cô là một người phụ nữ bình thường, mà Mạnh Cổ cũng sẽ là một người đàn ông bình thường, cho nên chuyện tình của hai người cũng nên diễn ra theo dạng bình thường, phổ thông nhất.

Mỗi ngày điện thoại chỉ dùng để gởi tin nhắn, mỗi tuần gặp hai ba lần. Tuy rằng không phải dạng tình yêu bắn tung tóe ra bốn phía nhưng Trần Nhược Vũ rất hài lòng. Mạnh Cổ tuy rằng rất bận, muộn không nói, còn nếu đột ngột hủy hẹn cô cũng không để tâm, cảm thấy rất bình thường.

Trần Nhược Vũ gọi điện cho Lương Tư Tư, gọi đến mấy lần cô ấy mới nghe máy, sau đó kể chuyện tình yêu với Mạnh Cổ, sau đó hỏi thăm tình hình của Lương Tư Tư.

Lương Tư Tư chỉ nói rằng mọi chuyện vẫn tốt, còn những chuyện xấu khác không đề cập tới, nói rằng cô ấy vẫn sống tốt, bảo Trần Nhược Vũ đừng quá lo lắng. Dù thế nào thì Trần Nhược Vũ cũng chẳng yên tâm được, có đôi khi cô lại ngẫu nhiên lấy ra mấy quyển tiểu thuyết ngôn tình mà Lương Tư Tư để lại trong ngăn tủ, cảm thấy Tư Tư đang yêu, nhưng so với cô thì Tư Tư có khát vọng tình yêu lớn hơn.

Mà người có khát vọng luôn là người yếu đuối.

Trong lúc này, người bên thành phố C gọi điện tới, một cú là người trong nhà gọi tới, theo thường lệ hỏi chuyện của Trần Nhược Vũ và Chu Triết tiến triển như thế nào rồi, Trần Nhược Vũ rất muốn nói rằng mình đã có bạn trai, nhưng rốt cục cô vẫn không nói. Nhà cô và Mạnh Cổ còn chưa trao đổi qua, cha mẹ cô thì thích sĩ diện, cô suy nghĩ trước tiên nên nói qua loa một chút. Cho rằng chuyện yêu đương là chuyện của hai người, nhưng sau này có thể sống chung cho nên cũng cần sự đồng thuận từ phía cha mẹ.


Cú điện thoại thứ hai là của người bạn tốt Dương Dương, nói rằng tết âm lịch, Tề Na muốn tụ tập với bạn học, rủ Trần Nhược Vũ tới. Dương Dương nói, bọn họ và mấy người khác đã lén lút tìm kiếm chứng cớ vụ Cao Ngữ Lam bắt cá hai tay với Lưu Vĩ Bình, thì ra năm đó chính Tề Na đã phá rới, Lữu Vĩ Bình thực sự có ý với Cao Ngữ Lam cho nên Tề Na lợi dụng chuyện này để rủ mọi người diễn vở kịch bắt kẻ thông dâm, vừa xướng vừa diễn.

Dương Dương nói: “ Nhược Vũ, bạn sẽ tới chứ? Chúng ta nên gọi cả Lưu Vĩ Bình tới nữa, chuyện năm đó, trong lòng chúng ta cũng hiểu rõ ai cũng cảm thấy không thoải mái, vẫn là nên làm cho rõ ràng. Bạn và Lam Lam chịu không ít oan ức. Cho dù Lưu Vĩ Bình không thể tới làm chứng, chúng ta cũng không thể để Tề Na kiêu ngạo mãi như vậy được, cô ta còn định mời cả Lam Lam tới nữa, hẳn là muốn làm mất mặt bạn ấy. Lần này chúng ta tới, nên nói cho rõ, không thể để Lam Lam chịu tủi nhục.”

Trần Nhược Vũ bật cười: “ Dương Dương, Lam Lam thời gian qua rất tốt, hạnh phúc tới mức phải khiến người khác hâm mộ. Mình biết các bạn có lòng nhưng mình cảm thấy Lam Lam đã không giống với trước kia, hiện tại cô ấy đã có chỗ dựa, hẳn là chẳng phải sợ gì Tề Na. Bạn yên tâm, mình sẽ tham gia họp lớp.”

Cúp điện thoại, Trần Nhược Vũ gọi điện cho Cao Ngữ Lam. Trong khoảng thời gian này hai người cũng gặp qua nhua, đối với Cao Ngữ Lam phát triển tình cảm vô cùng thuận lợi, tiến triển như vũ bão, Trần Nhược Vũ cảm thấy rất hâm mộ.

Cô và Cao Ngữ Lam nói chuyện về buổi họp lớp, chỉ cần biết Cao Ngữ Lam được mời tới, nhất định cả hái ẽ đi. Sau đó, hai người hẹn nhau, Trần Nhược Vũ nói về chuyện nhà cửa của Cao Ngữ Lam.

“ Nhà của bạn đúng là rất tiện nghi.”

“ Cũng chi là một căn phòng thôi.”

“ Lam Lam, bạn mau gả đi, không được chần chữ nữa, chuyển đến nhà của ông chủ Doãn ở. Dù sao hai người cũng ở chung rồi, nên chuyển đến nhà ông chủ Doãn cũng như vậy cả thôi. Vậy thì có thể nhượng lại nhà này cho mình.” Chuyện nhà cửa khiến cho Trần Nhược Vũ cảm thấy rất có áp lực, tuy rằng cô đã nhờ vả Triệu Hạ tìm giúp căn nhà khác, chuyển tới đó có thể an tâm công tác, cũng nên chuẩn bị từ sớm.

Điện thoại đầu bên Cao Ngữ Lam sau khi nghe câu nói của Trần Nhược Vũ: “ Dù sao hai người cũng ở chung” xấu hổ đến đỏ cả mặt, đáp lại vài câu cho có lệ. Sau đó, cô dốc sức giúp Trần Nhược Vũ tìm phòng, thật ra nếu chuyện này nói với Doãn Tắc cũng chẳng khác gì với Mạnh Cổ, đảm bảo Doãn Tắc sẽ đưa chuyện.

Vì thế, tốc độ phát triển sẽ nhanh hơn. Mạnh Cổ có thể thực hiện kế hoạch to lớn của anh.

Hôm nay lúc tan tầm, nhận được điện thoại của Mạnh Cổ: “ Trần Nhược Vũ, em nhận được bưu phẩm của anh chưa? Sao không trả lời.”

“ Chuyển phát cái gì vậy?.”

“ Người chuyển phát chưa tới? Hừm, bên đó làm việc không hiệu suất chút nào cả. Để anh gọi điện hỏi một chút.”

Anh nói gọi điện hỏi mà hơn nửa ngày cũng không thấy gọi lại, Trần Nhược Vũ cảm thấy hơi lo lắng. Rốt cuộc anh chuyển phát nhanh thứ gì chứ?

Cô đành gọi điện cho anh, điện thoại chờ khá lâu mới thấy anh nghe máy.

“ Anh gởi gì cho em vậy?.”

“ Là một bất ngờ.”

“Bất ngờ gì chứ?.”

“ Nói ra sẽ không còn bất ngờ nữa?.”

“ Kẹo sầu riêng?.”

“ Chiêu đó dùng qua rồi, không có gì mới mẻ.”

“ Hoa?.”

“ Cô gái à, ngày đó anh tặng hoa, kết quả em hỏi giá rồi nói số tiền mua hoa có thể mua được mười cân cải bông, ra lệnh cho anh về sau không được mua nữa, nhớ lại chưa?.”

“ Vâng.” Đúng là có chuyện như này, trái tim cô như rỉ máu, bó hoa kia có thể mua được một đống đồ ăn.

“ Vậy rốt cuộc anh gởi thứ gì vậy? Chuyển phát nhanh như nào rồi?.”


“ Anh ta nói hiện đang có rất nhiều thứ cần chuyển, cho nên sẽ tới muộn. Anh bảo với bên đó là mai chuyển cũng được, em không phải chờ nữa đâu, tan làm sớm đi, về nhà nghỉ ngơi. Hôm nay anh bận, tối mai chúng ta cùng đi ăn cơm, được không?.

“ Vâng.” Hiện tại cô còn tâm trí đâu mà nghĩ tới việc ăn cơm, cô đang tò mò xem thứ mà anh chuyển cho cô là gì.

“ Vậy rốt cuộc anh chuyển gì cho em?.” Cô có dự cảm không được tốt.

“ Ngày mai nhận được em sẽ biết.”

“ Không được, bây giờ em muốn biết.”

Mạnh Cổ bị ép, không còn cách nào: “ Chi phiếu thôi mà.”

“ Anh nói cái gì?.” Trần Nhược Vũ gào rú vào điện thoại, đứng phắt dậy. Đồng nghiệp xung quanh đều kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô, cô đành cầm di động chạy ra bên ngoài.

“ Bác sĩ Mạnh, sao anh lại dùng cách buồn nôn như vậy đưa tiền cho em.”

“ Đương nhiên không phải. Anh như vậy có thấy phong phú không? Đó không phải là chi phiếu bình thường, mà là tiền lương của anh.” Mạnh Cổ cảm thấy mình vô cùng thông minh. Đây chính là hành động lãng mạn lại rất cảm động.

“ Anh nói cái gì?.” Trần Nhược Vũ cảm thấy như muốn điên lên: “ Anh đang nói đùa phải không?.”

“ Anh không hay nói đùa.” Được rồi, Mạnh Cổ thừa nhận, người con gái của anh đang có phản ứng như này tuyệt đối có thể tin chắc rằng đang rất cảm động.

“ Anh để tiền lương trong túi văn kiện, sau đó đưa cho nhân viên chuyển phát, sau đó người ta cầm túi văn kiện ấy, bây giờ không biết đang ở chốn nào?.” Trần Nhược Vũ gào thét ở trong lòng.

“ Ừm.” Mạnh Cổ không kìm chế được lên tiếng biện hộ cho bản thân: “Theo như quy trình là như vậy, anh đưa văn kiện cho nhân viên chuyển phát, sau đó họ đưa về công ty rồi đưa cho nhân viên đi giao hàng, cho nên sẽ không thể tồn tại những chuyện bỏ trốn như em nói, hơn nữa nhân viên chuyển phát cũng không biết bên trong là cái gì, anh đã để nó trong chiếc hộp, giống như quà tặng vậy, rất an toàn. Hơn nữa họ cũng không có mật mã để mở...”

“ Đưa số điện thoại người chuyển phát cho em!.” Trần Nhược Vũ một câu cắt phăng lời của anh, hiện tại hai từ ‘ hỗn loạn ‘ không đủ để hình dung tâm trạng của cô.

Mạnh Cổ đọc dãy số, Trần Nhược Vũ chạy về bàn làm việc, nhớ kĩ số điện thoại, sau đó cúp máy của anh, gọi điện thoại cho nhân viên chuyển phát. Người chuyển phát trả lời hệt như Mạnh Cổ ban nãy, có nhiều hàng cần phải giao, phải sáng mai mới tới được chỗ cô.

“ Mặc kệ anh có bao nhiêu thứ cần chuyển, văn kiện của tôi là quan trọng nhất, tôi chờ anh, chờ đến mấy giờ cũng được.” Trần Nhược Vũ ăn nói hùng hổ, người chuyển phát nhanh bị đàn áp vô cùng. Ấp úng trả lời giải thích về thời gian giao hàng.

“ Đừng nói như vậy, ngày hôm nay tôi nhất định phải lấy được văn kiện ấy, anh không đến được thì tôi đến lấy! Anh nói đi, anh đang ở đâu?.” Đó là tiền lương, tên phá sản kia không biết nặng nhẹ chơi đùa cũng quá trớn, gởi chi phiếu bằng cách này muốn đùa co sao? Nếu hôm nay cô không tận mắt nhìn thấy tờ chi phiếu, sao có thể ngủ được chứ!

Cuối cùng, nhân viên chuyển phát nhanh bị Trần Nhược Vũ dọa cho sợ, đành đồng ý sẽ ưu tiên giao hàng cho cô trước, như vậy Trần Nhược Vũ mới chịu bỏ qua.

Nói chuyện xong, cô gọi ngay cho Mạnh Cổ, nói rằng nhân viên chuyển phát sẽ giao hàng cho cô luôn, cô sẽ ở công ty chờ, sau đó tỏ ra hung hăng: “ Hôm nay mà không nhận được, em sẽ không tha thứ cho anh.” Không đợi Mạnh Cổ trả lời, cô liền dập máy.

Cầm di động mà cả bụng nguyên một cục tức, nhìn màn hình di động có hình đào hoa tiên sinh cô dùng sức đập mạnh vào gáy anh một cái. Đầu óc của phái mạnh rốt cuộc phát triển như thế nào vậy? Chuyển tền lương cho bạn gái bằng cách này, gọi là lãng mạn với chả cảm động sao?

Thật đúng là điên rồ, dọa người đến sắp chết.

Trần Nhược Vũ đợi cho đến khi nhận được văn kiện. Cô cẩn thận kiểm tra tỉ mỉ sau đó mới kí tên. Nhân viên chuyển phát thấy cô hung hăng như vậy cảm thấy hơi sơ sợ, Trần Nhược Vũ mạnh tay xé bao kiểm tra.

Mở bao văn kiện ra, nhìn thấy hộp quà tặng, mở ra vừa hay thấy tấm chi phiếu bình yên vô sự nằm trong hộp, cô thở phào một hơi, lúc này mới chịu kí tiếp vào giấy nhận hàng.

Nhân viên chuyển phát nhìn vào trong chiếc hộp, có vẻ hiểu được phần nào: “ Bạn trai cô rất hào phóng.”

Trần Nhược Vũ liếc mắt một cái: “ Nghe anh nói như tôi đang được ông chủ chu cấp vậy?.”

“ Sao có thể như vậy được, nhìn cô không giống với người được bao nuôi.” Chú chuyển phát nhanh khoát tay, nói là nói như vậy, trên mặt cũng biểu tình vẻ trái ngược. Đi ra bên ngoài còn lầm bầm một câu: “ Đầu năm nay, kiểu người nào cũng có.”

Trần Nhược Vũ nhìn thấy mọi thứ vẫn còn nguyên, cơn tức cũng giảm dần, nhưng nghĩ tới Mạnh Cổ dùng cách này hù dọa cô, hù chết cô còn chưa tính, còn khiến người khác cảm thấy cô là người phụ nữ như vậy, có chút không thoải mái. Cô gọi điện cho Mạnh Cổ, kể lể về việc này rồi muốn gặp mặt anh nói chuyện.

Buổi tối, Trần Nhược Vũ nằm ở trên giường, cầm tờ chi phiếu của Mạnh Cổ ngắm nhìn. Lúc này mọi chuyện cũng qua rồi, cô không còn tức nữa, ngược lại còn thấy cảm giác ngọt ngào, muốn gọi cho Tư Tư.

Được rồi, người đàn ông này đem tiền lương đưa cho cô, tuy rằng quá trình hơi kinh khủng một chút, nhưng cầm tờ chi phiếu trên tay, cảm giác rất đỗi ngọt ngào.

Ác bá tiên sinh à, anh là tinh anh trong xã hội ư, anh quá ngây thơ.

Nhưng mà, ngây thơ lại rất đáng yêu.

Không phải, không thể cảm thấy anh rất đáng yêu, làm ra chuyện ngu ngốc như này, miễn cưỡng cho là đáng giận, đáng yêu mới đúng.

Chỉ có điều, có một chút, đáng yêu mà thôi.