Chấp Niệm - Thiệu Ly

Chương 27

Cẩm nhịn cười dẹp những thứ trên bàn nhưng lại không cất bàn đi, dùng khăn lau sạch rồi ngồi bên giường nhẹ nhàng nói: “Đã ngủ mấy ngày mà bây giờ còn muốn ngủ, nếu ngại ngồi mệt thì lấy tay chống lên bàn, chúng ta nói chuyện đi! Tiện thể bồi dưỡng tinh thần.”

“Tôi với anh có cái gì để nói?” Đông chống bàn, lười biếng trả lời.

“Biết ai muốn đưa em vào chỗ chết không?” Cẩm hỏi.

“Nhiều lắm, không nhớ… hết.” Đông thuận miệng đáp.

“Em nha, làm việc đừng quá tuyệt tình, để cho người ta một con đường sống.” Cẩm nhân cơ hội chỉ bảo: “Chó nổi nóng sẽ vượt tường, huống chi là người đã trải qua nhiều chuyện.”

Lời đề nghị cực kì không thú vị, Đông gục xuống bàn, miễn cưỡng nói: “Tôi chính là chó bị ép điên nên mới đập tường đó thôi! Nếu đã đập tường thì cần gì quan tâm sẽ cắn ai hay hậu quả là gì?”

Thật là không nói đạo lí, Cẩm hỏi ngược lại: “Bây giờ em là chủ tịch tập đoàn Bạch Xuyên, rõ ràng rất thuận buồm xuôi gió, ai có thể làm gì em?”

Ngồi thẳng người lên, cậu nhìn anh, bất ngờ hỏi: “Bây giờ anh nhìn thấy vết thương sau lưng của tôi không?”


Giật mình, Cẩm lắc đầu: “Không nhìn tới.”

Đông chống cằm, khẽ cười nói: “Anh chỉ nhìn thấy cảnh tôi là chủ tịch, vậy anh có biết làm sao tôi lại ngồi được vị trí này hay không? Anh có biết vì cái vị trí này tôi đã trả cái giá đắt như thế nào hay không?”

Cẩm không nói gì, lúc đầu anh chỉ biết ở nhà cậu không được yêu thương, vừa rồi anh mới hiểu, không những không không được cưng chiều mà thậm chí còn là một đứa con riêng không được thừa nhận, thân phận và địa vị như vậy rất khó để sinh tồn trong thế gia đại tộc, có thể đạt được ngày hôm nay, thật không biết cậu đã chịu bao nhiêu đau khổ, nhịn bao nhiêu chua xót.

Nghĩ đến đây, anh cũng không khuyên cậu nữa, cậu muốn tùy hứng thế nào thì cứ tùy cậu đi! Cục diện rối ren như ngày hôm nay tuy anh không thể thu xếp được nhưng bảo hộ cậu thì vẫn được.”

‘Bảo hộ cậu’… Không biết từ khi nào anh đã kéo cậu nép vào cánh chim của mình.

Nhìn lại Đông, cậu vẫn nhìn lại anh bằng vẻ mặt lạnh lùng vô tình…

Oan gia! Thật không hiểu tại sao anh lại đụng đến vị oan gia này…


===================Dải phân cách n====================

Tối thứ sáu lại gặp được Đông… lần nữa, một chút Cẩm cũng không vui vẻ nổi, cả người cậu mệt mỏi, sắc mặt còn kém hơn so với khi ở bệnh viện.

Tiểu Mộ vừa thấy vết thương trên lưng cậu hốc mắt liền đỏ, Cẩm cũng nhíu mày thật chặt, nhiều ngày như vậy mà miệng vết thương vẫn chưa thu nhỏ lại.

Tuy là có nhiều thêm một ngày thứ bảy nhưng thực tế Đông vẫn đợi đến giữa trưa chủ nhật mới đi, ở nhà họ Cẩm có nhiều người quan tâm cậu như vậy, mới dưỡng có hai ngày, thần sắc và tinh thần chuyển biến tốt lên không ít.

Tiếc là ngày vui chóng tàn, đợi đến tuần tiếp theo đến nhà họ Cẩm người lại giống hệt hoa trong am.

Một vòng lại một vòng tuần hoàn như thế. Qua hơn một tháng, khi Cẩm nhìn thấy vết thương khó khăn lắm mới thu nhỏ miệng lại, cuối cùng cũng có dấu hiệu hồi phục hoàn toàn lại bị nứt ra thì không nhịn được nữa mà nổi điên.

“Khi nào em mới thôi ép buộc bản thân mình?” Cẩm nhìn miệng vết thương, vừa tức vừa xót.

“Chờ tới khi tôi không còn ngồi ở vị trí này.” Người nằm úp sấp không hề quan tâm đáp.

“Không còn ngồi vị trí này.”… Cẩm âm thầm cắn răng, đem những lời này khắc vào trong lòng…