Chân Tiên

Chương 809: Giết người tế cờ (hạ)


Cửu Hoa đạo nhân vừa nhìn Ngọc Dương Tử và Hư Thiên Tông ở mặt đối lập, lập tức cho thấy thái độ, rất nhanh đứng thành hàng, cùng với những Ngọc Dương Tử đại biểu thế lực Thái Hư Cung đứng với nhau.

Hư Tương Trần cười lạnh một tiếng, nói:

- Chiến Thần Lệnh thuần dương thuần cương, chỉ có những tu sĩ tu luyện công pháp hệ hỏa chí dương chí cương mới có thể phát huy được lực công kích mạnh nhất, Ngọc Dương sư huynh, mặc dù trong tên của ngươi có một chữ dương, nhưng công pháp tu luyện lại là Thái Hư chân kinh, thuộc về đường lối âm nhu, so với thuộc tính của Chiến Thần Lệnh hoàn toàn tương phản, sao có thể phát huy được uy lực của Chiến Thần Lệnh? Có Chiến Thần Lệnh hay không đối với thực lực của ngươi căn bản không có bao nhiêu khác biệt, hà tất phải nói đàng hoàng như vậy, lời lẽ chính nghĩa như vậy? Tất cả mọi người đều rất sáng suốt, người nào không thấy rõ ràng trong mắt? Người nào không hiểu rõ trong lòng?

- Hắc hắc hắc hắc…

Trên mặt Ngọc Dương Tử co rúm, phát ra tiếng cười hắc hắc, Hư Tương Trần hoàn toàn đã vạch trần mặt mũi của hắn, nếu còn tiếp tục giả bộ rõ ràng chính là làm trò cười cho người khác, lập tức không còn ra vẻ, quát lớn:

- Ta chính là muốn Chiến Thần Lệnh thì tính sao? Nếu cường giả ba tộc nhân, vu, yêu đã vây khốn Hư Thiên Tông, Hư Thiên Tông ngay cả con ruồi cũng không bay ra ngoài được, nếu Cổ Thần đang ở trong Hư Thiên Tông, hắc hắc, vậy thì hắn chắp cánh cũng khó thoát, ngươi không tìm ra Cổ Thần vậy thì bản tọa tự đi tìm, bản tọa sẽ lật toàn bộ Hư Thiên Tông lên trời, nhìn xem Cổ Thần có thể trốn tới đâu?

Lời này đã triệt để bộc lộ suy nghĩ trong lòng Ngọc Dương Tử, Chiến Thần Lệnh thế nhất định phải có, Cổ Thần không giao cho hắn thì hắn cũng muốn đoạt vào tay.

Nguyên bản vóc người Ngọc Dương Tử rất nhỏ bé, là người thấp lùn nhất trong những cường giả cái thế có mặt tại đây, trên khuôn mặt nhỏ gần theo thanh âm càng lúc càng cao, thần thái càng lúc càng hung ác, bộ dáng vô cùng ghê tởm vặn vẹo.

Biểu tình của Ngọc Dương Tử hoàn toàn phá vỡ hình tường thường ngày, không ít cường giả Đạo môn đều sinh cảm giác chán ghét trong lòng, thế nhưng bởi vì e ngại thực lực cường đại của Ngọc Dương Tử, vì vậy không người nào dám chỉ trích.

Ngọc Dương Tử chính là người có thực lực cường đại đứng hàng thứ nhất trong những cường giả thượng cổ thoát khốn ra ngoài, hoàn toàn cùng cấp bậc với năm người Cơ Lăng Hư, Thánh Ưng đại vương, Kim Thai tôn giả, Thiên Mục đại vu, Long Nguyên, thực lực hơn xa tu sĩ Hợp Đạo sơ kỳ bình thường khác.

Thấy thần thái Ngọc Dương Tử bừa bãi, Hư Tương Trần cả giận nói:

- Nơi này chính là Hư Thiên Tông ta, Ngọc Dương Tử, sợ rằng không phải do ngươi có thể làm càn như vậy, Thiên Tinh Hóa hư đại trận của bản tông…

- Ha ha ha ha…

Ngọc Dương Tử cười ha hả, cắt đứt lời Hư Tương Trần nói:

- Hư Thiên Tông thoát thai từ Thái Hư Cung, Thiên Tinh Hóa Hư đại trận cũng thoát thai từ rất nhiều cổ trận của Thái Hư Cung, ngươi nghĩ rằng Thái Hư Cung sẽ không có phương pháp phá giải Thiên Tinh Hóa Hư đại trận hay sao? Hư Tương Trần, bản tọa niệm tình ngươi là Đạo môn nhất mạch ta, tìm Cổ Thần cho bản tọa, bản tọa có thể bỏ qua chuyện ngươi dám làm càn, nếu không ngươi nhất định phải trả giá lớn đối với hành động hôm nay.

Hư Tương Trần xì một tiếng, nói:

- Hư Tương Trần ta đúng là muốn chết, thế nào? Ngọc Dương Tử, chẳng lẽ ngươi còn muốn diệt trừ ta hay sao? Hừ! Tuy ngươi mạnh hơn ta, nhưng muốn đánh bại ta chỉ sợ không quá dễ dàng!

Lời vừa nói ra, trong Hư Thiên Điện lập tức xuất hiện một cỗ sát khí.

Đạo Vô Nhai đứng ngay bên cạnh Hư Tương Trần, đầy tình nghĩa nói:

- Muốn hại Hư sư huynh, trước tiên phải vượt qua Đạo Vô Nhai ta!

Tiếng bước chân dồn dập, hai mươi tám vị cường giả thượng cổ Hư Thiên Tông và Thiên Đạo Tông nhất thời đứng phía sau Hư Trương Trần và Đạo Vô Nhai, một bộ biểu tình thấy chết không sờn.

Đồng thời, càng nhiều cường giả thượng cổ đứng phía sau Ngọc Dương Tử, hai bên đối lập kịch liệt, còn có một bộ phận thì nhìn cả hai bên, thế khó xử, trong lòng bọn họ hướng về phía Hư Thiên Tông, thế nhưng lại không dám đứng cùng một chỗ với Hư Thiên Tông.

Bất quá Hư Tương Trần và Đạo Vô Nhai liên thủ, thực lực đã không kém, đồng thời còn có chưởng giáo một mạch chi nhánh Đạo môn đứng bên phía hai người, cũng là một vị cường giả cái thế Hợp Đạo sơ kỳ, càng đáng giá để Ngọc Dương Tử phải coi trọng.

Hiện tại bên ngoài Hư Thiên Tông bị ba tộc mạnh mẽ công kích, hiện tại tuy rằng bên phía Ngọc Dương Tử có tới bảy vị cường giả cái thế, thực lực hơn xa một phương Hư Tương Trần, thế nhưng cũng không tiện khiến nội bộ Đạo gia tranh đấu.

Ngọc Dương Tử sờ sờ chòm râu, hai mắt chuyển động, cười hắc hắc nói:

- Hư Tương Trần, thực lực của ngươi không kém, ta cũng lười động ngươi, thế nhưng, hắc hắc, Hư Thiên Tông có hơn vạn đệ tử, trưởng lão hơn một nghìn, nếu như ngươi đối địch với bản tọa, bản tọa sẽ lấy đồ tử đồ tôn của ngươi tiễn tới quỷ môn quan một chuyến, giết ngươi tương đối khó khăn, thế nhưng giết bọn chúng lại vô cùng dễ dàng, hắc hắc…

Hư Tương Trần quả nhiên biến sắc, quát lớn:

- Ngọc Dương Tử, ngươi dám!

Đạo Vô Cực lạnh lùng nói:

- Ngọc Dương Tử, ngươi thân là lĩnh tụ Đạo môn, dĩ nhiên dám hạ độc thủ đối với đệ tử Đạo môn, ngươi chính là một tên đại ma đầu, các vị sư huynh đệ Thái Hư Cung, hôm nay hắn có thể hạ độc thủ với Hư Thiên Tông, ngày sau nhất định sẽ hạ độc thủ đối với các ngươi, các ngươi không thể chạy thoát được tâm lang cẩu phế của tên đại ma đầu này!

- Ngọc Dương sư huynh, ngươi thực sự quá phận rồi.

Hại vị cường giả cái thế bên phía Thái Hư Cung vẫn chưa mở miệng nói chuyện, vừa rồi bọn họ có chút do dự, hiện tại dĩ nhiên thấy Ngọc Dương Tử nói ra loại lời này, càng thêm thất vọng, trực tiếp chuyển biến đội ngũ, đứng sang bên phía Hư Tương Trần.

Xoạt…

Theo Thanh Dương Trên Thượng Dương Tử chuyển biến phương hướng, một số cường giả thượng cổ nguyên bản đang do dự trong lòng, rốt cuộc cũng làm ra lựa chọn, đi tới bên cạnh đám người Hư Tương Trần.

Lúc này, cả hai bên đều có năm vị cường giả cái thế Hợp Đạo kỳ, thế nhưng Ngọc Dương Tử có tu vi thông thiên, bên phía Hư Tương Trần hiển nhiên vẫn yếu thế hơn một chút. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - https://truyenfull.vn

Lời nói ngoan độc của Ngọc Dương Tử vừa ra, kết quả khiến hắn phải hối hận, ngược lại khiến lực lượng bên phía chính mình giảm nhiều, biết nếu như giết chết đệ tử Hư Thiên Tông, tất nhiên càng khiến các tu sĩ thượng cổ khác thất vọng, nhưng lúc này Cổ Thần đang ở trong Hư Thiên Tông, Ngọc Dương Tử đối với Chiến Thần Lệnh thèm chảy nước miếng, thực sự không muốn bỏ qua cơ hội hiếm có này.

Ngọc Dương tử nói:

- Được lắm, Hư Tương Trần, hôm nay ngươi dám chống đối ta, ta không nghiêm phạt ngươi, đệ tử Hư Thiên Tông ta cũng không động chạm tới, thế nhưng Chiến Thần Lệnh ta nhất định phải có, sư phụ Cổ Thần, hậu nhân Cổ gia, ta nhất định phải bắt giữ, nếu Cổ Thần không ra, ta sẽ giết sạch toàn bộ bọn chúng, ta xem Cổ Thần cuối cùng có chịu hiện thân hay không…