Chân Tiên

Chương 169: Di chỉ ma tông


Chia xong pháp bảo cho năm đệ tử đứng đầu, Vô Thủy liếc nhìn thủ tọa các mạch, nói tiếp:

- Các vị sư đệ, năm nay là năm nào, mọi người chắc cũng biết?

Bốn vị thủ tọa nhất loạt gật đầu, nói:

- Tam tộc đại chiến kết thúc, một ngàn năm đầu tiên.

Trừ Cổ Thần ra, bốn đệ tử còn lại đều chưa từng nghe về trận đại chiến một ngàn năm trước nên đều lộ vẻ hiếu kì.

Vô Thủy gật gật đầu, nói:

- Đúng vậy, một ngàn năm đã trôi qua, Tà Băng Ma Tông trong trận đại chiến một ngàn năm trước bị giết vô số, chỉ có cực ít tu sĩ mới chạy trốn thoát thân. Năm đó tu sĩ tam tộc hợp lực phong ấn chỗ ở của Tà Băng Ma Tông, một ngàn năm sau phong ấn mới được mở, năm nay chính là năm di chỉ Tà Băng Ma Tông trùng hiện thế gian.

Quản Bách Dương hoảng hốt, nói:

- Di chỉ Ma tông trùng hiện, e rằng lại khơi ra một cuộc tranh chấp mới.

Hoàng Dược Tiên, Lệ Kiếm Quân, Uất Lạc Hồng ba người cùng gật gật đầu, sắc mặt lo lắng, thân là thủ tọa một mạch, về trận đại chiến một ngàn năm trước, họ đương nhiên biết không ít.

Một ngàn năm trước, tu sĩ Độ Hư cảnh Hư Thiên Tông có không ít, tu sĩ Mệnh Tuyền cảnh còn nhiều hơn gấp mười lần, đến hôm nay đừng nói tu sĩ Độ Hư cảnh, tu sĩ Mệnh Tuyền cảnh cũng chỉ còn mười mấy mạng. Tất cả là vì trận đại chiến một ngàn năm trước.

Kiếp trước Cổ Thần cũng có nghe nói, nhưng hiểu biết có hạn, Hư Thiên Tông là tiên tông trực tiếp tham gia trận đại chiến, thông tin lưu truyền các mạch đương nhiên phải nhiều hơn những gì mà hắn biết.

Vô Thủy nói:

- Tà Băng Ma Tông bị diệt, tất cả đều vì chúng đã cướp đi một thứ vô cùng quan trọng, đến hôm nay Di chỉ Ma tông trùng hiện, tu sĩ các tông trong thiên hạ chắc chắn sẽ đến tranh giành vật phẩm đó. Bổn tông cũng phái những đệ tử tinh nhuệ nhất đi Di chỉ Ma tông, nếu như có thể lấy được vật phẩm đó, đối với sự phát triển sau này của bổn tông mà nói, tác dụng không hề bình thường.

Lệ Kiếm Quân nói:

- Chưởng môn sư huynh, sư đệ nguyện đi Di chỉ Ma tông, mang vật phẩm đó về. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - https://truyenfull.vn

Vô Thủy lắc lắc đầu, nói:

- Sư đệ không thể đi, năm nay mặc dù phong ấn phá giải, nhưng thời gian phong ấn rất dài, hai năm trước, tu sĩ Bồi Nguyên kỳ trở lên cũng không thể vào được, hơn nữa, bên trong có rất nhiều cấm chế tác dụng với Tu sĩ Dẫn Hồn kỳ, tu vi càng cao, tỷ lệ bị cấm chế công kích càng lớn.

- Vậy nghĩa là chỉ có thể phái Tu sĩ Trúc Thai kỳ đi?

Hoàng Dược Tiên hỏi.

Vô Thủy gật đầu nói:

- Ừm, Tu sĩ Dẫn Hồn kỳ cũng có thể vào, chỉ có điều nguy hiểm lớn hơn một chút, bổn tông quyết định, phái năm Trúc Thai kỳ, năm Tu sĩ Dẫn Hồn kỳ đến Di chỉ Ma tông, các vị sư đệ, sau khi về phong của mình, hãy quyết định lựa chọn ai, mỗi phong hai người, Trúc Thai kỳ, Dẫn Hồn kỳ trưởng lão, đệ tử đều có thể.

- Vâng, chưởng môn sư bá.

Thủ tọa tứ mạch đồng thành đáp trả.

Cổ Thần thầm nghĩ:

"Đi Di chỉ Ma tông, chính là cơ hội tốt để rời khỏi Linh Hư Sơn, Bách Thảo Phong có hai suất, mình nhất định phải chiếm được một."

Vô Thủy suy nghĩ một lúc, nói:

- Vẫn còn thời gian một tháng, phong ấn di chỉ Tà Băng Ma tông sẽ bị phá giải một bộ phận, đến lúc đó, các phương thế lực trong thiên hạ đều phái người đến, Huyền Âm Tông và Hư Thiên Tông ta từ xưa đến nay liên thủ đối kháng Đế Đình, lần này hai tông chúng ta sẽ liên hợp, mười ngày sau, đạo hữu Huyền Âm Tông sẽ đến bổn tông, cùng tu sĩ của bổn tông đến Di chỉ Ma tông, hôm đó các ngươi phải đến Đô Thiên Phong sớm, không được làm ảnh hưởng đến khách quý.

Thủ tọa tứ tông cùng gật gật đầu.

Vô Thủy vẫy vẫy tay, nói:

- Được rồi, các ngươi về đi, mười ngày sau mang những người sẽ đi Di chỉ Ma tông đến.

Cổ Thần theo sau Hoàng Dược Tiên, rút khỏi Hư Thiên Điện. Lúc ra ngoài, người giành vị trí thứ ba Dương Khê - đệ tử Lạc Hà Phong vừa hay bước tới bên cạnh, nhìn Cổ Thần mỉm cười, chào hỏi thân thiện.

Cổ Thần có ấn tượng không tệ với nữ đệ tử ngọt ngào dễ thương này, nên cũng mỉm cười đáp trả.

Uất Lạc Hồng thấy vậy, trừng mắt lườm Dương Khê, Dương Khê đỏ mặt, vội vàng quay trở lại bên cạnh Uất Lạc Hồng.

Ra khỏi Hư Thiên Điện trăm trượng, mọi người mới dùng pháp bảo, pháp khí, hóa thành những đường hào mang, đáp xuống quảng trường Đô Thiên Phong bên dưới, thủ tọa chưa đi, đệ tử các mạch đều lưu lại quảng trưởng chờ đợi.

Cổ Thần và Hoàng Dược Tiên đáp xuống trước mặt đệ tử Bách Thảo Phong, các đệ tử lập tức chạy đến hỏi han xem được thưởng cái gì. Cổ Thần lấy Cực Quang Bảo Kính ra, các đệ tử thi nhau trầm trồ, ánh mắt nhìn Cổ Thần càng thêm sùng bái.

Hoàng Dược Tiên tâm trạng cực tốt, đợi cho đến khi các đệ tử bớt hưng phấn với Cực Quang Bảo Kính mới lên tiếng nói:

- Được rồi... Về thôi.

Huyền Hùng nghe vậy, lập tức tung Độ Thiên Chu, Cổ Thần đang định lên thuyền thì đột nhiên sau lưng vang lên một giọng nói trong trẻo:

- Cổ Thần sư huynh.

Cổ Thần ngoái lại, chỉ thấy Dương Khê mặt đỏ tưng bừng chạy đến.

Trong lúc Cổ Thần còn đang kinh ngạc thì Dương Khê đã đến trước mặt hắn, trong tay đột nhiên xuất hiện một miếng thẻ ngọc màu hồng phấn, bên trên có in mấy trái tim màu đỏ.

- Cổ Thần sư huynh, cái này... Cái này tặng huynh.

Dương Khê cúi đầu, lắp bắp mãi mới xong một câu, dúi thẻ ngọc màu hồng vào tay Cổ Thần.

Sau đó, quay người chạy về chỗ đám nữ đệ tử Lạc Hà Phong, trong cả quá trình nàng chỉ cúi đầu, sau khi dúi thẻ ngọc cho Cổ Thần, biểu tình giống như một con thỏ non đang hoảng sợ.

Đệ tử Bách Thảo Phong đều ồ lên cười, thẻ ngọc màu hồng phấn là tín vật tình yêu giữa đệ tử nam và đệ tử nữ. Dương Khê tặng Cổ Thần thẻ ngọc, lại nhìn biểu hiện hoảng hốt thất kinh của nàng vừa rồi, các đệ tử đương nhiên hiểu ra vấn đề.

Rõ ràng, Cổ Thần đã bị nữ đệ tử Lạc Hà Phong này để ý, dồn hết cảm đảm đến đây thổ lộ, chỉ tiếc là mặt quá mỏng, nên chỉ tặng thẻ ngọc, chưa nói được gì đã chạy đi luôn.

Cổ Thần cẩm thẻ ngọc, liếc vội sang phía Hư Tử Uyên. Các đệ tử Bách Thảo Phong đều đang cười vang vui vẻ, chỉ có Hư Tử Uyên là có chút buồn bã không vui.

Bất luận là cô gái nào, nhìn người con gái khác tặng tín vật định tình cho bạn trai mình, chắc chắn đều có chút khó chịu.

Cổ Thần mỉm cười, bước đến bên cạnh Hư Tử Uyên, đưa thẻ ngọc cho nàng, nói:

- Sư muội đồng môn tặng, đệ bỏ đi cũng không được, chi bằng sư tỷ bảo quản thay cho đệ.

Hư Tử Uyên thoáng ngây ra, nói:

- Đệ không muốn xem nội dung bên trong sao?

Cổ Thần lắc lắc đầu, nói:

- Không bao giờ xem.

Nói đoạn, Cổ Thần kéo Hư Tử Uyên lên Độ Thiên Chu, Hư Tử Uyên trong lòng đã hết khó chịu, cất thẻ ngọc mà Cổ Thần tặng vào Càn Khôn Trạc, mỉm cười hạnh phúc.

Sau khi quay trở về Bách Thảo Phong, Cổ Thần và Hư Tử Uyên cùng Hoàng Dược Tiên về Bách Thảo Điện, các đệ tử khác tự động quay về chỗ ở của mình.

Đợi Hoàng Dược Tiên ngồi xuống, Cổ Thần nói:

- Sư phụ, đệ tử thỉnh mệnh, nguyện đi Di chỉ Ma tông.

Hoàng Dược Tiên lắc đầu nói:

- Không được, hành trình Di chỉ Ma tông lần này các phương tu sĩ trong thiên hạ đều đến, tất cả đều vì một món vật phẩm, ngươi tranh ta đoạt, Cổ Thần, nó không giống như tỷ thí giữa các đệ tử trong tông môn đâu. Một khi đã chiến sẽ là sinh tử, nguy hiểm vô cùng, ngươi còn trẻ lại có thiên phú nên lưu lại tông môn, thành tựu sau này khẳng định vượt xa sư phụ, cần gì phải đến những nơi nguy hiểm như vậy? Chuyện này, cứ để cho các trưởng lão lo.

Cổ Thần nói:

- Đệ tử từ nhỏ đã phiêu dạt bên ngoài, hiểu đạo lý sinh tồn, hùng ưng phải sải cánh bay trên trời cao chứ không phải trốn trong lồng chim, hoa cỏ phải kinh qua mưa gió mới có thể nhanh chóng trưởng thành, đệ tử nếu như cứ ở lại trong tông môn, không trải qua nguy hiểm, sau này sao có được thành tựu gì đáng nói?