Chân Tiên

Chương 157: Bảo tàng siêu cấp


Cười một trận, hai mắt Cổ Thần lộ ra một tia mệt mỏi, hắn nói: - Đỉnh Thiên Quyết tốt thì tốt thật, nhưng vẫn còn một điểm không bằng Linh Kình Thuấn Tức quyết, Linh Kình Thuấn Tức quyết có thể luyện được ngay cả trong lúc ngủ, hơn nữa càng luyện tinh thần càng tốt, Đỉnh Thiên Quyết luyện lâu, sẽ cảm thấy mệt mỏi.

- Nhưng Đỉnh Thiên Quyết, Linh Kình Thuấn Tức quyết đều ở trên người mình, ban ngày mình có thể luyện Đỉnh Thiên Quyết, nhanh chóng tăng trưởng tốc tu vi, ban đêm tu Linh Kình Thuấn Tức quyết, thay cho việc ngủ, tiến hành động bộ, tốc tộ tu luyện Trúc Thai kỳ so với người khác, chắc chắn nhanh hơn không ít. Cổ Thần mừng rỡ nói.

Những ngày sau đó, ban ngày Cổ Thần tu luyện Đỉnh Thiên Quyết, ban đêm tu Linh Kình Thuấn Tức quyết, không lãng phí một giây một phút nào. Tu sĩ bình thường, một ngàu có thể tu luyện ba bốn canh giờ đã là dài lắm rồi, cho dù tu sĩ bế quan thời gian tu luyện một ngày cũng không thể vượt qua sáu bảy canh giờ.

Còn Cổ Thần một ngày mười hai canh giờ trên cơ bản đều đang tu luyện, thời gian tu luyện vượt xa những tu sĩ khác, pháp lực Cổ Thần mỗi ngày đều đại trướng.

Cổ Thần mỗi ngày tu luyện Đỉnh Thiên Quyết, Linh Kình Thuấn Tức quyết, không ngừng sử dụng Phệ Linh Quyết hấp thu linh khí trong linh thạch trung phẩm, hơn nữa, hắn dùng một canh giờ luyện hóa Càn Khôn Trạc của Ma tu Tà Băng Tông.

Thời gian trôi qua như tên bắn, chớp mắt đã gần hai tháng.

Cổ Thần ở trong động phủ Dược Tiên, bế quan gần sáu tháng, thời gian đó, chỉ có Tiểu Bạch ở bên cạnh hắn. Trong thời gian Cổ Thần bế quan, Tiểu Bạch cũng liên tục uống nguyên linh đan cực phẩm, hơn nữa, dùng Phệ Linh Quyết mà Cổ Thần dạy nó, hấp thu linh khí trong linh thạch, cường hóa tu vi.

Hôm nay, cuối cùng Cổ Thần cũng đã luyện hóa xong linh lực trong Càn Khôn Trạc mà Tà Băng Tu ma tông để lại, nhanh chóng truyền ý niệm của mình vào trong đó.

Ý niệm Cổ Thần vừa vào Càn Khôn Trạc, một không gian rộng gần ngàn trượng lập tức xuất hiện trước mắt hắn.

Càn Khôn Trạc là một món pháp khí phụ trợ đặc thù, tu vi chủ nhân càng cao, không gian bên trong pháp bảo càng lớn.

Sau khi chủ nhân của Càn Khôn Trạc chết, nếu như Càn Khôn Trạc không phải là trạng thái một món pháp khí, không còn ai tiếp tục, trong vòng mấy ngày, Càn Khôn Trạc sẽ hồi phục lại trạng thái nguyên thủy, không gian bên trong hoàn toàn hủy diệt, tất cả vật phẩm trong đó cũng biến mất.

Nếu như Càn Khôn Trạc là trạng thái pháp bảo, bởi vì hàm chứa pháp lực thần thức của chủ nhân, cho nên dù chủ nhân chết không gian bên trong vẫn tiếp tục duy trì nhiều năm, pháp lực thần thức bên trong sau khi tự động tiêu tán, Càn Khôn Trạc mới hồi phục lại trạng thái nguyên thủy, đồng dạng không gian bên trong hoan toàn hủy diệt, tất cả vật phẩm đều tiêu tán.

Nếu như có người luyện hóa pháp lực thần thức trước khi nó biến mất, vậy thì không gian bên trong Càn Khôn Trạc vẫn sẽ tồn tại, hơn nữa, không gian sẽ dần dần biến hóa lớn nhỏ theo thực lực tu vi của người luyện hóa nó.

Nếu như tu vi người luyện hóa thấp hơn chủ nhân cũ, vậy thì không gian bên trong Càn Khôn Trạc sẽ dần dần biến nhỏ, nếu như tu vi của người luyện hóa cao hơn chủ nhân cũ, vậy thì không gian bên trong Càn Khôn Trạc sẽ dần dần biến lớn, nói cách khác người luyện hóa có thể khống chế không gian lớn nhỏ.

Càn Khôn Trạc của Ma tu Tà Băng Tông rộng gần ngàn trượng, so với Càn Khôn Trạc kiếp trước của Cổ Thần lớn hơn rất nhiều, Cổ Thần thầm thở dài một tiếng: Thì ra tu vi của Ma tu Tà Băng Tông đã đạt đến Mệnh Tuyền cảnh Minh Khiếu kỳ. Cảnh giới này ngay cả kiếp trước Cổ Thần cũng không thể đạt được.

Nhưng điều khiến Cổ Thần cảm thấy bất ngờ nhất, không gian trong Càn Khôn Trạc mặt dù lớn nhưng những thứ bên trong so với Càn Khôn Trạc của hắn kiếp trước kém hơn rất nhiều.

Nhưng bây giờ đối với Cổ Thần mà nói, những thứ này đã chẳng khác gì bảo tàng siêu cấp.

Một đống linh thạch phải chừng mấy vạn khối xếp lại với nhau như một ngọn núi nhỏ, hơn nữa bên cạnh ngọn núi nhỏ đó còn có hai đống linh thạch nhỏ.

Cổ Thần nhìn xong mừng rỡ, một trong hai đống linh thạch nhỏ đó là linh thạch trung phẩm, nhìn số lượng cũng phải vài ngàn khối, nghĩa là tương đương với vài ngàn vạn linh thạch hạ phẩm.

Đống linh thạch nhỏ còn lại càng khiến Cổ Thần vui hơn, là một đống linh thạch thượng phẩm? Cổ Thần dùng thần thức quét qua một lượt, khoảng hơn hai trăm sáu mươi khối, một linh thạch thượng phẩm, hàm lượng linh khí tương đương với một vạn miếng linh thạch hạ phẩm.

Hai trăm sáu mươi miếng linh thạch thượng phẩm, tương đương hai trăm sáu mươi vạn linh thạch hạ phẩm, trái tim Cổ Thần giật lên mấy cái, ngay cả một tiên tông trung đẳng cũng không thể có một hai trăm khối linh thạch thượng phẩm.

Hơn nữa đến hôm nay, trên Cổ Hoang đại lục, số lượng linh thạch thượng phẩm còn lại rất ít, kiếp trước Cổ Thần cũng chỉ thu thập được hơn mười khối, Ma tu Tà Băng Tông sống ở ngàn năm trước, lúc đó số lượng linh thạch thượng phẩm còn nhiều, chẳng trách hắn có những hơn hai trăm khối.

Hai trăm khối linh thạch thượng phẩm này so với khoáng mạch thạch mà Cổ Thần phát hiện ở khoáng động Bắc Thai Sơn có giá trị lớn hơn rất nhiều.

Mặc dù Cổ Thần chưa đi hết cả khoáng mạch linh thạch, nhưng nhìn vị trí trung tâm không có linh thạch trung phẩm, vậy thì khoáng mạch linh thạch đó tuyệt đối không thể có hơn trăm vạn, khoáng mạch có hơn trăm vạn linh thạch chắc chắn phải có linh thạch trung phẩm.

Số lượng linh thạch trong Càn Khôn Trạc so với số lượng linh thạch mà Cổ Thần sở hữu kiếp trước nhiều hơn rất nhiều.

Trừ linh thạch, bên trong còn có một lượng lớn bí điển pháp thuật, Cổ Thần dùng thần thức quét qua một lượt, có hơn một ngàn cuốn, hầu như đều là pháp môn tu chân ma đạo, cao cấp hơn công pháp bình thường một chút, nhưng bên trong cũng không thiếu một số công pháp thượng thừa.

Ý niệm Cổ Thần đột nhiên thoáng động, trong lòng mừng rỡ, trong mấy cuốn công pháp thượng thừa này có một cuốn là công pháp "Huyền Băng Tử Diễm quyết", trên đại hội luyện đan Cổ Thần có nghe Vô Chân nhắc đến huyền băng tử diễm, rất giống với tử diễm băng viêm của hắn. Hắn mãi không tìm ra cách thi triển tử diễm băng viêm, mỗi lần tấn công địch đều là trực tiếp phóng ra, tử diễm băng viêm không thể rời khỏi cơ thể quá xa, không tiếp cận được đối phương, hiệu quả không quá lớn.

Cổ Thần đọc lướt một lượt nội dung cuốn "Huyền Băng Tử Diễm quyết", quả nhiên huyền băng tử diễm của Tà Băng Tông chính là tử diễm băng viêm, chỉ là tên gọi khác nhau mà thôi.

Tử diễm băng viêm, được đặt theo tên băng động có Ma tu Tà Băng Tông, rất có khả năng là do Ma tu Tà Băng Tông để lại, huyền băng tử diễm do một tu sĩ Mệnh Tuyền cảnh Minh Khiếu kỳ để lại chẳng trách hàn khí lại kịch liệt đến vậy. Đấy còn là Ma tu Tà Băng Tông đã chết, không biết lúc hắn còn sống, huyền băng tử diễm còn lợi hại đến mức nào?

Cổ Thần chậc chậc lưỡi, có lẽ phải vô cùng lợi hại, cho dù là tu sĩ Mệnh Tuyền cảnh, bị tử huyền băng tử diễm đánh trúng e rằng cũng phải biến thành một bức tượng băng.

"Huyền Băng Tử Diễm quyết" rất thích hợp để hắn tu luyện.

"Nếu như tử diễm băng viêm chính là huyền băng tử diễm, sau khi luyện thành, uy lực sẽ tương đối đáng sợ, không biết có thể hút hết được huyền âm hàn khí trong người sư tỷ không nhỉ?" Nghĩ đến đây, Cổ Thần càng thêm quyết tâm tu luyện Huyền Băng Tử Diễm quyết.

Mặc dù không biết trước khi Hư Tử Uyên ba mươi ba tuổi có thể bước vào Mệnh Tuyền cảnh, luyện thành tử diễm băng viêm được hay không, nhưng dù sao vẫn là một phần hi vọng.

Phương diện pháp quyết, kiếp trước trong Càn Khôn Trạc của Cổ Thần có Đỉnh Thiên Chiến Địa quyết, đương nhiên mạnh hơn một phần.

Thần thức Cổ Thần sau khi bỏ qua pháp quyết bí điển, chuyển sang một đống bùa chú. Phải có hơn một ngàn tấm, nhưng đều là bùa chú bình thường, linh phù chỉ có hơn trăm tấm, hạ phẩm, linh phù trung phẩm rất nhiều, linh phù thượng phẩm chỉ có mười mấy tấm.

Nhưng điều khiến Cổ Thần cảm thấy mừng nhất là vẫn còn ba tấm bảo phù, bảo phù là bùa chú cao hơn linh phù. Luyện nhập bùa chú vào trong pháp bảo, phóng xuất một lần, uy lực cực đại, là một món pháp bảo vô thượng, tu sĩ Dẫn Hồn kỳ cũng không thể chống đỡ.

Chủ nhân cũ của Càn Khôn Trạc, có vẻ không quan tâm lắm đến bùa chú, nếu là Cổ Thần, kiếp trước bên trong Càn Khôn Trạc của hắn đến thượng phẩm bảo phù đủ để giết chết tu sĩ Kim Đan kỳ và đạo phù có thể khiến tu sĩ Mệnh Tuyền cảnh phải khiếp sợ cũng có mấy tấm.

Nhưng mặc dù Cổ Thần nhớ cách thao tác những bùa chú đó, nhưng, tu vi không đủ không thể thao tác được. Với tu vi hiện tại, cùng lắm chỉ có thể thao tác linh phù trung phẩm, rất có tác dụng khi phải đối phó với Tiên Thiên cảnh hậu kỳ tu sĩ, nhưng đối phó với tu sĩ Thần Hải cảnh, hiệu quả không được rõ ràng lắm.

Mặc dù phương diện bùa chú không bằng, nhưng Cổ Thần cũng cảm thấy rất vui, ba tấm bảo phù hạ phẩm, đủ để hắn coi nhẹ Tu sĩ Dẫn Hồn kỳ.

Trừ bùa chú ra, vẫn còn một lượng lớn nguyên liệu chế tác bùa chú, chủ nhân cũ của Càn Khôn Trạc quả nhiên không nghiên cứu nhiều về bùa chú, nguyên liệu bùa chú phần lớn đều là nguyên liệu bình thường, chỉ có một lượng nhỏ nguyên liệu linh phù, nguyên liệu bảo phù, cần phải luyện nhập pháp bảo vào trong bùa chú, pháp bảo bên cạnh đúng là có mấy món.

Nhìn thấy pháp bảo Cổ Thần càng vui hơn, bây giờ hắn mới bước vào Thần Hải cảnh, vẫn chưa đến Bồi Nguyên kỳ, không thể tự mình luyện ra pháp bảo, bất kì món pháp bảo nào đối với hắn mà nói đều là bảo bối.

Trước mắt, trong tay hắn đang có hai món pháp bảo, một món là Trấn Thiên Tháp của Lý Nghiêm, nhưng món pháp bảo này Cổ Thần không dám tùy tiện sử dụng, Trấn Thiên Tháp là pháp bảo hạ phẩm.

Một món là Ngũ Linh Phân Thần trùy lấy được từ chỗ Ma tu Tà Băng Tông, Ngũ Linh Phân Thần trùy có lai lịch không nhỏ, luyện thành công Ngũ Linh Phân Thần trùy là pháp bảo cực phẩm, chi có điều, bộ Ngũ Linh Phân Thần trùy này đã ở trong cơ thể Ma tu Tà Băng Tông một ngàn năm, pháp lực thất thoát khá nhiều, đến bây giờ, chỉ tương đương một món pháp bảo trung phẩm.

Ngũ Linh Phân Thần trùy cũng không phải thứ Cổ Thần dám tùy tiện dùng, đây là pháp bảo của Đại Doanh Đế Đình Tàng gia, chỉ cần lộ diện sẽ giống như Trấn Thiên Tháp, là một phiền phức lớn.

Cho nên mặc dù có hai món pháp bảo, nhưng nếu như không phải lúc giết người diệt khẩu Cổ Thần đều không dám dùng.

Pháp bảo trong Càn Khôn Trạc tổng cộng có năm món, bốn món là pháp bảo hạ phẩm, một món là pháp bảo trung phẩm. Nhưng điều khiển Cổ Thần vui nhất là pháp bảo trung phẩm là một món pháp bảo phòng ngự, là một tấm ngọc bài bốn mặt do huyền băng kết thành.

Pháp bảo phòng ngự là một món đồ cứu mạng khá tốt, pháp bảo phòng ngự trung phẩm, có thể chặn được công kích của một tu sĩ Bồi Nguyên kỳ, tu sĩ Kim Đan kỳ nếu không đủ thời gian cũng rất khó đánh vỡ pháp bảo phòng ngự trung phẩm. Có thứ này cho dù gặp phải kẻ địch Bồi Nguyên kỳ, Cổ Thần cũng vẫn giữ được mạng sống.

Trên tấm ngọc bài tứ diện này có khắc mấy chữ nhỏ: Hàn Cương Ấn.

Xung quanh pháp bảo vẫn còn một đống nguyên liệu luyện khí nữa, phần lớn là nguyên liệu luyện chế pháp bảo, nhưng hiện tại những thứ này đối với Cổ Thần đều vô dụng, Cổ Thần chọn ra một miếng thiết tinh màu đen. Thiết tinh đen có thể luyện chế ra pháp khí cực phẩm, vẫn có một chút tác dụng với Cổ Thần.

Thanh Ly kiếm của Cổ Thần vẫn là pháp khí thượng phẩm, dung nhập hắc thiết tinh có thể luyện thành pháp khí cực phẩm.

Hơn nữa Cổ Thần dự định dùng hắc thiết tinh dung hợp trảo của hắc tuyến giao mà hắn lấy được, để luyện ra một bộ đôi pháp khí cực phẩm.

Bất luận sử dụng đại lực kim cương quyền hay kinh tiên nhất chỉ, có một đôi pháp khí cực phẩm uy lực sẽ tăng lên gấp hai lần, hơn nữa trực tiếp đeo lên tay, không cần Cổ Thần phân tâm điều khiển.

Cho nên sau khi đeo vào, vẫn có thể tiếp tục sử dụng pháp khí khác, pháp bảo không phải chịu bất cứ ảnh hưởng phân niệm nào.

Nguyên liệu luyện khí, pháp bảo, bùa chú, pháp khí bí điển, linh thạch...

Những thứ này đối với Cổ Thần mà nói đúng là bảo tàng cao cấp, so với giá trị của Hạo Thiên động phủ còn lớn hơn rất nhiều. Mặc dù ở Hạo Thiên động phủ Cổ Thần lấy được rất nhiều linh dược quý giá, nhưng...

So với hàng trăm vạn linh thạch, cộng thêm bốn món pháp bảo hạ phẩm, một món pháp bảo trung phẩm, cộng thêm vô số bí điển pháp thuật thượng thừa, cộng thêm một lượng lớn bùa chú, một số linh phù, ba tấm bảo phù và một lượng lớn nguyên liệu luyện khí, những thứ lấy được từ Hạo Thiên động phủ đúng là kém hơn rất nhiều.

Cổ Thần thu thần thức, miệng cười toe toét, lập tức rút hắc thiết tinh, luyện Thanh Ly kiếm thành pháp khí cực phẩm, sau đó lại luyện ra một đôi găng pháp khí cực phẩm.

Nhìn đôi găng pháp khí cực phẩm đen xì, Cổ Thần hài lòng mỉm cười nói: - Nhìn nó đen đen, lại dung nhập giao long chi trảo, thôi thì gọi nó là Hắc Long Phá đi!

Đặt xong tên cho đôi găng pháp khí cực phẩm, Cổ Thần kết thúc thời gian bế quan, mở phong ấn động phủ, hắn bắt đầu bế quan từ đầu tháng tư, bây giờ đã là đầu tháng mười, sáu tháng đã trôi qua.

Cổ Thần bước ra ngoài Động phủ Dược tiên, tâm trạng vô cùng thoải mái, nhìn về phía Tử Tâm tiểu trúc của Hư Tử Uyên, cũng không biết sư tỷ đã xuất quan hay chưa?

Nâng tu vi triển hiện lên Tiên Thiên cảnh tầng chín, Cổ Thần tung pháp khí, ngự khí phi hành, hóa thành một đường hào mang, nhanh chóng phi độn đến Tử Tâm tiểu trúc.

Tử Tâm tiểu trúc vẫn đóng cửa. Cổ Thần dùng thần thức quan sát, bốn phía đều hạ cấm chế, xem ra sư tỷ vẫn còn đang bế quan.

Độn quang lại lóe, Cổ Thần rời khỏi Tử Tâm tiểu trúc, bay về phía Bách Thảo Điện.

Hoàng Dược Tiên không có trong điện mà đang ở khu hậu điện, Cổ Thần thân là đệ tử thân truyền đương nhiên không cần đợi ở Bách Thảo Điện, mà trực tiếp đi vào hậu điện tìm Hoàng Dược Tiên. Truyện Tiên Hiệp Truyện FULL

- Đệ tử Cổ Thần bế quan hoàn tất, đến đây bái kiến sư phụ. Cổ Thần cung kính đứng trước cửa, hai tay chắp lại cao giọng nói.

Kẹt...

Cửa phòng mở ra, Hoàng Dược Tiên râu tóc bạc phơ lập tức xuất hiện trước cửa, mắt đầy vẻ kinh hỉ, lại vừa kinh ngạc nói: - Cổ Thần, cuối cùng ngươi cũng luyện thành đan dược bát phẩm hồn nguyên đan?

Cổ Thần gật đầu nói: - Đệ tử bế quan nửa năm, ngày nào cũng suy nghĩ, sau đó mới thử, cuối cùng luyện thành công hồn nguyên đan.

Nói đoạn, Cổ Thần giơ tay, một hộp đan dược xuất hiện trong tay, mở hộp đan dược, bên trong là một viên thanh quang đan dược âm u, chính là đan dược bát phẩm hồn nguyên đan, có thể tăng nhanh quá trình Dẫn Hồn.

Trước khi bế quan, Cổ Thần lấy danh nghĩa bế quan luyện dược, cho nên Hoàng Dược Tiên cung cấp cho hắn một số nguyên liệu cần thiết luyện hồn nguyên đan, bây giờ Cổ Thần đưa ra hồn nguyên đan đủ chứng minh hắn đã luyện ra đan dược bát phẩm là một đan dược sư bát phẩm.

- Tốt, tốt, tốt... Thành tựu đệ tử càng cao, sư phụ càng mừng, Hoàng Dược Tiên hài lòng nói: - Cổ Thần, thiên phú luyện đan của ngươi từ cổ chí kim, e rằng chỉ có thái thượng cổ tiên tôn "Thái" mới có thể sánh được. Ha ha... Có thể thu nhận ngươi làm đệ tử đúng là vinh hạnh của sư phụ, không lâu nữa bản lĩnh của sư phụ, ngươi sẽ học được toàn bộ, ha ha.... Đến lúc đó sư phụ cũng không bằng được ngươi.

Cổ Thần cúi đầu nói: - Đệ tử học nhanh đều là vì sư phụ, sư tỷ tận tâm truyền thụ. Nếu như không có sư phụ, sư tỷ hướng dẫn, Cổ Thần sao biết luyện đan chi thuật? Đối với đệ tử, sư phụ sư tỷ ân trọng như núi, đời này kiếp này đệ tử đều không dám quên.