Cha Tui Nói Ổng Là Thần

Chương 3: Bé ngoan nhà tử thần

Kim Sân đọc tin nhắn của bóng đen xong, anh cũng đành rời giường.

Đầu tiên, anh kiểm tra nhiệm vụ ngày hôm nay trên app. Sau đó, anh rửa mặt, mặc một bộ Âu phục màu đen đặt riêng, rồi đeo cà vạt. Anh nhận bữa sáng mà quản gia bóng đen đưa tới. Một mình anh ngồi trước bàn ăn thật dài, ăn hết điểm tâm. Anh làm mọi việc cần thiết một cách ngăn nắp thứ tự, cứ như một người máy đã được thiết lập chương trình sẵn.

Kim Sân là tử thần chuẩn. Anh có năng lực xé rách không gian, nhưng anh chỉ được sử dụng năng lực này vào lúc làm nhiệm vụ. Nếu anh vi phạm quy định, anh sẽ phải viết một bản báo cáo rất dài. Cho nên trong tình huống bình thường, Kim Sân vẫn luôn ngồi xe ra ngoài.

Nửa giờ sau, Kim Sân đã đến phòng của nhóc con. Trên giường lớn có một khối nhỏ, no làm cho chiếc chăn hoa mềm mại màu hồng nhô lên. Nếu nhìn kĩ, sẽ thấy nó còn đang run.

Kim Sân: “…” Trẻ con loài người sợ quỷ đúng là không ít, nhưng sợ đến trình độ này thì anh chưa thấy bao giờ đấy?

Kim tiên sinh dời cái ghế bên cạnh sang. Anh định ngồi đây nhìn thử xem trẻ con loài người này có thể run được bao lâu.

Kết quả, anh vừa ngồi xuống thì phát hiện app của mình kêu.

Tử thần đại nhân có dự cảm không tốt liền lấy điện thoại ra, thì anh thấy hàng chữ ——

“Chu Chúc, ngày 18 tháng 1 năm 2019, nguyên nhân cái chết: Sợ hãi quá độ.”

Tử thần đại nhân nghĩ trong đầu một câu thô tục viết hoa. Anh xoay qua nhìn cái khối nhỏ đang trốn dưới chăn run lẩy bẩy kia.

Tử thần đại nhân vừa tức vừa gấp. Anh nặn ra một nụ cười đã nhiều năm chưa từng xuất hiện. Giọng điệu của anh cứng ngắc, quả thực có thể đem so với trùm phản diện: “Chúc Chúc, ba ba đến rồi, đừng sợ nữa.”

Chăn vẫn run run rẩy rẩy, phía dưới truyền tới âm sữa run run: “Cạc…”

“Thật là ba ba mà, không phải quỷ đâu. Con lén nhìn xem, trong phòng làm gì có quỷ.” Kim tiên sinh ‘ấm giọng thì thầm’ dụ dỗ.

Quả cầu nho nhỏ bên trong di chuyển đến bên gối. Sau đó, bé vén một bên chăn, cẩn cẩn thận thận ló đầu ra dò xét.

Sau khi nhóc con nhìn thấy tử thần đại nhân, bé lập tức chui ra khỏi chăn, ôm lấy cơ thể cứng ngắc của tử thần đại nhân: “Cạc cạc!”

Sau khi ôm ba ba, bé còn nói một tràng lầm bầm lầu bầu. Đại khái là, bé phát hiện mình nói không giống ba ba nên muốn nói cho giống ba ba. Kết quả, người ta chỉ nghe được tiếng cục cục cục cục.

Nhưng tử thần đại nhân vẫn hiểu ——

“Ba ba không thấy…”

“Khắp nơi đều là quỷ…”

Hôm qua bé cũng nhìn thấy bóng đen, mặc dù bé có sợ nhưng không xảy ra việc gì quá lớn. Thế mà, hôm nay nó lại có thể trở thành nguyên nhân cái chết của bé.

Hóa ra là thế này, hôm qua có ba ba, hôm nay bé không tìm thấy ba ba.

Nhóc con nói một tràng cục cục cục cục, thỉnh thoảng còn cục cục cạc cạc.

Nhưng tử thần tiên sinh vẫn hiểu ——

Nhóc con nói, trước đây những lúc bé gặp quỷ thì những người bạn nhỏ bên cạnh sẽ được cha mẹ ôm đi, mà bé chỉ có một mình nên bé phải trốn rồi chờ cha mẹ đến tìm bé.

Tử thần suy nghĩ một chút đã hiểu, bé lưu lạc ở thế giới này hơn hai năm nay. Trong hai năm này, những đứa trẻ dưới sáu tuổi sẽ thấy được bé, người lớn lại không cách nào thấy được. Những đứa trẻ chỉ cần nói chuyện với bé, người lớn chắc chắn sẽ nghĩ mình gặp quỷ.

Cho nên trong hai năm qua, nhóc con không hề biết bé chính là con quỷ người gặp người sợ kia.

Tử thần tiên sinh có chút nhức đầu. Nói cách khác, nếu anh không ở đây mà chỉ có bóng đen và trẻ con loài người này ở chung, rất có thể trẻ con loài người sẽ bị hù chết. Như vậy, anh đứng trước hai lựa chọn ——

Hoặc là anh tự mình mang theo đứa trẻ.

Hoặc là tìm bảo mẫu loài người.

Bởi vì hợp đồng tử thần có tính bảo mật, nếu anh tìm bảo mẫu loài người đến thì bóng đen không thể ở đây.

Kim tiên sinh nhìn trẻ con loài người đang ôm mình, anh nhíu mày. Bản năng chán ghét loài người khiến anh không thể lập tức đưa ra quyết định.

Bóng đen không biết nói chuyện, nhưng có phương thức câu thông của mình ——

“Tiên sinh, bé nên rửa mặt, ăn cơm rồi.”

Bây giờ còn có thể thế nào chứ?

Kim Sân chưa từng rửa mặt cho trẻ con loài người, nhưng hình như nhóc con cũng biết rời giường là phải đánh răng rửa mặt.

Bé leo từ trên giường xuống, rồi ôm con vịt đồ chơi đi lòng vòng trong phòng một lúc. Hình như bé đang xác định ở đây không có giấu quỷ, sau đó bé mới chỉ ly đánh răng.

Thời điểm Chúc Chúc rời khỏi cha mẹ, khi ấy bé mới được hai tuổi, chính là cái tuổi vừa mới tập đánh răng.

Lúc bé lang thang cũng thường xuyên nhìn thấy người lớn đánh răng, cho nên Chúc Chúc vẫn nhớ rõ chuyện này.

Chỉ là, khi Chúc Chúc ngồi xổm xuống rồi hé ra một hàm răng nhỏ, thì bé phát hiện ba ba vẫn đứng đấy không đến đánh răng cho mình…

Chúc Chúc lại chỉ ly đánh răng.

Tử thần đại nhân vác khuôn mặt không cảm xúc bước đôi chân dài đi tới, rồi nhận lấy ly nước. Nhóc con ngoan ngoãn ngậm một ngụm sau đó phun ra. Bé lại hé răng, tiếp tục chờ ba ba đánh răng cho bé. Kiểu cây ngay không sợ chết đứng, rất tự nhiên.

Tử thần đại nhân: “…”

Cho dù tử thần đại nhân có không tình nguyện thế nào, thì anh vẫn bóp kem đánh răng lên bàn chải đánh răng hình con thỏ màu hồng mà bóng đen mua về, rồi chà chà răng nhỏ cho bé. Anh vô thức bớt lực, đánh hai hàng răng nhỏ của bé một cách từ từ.

May mà Chúc Chúc được ba mẹ dạy dỗ rất tốt, lúc bé đánh răng rửa mặt đặc biệt ngoan.

Nhóc con đánh răng xong còn thơm lên mặt ba ba một cái: “Cạc cạc!”

Tử thần đại nhân vốn đang ngồi xổm đánh răng cho cô nhóc này, không chú ý liền bị thơm lên mặt. Anh thẹn quá hoá giận, dùng nước rửa bên cạnh ra sức rửa mặt!

Anh ghét loài người! Càng ghét trẻ con loài người hơn!

Nhóc con dùng sức kéo tay tử thần đại nhân, cục cục cục cục muốn đi ăn cơm, đói bụng rồi.

Tử thần đại nhân đứng lên, dẫn nhóc con ra phòng ăn. Trong phòng đã ăn bày nhiều loại bữa sáng.

Nhóc con ngoan ngoãn ngồi trong ngực ba ba, sau đó đeo yếm: “Cạc cạc ~ “

Nhóc con múa máy tay nhỏ, ngoan ngoãn chờ ba ba đút cơm cho bé!

Dường như, tử thần đại nhân đã phát giác ra điều không bình thường. Lúc đứa nhỏ này lưu lạc ước chừng khoảng hai tuổi, trước đó bé chắc được ba mẹ cưng chiều, cho nên ăn cơm phải đút. Nhưng bây giờ, bé đã bốn tuổi rồi mà!

Kim Sân vẫn còn tức giận vì việc lúc nãy bị trẻ con loài người thơm một cái. Anh im lặng đặt thìa vào trong bát, rồi để nhóc con ngồi xuống cái ghế bên cạnh. Anh chuyển bát đến trước mặt bé ——

“Tự ăn đi!” Bé cũng không phải trẻ con một, hai tuổi, tự ăn cơm là việc quá bình thường.

Anh còn tưởng trẻ con loài người này sẽ khóc rống lên. Kết quả, anh phát hiện bé chỉ hơi sửng sốt. Sau đó, bé lấy tay nhỏ cầm thìa lên, múc một muỗng cơm. Miệng bé há thật lớn, rồi “Ùm” một tiếng, ăn hết một thìa ——

Chú ý! Còn kèm theo âm thanh nha!

Nhóc con đắc ý lắc lư đầu, ăn ngon còn phun phun.

Kim Sân chỉ nhìn cái tướng ăn này thôi đã thấy đau đầu rồi, nhưng bóng đen bên cạnh lại nhắc nhở anh: “Tiên sinh, vẫn nên mời một bảo mẫu loài người thì tốt hơn.”

Bây giờ nhóc con vẫn đang mặc quần áo của ngày hôm qua. Bé cầm thìa không được chắc, nên bị dính cháo lên mặt, lên yếm, lên quần áo…

Tử thần đại nhân có bệnh thích sạch sẽ, cho nên anh rất ghét ngồi cạnh người khác. Anh phải cách xa quỷ vương nhếch nhác này mới tốt.

Mà hiện tại, nhóc con tự ăn cơm thôi đã ăn thành thế này, sau đó còn phải thay quần áo, rửa mặt, gội đầu tắm rửa…

Bé lại không cho bóng đen tới gần nên Kim Sân chỉ có thể thỏa hiệp ——

“Tìm hai bảo mẫu loài người đến đi.” Hai người, đã là giới hạn của anh rồi.

Trước khi bảo mẫu loài người đến, nhóc con rốt cuộc cũng đã ăn no. Bên mép, trên mặt của bé đều là cháo. Nhóc con còn cầm tay áo lau lau mặt mình, khiến khuôn mặt nhỏ càng thêm nhem nhuốc.

Nhóc con lau xong lại quay đầu mở cánh tay nhỏ, thì thầm muốn ôm một cái.

Tử thần đại nhân lập tức lui về sau.

Tiểu Chúc Chúc còn tưởng rằng ba ba đang đùa giỡn với bé. Bé tuột khỏi ghế, chạy đến trước mặt ba ba ra chiều muốn ôm: “Cạc cạc ~ “

Bệnh thích sạch sẽ của tử thần đại nhân phát tác, anh lập tức bước mấy bước né tránh. Tiểu Chúc Chúc lại cảm thấy rất chơi vui, bé vừa cười khanh khách vừa mở rộng cánh tay nhỏ chạy đuổi theo ba ba.

Tử thần đại nhân bắt đầu chạy thật, Tiểu Chúc Chúc ở phía sau cũng chạy đuổi theo, bé chơi đến đặc biệt vui vẻ. Cả lâu đài đều có thể nghe được tiếng cười ha ha ha của bé.

Tử thần đại nhân vừa tránh, vừa đau khổ nghĩ. Cũng may là bé cười chứ không phải kêu cạc cạc cạc, bằng không thì thật ô nhiễm tiếng ồn.

Được cái, hiệu suất làm việc của bóng đen cũng kinh người, nhưng chủ yếu vẫn là vì tử thần đại nhân có tiền. Cho nên, hai nữ bảo mẫu nhanh chóng đến nơi. Một người trẻ tuổi xinh đẹp, một người lớn tuổi hiền lành.

Lúc hai người nhìn thấy lâu đài công chúa màu hồng thì rối rít kinh ngạc.

Sau đó, họ vừa mới đi vào đã bị nhét cho một cô bé: “Rửa mặt, thay quần áo cho nó đi.”

Cô gái trẻ tuổi lập tức ngây ngẩn nhìn nam chủ nhân của lâu đài. Cũng may, dì Lâm bên cạnh có phản ứng nhanh. Bà ta mau chóng ôm lấy Chúc Chúc từ người bảo mẫu trẻ tuổi rồi nói: “Tiên sinh, xin hỏi chỗ rửa mặt ở đâu?”

Tử thần đại nhân: “Tầng hai.”

Dì Lâm kéo đồng nghiệp bên cạnh, đi nhanh lên hai tầng.

Tiểu Chúc Chúc bị bác gái xa lạ ôm: “Cạc cạc?”

Tử thần: “Họ không phải người xấu, về sau bọn họ sẽ chăm sóc con.”

May mà Tiểu Chúc Chúc không hề phản kháng, bé ngoan ngoãn để cho bà ta ôm. Tử thần đại nhân nhìn app, anh không thấy có thay đổi gì thì rời đi.

Phòng tắm tầng hai đã được xả đầy nước, còn thả vào mấy con vịt đồ chơi nhỏ. Tiểu Chúc Chúc được đặt vào trong nước, dì Lâm bắt đầu gội đầu cho bé.

Chúc Chúc tự mình cầm một con vịt nhỏ lên: “Cạc cạc ~ “

Bảo mẫu trẻ tuổi thấy hơi kỳ lạ mới nói: “Dì Lâm, hình như con bé không biết nói.”

Dì Lâm không cả ngẩng đầu, chỉ nói: “Tốt nhất là chúng ta đừng nghị luận sự tình trong nhà khách hàng. Cô không nghe người đưa chúng ta đến đây nói sao, người nhà này không đơn giản đâu.”

Bảo mẫu trẻ tuổi nhìn cô bé đang kêu cạc cạc giống y con vịt kia, lại nhớ tới nam chủ nhân của lâu đài đang ở tầng dưới. Người kia rõ ràng im lặng và có vẻ mặt không vui, nhưng anh vẫn đẹp trai đến mức làm cho người ta không dời nổi mắt. Mặt cô ta hơi đỏ lên, nói: “Đã là xã hội mới, có gì không đơn giản chứ. Tuy rằng chúng ta chỉ là bảo mẫu, nhưng lại không phải dạng thấp kém.”

Dì Lâm cũng không nói gì thêm, bà ta dùng khăn tắm quấn đầu Tiểu Chúc Chúc lại, nói với bảo mẫu trẻ tuổi: “Sang phòng bên cạnh lấy quần áo sạch lại đây đi.”

Bảo mẫu trẻ tuổi ừ một tiếng, rồi đi mở cửa phòng sát vách. Cô ta cảm thấy dường như mình đang mở ra một cái cửa hàng bán quần áo trẻ em vậy ——

Khu áo ngủ, khu áo trong, khu áo khoác, váy, phụ kiện…

Cô ta đã từng thấy qua rất nhiều phòng để quần áo của nhà có tiền, nhưng cho tới bây giờ, cô ta vẫn chưa từng thấy nhà ai có thể làm được đến trình độ này.

Bảo mẫu trẻ tuổi tiện tay cầm hai bộ rồi về lại phòng bên, đã thấy dì Lâm đang lau khô tóc cho rich kid.

Dì Lâm nhận quần áo rồi mặc vào cho Chúc Chúc. Bà ta vừa mặc vừa nói: “Thật là xinh đẹp.”

Mặc dù cô ta tiện tay lấy, nhưng trên thực tế, tất cả kiểu quần áo mà bóng đen thu thập đều là kiểu trẻ con ở độ tuổi này thích nhất.

Để phục vụ cho cô gái nhỏ, tay áo ngắn màu hồng bên ngoài còn viền ren trắng, mặc lên người Tiểu Chúc Chúc nhìn rất đáng yêu.

Nhóc con vẫn có thể hiểu được mấy câu. Bé đắc ý gật đầu lại sờ lên quần áo, giữ váy muốn đi: “Cạc cạc!”

Chúc Chúc nghĩ, bé cưng dễ thương như vậy, ba ba thấy được chắc chắn sẽ khen bé!

Dì Lâm đang sửa sang lại quần áo cho Chúc Chúc, thấy thế liền ôm bé lại. Bà ta nhẹ giọng dụ dỗ: “Tóc khô càng đẹp, để dì thắt cho cháu bím tóc thật đẹp có được không nào?”

Chúc Chúc nghĩ nghĩ rồi gật đầu thật mạnh.

Lát nữa đi tìm ba ba sau vậy! Ba ba chắc chắn sẽ ôm bé, thơm bé, khen bé là bé ngoan như trước đây!

~~~

Tác giả có lời muốn nói:

      Văn án không có vấn đề, chỉ là bây giờ còn chưa đến mốc thời gian trên văn án. Khoảng thời gian này, Chúc Chúc vẫn là tiểu công chúa trong lâu đài, không cần cầu nguyện.