Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau!!

Chương 258: Súng lục màu lam. . . . . . Khí phách mười phần!

Phương Lam nghe được thanh âm, khiếp sợ quay đầu, nhìn về phía sau.

Mặc Thâm Dạ mặc một bộ âu phục màu trắng đứng cách cô ba thước, mà cả đoạn đường hắn đi theo nhưng cô hoàn toàn không cảm nhận được, ngay cả chỗ hắn đứng gần cô như vậy cô cũng mảy may không cảm ứng được.

"Anh theo dõi tôi?" Cô lạnh lùng hỏi.

"Anh chỉ sợ em trong đêm bỏ trốn, cho nên mới phải đi theo em!" Mặc Thâm Dạ nhẹ giọng trả lời.

"Tôi trốn hay không trốn liên quan gì đến anh, anh đừng tới gây trở ngại cho tôi!" Phương Lam tức giận nói, lập tức quay đầu mở cánh cửa trước mặt ra, sau đó nhìn đi cầu thang thông xuống dưới đất.

"Em muốn tới địa lao làm gì? Em muốn làm cái gì?" Mặc Thâm Dạ khẩn trương chất vấn.

"Chuyện của tôi không cần anh quan tâm!" Phương Lam vừa nói liền bước xuống.

Mặc Thâm Dạ vội vàng chạy tới, nhanh chóng nắm lấy cánh tay cô, lần thứ ba chất vấn, "Em rốt cuộc muốn tới địa lao làm gì? Em không nói, anh tuyệt đối sẽ không buông tay!"

Phương Lam đột nhiên quay đầu, hung hăng nhìn chằm chằm hắn, lửa giận thiêu đốt.

"Tôi đi tìm người!" Cô trả lời.

"Tìm người? Tìm ai?" Mặc Thâm Dạ hỏi tới.

"Anh hẳn biết người tôi muốn tìm là ai, đừng có biết rõ còn cố hỏi, buông tay cho tôi!" Phương Lam lạnh lùng nói, dùng lực muốn hất tay hắn ra.

Mặc Thâm Dạ nắm chặt tay cô, khiến cô không cách nào tránh thoát, hơn nữa hai hàng lông mày nhíu chặt lại, suy đoán người kia trong miệng cô.

Chẳng lẽ là hắn?

"Hắn đã chết rồi, không có khả năng bị nhốt trong địa lao!"

"Hắn không có chết!" Phương Lam hét to phủ nhận.

"Đây là anh tận mắt thấy, chẳng lẽ còn là giả sao?"

"Nhưng tôi không có tận mắt thấy, chỉ cần không phải tôi tận mắt thấy, tôi sẽ không tin!"

"Em......" Mặc Thâm Dạ buồn phiền, nhìn chằm chằm cô nói, "Làm sao em cứ cố chấp như vậy? Chẳng lẽ em ngay cả anh cũng không tin sao?"

"Tin anh?" Phương Lam lặp lại, sau đó giễu cợt, "A...... Ở trên thế giới người tôi không tin tưởng nhất chính là anh!"

Trái tim Mặc Thâm Dạ đau đớn kịch liệt.

Hắn chẳng qua làm sai một lần mà thôi, cô ấy đã chối bỏ hắn, trực tiếp phán định tử hình, hoàn toàn không cho hắn cơ hội sửa đổi, thậm chí ngay cả giải thích cô ấy cũng không nguyện ý nghe. Tại sao lại trở thành như vậy chứ? Hai người bọn họ yêu thương lẫn nhau như vậy, nhưng tại sao lại trở thành bộ dạng này?

"Lam Lam......"

"Đừng gọi tôi!" Phương Lam cắt đứt, tức giận nhìn chằm chằm hắn, hung hăng cảnh cáo, "Sau này anh không được gọi tôi như vậy nữa, hơn nữa bắt đầu từ bây giờ anh đừng có quấn lấy tôi, tôi đời này không có khả năng sẽ cùng anh, tôi chán ghét anh, tôi vừa nhìn thấy anh liền muốn ói!"

Nghe cô nói, bàn tay Mặc Thâm Dạ đang nắm lấy cô không khỏi mạnh hơn, hơn nữa hai mắt nổi giận nhìn chằm chằm cô.

Đột nhiên!

Hắn mạnh mẽ kéo cô vào trong ngực, buông tay cô ra, tiếp theo lại dùng hai ôm trọn lấy thân thể cô, đồng thời áp môi mình lên môi cô, thô bạo hôn cô.

"Ngô...... Mặc...... Anh...... Ngô ngô...... Thả......" Phương Lam nói mơ hồ không rõ, thân thể giãy dụa, nhưng trốn không thoát khỏi lồng giam từ hai cánh tay hắn.

Mặc Thâm Dạ mạnh mẽ vây cô trong hai cánh tay của mình, phẫn nộ trong lòng bắt đầu cắn nuốt lý trí của hắn, dẫn đến nụ hôn của hắn càng lúc càng hung mãnh, càng ngày càng thô bạo, càng ngày càng cuồng loạn, hoàn toàn khiến cô không cách nào kháng cự, mà hắn hiểu rõ kỹ thuật hôn lại càng xuất thần nhập hóa, cái lưỡi vừa mới tiến vào trong miệng của cô liền chính xác tìm được nơi mẫn cảm, trong nháy mắt làm khí lực cô biến thành tương hồ, làm cho thân thể cô mềm mại vô lực, mà đôi môi linh hoạt của hắn như con sói hôn lấy cô, hút mọi thứ trong miệng cô vào miệng hắn, chuẩn bị nuốt ngấu nghiến, khiến cô có cảm giác choáng váng hít thở không thông...... Sau đó hắn khẽ đá cánh cửa phía sau cô, đóng cánh cửa lại rồi đẩy lùi cô về phía sau, để cho lưng cô tựa vào trên vách cửa, tiếp theo bàn tay to của hắn từ lưng cô chạy tới trước ngực, sau đó lại trượt xuống hông, trong nháy mắt luồn vào bên trong áo cô, chạm vào da thịt mềm mại của cô, vuốt ve cái bụng bằng phẳng, sau đó đi lên trên, bắt đầu khiêu khích vuốt ve...... Tiện đà hắn được voi đòi tiên, để hạ thân dán chặt vào bụng cô, dùng thứ đồ đã cứng rắn của mình chậm rãi ma sát.

Phương Lam cảm nhận được thứ đó của hắn, mắt mở trừng, nhưng thân thể mềm nhũn không cách nào đẩy hắn ra.

Bỗng nhiên!

Mặc Thâm Dạ ngừng hôn cô, khẽ cúi đầu chống trán cô nói, "Lam Lam, anh muốn em, bây giờ muốn!"

"Mặc Thâm Dạ, anh dám đụng vào tôi? Anh không sợ tôi sẽ hận anh sao?" Phương Lam thở hỗn hển hét to.


"Hận? Em sẽ không, bởi vì anh biết em thích anh, hơn nữa còn là...... Rất thích rất thích!" Hắn vừa nói, liền dán lên môi cô, ở trên môi của cô động chạm nói.

Phương Lam trái tim nhảy loạn, hai gò má đã sớm cực nóng màu đỏ bừng. Hắn nói không sai, cô thật rất thích rất thích hắn, cho dù hắn hiện tại thật làm chuyện đó, cô cũng sẽ không hận hắn, nhưng cô không muốn...... Cô không muốn cùng người đàn ông này phát sinh bất cứ quan hệ nào.

"Anh buông tôi ra!" Cô lại một lần nữa ra lệnh, dùng hết mình khí lực toàn thân giãy dụa.

Mặc Thâm Dạ mạnh mẽ giữ chặt cô, chính là muốn lại cường hôn cô, nhưng trong khoảng không đen nhánh hắn lại thấy nước mắt thoáng hiện trong hốc mắt cô.

Khóc?

Cô ấy không ngờ lại?

Mặc dù nước mắt còn không có chảy xuống, nhưng đôi mắt ngập nước này hắn đây là lần thứ hai nhìn thấy, còn nhớ rõ lần trước là mười lăm năm trước, là lúc cô rời bỏ hắn, ánh mắt cô cũng như thế, tràn đầy thương tâm, tràn đầy thống khổ, nhưng lại chết cũng không chịu rơi xuống, vẫn hết mức gắng gượng.

"Lam Lam......" Hắn nhẹ giọng kêu.

"Tôi nói rồi đừng gọi tôi như vậy nữa, không cho phép anh gọi tôi như vậy nữa!" Cô khẽ run nói, thanh âm mang theo nhiều tia nghẹn ngào.

"Lam Lam......"

"Đừng gọi nữa, dừng dùng xưng hô này gọi tôi, tôi chán ghét xưng hô thế này, tôi chán ghét!" Cô hét lên, trái tim đau đớn kịch liệt.

Mặc Thâm Dạ nhìn khuôn mặt tức giận của cô, hai cánh tay buông lỏng, sau đó ôn nhu ôm lấy cô, thống khổ nói bên tai cô, "Anh xin em, tha thứ cho anh có được không? Anh biết sai rồi, anh vô cùng hối hận, anh sau này sẽ không phạm sai lầm như vậy nữa, tuyệt đối tuyệt đối sẽ không, thế nên...... Đừng tức giận anh nữa, Lam Lam...... Đừng tức giận...... Lam Lam...... Lam Lam......"

Phương Lam nghe hắn không ngừng gọi tên cô, nước mắt dâng trào, nhưng cô lại cắn mạnh môi dưới không để cho nước mắt rơi xuống, hai tay cũng nắm chặt không để cho trái tim mình dao động.

"Tôi không muốn thảo luận vấn đề này với anh nữa, anh mau buông ra, tôi còn có chuyện quan trọng phải làm!" Cô lạnh lùng nói, quyết tuyệt nhìn chằm chằm hắn.

"Lam Lam, em thật sự không chịu tha thứ cho anh sao? Chỉ một lần thôi...... Một lần......"

"Tôi nói không muốn thảo luận vấn đề này nữa, anh mau buông ra, tôi muốn tới địa lao!"

"Hắn thật sự đã chết, cho dù em tới địa lao, em cũng không tìm được hắn!"

"Không cần anh quan tâm, tôi chính là muốn đi!" Phương Lam cố ý.

"Được, em muốn đi phải không? Anh đi với em!" Mặc Thâm Dạ nói xong liền buông lỏng cô ra, nắm chặt tay trái của cô, sau đó kéo cô tới địa lao, bước nhanh xuống cầu thang, Phương Lam đi theo phía sau hắn, hai người cùng đi đến tầng ngầm đầu tiên.

......

Cửa vào địa lao

Mặc Thâm Dạ lôi kéo tay Phương Lam đi thẳng tới hành lang, hoàn toàn không để ý tới người canh gác ngăn trở, đi thẳng tới cửa địa lao, mà trong đó vẫn giống lần trước Phương Lam nhìn qua, vách tường bằng sắt, cửa lao bằng sắt, còn khe hở thật nhỏ giữa vách tường và cửa lao dường như ngay cả gió cũng không thể lọt qua.

"Đại thiếu gia!"

Mấy người đàn ông canh gác địa lao cùng đi tới, chắn trước cửa địa lao, nói, "Nơi này là cấm địa Mặc gia, không có điện hạ cho phép, bất luận kẻ nào cũng không thể tiến vào!"

"Cấm địa Mặc gia?" Mặc Thâm Dạ khinh thường lặp lại, sau đó lạnh lùng gầm nhẹ, "Không muốn chết thì tránh ra cho tôi!"

Mấy người đàn ông mặc âu phục màu đen đều bị thanh âm của hắn làm cho rung động, thân thể bắt đầu khẽ run rẩy, khiếp đảm ngừng cả hô hấp.

"Đại..... Đại thiếu gia, xin...... Xin ngài không nên làm khó......"

Người canh gác còn chưa nói xong, Mặc Thâm Dạ ngay lập tức rút một khẩu súng lục ra, chỉ vào đầu của hắn nói, "Anh bây giờ đi nói cho Mặc Tử Hàn, Mặc Thâm Dạ tôi muốn vào địa lao xem xét một chút, nếu như hắn có ý kiến gì thì để hắn trực tiếp tới tìm tôi!"

Người canh gác hoảng sợ chân run lên, cả người toát ra mồ hôi lạnh, hắn khẽ giương mắt nhìn Mặc Thâm Dạ, trong nháy mắt hoang mang thu hồi tầm mắt, sau đó lập tức bối rối nói, "Vâng...... Vâng...... Vâng...... Tôi lập tức đi!"

Hắn nói xong, ngay lập tức rời đi, mấy người còn lại cũng đi theo.

Phương Lam nhìn bóng lưng bọn họ vội vã rời đi, sau đó nhìn biểu tình lạnh như băng của Mặc Thâm Dạ, không khỏi khẽ nhíu mày.

Hắn tức giận!

Hắn lần này là giận thật à!


Mỗi lần hắn tức giận đều nhíu chặt mày, hai mắt lộ ra vẻ cực kỳ hung ác, hơn nữa hắn còn có một thói quen, lúc tức giận lại dùng ánh mắt khẽ liếc xéo người ta, khiến mắt mình càng thêm sắc bén, hung ác.

"Đi theo anh!" Hắn vừa nói, liền nắm tay cô kéo tới cửa lao.

"Chờ một chút!" Phương Lam kéo hắn, nói, "Trên cửa này có điện!"

"A......" Mặc Thâm Dạ cười khẽ, quay đầu nhìn cô nói, "Em đang lo lắng cho anh? Em sợ anh bị điện giật chết?"

"Tôi không có rảnh mà nói giỡn, tôi nói thật đấy!"

"Thì ra em thật sự lo lắng cho anh, thật là làm cho anh rất vui!"

"Anh......" Phương Lam giận giữ, hai mắt hung hăng nhìn chằm chằm hắn, một chữ cũng không nguyện nói với hắn.

"Yên tâm đi, trước khi rước em vào cửa, anh sẽ không chết, cho dù muốn chết......" Hắn đột nhiên dừng lại, sau đó nhích tới gần bên tai của cô nói, "Anh cũng muốn chết trong thân thể em!"

"Mặc Thâm Dạ, anh tên đại biến thái!" Phương Lam mặt đỏ tới mang tai mắng to, hất mạnh tay hắn ra.

Mặc Thâm Dạ mỉm cười nhìn cô, cả khuôn mặt hoàn toàn khác so với lúc nãy, chỉ thấy hắn đột nhiên xoay người nhìn vách tường với cửa lao phong kín, sau đó đi về phía trước hai bước, hai mắt rủ xuống nhìn thiết kế hình vuông dưới mặt đất, sau đó hắn ở trong lòng yên lặng đếm, ngang bảy dọc bốn, tìm được cái sàn hình vuông nào đó, sau đó nhắm ngay khẩu súng tới ô vuông đó mà nhanh chóng bóp cò.

"Phanh —— phanh —— phanh —— phanh —— phanh —— phanh —— phanh ——"

Hắn bắn toàn bộ đạn ra, sàn vuông kia bị đạn bắn nát, nhưng miếng sắt dưới mặt sàn lại không có động. Hắn nhìn miếng sắt hoàn hảo vô khuyết kia, anh tuấn ném súng xuống, sau đó vươn tay nói, "Đưa súng của em cho anh!"

Phương Lam nhìn sàn nhà bị bắn nát kia, khẽ nhăn lông mày, sau đó đưa súng lục màu trắng của cô đặt vào tay hắn.

Mặc Thâm Dạ đem họng súng hướng về phía tấm sắt, giống như trước nhanh chóng bóp cò.

"Phanh —— phanh —— phanh —— phanh —— phanh —— phanh —— phanh ——"

Hắn bắn toàn bộ đạn ra, mà miếng đồng hình vuông cũng chỉ lõm một chút.

Hắn lại vứt súng trong tay, rồi vươn tay như trước, nói đơn giản, "Cho anh súng!"

Phương Lam rõ được khớp xương tay của hắn, lạnh lùng trả lời, "Không có!"

Không có?

Mặc Thâm Dạ lập tức xoay người nhìn cô, nói, "Thân là một sát thủ, mỗi ngày đều mang theo hai khẩu súng, nhất là lúc có nhiệm vụ, phải mang theo mọi thứ chuẩn bị, em lại chỉ có một khẩu súng? Em muốn tự tìm chết hả?"

"Tôi không còn là sát thủ nữa, hơn nữa anh không phải cũng chỉ có một khẩu thôi sao!" Phương Lam phản bác.

"Anh khác với em!" Mặc Thâm Dạ vẻ mặt chủ nghĩa đại nam tử, hoàn toàn xem thường phụ nữ cô.

Phương Lam khó chịu nhìn chằm chằm hắn, hờn dỗi nói, "Tóm lại tôi không có, anh nói nữa cũng vô ích, hơn nữa anh phải nhớ kỹ, anh bây giờ không phải là huấn luyện viên của tôi, anh không có tư cách dạy dỗ tôi!"

"Em......" Mặc Thâm Dạ đột nhiên tức giận nhìn cô, theo thói quen tiến lên một bước, vừa định mở miệng nói thêm gì nữa, tuy nhiên lại lập tức đè nén lửa giận, sau đó để nhẹ giọng nói, "Em thật không có hai khẩu súng?"

"Không có!" Phương Lam trả lời.

"Đạn?"

"Cũng không có!"

"Vậy thì không có biện pháp rồi, chúng ta hôm nào đó lại đến thôi!" Hắn vừa nói, liền kéo tay cô muốn đi.

"Chờ một chút!" Phương Lam gọi hắn lại, quật cường nói, "Muốn đi thì một mình anh đi, tôi hôm nay nhất định phải vào!"

Mặc Thâm Dạ cau mày nhìn khuôn mặt quật cường kia của cô, tức giận nói, "Cánh cửa này là điều khiển ở xa, em ở đây căn bản không tìm được chốt mở, phương pháp duy nhất chính là phá hư mạch, làm cho dòng điện trên tường dừng lại, sau đó lại phá hư cánh cửa này, mà trong cả cái địa lao này, cũng chỉ có chỗ này là yếu nhất, nhưng nếu không có mấy chục hay mấy trăm khẩu liên tục bắn vào, nó sẽ không có một chút hư hao...... Em hiểu chưa?"

Phương Lam lắng nghe, hai mắt quét một lần vách tường với cửa lao, sau đó lại lại tấm sắt trên mặt đất.

Thật không nghĩ kiến tạo nơi này lại chắc chắn như vậy, không trách được cô lần trước không có tìm được chốt mở cửa, nguyên lai là điều khiển ở xa, vậy phòng điều khiển ở đâu? Cô ở đây thời gian dài như vậy, điều tra tất cả gian phòng cũng không có phát hiện cái gì đặc thù a?

"Anh tại sao hiểu rõ nơi này như vậy?" Cô đột nhiên hỏi.

"Bởi vì anh từng tới đây mấy lần, là ba dẫn anh tới, bất quá nơi này mấy năm trước bị Mặc Tử Hàn cải biến rất nhiều, cho nên anh cũng không biết chuyển phòng điều khiển tới đâu nữa, bằng không anh cũng không có dùng phương thức thô bạo đến vậy!" Nhớ tới hắn từng tới nơi này mấy lần, cũng không có cái gì tốt mà nhớ lại, đây cũng không phải là nơi khá khẩm gì.

"......" Phương Lam trầm mặc nhíu mày, hai mắt ngó chừng cửa lao.

Cô muốn đi vào!

Nhưng là...... Phải thế nào mới có thể đi vào?

"Đi thôi, hôm nào trở lại!" Mặc Thâm Dạ vừa nói, liền tiếp tục dắt tay cô, muốn rời khỏi.

"Chờ một chút!" Phương Lam lại gọi lại hắn lần nữa.

Mặc Thâm Dạ cau mày xoay người nhìn cô.

Phương Lam do dự một chút, sau đó rút tay trái lại, cởi áo ra, mà bên trong cô chỉ mặc một chiếc áo lót màu đen che lưng, nhưng trên cánh tay phải của cô lại buộc một vỏ súng lục tinh sảo, cô dùng tay trái lấy súng ra, đó là một khẩu súng lục màu làm rất nhỏ, mà ở trên thân súng bên phải khắc hai chữ——YL Mặc Thâm Dạ kinh ngạc nhìn khẩu súng lục màu lam kia, giật mình nói, "Em còn giữ nó?"

"Chỉ là bởi vì tùy thân mang rất dễ dàng, cho nên mới không có ném mà thôi!" Phương Lam thuận miệng trả lời, nhưng rõ ràng chỉ là lấy cớ.

"A......" Mặc Thâm Dạ vui vẻ cười khẽ, sau đó cầm lấy khẩu súng nói, "Em sớm lấy ra, cũng không cần lãng phí nhiều đạn như vậy!"

Hắn vừa nói liền hướng súng tới tấm sắt "Phanh ——" bắn một phát, tấm sắt liền bị xuyên thấu, đồng thời cắt đứt dây điện phía dưới, chỉ nghe "Cờ-rắc ——" một tiếng dòng điện trên vách tường liền biến mất. Hắn mỉm cười lại giơ khẩu súng lên, hướng về phía trên cửa lao một chút, "Phanh ——" lại một phát, đường dẫn khống chế cửa lao liền bị phá hỏng, sau đó đột nhiên đèn cửa lao đồng loạt sáng lên màu đỏ phát ra còi báo động "Linh Linh linh...... Linh Linh linh......".