Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau!!

Chương 230: Ô. . . . . . Tại sao bị thương luôn là tôi!

Tiểu ranh mãnh!

Mặc Thâm Dạ nhìn bộ dáng Mặc Thiên Tân đánh chết cũng không nhận tội, khóe miệng không khỏi tà tà cười.

"Thật ra thì có chuyện bác có thể không nói cho cháu biết!" Hắn thần thần bí bí mở miệng.

Có chuyện?

Hiếu kỳ trong lòng Mặc Thiên Tân nháy mắt bị hắn khơi lên, hắn nhìn cái khuôn mặt cười tà kia, trong lòng rất rõ ràng đây là một cái bẫy, nhưng thực tế là lòng hiếu kỳ quá lớn, cho nên hắn không thể cầm lòng của mình.

"Chuyện gì vậy?" Hắn hỏi.

Mặc Thâm Dạ đắc ý, khóe miệng tà ác gia tăng cường độ.

"Thật ra thì......" Hắn cố ý kéo dài thanh âm, sau đó chầm chậm nói "Mẹ Lam của nhóc là vị hôn thê của bác!"

Vị hôn thê?

Mặc Thiên Tân khiếp sợ, trừng lớn hai mắt sưng vù của mình.

"Chuyện này không thể nào!" Hắn cáu kỉnh hủy bỏ.

"Tại sao lại không thể? Chẳng lẽ cháu cho rằng bác đang gạt cháu sao? Nếu như cháu không tin tưởng lời bác nói, cháu có thể tự mình đi hỏi cô ấy!" Mặc Thâm Dạ kiên định.

"Hỏi cô ấy? Bác đang ở đây lôi kéo cháu sao, nếu mà cháu đi hỏi cô ấy, cháu đây chẳng phải là đã trúng gian kế của bác ưh? Hứ...... Bác cho rằng cháu là đứa trẻ ba tuổi sao? Thế mà lại dùng cái thủ đoạn thối này sao!" Mặc Thiên Tân bĩu môi, gương mặt phách lối.

"Bác dĩ nhiên biết là không gạt được cháu, không bằng như vậy đi, bác hỏi cháu, cháu có khi nào tắm cùng với mẹ Tiểu Lam không?" Mặc Thâm Dạ đổi loại phương thức.

"Đương nhiên là có!" Mặc Thiên Tân trả lời.

"Vậy cháu có nhìn qua thân thể của cô ấy không?"

"Cái đó còn cần phải hỏi sao? Tắm cũng tắm rồi, muốn không nhìn cũng không được? Ngu ngốc!" Mặc Thiên Tân chửi hắn.

Mặc Thâm Dạ hoàn toàn không tức giận, ngược lại vui vẻ cười, còn tiếp tục hỏi tới.

"Vậy cháu có tỉ mỉ xem qua thân thể của cô ấy không?"

"Cái này......" Mặc Thiên Tân hơi chần chờ nói "Mặc dù cháu còn nhỏ, nhưng cũng là một người đàn ông, căn cứ vào bản tính đàn ông, còn có hiếu kỳ bất đồng giới tính, cho nên có tổng hội quan sát qua mấy lần, hắc hắc he he......" sắc cười, gương mặt tà ác.

"Như vậy, có phải ở bên đùi phải mẹ Lam, chỗ gần bắp đùi, có hai dấu răng, hơn nữa dấu răng trên là bảy cái dấu răng, dấu răng dưới là năm cái dấu răng, bác nói không sai chứ?" Mặc Thâm Dạ miêu tả vô cùng cặn kẽ.

Mặc Thiên Tân lại một lần nữa kinh ngạc.

Tại sao hắn lại biết chuyện này chứ? Hơn nữa còn là chỗ bí mật như vậy? Chẳng lẽ hắn cùng mẹ Tiểu Lam thật sự có? Nhưng mà từ lúc hắn ra đời đến nay, mẹ Tiểu Lam chỉ có một người bạn trai, chính là Bạch thúc thúc trong bệnh viện, hơn nữa bọn họ chỉ lui tới một ngày, liền vinh quang chia tay. Nhiều năm như vậy hắn cũng không thấy qua mẹ Tiểu Lam tới lui cùng người đàn ông nào khác, căn bản cũng không nhưng có thể sẽ cùng phát sinh loại chuyện đó a? Chẳng lẽ rất sớm rất sớm hắn đã quen biết mẹ Tiểu Lam? Chẳng lẽ...... Hắn thật sự là...... Mr. Secret của mẹ Tiểu Lam? (Mr. Secret: người đàn ông bí mật)

"Tại sao bác lại biết chuyện này? Thật sự bác là vị hôn phu chưa cưới của mẹ Tiểu Lam sao? Vậy tại sao cho tới bây giờ cô ấy cũng không nói qua với tôi?" Mặc Thiên Tân liên tục hỏi.

"Đầu tiên, nguyên nhân bác biết rõ chuyện này là vì dấu răng đó là do bác cắn, cho nên bác có thể biết rất rõ ràng! Thứ hai, không sai bác thật sự chính là chồng chưa cưới của mẹ Tiểu Lam của cháu, chuyện này rất chính xác! Thứ ba, mẹ Lam của cháu chưa bao giờ nhắc qua với cháu, đó là bởi vì bác đã làm ra một chuyện rất sai lầm, cho đến bây giờ cô ấy cũng không có tha thứ cho bác, cho nên đối với chuyện giữa bác và cô ấy một chữ cô ấy cũng không nói ra!" Mặc Thâm Dạ cặn kẽ nhất nhất trả lời vấn đề của hắn.

Mặc Thiên Tân nghe nói...... trong lòng vẫn còn nghi ngờ, đối với chuyện đột nhiên xuất hiện một người cha nuôi, hắn rất không tin tưởng.

"Coi như là như vậy, vậy bác nói với cháu cũng vô ích nha, cháu thật sự, thật không biết mẹ Tiểu Lam đang ở nơi nào, bác muốn cháu làm thế nào mới tin tưởng cháu đây? Muốn cháu thề sao? Hay muốn cháu viết giấy cam đoan? Hay là cháu chết để chứng tỏ thành tâm của cháu?"

Mặc Thâm Dạ theo dõi khuôn mặt nhỏ nhắn giảo hoạt của hắn, chỉ hận không thắt cổ của hắn, để ép hắn nói ra vị trí của Phương Lam. Thật không nghĩ tới đứa trẻ sáu tuổi cư nhiên mạnh miệng như vậy, xem ra hắn phải đổi phương thức khác.

"Thiên Tân......" Hắn nhẹ giọng gọi.

"Cháu ở đây!" Mặc Thiên Tân vui vẻ trả lời.

"Cháu cứ việc nói thẳng đi, rốt cuộc phải như thế nào, cháu mới bằng lòng để Phương lam tới Mặc gia?" Mặc Thâm Dạ trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, cho hắn một tờ giấy trắng, mặc cho hắn tùy tiện ra điều kiện.

"Ách......" Mặc Thiên Tân theo dõi bộ mặt nghiêm túc của hắn, nghi ngờ nói "Tại sao bác lại để cho cháu đi tìm mẹ Lam vậy? Bác lợi hại như vậy, sao bác không tự mình đi tìm chứ?"

"Nếu như chỉ là tìm thì dĩ nhiên bác không cần cháu giúp một tay rồi, nhưng mà mục đích của bác là muốn cháu đưa cô ấy đến Mặc gia, cháu hiểu chưa?"

"Nha...... Thì ra là bác muốn thả dây dài, câu cá lớn. Bác muốn cháu đưa mẹ Tiểu Lam đến đây, như vậy mỗi ngày bác đều có thể nhìn thấy cô ấy, mỗi ngày đều mãnh liệt triển khai phương thức theo đuổi cô ấy, thỉnh thoảng còn có thể động tay động chân với cô ấy, tỷ như cái gì đó như nhìn trộm, xem trộm, chụp trộm...... đại loại như chuyện trộm gà sờ chó. Và bởi vì cháu ngã bệnh, thời gian không còn nhiều lắm, cho nên mẹ Tiểu Lam sẽ cùng cháu trân trọng thời gian ngắn ngủi cuối cùng này, nên cô ấy sẽ không rời bỏ cháu, vậy dĩ nhiên cô ấy cũng sẽ không rời khỏi Mặc gia, như vậy bác có thêm thời gian tìm kiếm sự tha thứ của cô ấy, để cô ấy lần nữa tiếp nhận bác, hơn nữa ở dưới sự trợ giúp của cháu, để cho bác dễ dàng ôm được mỹ nhân về, bác nói xem...... cháu nói có đúng hay không?" Mặc Thiên Tân thao thao bất tuyệt, đem toàn bộ suy nghĩ trong lòng hắn tất cả nói ra hết, nhưng ngàn vạn lần cũng không nghĩ đến mục đích thực sự của hắn.

"Không sai không sai, Thiên Tân cháu thông minh quá, cháu đều biết tất cả, như vậy cháu không phải là nên đáp......"

"Cháu cự tuyệt!"

Mặc Thiên Tân cắt đứt lời của hắn, một lần nữa quả quyết cự tuyệt, sắc mặt Mặc Thâm Dạ trong nháy mắt xanh mét.


Tiểu quỷ thối này, kỹ thuật đùa bỡn người cư nhiên so với hắn còn lợi hại hơn, thật không hổ là con nuôi của Tiểu Lam, quả nhiên có đầy đủ phong cách của cô.

"A...... Ha ha ha......" Hắn đột nhiên cười khẽ, sau đó từ từ cười to, "Ha ha ha...... Ha ha ha ha......"

"Bác cười cái gì?" Mặc Thiên Tân nghi ngờ hỏi.

"Bác cười cháu đần a!"

"Cháu đần?"

"Không sai, mới vừa rồi cháu nói cháu cự tuyệt, như vậy liền bày tỏ cháu biết Phương Lam ở đâu, nói cách khác những lời cháu vừa nói đều là giả, gạt người!"

Mặc Thiên Tân đột nhiên á khẩu, trúng gian kế của hắn.

Khó chịu nhìn hắn, ngước đầu phách lối mà nói " Cho là cháu biết, vậy thì thế nào? Chính là cháu không nói cho bác, bác có thể làm gì cháu đây?"

"Dĩ nhiên bác không thể làm gì cháu rồi, nhưng cháu nên suy nghĩ một chút đi, hiện tại thân thể của cháu có thể không chống đỡ được bao lâu nữa, chẳng lẽ cháu thật không muốn gặp mẹ Tiểu Lam của cháu sao? Hơn nữa cháu cho rằng mẹ Tiểu Lam cũng không muốn gặp cháu một chút sao? Các ngươi muốn gặp nhau như vậy, muốn ở chung một chỗ vui vẻ vượt qua những ngày cuối cùng như vậy, vậy tại sao không đem cô ấy đến đây? Nếu như là cháu sợ cô ấy gặp nguy hiểm, vậy thì cháu có thể yên tâm, không chỉ có mình bác có thể bảo vệ cô ấy, cháu cũng có thể bảo vệ cô ấy, còn mẹ của cháu nữa...... Ba người chúng ta cùng nhau bảo vệ cô ấy, cháu nghĩ xem còn có nguy hiểm gì nữa đây? Hơn nữa cháu đưa cô ấy tới, ngu ngốc giải quyết vấn đề của cháu, cũng là giải quyết vấn đề của tôi, càng thêm giải quyết vấn đề của mẹ cháu, đây không phải là một công ba việc sao?" Mặc Thâm Dạ cẩn thận phân tích, không ngừng khuyên.

Mặc Thiên Tân nghe lời của hắn, thật ra cũng không phải là vô lý, hơn nữa hắn rất muốn gặp mẹ Tiểu Lam, hắn muốn cùng cô vượt qua khoảng thời gian cuối cùng này, ít nhất là như vậy, vậy khi chết hắn cũng sẽ không còn tiếc nuối. Nhưng biểu hiện của Thổ Nghiêu lúc nãy, khẳng định cha cũng đã nhận ra chuyện này, hơn nữa rất có thể cùng bác hợp mưu, hai người đã thông đồng muốn hắn đi tìm mẹ Tiểu Lam, lừa gạt cô tới Mặc gia, nhưng cha đã đáp ứng hắn sẽ không làm tổn thương đến mẹ Tiểu Lam, nhìn bộ dáng của bác, cũng không giống như muốn tìm cô báo thù, như vậy điều nghi ngờ duy nhất của hắn là, mẹ Tiểu Lam tại sao không tới Mặc gia tìm hắn đây? Cô đang sợ chính là cái gì đây? Cô cùng cha có thâm thù đại hận gì? đã đụng chạm chuyện gì?

Mặc Thâm Dạ nhìn mặt hắn do dự, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.

"Hay là như vậy đi, cháu suy nghĩ cẩn thận, nếu như nghĩ thông suốt, ngày mai dùng hành động thực tế để trả lời cho bác!"

Ngày mai?

Hành động thực tế?

Mặc Thiên Tân hơi cau mày. Hơi ngẫm nghĩ xuống.

"Được, quyết định như vậy, nếu như tám giờ sáng ngày mai cháu đi ra cửa chính Mặc gia, đã nói lên cháu đã đáp ứng bác, ngày mai trước khi trời tối nhất định sẽ đưa mẹ Tiểu Lam mang đến nơi này, nhưng mà nếu như cháu không có đi ra cửa chính Mặc gia, vậy đã nói rõ cháu không có đáp ứng bác, cho nên từ đó về sau, bác không thể quay lại làm phiền cháu!"

"Không thành vấn đề!" Mặc Thâm Dạ đồng ý, vẻ mặt nắm chắc phần thắng.

Chân mày Mặc Thiên Tân thật lâu cũng không có giãn ra, trong lòng vẫn còn do dự, tâm thần càng thêm thấp thỏm. Gần đây hắn cảm giác mỗi người bên cạnh cũng đều rất kỳ quái, bao gồm cả cha mẹ, giống như đang cất giấu bí mật gì, hắn thủy chung cũng không nghĩ ra, rốt cuộc bọn họ muốn những gì đây? Mà bây giờ đột nhiên lại xuất hiện chuyện của mẹ Tiểu Lam, ai...... Làm sao đây? Làm sao đây? Hắn phải làm thế nào mới tốt đây?

Đêm khuya

Mặc Thiên Tân nằm ở trên giường, Tử Thất Thất nằm ở bên cạnh hắn, hai người cũng không ngủ nhìn trần nhà, mỗi người có chuyện phiền não riêng của mỗi người.

Đột nhiên!

"Mẹ, mẹ đã ngủ chưa?" Mặc Thiên Tân nhỏ giọng mở miệng.

"Vẫn chưa!" Tử Thất Thất trả lời.

"Mẹ, con hỏi mẹ, mẹ có nhớ mẹ Tiểu Lam không?"

Tiểu Lam?

Đầu Tử Thất Thất chợt quay sang hắn, mơ hồ nhìn không rõ gò má của hắn nói "Tại sao đột nhiên con lại hỏi như vậy?"

"Bởi vì con rất nhớ mẹ Tiểu Lam, đã rất lâu cũng không có gặp qua, rất lâu cũng không được nghe giọng nói của mẹ Tiểu Lam rồi, không biết hiện tại mẹ đang sống như thế nào? Ăn cơm có ngon không, uống nước có được không, ngủ có ngon không, đi cầu có được không!"

Đi nhà cầu?

Tử Thất Thất đổ mồ hôi!©¸®! (¯﹏¯|||)~

"Con hãy yên tâm đi, cô ấy đã trưởng thành rồi, cô ấy có thể tự chăm sóc mình!"

"Ai......" Mặc Thiên Tân đột nhiên thở dài nói "Đã rất lâu con không cùng mẹ Tiểu Lam cãi nhau rồi, con còn nhớ cùng cô ấy khi dễ mẹ đó nha!"

Khi dễ cô?

Tử Thất Thất giận! (╰﹏╯)~

"Tiểu tử thúi, con đang cố ý chọc giận mẹ sao?"

"Ai......" Mặc Thiên Tân lại thở dài nói " Mẹ, ba người chúng ta sống cùng nhau lâu như vậy, hình như cho tới bây giờ cũng không có chụp qua tấm ảnh gia đình nào, cũng không có cùng cha chụp qua ảnh gia đình, không bằng hôm nào mọi người chúng ta cùng nhau đi chụp một tấm ảnh gia đình, để lại làm kỷ niệm đi, có được hay không?"

"......" Tử Thất Thất đột nhiên trầm mặc.

Đêm đã khuya, cô nhìn không rõ thái độ của hắn, nhưng có thể tưởng tượng được dáng vẻ những lời hắn nói ra.


Chợt, trái tim mơ hồ đau, cổ họng khô khốc ngứa ngáy, hai mắt hơi ướt át...... Mà kỷ niệm lần này, hàm nghĩa quá nặng!

"Được, hôm nào chúng ta đi chụp hình!" Cô đáp ứng.

"Vậy thì tốt quá!" Mặc Thiên Tân vui vẻ hoan hô, sau đó lập tức lại trở lại vấn đề chính "Đúng rồi mẹ, mẹ vẫn chưa trả lời con, mẹ có nhớ mẹ Tiểu Lam hay không?"

"Có...... Đương nhiên là có, Tiểu Lam là người bạn tốt nhất thế giới,là người thân nhất của mẹ, tại sao mẹ có thể không nhớ cô ấy chứ!"

"A, như vậy sao!" Mặc Thiên Tân đơn giản đáp lại, trong lòng hơi có quyết định.

"Tại sao đột nhiên con lại hỏi mẹ chuyện này?" Tử Thất Thất nghi ngờ hỏi.

"Không có gì, chỉ là trong đầu không tự giác suy nghĩ lung tung, có thể đây chính là cảm xúc của con người đi!"

"Cứt?"

"Hài âm á..., mẹ!" Mặc Thiên Tân cuồng đổ mồ hôi!©¸®! (đồng âm)

Chết?

Tử Thất Thất bừng tỉnh hiểu ra!

"Tiểu tử thúi, mẹ nói bao nhiêu lần rồi, không cho phép con nói hưu nói vượn!"

"Con chính là không muốn nói cái chữ kia, mới dùng đến phương thức đối thoại lưu hành này để đối thoại với mẹ, chỉ là con đã đánh giá mẹ quá cao rồi...... Mẹ quả thật ngốc đến nỗi để cho con đập đầu xuống đất!" Hắn thật to cảm thán.

"Tiểu tử thúi, có bản lãnh con cho mẹ nói lại thêm một lần!" Một người lửa giận lên cao.

"NO, NO, NO! Tục ngữ nói không sai, lời hay không nói lần thứ hai, được rồi đối thoại tối nay đến đây là kết thúc, ngủ, bái bai, ngủ ngon, sayonara......" Mặc Thiên Tân nhanh chóng nói xong, liền lập tức lật người, giả bộ ngủ.

"Không cho phép con ngủ, tiểu tử thúi, hôm nay mẹ nhất định sẽ tiêu diệt con!" Tử Thất Thất tức giận từ giường ngồi dậy, một tay liền nắm lấy lỗ tai của hắn, đem hắn từ từ kéo lên.

"Ai nha nha nha nha...... Đau chết con rồi, mẹ lỗ tai của con muốn đứt rồi, con biết sai rồi, con sai rồi, về sau con không dám nữa!"

"Ừ, biết sai có thể sửa, thì mới tốt hơn, chỉ là......"

"Chỉ là? Mẹ buông tay ra trước rồi nói tiếp có được hay không...... Đau chết con!"

"Được rồi, xem con nhỏ tuổi như vậy nên mẹ không so đo, tạm tha cho con!" Cô nói xong, buông tay ra.

Mặc Thiên Tân trong nháy mắt được cứu, lỗ tai giật giật đỏ lên.

"Được rồi, ngủ đi!" Tử Thất Thất nằm lại trên giường.

"Àh? Mẹ, mẹ lúc nãy mẹ nói chỉ là… sao?"

"Chỉ là? Không có gì chỉ là vậy, ngủ đi!"

"......"

Một mình trầm mặc!

Trong lòng hắn khóc không ra nước mắt, lớn tiếng gầm thét: “ tại sao bị thương luôn là tôi?”

※※※

Ngày thứ hai

Bảy giờ năm mươi phút

Mặc Thâm Dạ cùng Mặc Tử Hàn đứng ở trước cửa sổ thư phòng lầu hai, bốn con mắt cùng nhìn chằm chằm cửa chính, chờ đợi một người xuất hiện.

"Thật không nghĩ tới người anh nói lại là Thiên Tân, làm sao anh biết hắn có thể tìm được Phương Lam?" Mặc Tử Hàn lạnh lùng mở miệng.

"Rất đơn giản, lần trước hắn cho tôi một số điện thoại di động, để cho tôi gọi điện thoại cho Phương Lam, hỏi cô ấy một chút chuyện, cho nên tôi biết ngay hắn nhất định sẽ có biện pháp tìm được Phương Lam!" Mặc Thâm Dạ khẳng định.

"Chỉ bằng điểm này?"

"Đương nhiên không chỉ vậy!"

"Còn có cái gì?"

"Cậu cẩn thận suy nghĩ một chút, nếu Phương Lam dám đem Thiên Tân cùng Tử Thất Thất để ở Mặc gia, vậy đã chứng tỏ cô ấy nhất định cũng đã sắp xếp thỏa đáng, một người phụ nữ thông minh như vậy, không thể nào không biết để lại cho mình một đường lui, cho nên Tử Thất Thất cùng Thiên Tân một trong hai người đó nhất định có một người biết cách liên lạc với cô ấy, mà Tử Thất Thất là người quang minh lỗi lạc, dám làm dám chịu, nếu đem phương pháp liên lạc nói cho cô biết, vậy nhất định sẽ rất nhanh bị người khác phát hiện, nhưng cùng Thiên Tân không giống nhau, đứa bé tinh quái kỳ lạ, thủ đoạn nham hiểm nhiều vô cùng, hơn nữa thông minh lanh lợi, còn là con nuôi do một tay Phương Lam dạy dỗ, coi như hắn không có phương pháp liên lạc với Phương Lam, nhưng hắn nhất định cũng có biện pháp tìm ra Phương Lam, bởi vậy tìm hắn giúp một tay...... Là chính xác không sai!" Mặc Thâm Dạ đạo lý rõ ràng nói.

Mặc Tử Hàn nghe lời của hắn, hai mắt hơi rủ xuống!

Không thể không thừa nhận phân tích của hắn đúng, phân tích ở mỗi thời điểm luôn có thể bắt đến trọng điểm, đem vấn đề ra giải quyết, mà cuối cùng hắn không thể không thừa nhận chính là...... Hắn so với mình thì thông minh hơn rất nhiều......

"Thế nào? Đệ đệ ngoan của tôi, tại sao không nói chuyện? Có phải hay không quá sùng bái tôi, bị thông minh và tài trí của tôi hù sợ?" gương mặt Mặc Thâm Dạ bất cần đời.

"Không cần gọi tôi bằng cách đó!" Mặc Tử Hàn lạnh giọng, tức giận.

"Tại sao? Ngày hôm qua cậu không phải đã gọi tôi là ca ca sao?"

Mặc Tử Hàn hung hăng trừng hắn, nắm chặt hai quả đấm áp chế lửa giận trong lòng, sau đó hai mắt lần nữa nhìn về phía cửa chính của biệt thự, lạnh lùng nói sang chuyện khác, "Anh xác định hắn sẽ đi tìm cô ấy?"

"Dĩ nhiên, hắn nhất định sẽ đi!"

"Vậy nếu như hắn không đi thì đây?"

"Vậy tôi sẽ gọi cậu là ca ca, như thế nào? Có muốn cùng tôi đánh cuộc hay không?"

"Tốt, tôi cá là hắn sẽ đi!" Mặc Tử Hàn nhanh tay lẹ mắt, giành phần đánh cuộc trước.

Mặc Thâm Dạ đổ mồ hôi!©¸®!

"Thôi được rồi, chúng ta còn không phải muốn đánh cuộc....