Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau!!

Chương 210: Anh Tiểu Dạ . . . . . . Em thích anh. . . . !

Mặc Thâm Dạ nghe cô nói xong, đột nhiên không nói lời nào nữa.

Sự kiện kia là lỗi của anh. Là anh phản bội cô, anh đáng bị trừng phạt như vậy, xứng đáng bị cô vứt bỏ mười lăm năm.

"Lam Lam......" Anh không biết phải nói gì lúc này, chỉ có thể nhẹ giọng gọi cô.

"Tôi đã nói rồi, không cho phép như anh gọi tôi như vậy!" Phương Lam tức giận.

"Lam Lam...... Em muốn thế nào mới tha thứ cho anh đây?" Mặc Thâm Dạ nhẹ giọng hỏi.

"Đời này tôi không thể nào tha thứ cho anh!" Phương Lam quyết liệt mở miệng.

Lòng Mặc Thâm Dạ đột nhiên đau đớn kịch liệt.

Phương Lam trầm mặc đứng yên hồi lâu. Đột nhiên cô khẽ ngửa đầu nhìn trời mưa không ngớt ngoài kia, sau đó hít một hơi thật sâu, từ từ nói “Anh bây giờ đã biết chiếc nhẫn không có ở đây rồi. Vậy thì không cần tìm nữa, nhanh gọi thuộc hạ đưa anh về đi. Chúng ta..... Vĩnh viễn cũng đừng gặp mặt."

Cô nói xong, liền bước chân ra cửa, tiêu sái rời đi. Sau lưng Mặc Thâm Dạ ngã ngồi ở trên bãi cỏ, cũng đang hốt hoảng đứng lên lần nữa. Hai chân dùng toàn bộ hơi sức, kiềm chế đau đớn, kiềm chế tê dại, không ngừng run lẩy bẩy, nhưng cuối cùng vẫn là ngã ngồi xuống bãi cỏ 1 lần nữa.

"Đừng đi!" Anh đột nhiên hô to.

Hai chân Phương Lam vẫn tiến về phía trước.

"Không được đi!" Mặc Thâm Dạ tiếp tục hô to.

Phương Lam dùng sức nắm chặt quả đấm, tiếp tục sải bước.

Mặc Thâm Dạ nóng nảy bò về phía trước mấy cái, sau đó hô to "Chẳng lẽ em muốn anh bò theo phía sau em sao? Em muốn nhìn anh như vậy sao? Được...... Anh bò...... Anh dù bò cũng phải đi theo em!"

Anh nói xong, liền bò trên bãi cỏ, đi theo phía sau cô, hoàn toàn không quan tâm đến tự ái của bản thân, thậm chí không quan tâm đến ánh mắt của người qua đường.

Phương Lam nghe được anh rống to, khiếp sợ trừng lớn hai mắt, hai chân trong nháy mắt tự như nặng ngàn cân, không thể tiếp tục đi về phía trước. Mà thân thể không tự chủ quay lại, nhìn bộ dáng của anh, hốt hoảng nói "Anh điên rồi?"

"Đúng! Anh điên rồi! Anh khổ sở chờ đợi mười lăm năm. Nếu như ngay cả cơ hội duy nhất này cũng biến mất, anh nhất định sẽ phát điên. Lần này, anh sẽ không quan tâm bất cứ cái gì nữa.” Chuyện trước kia là lỗi của anh. Anh có chết ngàn lần cũng không thể sửa chữa nhưng dù thế nào cũng không thể để cô rời đi. Cho dù phải dùng đến khổ nhục kế hay thủ đoạn hèn hạ, anh cũng muốn giữ cô lại.

"Anh..... Anh không cần phải như vậy. Anh đang làm cái gì vậy, anh..... anh......" Cả người Phương Lam cũng luống cuống.

Nhớ tới hắn từng cao cao tại thượng, nhớ hắn từng kiêu ngạo. Mà bây giờ nhìn bộ dạng này của hắn, cả người cô trong nháy mắt cũng rối loạn, tâm loạn, người loạn, tay chân loạn...... Toàn bộ đều rối loạn.

"Tốt lắm, đủ rồi!" Cô đột nhiên rống to, vẫn như cũ bị hắn làm mềm lòng, "Tôi không đi được chưa? Anh không phải cần cử động. Anh xem anh bây giờ như thế nào? Bẩn lắm rồi, khó coi chết đi được!"

Mặc Thâm Dạ nghe cô nói, cả người trong nháy mắt dừng lại.

Ngửa đầu nhìn "Em không đi? Thật chứ?"

Trái tim Phương Lam dao động, nhưng miệng còn là cậy mạnh nói, "Đi là nhất định phải đi. Nhưng trước tiên phải đưa anh vào bệnh viện. Lỡ như anh ngu ngốc, chết ở ven đường, như vậy tôi....." Cô đột nhiên im lặng, muốn nói lại thôi.

"Em thế nào?" Mặc Thâm Dạ hỏi tới.

“ Tôi.....tôi...... không cần anh xen vào!" Phương Lam gầm nhẹ.

Tại sao anh chỉ cần giải thích vài câu, cô liền mềm lòng? Rõ ràng có thể tiêu sái rời đi không phải sao? Chuyện hắn bò cũng không liên quan đến cô. Nhưng tại sao khi nhìn thấy hắn như vậy, cô không thể tiếp tục bước đi? Quả nhiên...... Từ lúc nhỏ tình cảm dành cho hắn quá sâu nặng, cho dù không thể tha thứ cho hắn, nhưng cũng không bỏ được hắn. Tình cảm với hắn, vẫn như trước, không thể nói không là không.

Không thích chính mình như thế, không thích lòng mình vẫn còn vấn vương.

Nhưng là...... trái tim...... Không phải cô!

"Nhanh đứng lên, làm em khắp người toàn là nước, lỡ bị cảm thì làm sao? Nhanh lên!" Phương Lam vừa oán trách vừa đưa tay đỡ anh.

Mặc Thâm Dạ nắm tay cô, trong lòng như có từng dòng nước ấm chảy qua.

Nhưng hai chân không có sức, lại ngã ngồi trên trên đất.

"A......" Anh nhẹ giọng kêu đau.

"Anh không sao chứ?" Phương Lam lo lắng hỏi.

"Không sao!" Mặc Thâm Dạ cậy mạnh trả lời, khóe miệng hơi run rẩy.

"Không sao? Không sao tại sao anh không đứng nổi?" Từ đầu đến giờ đều ngồi dưới đất, té lên té xuống nhiều lần, hắn nghĩ cô không biết sao?

"Để tôi nhìn xem!" Cô nói xong, liền lập tức ngồi xổm xuống, nắm chân phải của anh.

Mặc Thâm Dạ đau đớn cau mày, nhưng là hai mắt vẫn nhìn chằm chằm mặt cô, nhìn vào mắt cô.

Phương Lam từ từ vén ống quần bẩn lên, mắt cá chân của anh sưng lớn gấp đôi, hơn nữa chung quanh da đều bầm đỏ. Cô cẩn thận tra xét một chút, hơi lấy tay chạm vào, hơn nữa còn sờ nắn xương.


"Không có chuyện gì, chỉ là trật khớp thôi!" Cô nhẹ giọng nói xong, trong lòng thở phào một hơi.

"Trật khớp? Em biết khám bệnh?" Mặc Thâm Dạ nghi ngờ hỏi.

"Dĩ nhiên, tôi tốt nghiệp đại học y, hơn nữa còn được giữ lại trường làm giảng viên!" Phương Lam tự hào nói, khuôn mặt kiêu ngạo.

"Đại học y? Giảng viên? Em?" Mặc Thâm Dạ giật mình.

"Thế nào? Không được sao? Chưa từng thấy qua ai học tốt như tôi sao?" Phương Lam oán trách nói, hai tay thuận thế giữ chân phải anh.

"Anh chỉ giật mình một chút, Không ngờ người không thích học tập như em, lại thay đổi, yêu thích việc học, chẳng lẽ...... là vì cô ấy?" Mặc Thâm Dạ suy đoán.

Phương Lam chân mày đột nhiên nhíu lên.

Quả nhiên......

Trong lòng Mặc Thâm Dạ đã có kết quả.

Trong cuộc đời của cô, người quan trọng nhất vĩnh viễn cũng chỉ có Tử Thất Thất. Mà cô làm tất cả mọi chuyện cũng vì cô ấy, vì bảo vệ cô ấy, cho nên cùng anh học võ, từng bị té thương tích khắp người, nhưng vẫn cắn răng tiếp tục luyện tập. Lúc trước cô vừa nhìn thấy sách sẽ khó chịu, không ngừng oán trách, nhưng bây giờ chẳng những tốt nghiệp đại học, còn làm giảng viên. Có lúc anh ảo giác, cô có phải đồng tính luyến ái, cô yêu Tử Thất Thất, nhưng là...... Anh đồng thời biết tại sao cô lại coi trọng Tử Thất Thất, anh biết nguyên nhân.

Thực buồn cười!

Thì ra cũng có lúc, anh vô cùng ghen tỵ với Tử Thất Thất, anh lại có thể ghen tỵ với phụ nữ.

"Này, anh kiên nhẫn một chút, sẽ đau một chút!" Phương Lam đột nhiên mở miệng.

"Ách?" Mặc Thâm Dạ đột nhiên hồi hồn.

Hai tay Phương Lam đột nhiên dùng sức, chỉ nghe mắt cá chân Mặc Thâm Dạ kêu "Cờ -rắc...." Một tiếng, Mặc Thâm Dạ trong nháy mắt đứng hình, mắt cá chân đau không thể kêu ra tiếng.

Cô xác định cô tốt nghiệp đại học Y?

Cô xác định cô là giảng viên?

Vậy tại sao...... Đau như vậy?

"Như thế nào? Tốt hơn nhiều chứ?" Phương Lam nhẹ giọng hỏi.

"Tốt...... Tốt...... Rất tốt!" Mặc Thâm Dạ cố nén vẻ mặt thống khổ, vừa gật đầu, vừa đáp trả. Chân anh một chút cũng không có cảm giác.

"Tốt lắm, vậy đứng lên đi!" Phương Lam nói xong, liền đứng lên.

"Đứng?" Mặc Thâm Dạ hơi co quắp khoé miệng.

Anh có thể đứng sao?

Không đứng nổi, cũng phải đứng?

Âm thầm hít sâu một hơi, sau đó chân trái dùng sức đứng lên. Thân thể hoàn toàn đứng vững, sau đó cơ thể đột nhiên nghiêng phải nghiêng trái, từ từ đứng không vững, lại một lần nữa ngã ngồi xuống đất.

"Ách? Anh…..!" Phương Lam hoảng hốt vội vàng đỡ lấy cơ thể chao đảo của anh, "Anh không sao chứ?" Cô cau mày hỏi.

"Ha ha ha......" Mặc Thâm Dạ nhẹ giọng lúng túng cười, sau đó nói, "Em mới làm thật lợi hại, thật sự rất có hiệu quả, chân của anh không đau nữa, một chút cũng không đau, nhưng là......"

"Nhưng là?" Phương Lam nghi ngờ.

"Nhưng tại sao chân anh không có cảm giác rồi!" Mặc Thâm Dạ xấu hổ.

Không có cảm giác?

Phương Lam kinh ngạc cúi đầu nhìn chân của anh, xác thực mềm nhũn.

Không đúng, cách làm của cô không có sai? Chẳng lẽ do một thời gian dài không làm việc này cho nên không quen? Chẳng lẽ cô mới nắn một cái, thật sự bẻ gảy?

"Vậy...... Cái đó, anh không cần lo lắng, không sao, đây là hiện tượng bình thường, không...... Không bằng như vậy đi, tôi...... tôi cõng anh, chúng ta nhanh rời khỏi đây!" cô hấp tấp nói, liền đưa lưng về phía hắn, đem hai tay hắn đặt trên vai mình.

"Em cõng anh?" Mặc Thâm Dạ giật mình.

"Đúng vậy!"

"Anh rất nặng đấy!"

"Yên tâm đi, tôi rất khoẻ,......" Phương Lam nâng đùi anh lên, áp lực nặng trịch đè lên lưng cô, lo lắng trong nháy mắt biến mất, không còn hơi sức để nói, "Đi....."


Mặc Thâm Dạ hai chân đột nhiên bay lên không, cả người cũng bám vào trên lưng cô, anh kinh ngạc, rồi lại có chút cảm giác mới lạ.

Đây là lần đầu tiên anh dựa trên lưng phụ nữ. Mặc dù trước kia nằm trên lưng phụ nữ mấy lần, nhưng vẫn là lần đầu tiên trong sáng, đơn thuần như vậy.

Thú vị......

Có ý tứ!

“Em thực sự muốn cõng anh sao? Em không sao chứ?" Anh lo lắng hỏi.

"Tất ……. nhiên!" Phương Lam điều chỉnh hơi thở của mình trả lời.

"A?" Giọng Mặc Thâm Dạ thâm thuý, khóe miệng nhếch lên nụ cười vô cùng chi tà ác.

Rõ ràng cô vừa nãy còn tức giận như vậy, từng lời từng chữ đều không tha thứ cho anh, nói cô muốn đi, nói cô vĩnh viễn không muốn gặp lại anh. Nhưng anh mới chỉ thực hiện một ít khổ nhục kế, giả bộ đáng thương. Cô liền lập thay đổi, trở nên khẩn trương vì anh, săn sóc anh, quan tâm anh, còn gắng gượng cõng anh đi bệnh viện, ha ha ha...... Trong lòng anh vui vẻ cười to, cô vẫn giống như mười lăm năm trước, vẫn vô cùng thích anh, vô cùng vô cùng thích anh. Lam Lam! Anh cũng rốt cuộc cũng tìm được phương pháp có thể trị cô rồi.

Mạnh mồm mềm lòng...... Thì ra là như vậy!

Phương Lam nặng nề cõng anh, từng bước một, vô cùng vững chãi mà đi. Lúc này, trên đường ngay cả một chiếc xe taxi cũng không có, quả thật có thể dùng “vô cùng xui xẻo” để hình dung cô lúc này

Tại sao mình lại biến thành như vậy? Cô rốt cuộc đang làm gì?

......

Bệnh viện

Rốt cuộc hao hết tất cả sức lực đem Mặc Thâm Dạ đến bệnh viện gần nhất, mặc dù đường đi không quá dài, nhưng cõng theo 1 người đàn ông gần 1m9, thật sự rất mệt. Hai chân cô đã bắt đầu run run.

Bên trong phòng bệnh

Chân phải Mặc Thâm Dạ cũng không phải bó bột, chỉ băng bó một lớp thật dày. Kết quả kiểm tra cũng giống chẩn đoán của Phương Lam, chỉ là trật khớp mà thôi. Thật ra thì cách chữa của cô cũng không sai, chỉ vì vết thương Mặc Thâm Dạ để quá lâu, còn bị dính nước mưa, cho nên lần này mới không còn cảm giác. Nhưng bệnh tình cũng không phải đặc biệt nghiêm trọng, chỉ cần nghỉ ngơi mấy ngày sẽ hoàn toàn hồi phục.

Phương Lam đứng ở bên giường, nhìn Mặc Thâm Dạ mặc quần áo bệnh nhân sạch sẽ, nhìn một chút mắt cá chân băng bó của anh, sau đó xoay người.

"Em định đi đâu?" Anh khẩn trương hỏi.

"Tôi đi vệ sinh!" Phương Lam trả lời.

"Anh đi cùng em!" Mặc Thâm Dạ liền thò hai chân xuống giường.

Cái gì?

Phương Lam khiếp sợ, xoay người nhìn anh nói, "Anh vừa nói gì? Anh đi theo tôi? Tôi đi vệ sinh, anh cũng muốn theo!"

"Đúng vậy!" Mặc Thâm Dạ ung dung trả lời.

"Anh đừng náo loạn, ngoan ngoãn nằm trên giường dưỡng thương. Tôi sẽ nhanh quay lại, sẽ không chạy!" Khuôn mặt cô xấu hổ, cái trán rối rắm, hờn dỗi lên tiếng.

"Em thật sẽ không chạy!" Mặc Thâm Dạ xác định hỏi.

"Đúng, Tôi sẽ không chạy. Tôi thề! Được chưa?"

Mặc Thâm Dạ nhìn cô, rất rõ ràng trong mắt nghi ngờ rất lớn.

Cô đi lần này, có thể một đi không trở lại. Nhưng là, anh đã muốn giữ cô ba bốn lần. Anh còn có thể giữ cô bao lâu? Có cách nào có thể để cô không rời đi đây? Có phương pháp nào có thể để cô tâm cam tình nguyện ở lại bên cạnh anh đây?

"Vậy anh ở đây chờ em...... Đợi đến em trở lại mới thôi!" Trong lời nói của anh như có uy hiếp cũng có van xin.

"Ừ, được!" Phương Lam nhẹ giọng trả lời, mặt hơi ngượng nghịu.

Sau đó xoay người, mở cửa bước ra.

An toàn tới bệnh viện, cho cô biết nhẫn nhại không thừa. Nhìn mắt cá chân của hắn bị băng gạc gói kỹ, hơn nữa sẽ không dính mưa, còn có rất nhiều bác sĩ, hộ lí chăm sóc hắn, nên...... Không có gì có thể ảnh hưởng đến hắn? Coi như hắn ở nơi này chờ cả đời, cũng sẽ có ăn, có uống, có chỗ ở, không bị lạnh, không bị nóng, không bị thương cũng không bị đói, cho nên...... Cô cũng không cần để ý đến hắn nữa rồi.

Khi hai chân cô ra tới cửa phòng bệnh, bước chân liền nhanh chóng đi về phía cửa chính, chưa từng quay đầu lại một lần.

......

Bên trong phòng bệnh

Mặc Thâm Dạ lẳng lặng chờ đợi, kiên nhẫn chờ đợi.

10’, 20", nửa giờ, một giờ......

Đợi suốt 5 giờ, đợi đến khi ngoài cửa sổ mưa ngừng rơi, đợi đến khi mặt trời từ từ ló nhô lên, đợi đến trời sáng tỏ, thế nhưng anh cuối cùng cũng không đợi được Phương Lam.

Thật ra anh cũng đoán được, anh đã sớm biết cô sẽ rời đi, nhưng trong nháy mắt, anh liều đánh cược, đánh cược cô sẽ trở về. Cho dù chỉ có một chút cơ hội, anh cũng muốn thử một lần, nhưng là quả nhiên anh đã thua sao? Nên nắm cô thật chặt mới đúng, cũng không để cho cô có cách bỏ chạy. Nhưng là giữ được một lần, hai lần, ba lần, bốn lần, năm lần...... Có thể giữ cô lại sao?

Một phụ nữ luôn muốn trốn khỏi anh, chẳng lẽ muốn anh dùng xích sắt đem lấy cô khoá lại bên người sao?

“ Cốc, cốc, cốc!"

Tiếng gõ cửa vang lên, Mặc Thâm Dạ đột nhiên vui mừng, cho là Phương Lam trở lại. Nhưng trong một giây kế tiếp, lại là một hộ lí mặc áo trắng. Cô mỉm cười đi tới bên giường, khẽ xấu hổ nhìn hắn, nói, "Mặc tiên sinh, chào buổi sáng!"

"Chào buổi sáng!" Khuôn mặt Mặc Thâm Dạ thất vọng, nhưng không quên đối với phụ nữ dịu dàng mỉm cười

Tiểu hộ lí thấy anh anh tuấn nở nụ cười, trái tim đột nhiên vui vẻ.

"Mặc tiên sinh, đây là của Phương tiểu thư đưa cho ngài, cô ấy còn, lần này...... Cô tuyệt đối sẽ không quay đầu lại nữa!" Tiểu Hộ Sĩ nói xong, liền đem một hộp quà màu đỏ đưa cho anh.

Mặc Thâm Dạ nghe lời cô nói..., nhìn hộp quà đỏ trong tay cô. Đây là cái hộp anh thấy hôm qua, lúc cô lấy chiếc nhẫn ra, nói như vậy, đây là.....

Anh cầm lấy cái hộp, đôi tay nhẹ nhàng mở ra, khẽ cau mày nhìn nhẫn bên hộp. Trái tim anh đột nhiên rất đau, so chân đau còn phải đau hơn mấy chục lần.

Đến cuối cùng, vẫn trả lại cho anh. Nhưng chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh, vẫn không thể tháo ra được.

"Lam Lam......" Anh nhẹ giọng kêu, tựa hồ như nghe được giọng nói ngọt ngào của cô mười lăm năm trước

"Anh Tiểu Dạ...... Em thích anh...... Cực kỳ —— thích anh!"