Cha Tới Rồi, Mẹ Chạy Mau!!

Chương 181: Tử Thất Thất trúng đạn, nói rõ tình cảm....

"Cẩn thận - -"

Tử Thất Thất đột nhiên kêu to, một tay bắt lấy cánh tay Mặc Tử Hàn, đồng thời một bước tiến lên xoay người, dùng tay kia ôm lấy anh, cả người đưa lưng về phía cỗ xe Audi màu đen kia, trong nháy mắt, cô cảm giác được sau lưng có thứ gì đó mạnh mẽ tiến vào cơ thể, nhưng cô lại không có cảm giác đau đớn, chẳng qua là cảm thấy rất an tâm, bởi vì phát súng này.... Cô xác định không có bắn trúng anh.

Mặc Tử Hàn ngây ngốc đứng tại chỗ, hai mắt vẫn duy trì trạng thái kinh ngạc nhìn cỗ xe Audi màu đen kia, nhưng kinh ngạc của của anh cũng không phải việc thấy chiếc xe, cũng không phải là thấy được việc chiếc xe xông lên, càng không phải bởi vì nghe thấy tiếng súng, mà bởi vì hành động kinh người của Tử Thất Thất. Ngay lúc tay cô bắt lấy anh, anh liền kinh ngạc đầu óc không cách nào vận chuyển, mà lúc chiếc xe Audi kia lái đi trước mắt, anh mới thình lình phục hồi, lúc này..... Cả thân thể Tử Thất Thất đã vô lực ngã vào lòng anh.

Hai tay anh ôm lấy cô, chất lỏng nóng ấm sềnh sệch dính lên tay anh.

"Thất Thất....." Thanh âm của anh run rẩy, trái tim cuồng loạn.

Tử Thất Thất hai chân vô lực, chậm rãi trượt xuống, hai đầu gối quỵ xuống, sau đó ngồi liệt trên mặt đất.

Mặc Tử Hàn theo đó ngồi xuống, ôm lấy cơ thể cô, nhìn khuôn mặt cô dần trắng bệch.

"Thất Thất.... Em không sao chứ? Thất Thất.... Em không sao chứ? Thất Thất....." Anh kích động nói, một tay ôm chặt cơ thể cô, tay kia thì đè lại miệng vết thương của cô.

Hơi thở Tử Thất Thất trở nên rối loạn.

Rõ ràng lúc đầu không có đau đớn như vậy, nhưng lúc này, phía sau lưng cô đau thật giống như bị đao chém, đồng thời, ngay lúc này, cô giống như cảm nhận được cảm giác khi anh mới tỉnh lại lúc ở Anh quốc, hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của mình, mà dùng ánh mắt lo lắng nhìn cô, dùng thanh âm khó khăn khẽ nói....

"Anh không sao chứ?" Cô khẽ hỏi.

Chân mày Mặc Tử Hàn nhăn lại, đời này anh chưa từng chảy ra một giọt nước nào, vậy mà lúc này rơi xuống....

.........

Bên kia

Mặc Thâm Dạ ở phía xa, cách một con đường nhìn hướng bọn họ, mà hình ảnh vừa rồi anh cũng thấy rõ, không khỏi trợn to cặp mắt của mình, nhưng hoàn toàn không có năng lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tử Thất Thất đỡ phát súng kia thay cho Mặc Tử Hàn.

"Chết tiệt!"

Anh mắng, kích động muốn xuống xe, nhưng mắt thấy chiếc xe kia nhanh chóng lái đi, anh lập tức rút lại tay muốn mở cửa xe, dùng sức đạp chân ga, nhanh chóng khởi động xe, vừa đuổi theo chiếc xe kia, vừa gọi tới một số nào đó của bệnh viện tư nhân.

Rốt cuộc trong chiếc xe kia là ai?

Tại sao đột nhiên xuất hiện ở chỗ này?

Chẳng lẽ đây là dự mưu từ trước?

SHIT!

Anh nhất định phải bắt được người trong xe, nhất định phải tìm được hung thủ phía sau bức màn!

.........

Bên thứ ba

Thủy Miểu sau khi kích động rời khỏi Bách Hoa Các vẫn đuổi theo Mặc Tử Hàn, hai chân chẳng có mục đích cứ bước đi, hai mắt nhìn xung quanh tìm bóng dáng Mặc Tử Hàn, rốt cục.... Khi cô tìm được, nhưng mà lúc nhìn thấy bọn họ, hai chân cô lại vô lực dừng lại.

"Bọn họ đang làm gì vậy?" Cô lẩm bẩm tự hỏi.

Tại sao một người không ngừng tới gần, một người không ngừng lui về phía sau, một người với khuôn mặt tươi cười, người còn lại thì bối rối?

Cô ngây ngốc nhìn hình ảnh cách đó không xa, tầm mắt không tự chủ chuyển dời đến gương mặt Mặc Tử Hàn, kinh ngạc nhìn nụ cười vui vẻ xuất hiện trên khuôn mặt ấy. So với lúc cô ở trong phòng ngủ thấy anh nhìn thấy Tử Thất Thất còn vui vẻ hơn, cả miệng cũng toét ra, thật giống như toàn bộ hàm răng đều lộ ra, mà ánh mắt thâm thúy mê người kia, cười đến mức híp lại thành một đường nhỏ, cả khuôn mặt nhìn qua.... Tựa như một đứa bé đang rất vui vẻ.

Trái tim cô đau đớn tê dại, hai chân hoảng hốt lui về sau vài bước, lại bỗng nhiên thấy phía xa có một chiếc xe chạy chậm đằng sau, nhưng lại đột nhiên cấp tốc vọt sang bên này.

Bằng vào kinh nghiệm nhiều năm, cô có thể nhìn ra, chiếc xe kia tuyệt đối không bình thường, nhất định là muốn xông tới giết người.

Điện hạ! Điện hạ gặp nguy hiểm!

Thân thể cô không tự chủ xông về phía trước, vừa muốn lớn tiếng gọi rồi bỗng nhiên lại khép môi, nuốt lại thanh âm muốn phát ra, mà dưới chân cũng ngừng lại, đứng yên tại chỗ.

Nếu người bên trong chiếc xe kia muốn giết Tử Thất Thất, cô tại sao phải đi cứu cô ta? Mà nếu người trong chiếc xe kia muốn giết điện hạ, vậy.... Cứ để anh ta bị giết đi.

Nếu điện hạ chết, Tử Thất Thất sẽ không có được anh, mà nếu điện hạ thật sự chết rồi, vậy cô cũng sẽ chết theo anh, dù sao cô đã mình đầy thương tích rồi, từ mười năm trước cô đã không muốn sống nữa, cho nên cô không sợ chết, cô chỉ sợ điện hạ sẽ rời khỏi cô, cho nên cô mặc kệ cho người trong xe muốn giết ai, cô cũng không có lý do đi ngăn cản, cho dù cô có thời gian có thể ngăn cản, nhưng cô.... Cũng không cần!

"Pằng - -"


Một tiếng súng vang lên, khóe miệng Thủy Miểu vui vẻ giương lên.

"Ngu ngốc.... Đồ đần..... Đồ ngu..... Lại dùng thân thể của mình đỡ súng giúp người khác.... Ha ha..... Đáng đời, cô bị bắn là đáng đời, cô chết đi là đáng.... Ha ha ha..... Đồ đàn bà ngu ngốc.... Đồ đàn bà ngu xuẩn.... Đi chết đi....."

Thủy Miểu không ngừng cười, không ngừng giễu cợt, nhưng khi cô vui vẻ hờ hững xoay người, chuẩn bị trở lại Bách Hoa Các, nước mắt lại đột nhiên tuôn ra....

Phụ nữ là động vật ngu xuẩn nhất trên ghế giới này, rõ ràng chỉ cần thành thành thật thật ở lại trong nhà, chờ đợi người đàn ông yêu cô ta trở về bảo vệ cô ta là được rồi, nhưng cô tại lại không biết đủ, luôn muốn làm anh hùng bảo vệ người đàn ông mình thích, cuối cùng khiến cho thân thể nhỏ yếu của mình thâm tím mình mẩy, còn vui vẻ hoan hô vì mình đã bảo vệ được người kia, giống như Tử Thất Thất lúc này, rõ ràng bị trúng đạn, nhưng khóe miệng lại an tâm nở nụ cười.

Nhìn cô ta, nhìn bộ dạng ngu xuẩn của cô ta, Thủy Miểu giống như thấy được quá khứ của mình.

Cô vĩnh viễn cũng sẽ không quên, chính mình cũng dùng thân thể ngăn đạn thay Mặc Tử Hàn, sau đó ngã vào trong vũng máu, mà cảm giác khi đó, cô vĩnh viễn cũng sẽ không quên.... Rất đau rất đau, đau đến không ngừng run rẩy, nhưng khi Mặc Tử Hàn gắt gao ôm chặt cô, đau đớn biến mất, run rẩy biến mất, thay vào đó, là cảm giác hạnh phúc vô tận.

"A......" Khẽ cười, vừa đi, vừa si ngốc nói, "Người phụ nữ dốt nát.... Người phụ nữ ngốc nghếch.... Người phụ nữ ngu dại.... Rốt cuộc ai mới là người..... phụ nữ vừa dốt nát vừa ngốc nghếch vừa ngu dại đây?"

......

Bên cạnh đường cái

Mặc Tử Hàn ôm chặt cơ thể Tử Thất Thất, toàn thân sợ hãi không ngừng run rẩy, anh nhìn thấy khuôn mặt cô càng ngày càng trắng bệch, kích động ôm cô đứng lên, vừa chạy, vừa kích động nói, "Tử Thất Thất em sẽ không sao hết, anh lập tức đưa em đi bệnh viện, anh lập tức dẫn em đi tìm bác sĩ.... Em không được nhắm mắt, không được phép bất tỉnh, em chỉ cần nhìn anh thôi, chỉ cần nhìn anh này......"

Tử Thất Thất nằm ở trong ngực của anh, hai mắt rất nghe lời nhìn gương mặt anh, nhưng tầm mắt càng ngày càng không rõ rệt, nhưng mà tiếng tim đập của anh lại đặc biệt rõ ràng, mỗi cái đều giống như tiếng trống truyền vào tai cô, vừa nhanh, vừa nặng, vừa vang....

Cô đã chết rồi ư?

Cô sẽ chết ư?

Vốn cảm thấy cảm giác này thật quen, a.... Nghĩ lại.

Nhớ rõ bảy năm trước lúc cô rơi xuống biển cũng có cảm giác như thế, cũng đồng dạng tự hỏi lòng mình như vậy, cô có phải muốn chết hay không? Cô có thể chết hay không? Nhưng có một chút lại không giống.... Khi đó đáp án của cô dĩ nhiên là: Chết thì chết thôi, dù sao ba mẹ cũng không còn trên đời này nữa, cô không còn gì để mà lưu luyến. Mà bây giờ cô cho mình đáp án dĩ nhiên là: mình không muốn chết, ít nhất cũng phải để mình nói rõ với anh, ít nhất cũng phải để mình thấy khuôn mặt của Thiên Tân, còn có khuôn mặt của tiểu Lam.

Cô không muốn chết, ít nhất..... Không phải hiện tại.....

Đột nhiên!

Một chiếc xe cứu thương từ đàng xa nhanh chóng lái qua, Mặc Tử Hàn kích động lập tức chạy đến giữa đường cái, ôm thân thể Tử Thất Thất chặn xe cứu thương lại.

Xe cứu thương dừng lại, bên trong xe lập tức đi xuống một bác sĩ mặc áo khoác trắng, anh ta đứng ở trước mặt của anh, mắt nhìn Tử Thất Thất trong lòng ngực anh, sau đó nghi hoặc hỏi, "Anh là Mặc Tử Hàn tiên sinh sao?"

Mặc Tử Hàn kinh ngạc.

Anh ta làm sao biết tên của anh? Anh ta là ai?

Không đúng, hiện tại không có thời gian hỏi những thứ này.

"Đúng, chính là tôi!" Anh trả lời ngay.

"Vậy mời lên xe!" Người nọ lúc nói chuyện, một bác sĩ mặc áo khoác trắng khác đi xuống xe, anh ta lập tức lấy cáng cứu thương ra, đặt ở trên mặt đất.

Mặc Tử Hàn cẩn thận đặt Tử Thất Thất ở trên cáng, hai bác sĩ đồng thời mang Tử Thất Thất vào trong xe, Mặc Tử Hàn đi theo lên.

.........

Bên trong xe

Hết thảy thiết bị cấp cứu đủ cả, hai bác sĩ tựa hồ cũng rất rõ ràng thương thế của Tử Thất Thất, không có hỏi nhiều, cũng không có kinh ngạc, đơn giản thay cô làm cấp cứu, nhưng máu vẫn không ngừng chảy.

Mặc Tử Hàn khẩn trương nhìn Tử Thất Thất, cảm giác sợ hãi vẫn không có giảm bớt, thân thể run rẩy càng nghiêm trọng hơn.

Anh rất sợ hãi, đây là cảm giác sợ hãi chưa bao giờ có, nhất là khi nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô, nhất là khi nhìn đôi mắt lờ mờ của cô, anh càng sợ hãi.

Mà Tử Thất Thất mơ hồ không rõ nhìn Mặc Tử Hàn, đột nhiên vô lực vươn tay, dùng hết khí lực còn lại kéo bọc dưỡng khí ra.

"Tiểu thư!" Một bác sĩ đột nhiên mở miệng, nói, "Cô đừng nên lộn xộn, thứ này không thể lấy xuống!"

Bác sĩ nói xong liền giúp cô đeo lại, nhưng Tử Thất Thất vô lực ngăn cản, sau đó mở miệng, thở hào hển, đưa tay kia về phía Mặc Tử Hàn ngồi ở bên cạnh.

Mặc Tử Hàn vội vàng cầm lấy tay cô, kích động nói, "Em muốn nói gì? Em muốn nói với anh cái gì?"

"Hmm..... Hmm..... Hmm......" Tử Thất Thất thở hào hển từng ngụm từng ngụm, sau đó nói đứt quãng, "Em.... Em.... Em muốn.... Hỏi.... Hỏi anh....."


"Hỏi anh? Hỏi anh cái gì?" Mặc Tử Hàn kích động nhìn cô, cố gắng khiến mình bình tĩnh đợi cô đặt câu hỏi.

Tử Thất Thất nhìn gương mặt của anh, dùng sức nhắm hai mắt lại, sau đó lại mở ra, cố gắng ức chế ý thức sắp biến mất, hơi chút rõ ràng nhìn gương mặt anh nói, "Lúc.... Lúc ở.... Anh quốc..... Buổi tối..... Ngày đó..... Anh..... Anh muốn..... nói.... nói.... với em..... câu gì?"

Mặc Tử Hàn ghép lại những lời đứt quãng, cô ấy hỏi chính là lúc trời tối ở Anh quốc, anh muốn nói với em câu gì?

Cô ấy nói chính là ngày hôm đó?

Là đêm cô ấy chạy trốn sao?

Là câu anh mới nói được một nửa đấy sao?

"Nói.... Nói.... Cho em!" Tử Thất Thất vội vàng hỏi tới, hít thở càng trở nên dồn dập.

Mặc Tử Hàn nắm thật chặt hai tay cô, trả lời ngay nói, "Đêm hôm đó anh muốn nói cho em biết anh thích em, anh thật lòng thích em."

Thích cô?

Thật lòng?

Quả nhiên..... Nửa câu sau đêm đó anh nói là thích cô, cô không có hiểu lầm, là thật, là thật, anh thật sự thích cô, té ra anh thật sự thích cô, nhưng....

Khuôn mặt vui vẻ của Tử Thất Thất trong nháy mắt lại lộ ra vẻ mặt thương tâm, chân mày xinh đẹp vô lực khẽ chau lên, lại một lần thở hào hển từng ngụm từng ngụm, sau đó bắt buộc chính mình mở miệng lần nữa, nói, "Vậy.... Tại.... Tại sao.... Tại sao... Anh.... Không chịu.... Lấy.... Lấy em?"

Nếu thật lòng thích cô, vậy tại sao anh lại nói sẽ không lấy cô? Nếu đã thích, tại sao lại muốn nói lời như vậy? Cô không rõ, đây là tại sao?

Mặc Tử Hàn nghe rõ lời cô, kích động, dùng thanh âm run rẩy trả lời, nói, "Bởi vì anh không muốn để em tiến vào thế giới hắc đạo dơ bẩn này, anh không muốn em theo anh mà mỗi giờ mỗi khắc đều gặp nguy hiểm, anh sợ em sẽ bị thương, anh sợ em sẽ bị ai đó bắt đi, anh sợ bởi vì em là vợ anh mà sẽ bị người ta giết, anh không muốn như vậy, cho nên anh mới không muốn lấy em.... Anh chỉ muốn em khỏe mạnh sống bên cạnh anh, anh chỉ muốn em sống vui vẻ, khoái hoạt.... Vậy nên.... Em tuyệt đối không được chết, tuyệt đối không được rời khỏi anh!"

Nghe những lời này của anh, nụ cười của Tử Thất Thất lại một lần nữa nở rộ trên khuôn mặt tái nhợt.

Thật vui vẻ!

Quá là vui vẻ!

Vui vẻ đến mức cho dù chết cũng không sao hết.

Rốt cục mọi thứ đều rõ ràng rồi, rốt cục hiểu lầm cũng được giải trừ, thì ra là anh vẫn nghĩ cho cô, thì ra là anh vẫn quan tâm cô như vậy, nhưng cô lại còn hiểu lầm anh, cho là anh coi mình là một con rối, cho là anh coi mình là nhân tình bí mật, thậm chí chỉ là bạn quan hệ thân thể.

Thật sự, thật sự, thật sự.... Cho tới bây giờ cũng không có nghĩ tới, anh dĩ nhiên là thích mình như vậy, cho tới bây giờ cũng không có nghĩ tới, mình cũng có lúc được người yêu như thế.

"A......" Cô nhẹ giọng cười, sau đó lập tức lại thở hổn hển, "Hmmm..... Hmm..... Hmm......"

Thở hào hển giống như sắp chết, ý thức cũng bởi vì an tâm mà trở nên mơ hồ không rõ, mà bác sĩ bên cạnh, vội vàng lại một lần nữa cầm lấy bọc dưỡng khí đeo giúp cô.

"Không......" Tử Thất Thất cự tuyệt, quật cường nói, "Còn.... Một câu.... Cuối cùng......"

Cô còn có một câu cực kỳ quan trọng chưa nói!

Cô nhất định phải nói ra khỏi miệng, nhất định.....

Bác sĩ thấy cô kiên trì như vậy, khó xử cau chặt chân mày, lại một lần nữa thỏa hiệp.

Mặc Tử Hàn khẩn trương nhìn cô, anh hi vọng cô có thể ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ, hi vọng cô ngoan ngoãn đeo bọc dưỡng khí lên, sau đó bình tĩnh nghỉ ngơi một chút, nhưng anh biết mình căn bản là không thể lay chuyển tính quật cường của cô, với lại, anh cũng rất muốn nghe câu nói cuối cùng của cô.

Cô ấy sẽ nói gì?

Cô ấy muốn nói gì?

Cô ấy muốn nói cho anh biết cái gì?

Đại khái.... Anh có thể đoán được.....

Tử Thất Thất đầu tiên là dùng sức hít sâu một hơi, sau đó dụng lực vững vàng hơi thở của mình, nhưng vẫn như cũ nói đứt quãng từng chữ từng chữ, "Em.... Cũng.... Thích.... Anh......"

Quả nhiên là lời này, quả nhiên là mấy chữ này.

Mặc Tử Hàn vui vẻ giơ lên nụ cười, nhưng chân mày vẫn nhăn lại, mà ngay lúc anh muốn nói "anh biết", Tử Thất Thất lại há miệng ra, nói, "Em.... Yêu..... Anh....."

Tiếng vừa dứt, hai mắt cô nháy mắt nhắm lại, đầu vô lực ngửa về bên phải, mà hơi thở cấp bách cũng bình tĩnh lại.

Bác sĩ thấy cô hôn mê, cuống quít đeo bọc dưỡng khí lên cho cô, đồng thời hai mắt nhìn về phía máy đo tim và huyết áp không ngừng giảm xuống.

Mặc Tử Hàn ngây ngốc nhìn cô, cả người vẫn không nhúc nhích ngồi yên ở đó, bên tai quanh quẩn những chữ cuối cùng cô nói.

"Em.... Yêu.... Anh....."

Em yêu anh?

Em yêu anh?

Em yêu anh?

Anh không có nghe lầm chứ? Cô ấy không phải nói thích, mà là yêu sao? Cô ấy nói là ba chữ "em yêu anh" sao?

Vui vẻ, cực kỳ vui vẻ!

Hạnh phúc, cực kỳ hạnh phúc!

Nhưng phục hồi tinh thần lại, anh lại nhìn qua bộ dạng hôn mê bất tỉnh của cô.

"Thất Thất....." Anh run rẩy gọi cô, hai tay nắm chặt tay cô, sau đó dùng khẩu khí ra lệnh nói, "Em không được chết, tuyệt đối không được chết, em nhất định phải sống cho anh, nhất định phải sống lại... Anh cũng có một câu muốn nói cho em biết, anh cũng có ba chữ muốn nói cho em biết, vậy nên anh ra lệnh cho em.... Nhất định phải mở mắt lần nữa... Nếu em dám chết.... vậy anh....." Anh dùng lực nắm chặt tay cô, uy hiếp, hung hăng nói, "Anh sẽ mang theo con trai bảo bối của em cùng xuống địa ngục tìm em!"