Cầu Ma

Chương 1430: Tu La!

- Ủa? Ngươi còn chưa bái sư?

Ông lão đứng ở đó thật lâu, trong đêm tối sống lưng thẳng tắp, phát ra khí thế. Cái khí thế độc tôn trong thiên địa đủ làm nhiều tu sĩ rung động tinh thần, máu nóng sục sôi. Nhưng ông lão phát ra khí thế khoảng mười lăm phút mà Tô Minh vẫn lặng im, lão liền trở lại bản tính, tức giận la hét.

Ông lão đi tới bên cạnh Tô Minh, rống to:

- Ngươi ngươi ngươi, ngươi thật là không kính già yêu trẻ, lão già ta hiếm khi bá khí một lần vậy mà ngươi chưa chịu bái sư, ngươi muốn chọc ta tức chết đúng không? Tốt tốt tốt, hôm nay nếu ngươi không bái sư thì lão phu không ngủ, không ăn cơm, ta không ngủ thì thân thể không khỏe, không thể ngủ thẳng tự nhiên tỉnh thì thân thể không khỏe, không ăn thịt chó được thì thân thể không khỏe. Thân thể không khỏe không ăn cơm là ta chết!

Tô Minh cười khổ nhìn ông lão, khẽ thở dài, vung tay áo quỳ trước mặt lão.

- Cuộc đời Tô Minh chỉ thừa nhận một sư phụ, ngày hôm nay lần thứ hai bái sư, sư phụ tại thượng xin nhận đồ nhi lạy.

Ông lão mặt mày hớn hởn nhưng cố giữ mặt nghiêm túc, cố gắng khiến mình nghiêm túc hơn chút nhưng không thể che giấu nét mặt hưng phấn. Ông lão ho khan, hớn hở nâng Tô Minh dạy.

Ông lão vỗ ngực mình, lớn tiếng nói:

- Tốt tốt tốt, sau này ai ăn hiếp ngươi thì cứ nói tên của sư phụ ra, người biết lão phu sẽ bị hù tè trong quần ngay. Còn không biết lão phu thì... Hừ hừ, cái này tính sau.

Ông lão lớn tiếng vênh váo nói:

- Đồ nhi, ngươi nói đi, ngươi muốn cái gì? Chỉ cần ngươi nói thì vi sư sẽ leo núi đao biển lửa, vượt lửa qua sông, nộ phát xung quan, tóm lại ý chính là như vậy, chuyện gì cũng làm được cho ngươi. Ngươi nói muốn ăn hai con chó trắng thì hai ông cháu chúng ta sẽ nuốt đêm làm thịt chó. Ngươi nói thích cô nương mông to thì bà nội nó, vi sư cướp về cho ngươi ngay. Ngươi nói đi, muốn cái gì!

Ông lão rất là uy vũ hất tay áo, bộ dáng chỉ cần ngươi nói là ta đây làm được. Nhưng Tô Minh chưa kịp hé môi thì ông lão chớp chớp mắt, lúng ta lúng túng nhìn hắn.

- Chắc ngươi sẽ không nêu yêu cầu gì quá đáng đi? Ví dụ như diệt Nhất Đạo tông, đồ Tu La môn, cướp hoàng vị của Cổ Đế, mấy cái này... Khụ khụ...

Tô Minh ngồi trở lại trên ghế gỗ, hỏi ngược:

- Sư phụ không làm được mấy thứ này?

Ông lão lập tức trừng mắt, râu tóc dựng ngược, bộ dáng như ngươi nhục nhã ta:

- Ai... Ai... Ai nói ta không làm được? Ngươi xem thường ta!! Ta có thể làm được, lão phu muốn làm cái gì thì chỉ cần nhích ngón tay một chút, thứ này đáng là gì!


- Khụ khụ, nếu ngươi không tin thì tạm gác lại việc tranh luận đã. Cái kia... Để vi sư kể thần thông của ta cho nghe. Hai thần thông của ta một là dùng búa chém người, ta có nghiên cứu rồi, có thể chém đầu người, chém thân thể, chém mọi thứ mình muốn chém. Thần thông mạnh mẽ, nguyên Cổ Táng quốc không có người nào lão già ta không chém được!

- Thần thông thứ hai chính là hấp thu tu vi. Ha ha ha ha ha ha! Nói đến cái này thì... Là lão phu tự phát minh ra. Nói đến đây không thể không nói năm xưa khi lão phu còn là thiếu niên, nhiều người xung quanh có tư chất tốt hơn ta nhiều, tu vi hơn ta, lực lượng hơn ta, ta giận quá bắt đầu chém người. Chém tới chém lui, suy ngẫm ra thần thông cướp tu vi. Chỉ cần bị ta nhìn trúng là sẽ bị đoạt, không ai trốn thoát được!

Ông lão đắc ý kể lể, ngồi xổm bên cạnh Tô Minh.

Ông lão nhỏ giọng nói:

- Đặc biệt là nữ tu thì tác dụng càng tốt. Đồ nhi ngoan, khi nào ngươi có thời gian thì nên thử. Nào nào nào, bây giờ sư phụ giao thần thông cho ngươi.

Ông lão chợt túm lấy tay phải của Tô Minh bóp mạnh, trong lòng bàn tay hắn có một dấu hằn như khắc ấn. Đó là dấu vết mặt trăng. Tô Minh không có cảm giác gì nhiều nhưng nhìn kỹ thì thấy dấu ấn như có thể hút đi linh hồn.

Nếu nhìn kỹ, Tô Minh phát hiện hư vô thiên địa xung quanh có một giây lưu động hướng hắn, mỏng mảnh tiến vào dấu ấn trong bàn tay.

- Có thần thông này thì đồ nhi ngươi vô địch!

Ông lão nhìn chằm chằm vào Tô Minh, đứng dậy duỗi lưng, xoay người ngáp đi vào phòng.

Ông lão nói:

- Tiếp tục chẻ củi đi! Nếu đã là đồ nhi của lão phu thì số lượng chẻ củi phải tăng gấp đôi, sau đó đổi thêm nhiều tiền rượu, hừ hừ, nếu không thì lão phu sẽ trục xuất ngươi khỏi sư môn!

Ông lão nói xong trở vào nhà. Nguồn tại http://Truyện FULL

Tô Minh cúi đầu cười khổ, sư phụ này làm cái gì cũng thấy quái quái, nhưng có lẽ vì vậy làm Tô Minh nghĩ tới... Thiên Tà Tử.

Thật lâu sau, Tô Minh cầm búa lên, tiếp tục chẻ củi trong sân vào ban đêm.

Từng ngày qua đi, mỗi sáng sớm ông lão sẽ nhảy nhót đi ra rống to vài câu nói tuyên ngôn thân thể khẻo. Nếu tâm tình tốt, ông lão ở trong sân rượt hai con chó trắng, thỉnh thoảng cười quái dị nói đuổi kịp con nào thì tối nay ăn con đó. Hai con chó trắng sợ quá cùng ông lão chơi vui vẻ.

Tô Minh ở bên cạnh tiếp tục chẻ củi, bây giờ hắn đã học được không cần cố ý chám xuống mà thật tự nhiên chẻ củi thành hai nửa. Tô Minh càng tự nhiên không cần suy nghĩ cái gì, đôi khi nghiêng đầu nhìn ông lão, hai con chó trắng nhảy loi choi.

Thời gian lâu, hai con chó trắng mỗi ngày bị rượt sắp quên mình từng là tu sĩ, chúng nó dần phát hiện ông lão chỉ là nói phóng đại nhưng không làm, không có ý định ăn chúng nó thật sự. Thế là mấy tháng qua hai con chó trắng chỉ qua loa cho qua.


Mãi khi có một ngày ông lão tức quá hét ra một câu làm hai con chó trắng run lên, sủa gâu gâu, vắt giò chạy một hơi.

- Hai con chó săn nhà ngươi tưởng lão tử không biết mấy tháng nay các ngươi làm biếng phải không? Tốt tốt tốt, đồ nhi không cho ta ăn các ngươi nhưng lão phu có thể làm các ngươi! Bà nội nó, hôm nay ta bắt được con nào là con đó cùng ta vào nhà ngủ!

Ông lão nói quá lôi, không những làm hai con chó trắng run cầm cập mà Tô Minh dù đã quen lão đôi khi nói ra mấy câu kinh người cũng ngẩn ngơ. Tô Minh chợt phát hiện vĩnh viễn không thể xem thường sư phụ này, khi ngươi cảm thấy đã hiểu lão thì sẽ phát hiện thì ra trên người lão còn có nhiều... Sở thích mà ngươi không tưởng tượng ra.

Ví dụ như bây giờ Tam Bạch hét thê thảm sắp bị ông lão bắt trúng.

Tô Minh vội vàng xoay người, tiếp tục đốn củi.

Chớp mắt Tô Minh ở chỗ ông lão qua một năm. Một năm này khá bình tĩnh, chẳng qua chó trắng trong sân từ hai con biến thành năm. Ba con chó trắng một tên Tứ bạch, một tên Ngũ Bạch. Có một con nữa cũng tên Tam Bạch, nên mỗi lần Tô Minh kêu tên này là có hai con chó trắng chạy tới.

Con chó trắng ba chân đến sau một là từ Nhất Đạo tông, còn lại là Tu La môn.

Thời gian trôi qua nửa năm, Tô Minh nhận được tin của Cổ Thái đại trưởng lão, Bọn họ đã tìm ra khu vực đại khái Tinh Thần Tiên ở, khoảng một tháng là sẽ tìm ra vị trí chính xác, kêu hắn chuẩn bị sẵn sàng hô một cái là đi ngay.

Tô Minh vốn tưởng sẽ bình tĩnh qua một tháng này, nhưng ngày thứ năm trước khi hắn đi, giữa trưa nắng gắt, cửa sân bị người gõ cộc cộc.

Khi cửa bị gõ, ông lão đang nhảy nhót đuổi theo năm con chó trắng nhíu mày, Tô Minh đứng dậy đi tới cửa.

Ông lão hừ lạnh một tiếng:

- Thằng khốn này, mở cửa cho tên đó đi!

Tô Minh vẻ mặt như thường nhưng con ngươi co rút mở cửa sân ra. Tô Minh thấy một người đàn ông đứng cạnh cửa. Một người đàn ông trung niên trông rất bình tĩnh, mặc áo dài màu trắng, tóc đen bay bay. Người đàn ông trung niên đứng đó cho người cảm giác dù y đứng ở đâu thì khi ngươi nhìn y sẽ không kiềm được bỏ qua xung quanh, dường như toàn thế giới chỉ còn lại một mình y.

Tô Minh nhìn người đàn ông trung niên trước mắt, y cũng nhìn hắn. Mắt người đàn ông trung niên trong suốt không chứa cảm xúc, mỉm cười với Tô Minh.

Tô Minh vẻ mặt như thường, không mở miệng, xoay người đi vào ghế gỗ, ngồi xuống, cầm búa lên tiếp tục chẻ củi. Người đàn ông trung niên cười tủm tỉm bước vào sân, khi chân đạp xuống, rõ ràng y không phát ra chút hơi thở lại khiến thời không sân này vặn vẹo, biến ảm đạm, ánh nắng cũng tan biến. Thế giới như chỉ còn lại một mình người đàn ông trung niên. Đây là bá đạo không rõ ràng, không mãnh liệt nhưng cực kỳ bá đạo!

Nếu lộ ra ngoài thì thô thiển, ngược lại sau khi nội liễm mới khiến tâm tình người cực đaon bá ý, như người đàn ông trung niên này.

Người đàn ông trung niên đi vào trong sân, không nói chuyện, liếc năm con chó trắng. Người đàn ông trung niên không nhìn ông lão mà đi tới trước mặt Tô Minh nhìn động tác giơ búa chẻ củi của hắn.

Người đàn ông trung niên áo trắng lạnh nhạt nói:

- Không tệ, lui khỏi việc tranh đoạt, Tu ta cho ngươi bất hủ cùng thiên địa, nếu không thì ngươi khó làm, ta khó làm, hắn khó làm.

Người đàn ông trung niên không phát ra bá khí nhưng trong lòng Tô Minh thì thanh âm này thành sấm sét tràn ngập cả tâm hồn, lao hướng ý chí của hắn, sinh ra tiếng nổ cùng bốn ý chí chân giới. Tay Tô Minh cầm búa khựng lại, chậm rãi ngẩng đầu lên, lạnh lùng nhìn người đàn ông trung niên áo trắng trước mặt.

Tô Minh lạnh nhạt nói:

- Ngươi xem thường ta?