Cầu Ma

Chương 1412: Chuẩn đạo tiên cảnh

Thân thể Tô Minh khoanh chân bốn mươi năm lần đầu tiên mỡ mắt ra, đây là hắn mở mắt lần thứ hai sau khi xông qua mười tám trận trước. Dù là hội trưởng lão Thất Nguyệt thì chỉ có ảnh thân Tô Minh đi, dù thanh niên mày kiếm, Điền Hà vũ nhục rất nhiều nhưng hắn chẳng hề mỡ mắt, dù tất cả ảnh thân bị đập vờ hắn cũng không mớ mắt ra.

Chi có giờ phút này, đôi mắt nhiều năm qua nhắm chặt nay hé mờ, lộ ra tia sáng âm u. Khi Tô Minh mờ mắt ra, ánh mắt va chạm với thanh niên mày kiếm, Điền Hà, gã chợt biến sắc mặt, tinh thần như có sét đánh, đầu óc ù vang. Không biết sao tim thanh niên mày kiếm, Điền Hà ngừng đập, cảm giác nguy hiểm sinh tử khó tả bao phủ lòng gã. Nguy hiểm xuất hiện rất đột ngột, thanh niên mày kiếm, Điền Hà không kịp phản ứng. Tô Minh đứng lên, kiếm to đã chém tới đinh đầu chi cách bảy tầng, nhưng bị lực lượng vô hình ngăn cản khó thể chém xuống.

Thanh niên mày kiếm, Điền Hà là cường giả nhị trọng Đạo Thân, kinh nghiệm chiến trận cực kỳ phong phú, lập tức quát to:

-Bạo!

Thanh niên mày kiếm, Điền Hà cất bước lao hướng Tô Minh.

Tiếng nổ ngập trời vang lên, kiếm to vỡ tan, hóa thành vài mảnh bao phủ Tô Minh. Cùng lúc đó, thanh niên mày kiếm, Điền Hà xông vào hư vô vặn vẹo do mảnh vỡ hình thành, nhưng chợt có tiếng hét vang lên. Thanh niên mày kiếm, Điền Hà bắn ngược ra, lùi trăm mét, hộc ngụm máu, vẻ mặt không thể tin.

Trong ánh mắt của thanh niên mày kiếm, Điền Hà, mảnh kiếm to vờ thành hư vô vặn vẹo vào giây phút này như thời gian đứng lại. tất cả bềnh bồng không nhúc nhích. Tô Minh đứng bên trong, biểu tình bình tình từng bước một đi ra, hắn đứng đó, dưới thân không có cái bóng. Khí thế làm thanh niên mày kiếm, Điền Hà kinh sợ nhanh chóng ngưng tụ trên người Tô Minh.

Tô Minh nhìn thân thể của mình, mim cười nói:

-Phải cảm ơn ngươi, chính nhờ ngươi xuất hiện trợ giúp ta dung họp bảy ảnh, ngưng tụ ra đạo ảnh thuộc về ta. Cảm giác dung hợp đạo ảnh không tệ.

Tô Minh bước ra một bước, trong khoảnh khắc xuất hiện trước mặt thanh niên mày kiếm, Điền Hà, tay phải tùy ý vung. Thanh niên mày kiếm, Điền Hà biến sắc mặt, giơ hai tay ấn pháp quyết, sau lưng lấp lánh vô số kiếm quang, hóa thành trăm vạn bắn hướng Tô Minh.

Tô Minh lạnh nhạt nói:

-Tài mọn, không biết tự lượng sức. Đây là kiếp của ngươi, ngươi... Không qua được!

Tô Minh lặp lại lời trước kia thanh niên mày kiếm, Điền Hà đã nói, đối mặt trăm vạn kiếm quang ập đến, hắn chi vung tay phải. Thiên địa chấn động, những kiếm quang khựng giữa chừng không trung, như bị đông lại. Tay phải Tô Minh ấn vào ngực thanh niên mày kiếm, Điền Hà vẻ mặt hoảng sợ muốn thụt lùi.

Khi bàn tay Tô Minh đến gần, ngoài người thanh niên mày kiếm, Điền Hà xuất hiện hơn ngàn tầng sáng chồng lên nhau, nhưng tay hắn xuyên qua, tầng tầng tan vờ, giây lát đã nát hết. Tay Tô Minh đụng vào ngực thanh niên mày kiếm, Điền Hà.


Tiếng nổ vang lên, thanh niên mày kiếm, Điền Hà hét thảm thiết, thân thể như diều đứt dây văng ra xa mấy trăm mét. Ngực thanh niên mày kiếm, Điền Hà chóp lóe ánh sáng ngưng tụ ra một khối tinh thạch tan vỡ. tinh thạch nát như bột phấn thay thế chịu một kích vừa rồi cho gã. Mặt thanh niên mày kiếm, Điền Hà tràn ngập khó tin, gã rất khó chấp nhận sự thật này, tam hoàng tử lúc trước bị gã ngược sát, khi dễ giờ biến cường đại khiến người khó tin. Tình hình biến đối quá nhanh, trái ngược quá lớn, thanh niên mày kiếm, Điền Hà hoảng hốt như đang nằm mơ. Nhưng tinh thạch bảo mệnh vỡ nát nhắc nhở thanh niên mày kiếm, Điền Hà, gã hút ngụm khí lạnh, không thể che giấu hoảng sợ trong mắt.

-Tu vi... Tu vi của ngươi là gì?

-Tu vi của ta...

Tô Minh biểu tình bình thản, khép mờ mắt, khi mở ra thì tóc không gió tự bay, quần áo bay phần phật, khí thế cực kỳ nhanh bùng phát, làm thanh niên mày kiếm, Điền Hà nghẹt thờ. Đó không phải là nhất trọng hay nhị trọng Đạo Thần, đó là tam trọng Đạo Thần, đạo tiên cảnh!

Nguyên tầng thứ năm thiên ngoại thiên vào giây phút này chấn động, trên bầu trời cuồn cuộn, tiếng nổ tràn ngập, mười ba ngọn núi rung rinh. Dường như Tô Minh vào giờ phút này là mặt trời chói sáng nhất tầng thứ năm thiên ngoại thiên. Khí thế, tu vi của Tô Minh phát tán, như động lại mọi quy tắc tầng thứ năm thiên ngoại thiên vận chuyển, bên trong quy tắc còn có một tia lực lượng năm tháng đảo ngược.

Hình ảnh này chẳng những làm thanh niên mày kiếm, Điền Hà biến sắc mặt, bao gồm đám người tầng thứ bây thiên ngoại thiên con ngươi co rút. Sư phụ của Tô Minh trong Thất Nguyệt tông, Hứa Trung Phàm bật cười, Cổ Thái đại trưởng lão cong lên khóe môi.

Sâm Mộc đại đạo tôn đứng đối diện bọn họ vẫn khoanh chân ngồi nhưng biểu tình cực kỳ khó xem, đặc biệt là trong mắt có tia giật mình. Sâm Mộc đại đạo tôn giật mình là không ngờ tu vi của Tô Minh là tam trọng Đạo Thần, có vẻ như mới đột phá không lâu, chưa ồn định. Hoặc nên nói đây không phải đột phá mà là đạo ảnh ngưng tụ cường ép thúc đẩy chuẩn đạo tiên cảnh.

Tô Minh còn cần độ một lần Đạo Thần tống thiên chi âm mới thật sự đạt đến đạo tiên cảnh hòa họp với thiên địa chi linh làm một. Nhưng mặc kệ thế nào, giờ đây Tô Minh bùng phát ra tu vi cường đại đến Điền Hà không thể chống cự.

Sâm Mộc đại đạo tôn con ngươi co rút là trong tầng thứ năm thiên ngoại thiên, tu vi của Tô Minh khuếch tán có dấu hiệu thời gian yên lặng và nghịch chuyển, gã không để ý thời gian đứng lại nhưng chú ý lực lượng năm tháng đảo ngược.

Sâm Mộc đại đạo tôn đã như vậy thì càng đừng nói tới thanh niên mày kiếm, Điền Hà đối mặt Tô Minh, khi tu vi của hắn hoàn toàn lộ ra thì gã đã bị hoảng sợ, rung động. Thanh niên mày kiếm, Điền Hà không thể ngờ việc giết chóc trông rất đơn giản xuất hiện thế lật ngược làm người ta khó thể chấp nhận. Thanh niên mày kiếm, Điền Hà vốn nên là cường giả, hưng phấn giết tam hoàng tử, thành tự khí vận của mình, chuyện vốn nên là như vậy mới đúng, nhưng... Nhưng sao lại trờ nên như thế này?

Người nên bị thanh niên mày kiếm, Điền Hà giết trờ thành sự tồn tại vượt qua gã. Thanh niên mày kiếm, Điền Hà từ cường giả biến thành kẻ yếu, tình hình này làm gã cảm thấy lời nói lúc trước, hưng phấn, cuồng vọng thành trò cười ấu trĩ vô cùng. Thanh niên mày kiếm, Điền Hà cho rằng mình cường đại có thể giết người đó, kiêu ngạo huênh hoang trước mặt cường giả đạo tiên cảnh!

Mọi thứ hóa thành lạnh lèo, thanh niên mày kiếm. Điền Hà vẻ mặt điên cuồng, rít gào nhanh chóng thụt lùi, hai tay giơ lên mạnh vỗ vào trán. Người thanh niên mày kiếm, Điền Hà nổi gân xanh, thân thể xuất hiện từng khe nứt.

Thanh niên mày kiếm, Điền Hà khàn khàn gào thét:

-Bản mệnh đạo kiếm!


Thân thể thanh niên mày kiếm, Điền Hà phát ra tiếng nổ, từng thanh kiếm màu máu rít gào bay ra khỏi khe hở thân thể của gã, ngưng tụ thành thanh kiếm to trước mặt gã, dấy lên biển máu ngập trời lao hướng Tô Minh.

Thanh niên mày kiếm, Điền Hà liều mạng.

Mắt Tô Minh lộ ra châm chọc nói lời lúc trước thanh niên mày kiếm, Điền Hà từng nói:

-Thuật pháp không tệ, đáng tiếc... Quá yếu!

Tô Minh dứt lời, giơ tay phải chỉ trên bầu trời.

-Đông, thiên chi ảnh!

Lúc trước ảnh thân của Tô Minh từng thi triển nhưng bị thanh niên mày kiếm, Điền Hà trào phúng, hôm nay hắn thực hiện thì mặt gã trắng bệch.

Cả bầu trời biến thành màu đen, màn trời như nứt vờ ra rừng mảnh, có vô số bông tuyết rơi xuống, màu tuyết không phải trắng mà là sắc bóng đêm. Tuyết đen rơi trong tầng thứ năm thiên ngoại thiên, tay phải Tô Minh hạ xuống chỉ vào thanh niên mày kiếm, Điền Hà.

Tô Minh lạnh nhạt nói:

-Đây là kiếp mùa đông ta cho ngươi!

Tất cả tuyết đen tràn ngập trong tầng thứ năm thiên ngoại thiên chợt ngừng lại, rít gào sắc nhọn lao hướng thanh niên mày kiếm, Điền Hà. Trông như thiên chi ảnh buông xuống muốn đồng hóa thanh niên mày kiếm, Điền Hà thành một phần trời đêm.

Thanh niên mày kiếm, Điền Hà phát ra tiếng hét thê lương:

-Lão tổ cứu ta với!

Huyết kiếm trước mặt thanh niên mày kiếm, Điền Hà tăng nhanh tốc độ, tòa ra huyết quang ngập trời kéo theo huyết hải sau lưng gã gầm rống. Tay trái thanh niên mày kiếm, Điền Hà ấn pháp quyết vỗ vào ngực, phun ra búng máu, mười ba ngọn núi xung quanh chấn động xuất hiện mười ba thanh huyết kiếm nghênh đón tuyết đen ập đến. Thanh niên mày kiếm, Điền Hà cầm huyết kiếm đâm vào Tô Minh. Khi thanh niên mày kiếm. Điền Hà đâm tới. mười ba thanh huyết kiếm dung nhập vào kiếm trong tay gã, tu vi nhị trọng Đạo Thần cành bùng phát đến đỉnh điểm làm gã càng lúc càng nhanh.

Nhưng huyết hải sau lưng thanh niên mày kiếm. Điền Hà bị tuyết đen phủ trùm, đóng băng, thân thể bị bão tuyết đen tràn ngập, tiếng hét thê lương dần biến mất trong gió tuyết nức nỡ.

Tô Minh biểu tình như thường, không nhúc nhích nhìn thanh niên mày kiếm, Điền Hà đến gần, mãi khi mũi kiếm tới gần trán bảy tấc, người gã khựng lại, trợn to mắt thẫn thờ nhìn hắn. Người thanh niên mày kiếm, Điền Hà kêu răng rắc, bị tuyết đen phủ lên toàn thân cho đến khi đôi mắt trống rỗng cùng bị che lấp, thân thể gã hòa vào bóng tối.

Biểu tình Tô Minh lạnh nhạt đứng giữa không trung, ngẩng đầu lên, ánh mắt như xuyên thấu tầng thứ năm thiên ngoại thiên nhìn tầng thứ bảy thiên ngoại thiên, chắp tay cúi đầu.

-Không phá thì không xây được, đa tạ tông lão chỉ điểm.