Cầu Ma

Chương 1369: Tam Hoang kiếp [1] +1370i: Tam Hoang kiếp [2]

Thời gian năm năm đừng nói là tu sĩ, dù là người bình thường thì thấy năm năm không xa. Mặc dù không thể hình dung nó trong chớp mắt nhưng thường hay bất giác không biết đã qua bao lần năm năm.

Trước năm năm này, bốn mươi năm từ khi Tô Minh bắt đầu lập uy, có thể nói nguyên thế giới Tang Tương, trong trăm năm trước khi tai kiếp đến, đây là thời gian yên bình nhất. Không có giết chóc, không có điên cuồng gần như có mỗi lúc tai kiếp. Những cường giả kỷ trước im lặng, thậm chí có nhiều người rời đi, dù sao Tô Minh tồn tại ở đây, khiến họ sợ hãi và bị ám ảnh.

Trong nguy hiểm như vậy, dù bọn họ có điên cuồng, muốn trút ra cũng khó kéo dài lâu, luôn phập phồng lo sợ. Đối với bọn họ, có thể nói bốn mươi năm này sống không thú vị. Tương đối thì những tu sĩ trốn vào Đạo Thần chân giới dường như tìm lại bình tĩnh ngày nào, điều kiện là nếu toàn Tam Hoang đại giới không chấn động, không có trời sao gợn sóng như biển.

Bốn mươi năm nay, Tam Hoang chấn động càng kịch liệt, sóng gợn trời sao phủ trùm. Khi mọi người ngẩng đầu lên nhìn thì trên bầu trời không còn xanh biếc như mười năm trước, đó là hỗn tạp, mặt trời chưa từng mọc từ mười năm trước, đã tám năm rồi ánh trăng không xuất hiện. Bởi vì từng tinh cầu, từng đại lục, không nói toàn bộ nhưng có gần một nửa chìm trong hư vô theo Tam Hoang chấn động, chỉ thấy ảo ảnh chứ không trông thấy toàn bộ, giống như trời sao biến thành hai phần.

Một phần sóng gợn quanh quẩn, phần kia dưới cơn sóng, trời sao tựa như gương. Nói nó là gương bởi vì mấy năm gần đây nếu đi trong trời sao, ở dưới tinh cầu, đại lục nhìn thấy trong hư vô tồn tại một thế giới khác. Cánh bên kia Tang Tương khiến nhiều người thấy rõ.

Bởi vì bốn cánh này đã xích lại gần hình thành khe hở mắt thường khó thấy, chỉ khi phóng to nó lên gấp mấy lần mới nhìn thấy các cánh chồng lên nhau gần như hoàn mỹ.

Bốn mươi năm qua Tô Minh mở mắt ba lần. Lần đầu tiên là mười năm đầu, thân thể ở trong Chúng Linh điện hoàn thành lần thăng linh cuối cùng, đẳng cấp sinh mệnh hoàn toàn chuyển đổi trở thành tiên linh. Thân thể đang dung hợp thì Tô Minh mở mắt ra, hắn thấy thế giới kia bên trong Tang Tương, sinh mệnh trong đó bàng hoàng, sợ hãi.

Lần mở mắt thứ hai là mười năm sau nữa, Tô Minh như thức tỉnh từ giấc ngủ say. Tô Minh thấy Tam Hoang, thấy Tang Tương, thấy Tô Hiên Y, thấy Đế Thiên.

Tô Minh đoán ra được chút ít kế hoạch của những người này, dù không phải là toàn bộ nhưng nhiều ít hiểu ra. Ánh mắt Tô Minh thường nhìn trời sao bên dưới, khi sắp nhắm lại thì lướt qua hư vô bên trên, khóe môi cong lên tia hiểu ra.

Lần mở mắt thứ ba là bây giờ, cách tai kiếp chỉ còn năm năm. Tô Minh mở đôi mắt, không nhắm lại nữa.

Tô Minh nhìn thế giới, nhìn trời sao, nhìn hư vô, nhìn chúng sinh trong Đạo Thần chân giới, mắt Tô Minh có lưu luyến, hồi ức quá khứ, những gì tốt đẹp ở Ô Sơn lúc còn nhỏ, và than thở nhớ nhà.

Tô Minh biết mọi thứ sắp kết thúc, đây là điều không thể tránh khỏi. Bây giờ tu vi của Tô Minh đã đến loại trình độ này vẫn không thể biến đổi sự thật, thậm chí không đủ sức mạnh tự bảo vệ mình. Tô Minh có thể tồn tại sau tai kiếp không, có cơ hội tìm đến đám sư huynh, Thương Lan không, bản thân hắn không biết.

Tô Minh nhìn bốn năm, trong bốn năm qua hắn chưa từng nhắm mắt, như muốn ghi nhớ mỗi một vùng trời sao, mỗi một tinh cầu, mỗi một đại lục, thậm chí là mỗi một gương mặt nơi này. Vì Tô Minh hiểu qua lần này nếu hắn còn muốn thấy thì chỉ có gặp trong mơ, trong ký ức.

Không phải ai cũng có khả năng chứng kiến thế giới hủy diệt, không phải mỗi người rực rỡ trong hủy diệt, tương tự, không phải ai có thể cảm thán kiếp người trước hủy diệt.

Tô Minh khá may mắn, bởi vì hắn có thể ngồi khoanh chân tại đây nhìn thế giới hủy diệt, nhìn tất cả tốt đẹp thành hư vô, nhìn nhà hắn từ nay thành mộng đẹp.

Mãi khi Tô Minh ngẩng đầu lên nhìn hư vô bên trên, mơ hồ thấy có một vòng xoáy, bên trong có con sông tên vong xuyên, phía đối diện gọi là bờ bên kia.

Đó là nơi Tô Minh đưa tất cả người thân, bạn bè đi, mang theo chúc phúc của hắn. Tô Minh hy vọng bọn họ ở đó có thể rời xa tai kiếp, tránh đi tai họa mà chính hắn không chắc thoát khỏi.

Tô Minh nhìn nhìn, khóe môi cong lên, nụ cười vui mừng, thỏa mãn. Đời Tô Minh nặng tình, đưa những người đi bờ đối diện là người hắn trân trọng nhất.

Tô Minh nhìn nửa năm, cho đến khi cảm nhận Tam Hoang đại giới ầm vang, trong nửa năm ngắn ngủi này ầm ĩ hơn trước kia nhiều, cả đại giới lắc lư, sóng gợn ngày càng mãnh liệt. Tô Minh biết tai kiếp đã bắt đầu xuất hiện. Tô Minh định thu lại tầm mắt, chuẩn bị cho cuộc chiến quan trọng nhất với hắn thì chợt người run lên. Con ngươi Tô Minh co rút, nhìn chằm chằm tạn cùng hư vô bên trên, nhìn bờ đối diện bên trong. Tô Minh thấy rõ nước sông vong xuyên chảy ngược!

Hình ảnh này biến mất trong khoảnh khắc, khi Tô Minh nhìn kỹ thì vong xuyên vẫn chảy xuôi, nhưng khoảnh khắc chảy ngược kia làm tinh thần hắn thay đổi. Tô Minh đứng bật dậy, biểu tình nghiêm túc chưa từng có. Chảy ngược một giây không phải là chuyện nhỏ, nếu vong xuyên có thể đảo ngược thì đại biểu người ở bờ bên kia cũng rút lui. Nếu so sánh nó thành thời gian thì có lẽ có ai đang thi pháp muốn đem những người Tô Minh đưa đi kéo trở về!

May mà chảy ngược chỉ trong một giây liền biến mất, có Tô Minh chúc phúc, có thần thông của hắn, Tô Minh có thể tiến hành đấu pháp vô hình để vong xuyên cứ chảy xuôi, không để chuyện này ra ngoài ý muốn.

Tô Minh trầm ngâm, mắt chợt lóe, giơ tay phải ấn vào trán, há mồm phun ra ngụm máu. Tô Minh bắt lấy máu tươi, bóp mạnh, không vung lên trên mà hất xuống trời sao bên dưới. Máu biến thành chín ấn ký phù văn đỏ như máu, khoảnh khắc dung nhập vào trời sao bên dưới.

Tô Minh lên tiếng:

- Phong thuật năm tháng đảo ngược!

Con mắt thứ ba trên trán Tô Minh đỏ rực, không gian ầm vang phát ra tiếng nổ điếc tai.


Những người bị đưa đi là nghịch lân của Tô Minh, dù bây giờ chỉ có một chút khả năng nhưng hắn quyết không cho phép ai đụng vào. Tô Minh đứng dậy, biểu tình lạnh băng, giết chóc đã nhiều năm rồi chưa xuất hiện, người hắn phát ra khí lạnh, làm trời sao có dấu hiệu đóng băng. Ánh mắt đầu tiên Tô Minh nhìn giới cánh thứ bốn, chỉ có Diệt Sinh lão nhân mới có tư cách làm chuyện đụng vào nghịch lân của Tô Minh. Nhưng Tô Minh liếc qua không thấy Diệt Sinh lão nhân, cũng không phát hiện dấu vết có người đảo ngược thời không ở giới cánh thứ bốn.

Tô Minh nhíu mày, con ngươi co rút, biểu tingh suy tư. Bỗng có tiếng nổ kinh thiên động địa vang trong trời sao, thanh âm vang vọng Tam Hoang đại giới, ảnh hưởng thần nguyên tinh hải, khuếch tán Ám Thần, Nghịch Thánh, quanh quẩn giới cánh thứ bốn, từ hư vô hồi âm đến Tang Tương đại giới. Thanh âm như là tiếng tai kiếp gõ vang, nghe không giống tiếng nổ mà như người sắp chết phát ra tiếng thở dài sắp lìa đời.

Những tu sĩ có kinh nghiệm kỷ trước đều yên tĩnh lại, vẻ mặt buồn phiền ở chỗ của mình nhìn trời sao. Đây không phải lần đầu tiên bọn họ nghe thấy thanh âm như vậy, họ hiểu rằng khi thanh âm dó vang lên đại biểu cho tai kiếp buông xuống.

Khi thanh âm vang vọng, trong Tam Hoang đại giới, sóng gợn trong trời sao biến mất. Sóng gợn tán đi, trời sao biến thành trong suốt cho mọi người thấy bên dưới trời sao còn có một trời sao khác.

Liên tục có tiếng nứt vỡ, hơi thở hủy diệt, lực lượng tai kiếp giáng xuống tất cả thế giới Tang Tương.

Ầm!

Trong phút chốc vang lên thanh âm thứ hai, vang vọng như nhạc tang xé hồn phách. Hơn một nửa tu sĩ Tam Hoang vẻ mặt ngơ ngác, bọn họ đang làm dở chuyện gì trong một giây khsoe môi lộ nụ cười, biến thành tro bụi.

Trên ngọn núi trong tinh cầu nào đó nhất giới, một ông lão điên cuồng cười to chỉ vào bầu trời, tiếng cười thê lương:

- Tai kiếp, đây là chuông tang tai kiếp trong truyền thuyết... tai kiếp... ha ha ha ha ha ha!

Một tông môn, bên trong có mấy ngàn tu sĩ khoanh chân tĩnh tọa, miệng mỉm cười biến thành tro bụi, thành lệ trong mắt tông chủ trước mặt họ.

Hình ảnh tương tự có khắp bốn giới Tam Hoang. Trong bộ lạc thần nguyên tinh hải, từng tộc diệt vong, tiếng thét gào thê lương ngừng bặt đại biểu một tộc quần tan biến.

Nhiều cường giả kỷ trước tràn ngập khắp Tam Hoang nhìn tình hình, đầu óc hiện ra bi thương trong tai kiếpk ỷ của họ. Bọn họ không còn là hung thần mà biến trở về tu sĩ, dường như tiếng nổ chuông khiến bọn họ thật sự thức tỉnh rồi.

Giới cánh thứ bốn, tinh cầu nơi mục đồng ở, nó ngồi giữa sườn núi, mở mắt ra, dường như đã ngủ một giấc.

Mục đồng nhìn lên trời, cay đắng thì thào:

- Tai kiếp... đã giáng xuống.

Không biết từ khi nào bệnh cạnh mục đồng xuất hiện người đàn ông kiếm tu, cùng nhìn trên bầu trời. Khác biệt là ánh mắt người đàn ông sắc bén, có chiến ý mãnh liệt.

Ở Ám Thần trận doanh, Viêm Bùi Thần Hoàng ngơ ngác nhìn trời sao, thân thể run rẩy không thể kiềm chế, cảm giác nguy hiểm sinh tử vượt qua tất cả lần nguy hiểm trong đời gã, khiến gã lập tức nghĩ đến tai kiếp trong truyền thuyết. Viêm Bùi Thần Hoàng chua xót cười thảm, ngửa đầu lên trời cười như điên, nhưng có khùng cỡ nào cũng không thể ngăn khóe mắt đọng giọt lệ tuyệt vọng.

Giới Thiên Hồ tộc, Tử Nhược yên lặng ngồi trên ngọn núi, bình tĩnh nhìn trên bầu trời. Tử Nhược mặc đồ tím, cô đang nghĩ đến bóng người hay xuất hiện trong đầu cô trong suốt mấy trăm năm qua mà không phải là tai kiếp.

Nghịch Thánh trận doanh, nhà gỗ bên cạnh hồ trong giới Hạc trọc lông nhìn suốt trăm năm, Phi Hoa trở lại khuôn mặt như thiếu nữ yên lặng ngồi, không ngẩng đầu lên, nhắm mắt phủ lên nỗi buồn phiền.

Phi Hoa khẽ thở dài:

- Đây là sự sống chết mà chúng sinh không thể né tránh.

Phi Hoa luôn cầm một cuộn tranh, dù có chết thì cô muốn cùng bức tranh này đi hướng cuối cùng.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Trong thế giới Tang Tương vang vọng ba tiếng nổ, khoảnh khắc thanh âm xuất hiện, trong Tam Hoang đại giới nổi gió. Gió thổi từ thần nguyên tinh hải, biến thành từng khuôn mặt to lớn, có tang thương, tình cảm, khi chúng xuất hiện thì trời sao vỡ vụn.

Bắt đầu vỡ là từ thần nguyên tinh hải, trời sao nơi đó không ngừng tan vỡ, không phải sụp xuống mà như có uy nhiếp vô hình từ bên trên buông xuống, muốn san bằng mọi thứ.


Tình cảnh này không chỉ xuất hiện ở thần nguyên tinh hải, tại bốn đại giới Tam Hoang, Ám Thần, Nghịch Thánh đều có. Những tu sĩ chưa chết đều cảm nhận được uy nhiếp muốn nghiền nát thế giới, bản năng ngẩng đầu lên, trông thấy hình ảnh mà họ suốt đời không quên.

Tai kiếp không phải đến từ trời sao trong suốt như mặt kính bên dưới, cũng không đến từ một thế giới khác dưới trời sao trong suốt, nó đến từ bên trên!

Mặt kính trời sao phản chiếu bên trên, trông như trong suốt, ảo giác như còn có thế giới khác nằm ở bên dưới kỳ thực là phản chiếu. Phản chiếu hư vô bên trên chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy, nó xuất hiện một thế giới khác, một thế giới hoàn toàn khác. Có thể thấy Nghịch Thánh trận doanh, tinh cầu, đại lục ở thế kia, thậm chí có chúng sinh. Chẳng những Tam Hoang thấy, Ám Thần, Nghịch Thánh cũng thấy trời sao bên trên có thế giới khác đang xé gió đến gần. Chẳng qua bọn họ nhìn thấy là giới cánh thứ bốn, còn Tam Hoang thấy là Tang Tương đại giới!

Không chia rõ là Tam Hoang đụng Tang Tương hay là Tang Tương oanh kích Tam Hoang.

Tô Minh đứng trên thần mộc nhìn bầu trời, biểu tình bình tĩnh, con ngươi co rút.

- Quả nhiên tai kiếp không đến từ bên dưới chồng chất mà là bên trân nghiền áp, do đó chồng lên.

Thế giới Tang Tương là trong cánh, tai kiếp giáng xuống, bốn cánh khép lại, cuối cùng xuất hiện là một loại va chạm trời với đất, tinh cùng thần, hư và không, đây là nghiền ép, như hai tay khép lại hủy diệt mọi thứ trong lòng bàn tay, hình thành chồng chất.

Lúc trước Tô Minh ở chỗ Tam Hoang, Tang Tương, thậm chí là Diệt Sinh lão nhân hướng dẫn sai lầm khiến hắn cho rằng chỉ là bên dưới bóng chồng, dùng cách chồng lên xóa tan mọi tồn tại.

Khóe môi Tô Minh cong lên cười lạnh, chuyện này đúng là dẫn dắt sai lầm tư tưởng của hắn, nhưng lúc đưa người Cửu Phong đi bờ đối diện thì hắn đã hiểu rõ việc này. Đặc biệt trong bốn mươi năm qua lần mở mắt thứ hai, khi tai kiếp sắp đến thì Tô Minh càng khẳng định điều này. Tai kiếp không phải đến từ trời sao bên dưới mà là hư không bên trên!

Tiếng rít gào vang vọng khắp thế giới Tang Tương, ngẩng đầu liền thấy một vùng trời sao khác đang lao tới gần, dường như không lâu sau sẽ nghiền ép, hủy diệt tất cả, khiến bốn cánh Tang Tương chồng lên, khiến giới bốn cánh hoàn toàn dung hợp thành một. Đối với tu sĩ, với sinh mệnh thì không có chỗ để tránh, trên và dưới va chạm thì chỉ có thể trốn sang bốn phía. Nhưng xung quanh vô tận, chạy đến bất cứ đâu đều phải đối mặt với lần nghiền áp này.

Làm sao trốn, làm sao tránh, có lẽ chỉ những cường giả kỷ trước mới có thể mặc kệ thế giới bên trên ập xuống, vì bọn họ đã dung hợp bản thân khác nên không sợ loại nghiền ép này.

Trên và dưới gần nhau, khi thế giới Tam Hoang vang tiếng nổ như chuông ngân lần thứ bốn, gió giữa hai giới bắt đầu rít gào chưa từng có trong nhất kỷ này, khuôn mặt xuất hiện trong gió lạnh lùng quét tất cả, đi qua đâu là sinh mệnh héo tàn, chúng sinh hủy diệt. Từng tiếng gào thê lương, từng câu không cam lòng trước khi chết trở thành thanh âm duy nhất trong thế giới này.

Tam Hoang bắt đầu thức tỉnh.

Gió ngày càng lớn, thần nguyên tinh hải đã thành phế tích. Hắc Mặc tinh cũng tốt, Vọng Phu sơn cũng thế, tất cả sinh mệnh, tộc quần trong đó đều thành hư vô. Từ thần nguyên tinh hải nổi gió hóa thành khuôn mặt Tam Hoang ngày càng chân thật, đến khi thổi qua bốn chân giới thì khuôn mặt đã cực kỳ rõ ràng nhưng vẫn nhắm mắt không mở ra. Mãi khi gió quét qua Đệ Tứ chân giới, Âm Thánh chân giới, cả trời sao trên có thế giới trấn áp, dưới có hư vô tận, chính giữa là gió Tam Hoang rít gào xẹt qua như tìm dấu vết sinh mệnh, gặt sự sống của tất cả chúng sinh, chúng linh. Khuôn mặt biến mất hình thành bóng dáng một thanh niên. Thanh niên mặc áo dài màu xanh, không có tóc, nhắm mắt đi trong gió, đi tới Đạo Thần chân giới.

Tô Minh đứng trên thần mộc, nghiêng đầu nhìn thanh niên nhắm mắt ở trong gió bước vào Đạo Thần chân giới.

Tô Minh khẽ nói:

- Tam Hoang.

Tô Minh nhấc chân tiến tới, hắn biết Tam Hoang đến tìm hắn, cuộc chiến giữa hai người là cuộc đoạt xá sống chết không thể tránh khỏi.

Hoặc là Tô Minh sống, từ nay Tam Hoang thành niệm, hoặc là hắn chết, có lẽ Tam Hoang không là Tam Hoang nữa.

Tô Minh đạp bước, người biến mất khỏi thần mộc, lúc xuất hiện đã ở đằng trước gió Tam Hoang. Sau lưng Tô Minh là Đạo Thần chân giới, bên trên là Tang Tương đại giới đang rít gào lao đến, dưới chân không còn vô tận mà là hư không có tạn cùng.

Giây phút này, Tam Hoang trong gió lần đầu tiên mở mắt ra trong đời ở nhất kỷ này.

Tam Hoang, thức tỉnh rồi.

Cùng với đôi mắt Tam Hoang mở ra, Tô Minh chậm rãi khép mắt. Khi Tô Minh nhắm mắt, thế giới của hắn là ám. Tô Minh nhắm mắt lại, sau lưng nổi gió, gió là màu ám, gió kia là do hai ý chí chân giới của Tô Minh tại Tam Hoang hình thành.

Gió kia là gió mạnh nhất từ Tiên Tông, Cương Thiên chân giới từ Tang Tương đại giới từ bên trên rít gào lao đến.

Ý chí bốn chân giới dung hợp hóa thành gió cuốn Tô Minh, đôi mắt Tam Hoang mở ra, hai người tới gần nhau.

Tiếng nổ như tiếng chuông thứ năm vang trong thế giới hủy diệt, khi phát ra thì gió Tam Hoang che đi Tô Minh, gió Tô Minh bao phủ Tam Hoang. Hai người đã dung hợp với nhau, bị gió vòng quanh, người ngoài dù có là Diệt Sinh lão nhân, Đế Thiên, Tô Hiên Y trong giây phút này rất khó nhìn rõ chuyện xảy ra bên trong.

Chỉ có... Tang Tương! Con bươm bướm mạnh nhất thế giới này vào giây phút đó, nó chờ đợi không biết bao nhiêu kỷ nguyên lần đầu tiên xuất hiện trong khung trời, đó là con bươm bướm gần như trong suốt, cái bóng nhiều sắc màu khi xuất hiện như cướp mất mọi rực rỡ trong thế giới này. Nó từ bên trên buông xuống Tam Hoang đại giới, khi xuất hiện biến thành cơn gió nhiều sắc rít gào lao hướng chỗ Tam Hoang, Tô Minh dung hợp, dung nhập vào.

Cùng lúc đó, trong vòng xoáy âm tử run rẩy sụp xuống, Đế Thiên khoanh chân ngồi trên núi người run run, mặt liên tục biến đổi. Một lúc sau, Đế Thiên phun ngụm máu, hai tay ấn pháp quyết ấn vào người.

Đế Thiên ngửa đầu gầm:

- Tô Minh, Đế Thiên lão phu tham ngộ vì ngươi, dung hợp mệnh cách với ngươi, ngươi hận ta cũng tốt, lạnh nhạt cũng thế, dù sao thì lần này ta phải giúp ngươi, vì chỉ khi ngươi thành công thì ta mới thành công được. Ngươi không thể thất bại!

Hai tay Đế Thiên ấn pháp quyết, tu vi toàn thân cùng hồn sau khi dung hợp với thần hồn bảy người khác bùng phát trong cơ thể của y.

- Mệnh cách không vỡ thì ngươi và ta không chết!

Trên đầu Đế Thiên xuất hiện một đồg án hình tròn, do hai sợi to đỏ, đen giao nhau cực kỳ rực rỡ, tỏa ra ánh sáng quái dị. Ánh sáng màu đen nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy cuộc đời Tô Minh, Đế Thiên trong đồ án. Chúng nó giao nhau, hòa cùng nhau, khó mà chia cắt.