Cậu Chủ Rất Cưng Chiều Em - Tiểu Bảo Bối

Chương 26

Đằng Hàn Mạc trực tiếp đi ra xe mở cửa và ngồi xuống chẳng chờ cô.Trông hắn có vẻ khá khó chịu

Nguyệt Dao Dao thấy thế cũng lầm lũi bước lên ghế phía trên ngồi.Cô cũng chính là không muốn bị sát khí của hắn làm cho ngạt thở đến chết đâu

"Xuống đây " hắn thấy thế liền dùng cái giọng giết người gầm gừ

Cô là rất nghe lời nha,liền bước xuống ghế sau nhưng lại ngồi cách xa hắn cúi mặt

Tại sao chứ?Rõ ràng là cô bị ức hiếp Rõ ràng là hắn làm lớn chuyện.Thế tại sao giờ đây lại giận dỗi rồi tỏ thái độ với cô.Cô đã làm gì sai?

Hắn thấy cô gái nhỏ của mình cúi gầm mặt thút thít liền chẳng nỡ ôm eo cô,đặt cô trong lòng mà nói

"Sau này không được để kẻ khác ức hiếp nữa,có rõ chưa "

Hắn là thực sự khó chịu khi thấy kẻ khác dám đụng đến phụ nữ của hắn.Dù gì đi nữa sau này cô cũng sẽ là phu nhân của hắn,cô là bảo bối mà hắn nâng niu,không ai được làm tổn thương đến cô nếu không chắc chắn kẻ đó sẽ chịu hậu quả

Cô gái ngốc nghe thế chẳng hiểu tại sao lại đẩy Đằng Hàn Mạc ra.Hắn nhướn mày tỏ vẻ vừa nhạc nhiên lại sắp tức giận

"Cậu ức hiếp tôi " Nguyệt Dao Dao tỏ ra rất cảnh giác,cô hết khóc rồi nhưng khuôn mặt vẫn còn ưng ửng đỏ,đôi mắt lại còn ướt nhìn như con mèo nhỏ bị người ta chọc phải khiến ai cũng muốn bảo vệ

"Em biết tôi là ngoại lệ mà " Hắn cười tà mị sau đó liền đè cô xuống mà hôn

Hắn hôn nhẹ nhàng rồi dùng lưỡi vậy răng của cô để vào bên trong khoang miệng hút hết mật ngọt,tay kia không ngừng luồng vào áo cô mà xoa nắn

"Ưm.."Nguyệt Dao Dao là do bị hôn bất ngờ liền nhạy cảm kêu lên khiến hằng càng thêm thích thú

Tay hắn liền di chuyển xuống bụng cô,lại định di chuyển xuống vùng nào đó nhưng...

"A.." cô là lên một cách bất chợt

"Sao thế?"Hắn đỡ cô ngồi dậy,bất an lo lắng

Cô vẫn trợn tròn mắt,không nói

"chị mẹ " của cô lại tới rồi.Làm sao để nói cho hắn nghe đây.Xấu hổ chết mất.huhu

Vừa lúc chiếc dừng lại trước cổng Đằng Gia

"Nói tôi nghe " Hắn là đang nghĩ cô từ chối hắn.Nhưng hắn lại cũng rất thắc mắc,cô rất ngoan ngoãn chưa bao giờ cãi lời hắn nhưng sao hôm nay lại

"Em..em" cô ấp úng định nói nhưng lại xấu hổ vô cùng

"Xuống xe " hắn là đang vô cùng tức giận bước xuống xe

"Không thể.Em là không thể xuống " Cô nói kiên định vì thế nào cũng đã dính lên ghế rồi.Bây giờ mà bước xuống có phải là bất tiện không với cả hôm nay cô lại mặc đầm màu xanh Bích chỉ cần bước xuống là thấy hết.huhu sao ông trời ác thế

Theo phong cách làm việc của Đằng Hàn Mạc,dù đang rất giận nhưng hắn không thích dây dưa với cô liền trực tiếp bồng cô lên

Vừa nhấc cô lên khỏi thì hắn thấy chiếc ghế có một vệt đỏ lớn trên đó

"Thì ra là vậy " Câu nói rất đơn giản,hắn cong môi cười trêu chọc cô

Cô thì do quá xấu hổ cơ mà nên chỉ đành đỏ mặt mà nép vào lòng hắn đánh vài cái

-----------------

" tôi chuẩn bị nước ấm rồi,để tôi bồng em vào " Đằng Hàn Mạc bước ra từ phòng tắm vừa nói vừa xắn tay áo lên

Anh biết chứ,cô gái nhỏ của anh mỗi lần tới kì lại rất hay đau bụng,mà tại do cơ thể cô lại rất yếu nên mỗi lần như thế như cả lên bờ xuống ruộng.Nhìn như vậy hắn làm sao không xót cho được

Ôm cô vào phòng tắm đặt cô xuống dòng nước ấm sau đó định liền rời đi nhưng tay của ai đó kéo áo hắn lại

"Cậu..tay áo cậu.." cô nói một cách e ngại rồi nhìn vào tay áo hắn đã dính màu đỏ

"Không sao " Hắn nhìn xuống rồi ôn nhu xoa đầu cô

Chả là do lúc nãy bồng cô vào bên trong nên tay áo bị dính phải thôi.Cơ mà hắn cũng chẳng quan tâm

Cái gì cô có nghe lầm không đây.Một người chuyên ưa sạch sẽ như hắn lại bảo không sao sao? Hôm nay hắn bị ai nhập ư?

Cơ mà sao lòng cô lại ấm và vui đến thế.Cảm giác gì đây?Hạnh phúc chăng

Nói rồi hắn đứng dậy định đi ra nhưng cũng lại quay lại nói tiếp

"À "cái kia " tôi đã nhờ người đi mua cho em rồi "

Chắc là do ngại quá hay sao ấy,nói xong hắn liền ho vài ba tiếng qua loa rồi bước ra ngoài

Tối hôm đó,hắn không làm gì cô cũng chẳng hôn cô,vì hắn sợ chỉ cần làm như thế hắn sẽ không kiềm chế nổi mất nên trước khi đi ngủ hắn liền xối thật nhiều nước lạnh rồi ôm cô ngủ cả đêm

Đến khuya,đang nằm trong lồng ngực ấm áp của hắn cô liền co rúm người lại vì đau bụng,càng đau cô lại càng loay hoay không ngủ được

Cảm nhận được con mèo nhỏ của mình chẳng thể nằm im,cứ dụi dụi người vào lồng ngực hắn,hắn bật dậy mở đèn thì thấy cô mắt nhắm nghiền trông có vẻ rất đau,mồ hôi trên trán lại rất nhiều

Hắn toan gọi bác sĩ tới nhưng Nguyệt Dao Dao lại bảo lấy giúp cho cô cái khăn ấm với cả không cần gọi phiền người khác nên hắn đành nghe thôi

Đoạn hắn ngồi trên giường rồi bảo cô

"Tôi xoa bụng cho em "nói rồi hắn giở áo cô lên để lộ phần bụng

Hắn vừa xoa vừa lau khăn ấm cho cô

Aiz chết hắn mất đụng vào người cô là hắn lại nóng ran lên cả đây vì thế chỉ có cách nhắn mắt lại không nhìn mà thôi

Cả đêm hôm đó Đằng Hàn Mạc không ngủ chỉ ngồi đắp khăn ấm cho cô.Đến tận 3-4h sáng hắn mới yên tâm ôm cô vào lòng và ngủ