Bướng Bỉnh Tiểu Thiếu Gia

Chương 8: Cầm tiêu hợp tấu

Sau cùng Tam tỷ rốt cục đồng ý ta ở lại nơi này của Thủy Y Nhi, chính mình hồi Ngọc Duyên sơn tìm sư phụ, nói là muốn đem sư phụ thỉnh xuống núi tới giúp ta xem bệnh. Ta có bệnh gì đâu, thật là. Bất quá để khôi phục võ công mới là quan trọng nha, bằng không về sau lại đụng phải loại sự tình như hôm nay liền nguy to. Còn Hắc tiểu tử đương nhiên lưu lại bảo hộ ta. Bất quá hiện tại ta thế nào còn cần hắn bảo hộ, đã có Hiên của ta rồi. Ặc, kêu như vậy giống như có điểm thân mật. Mặc kệ, mặc kệ, ta chính là thích hắn.

“Ta kể cho các ngươi nghe truyện cười này nha. Có một người đã bái nhất đại trù tử làm sư phụ, một ngày nọ hắn nấu nồi canh, hắn nghĩ: Ta làm theo biện pháp nấu của sư phụ, này canh nhất định rất thơm. Vì thế hắn múc 1 giá canh để nếm thử, ân, nhạt, bỏ vào nồi thêm tí muối; Lại nếm, còn nhạt, tái thêm muối; Lại nếm, vẫn còn nhạt, tái thêm muối…… Y! Hắn ngắm ngắm trong nồi, ngắm ngắm giá canh, trăm tư không thể lý giải.”

“Ha ha ha ha, này đầu bếp hắn thật ngốc nha, ha ha.” Thủy Y Nhi cười đến toe toét, Tề Lạc Hiên ôn nhu nhìn ta cười, kia Hắc tiểu tử khóe miệng cũng có chút giơ lên, còn Tiểu Đào của chúng ta đâu, hắn á đang ôm đầu suy nghĩ kìa.

“Vì cái gì nha, vì cái gì nha, thiếu gia, vì cái gì bỏ thêm muối vẫn là lạt a?”.

“Ha ha, Tiểu Đào, ngươi như thế nào so với tên học trò đó còn ngốc hơn a?” Ta cười đến ngửa cả người ra sau “Hắn luôn hướng trong nồi mà bỏ muối, nhưng là hắn lại nếm canh trong giá nha.”.


“Nha, thì ra là như vậy, nô tài thực ngốc, thực ngốc.” Tiểu Đào ảo não đánh đầu.

“Ngươi này trong đầu chứa cái gì này nọ? Không phải nói mất trí nhớ sao, này đó truyện cười nhưng lại không có quên?” Thủy Y Nhi cười nói.

“Ta không biết, giống như có chút gì đó, ta hướng trên đầu vỗ, chúng nó chính mình sẽ chạy đến. Đúng rồi, Thủy tỷ tỷ, tiêu của ta cũng đã luyện được thật tốt cùng trước kia chắc không sai biệt lắm.” Ta nói rồi lấy tiêu ra“Tỷ tỷ, hiện tại nhìn xem ta có thể hay không với ngươi cầm tiêu hợp tấu.”

“Ngươi cùng minh chủ đi, lúc trước nếu không phải vì hắn, ngươi mới không học này ngoạn ý đâu.” Nguyên lai ta học thổi tiêu cũng là vì hắn. Xem ra trước kia ta thật sự là rất yêu hắn, không biết bây giờ còn có không yêu hắn như vậy.

“Hảo, Ngọc Nhi, chúng ta thật đúng là thật lâu còn chưa có thử qua.”.

Tề Lạc Hiên ngồi xuống, nhẹ tay khinh phất một cái, tiếng đàn vang lên, ta cũng cầm lấy tiêu đuổi kịp hắn tiết tấu. Hai mắt đối diện, ta cảm thấy chính mình giống như đi theo tiếng đàn hòa tiếng tiêu cùng hắn xuyên qua vạn vật, chúng ta như tri âm tri kỷ, cùng nhau đi vào một cái tuyệt diệu cảnh giới, nơi đó chỉ có điểu ngữ mùi hoa, chỉ có sung sướng. Nếu hắn là phong, ta chính là kia bị phong phất động gợn sóng, chỉ cần hắn thổi qua, ta sẽ vui mừng khởi vũ; Nếu hắn là liễu, ta chính là cá nơi dòng sông, cành liễu ngâm mình trong nước, con cá từ nay về sau chỉ vây quanh cành liễu kia du động.

Một khúc xong, chúng ta vẫn đang đắm chìm tại cảnh đẹp trong mộng. Tỉnh lại mới phát hiện, trong phòng như thế nào cũng chỉ còn lại chúng ta hai người?

“Di, bọn họ đâu rồi? Oa, khi nào thì đã chuẩn bị rượu và thức ăn. Hiên, ngươi ngưởi thấy ngưởi thấy không, đây chính là Túy Vân lâu Túy Vân nhưỡng, thực thơm.” Ta vừa nhìn thấy mỹ thực liền chảy nước miếng ròng ròng, ngồi xuống uống hạ hai khẩu rượu ngon.


“Tiểu tham miêu, này rượu cũng không phải là như vậy uống, uống như ngươi vậy sẽ say.” Tề Lạc Hiên cầm trên tay cái chén chậm rãi thưởng thức.

“Ngươi cứ như uống trà! Ha ha, ta sẽ mồm to uống rượu, ăn đại khối thịt. Ta là hảo hán, ha ha. Còn nếu như ta say, không phải có ngươi chiếu cố ta sao?” Ta híp mắt nhìn hắn, kia tuấn mỹ khuôn mặt, hảo muốn, hảo muốn ăn nga. Ha ha. Ta háo sắc nghĩ.(Nhi : sắc lang, bất we còn chưa bik ai ăn ai à nha *cười gian*)

Lại cắn một cái đùi gà, ta đánh cái nất, thực mất mặt, nhưng là ta giống như say rồi.

“Này chân gà hương vị như thế nào tốt như vậy? Thật giống như, giống như trong nhà ‘Ướt sũng’.” Thật sự rất giống nha.

“Ướt sũng? Đó là cái gì?” Hắn hỏi.


“Ta không nói cho ngươi, ha ha. Cái kia là ta nghĩ ra nha. Đúng rồi, ta còn muốn kể cho ngươi truyện cười. Có cái bằng hữu lễ mừng năm mới mời một thợ rèn đi làm khách, cao hứng thợ rèn cả đêm không ngủ. Hắn nghĩ, lần này cần hảo hảo ăn một hồi. Vì thế, hắn ngày 31 tháng chạp* hắn không ăn cơm, đợi cho hết mồng 1 bằng hữu không có tới. Hắn đem thiệp mời lấy ra vừa thấy, a! Nguyên lai thiệp mời không rút ra, đem mồng 2 xem thành mồng 1, đói bụng một ngày, bụng thầm thì kêu. Đến mồng 2, trông từ sáng đến chiều, vẫn là không thấy bằng hữu đến. Hắn lại đem thiệp mời lấy ra vừa thấy, ai! Nguyên lai thiệp mời còn không có hoàn toàn rút ra, đem mồng 3 xem thành mồng 2! Mồng 2 lại đói bụng một ngày, lúc này cái kia thợ rèn đã đói đến mức hai mắt nổi đôm đốm. Mồng 3 buổi chiều, bằng hữu đến thì thợ rèn đã đói đến ngay cả đi đường cũng đều không đi được. Ha ha, ngươi nói hắn có phải không ngu ngốc…… Ngô.” Ta còn chưa nói xong, chỉ cảm thấy đôi môi của Tề Lạc Hiên đã áp lại đây ngăn hết tất cả những lời ta muốn nói. Ta mở to hai mắt nhìn, cái miệng của hắn lưu lại hương thơm của rượu thật hảo hảo ăn. Ta một ngụm cắn đi xuống.

Hắn không hề động, hai tay đang cầm của ta đầu, đầu lưỡi ở trong miệng ta du động, ta cảm thấy chính mình hình như sắp hít thở không thông.

———————–

*31 tháng chạp là 31/12 á.

* Còn cái đoạn truyện cười thì tại chữ số Trung Quốc số 1 là vầy −, số 2 là vầy = còn số 3 là như vầy  ≡  tên nếu rút thiệp ra ko hết thì sẽ bị nhìn nhầm.