Bướng Bỉnh Tiểu Thiếu Gia

Chương 6: Ta cuống hoa ngõ nhỏ

“Thiếu gia, chúng ta trộm đi ra như vậy có được không?” Tiểu Đào gắt gao đi theo ta.

“Có quan hệ gì? Hôm nay tam tỷ mệt nên đi nằm rồi, Hắc tiểu tử kia cũng bị ta chọc đến không biết chạy đi đâu. Ha ha, hiện tại bổn đại gia muốn đi tìm việc vui.” Ta cười hì hì hướng ngõ nhỏ phố hoa kia đi đến. Ban ngày đã sớm hỏi thăm nhiều, nghe nói ở đường cái Vân Trạch thành này có tam bảo: Hiểu Vân Trang hạch đào tô*, Túy Vân Lâu túy vân nhưỡng, còn có chính là Thanh Mộng Viên hoa cô nương. Ta tô cũng đã ăn, rượu cũng đã thử qua, chỉ còn một bảo cuối cùng này. Dù thế nào cũng phải đi xem.

Cách thật xa, chợt nghe đến một tiếng cầm nhạc tuyệt vời êm tai theo Thanh Mộng Viên kia truyền đến. Một đường lại đây thấy không ít hoa lâu, nhưng là chỉ duy Thanh Mộng Viên này là có cảm giác không giống. Nó là một cái trang viên, ở cửa không có cô nương mời gọi khách, không có một chút tục khí, cũng là thập phần thanh nhã, “Thanh Mộng” Hai chữ như ẩn như hiện. Đi qua một đoạn đường đến bên trong, chỉ thấy bên trong vườn đốt hoa đăng. Kia một đám hoa đăng đủ loại kiểu dáng, hình dạng kỳ lạ, có khéo léo lung linh giống cô gái nhỏ, có cái tráng lệ như là viên trung mẫu đơn. Nghe  được gã sai vặt nói từng cái đèn lồng đại biểu cho một cô nương. Khách đến đây tìm một đèn lồng của cô nương ưng ý, rồi cầm đèn lồng lại đi tìm cô nương.

Đột nhiên ta gặp giữa ao nhỏ có rất nhiều hoa đăng. Tại đây giữa hàng trăm hoa đăng này có một hoa đăng tươi mát tố lệ, cố nhiên như hoa sen mới nở, nghĩ đến chủ nhân này cũng là không thường đi.

“Ta muốn đèn hoa sen kia.” Ta đối gã sai vặt kia nói.

Gã sai vặt kia cười làm lành nói:“Vị công tử này, đèn hoa sen này của Thủy Y Nhi cô nương rất ít ai có thể có được. Thủy cô nương am hiểu nhất chính là đánh đàn. Tiếng đàn tuyệt vời ngươi đang nghe chính là do nàng đàn. Nếu công tử muốn nhìn thấy Thủy cô nương, phải cùng nàng cầm tiêu hợp tấu.”

“Thổi tiêu?” Còn muốn khảo thí?


“Tiểu Đào, ta biết thổi tiêu sao?” Ta vừa hỏi liền phát hiện gã sai vặt kia kinh ngạc nhìn ta. Nhìn cái gì mà nhìn, không nhớ rõ chính mình có thể hay không thổi tiêu là rất kỳ quái sao?( Nhi: không kì quái mà là vô cùng kì quái mới đúng)

“Công tử, ngài có thể. Ngài thổi tiêu rất hay. Trước kia ngài không có việc gì làm liền thích đem tiêu ra thổi nha.”

“Thật sự? Kia thật tốt quá. Mau, mau lấy tiêu đưa đến. Mau.”

Ta tiếp nhận tiêu trong tay gã sai vặt, lại không biết làm sao. Ta thật sự có chơi đùa qua cái này ư. Nhưng là như thế nào thổi a? Hừ hừ, ta như thế nào không nghĩ ra?

Cầm tiêu cân nhắc nửa ngày, tìm được chỗ thổi rồi, nhưng ngón tay làm như thế nào? Ta…….

Mặc kệ, thổi thôi.

Ta cân nhắc làm dạng thổi, tiêu kia phát ra thanh âm cổ quái. Ta không biết mình thổi cái gì, liền thấy tiểu Đào cùng gã sai vặt kia ôm lỗ tai nhíu mày.

“Cái gì chứ, không thổi không thổi.” Ta một mạch liền ném cái đồ chơi kia đi.

Ta nổi giận, tùy tiện đi xem mấy hoa đăng lại bị một tiểu nha đầu ngăn cản đường đi.

“Công tử, xin dừng bước, Thủy cô nương của nhà ta mời ngươi đi qua.”

“A? Cái kia là đèn hoa sen của Thủy cô nương?” Ta kinh ngạc, ta rõ ràng thổi không ra gì, như thế nào…… Qua? Hắc hắc, nguyên lai bổn thiếu gia thật sự là rất thông minh.

Đi theo tiểu nha đầu đi vào một tiểu viện, Thủy cô nương kia quả nhiên nên gọi tên này, ngay cả phòng đều ở giữa hồ nước, trên có hoa sen như ẩn như hiện, có chút là thật, có chút còn lại là hoa đăng. Thật đẹp.


Còn chưa đi vào, chợt nghe gặp một thanh âm uyển chuyển:“Tiếu công tử, còn không mau tiến vào.”

A? Nàng biết ta là ai? Không phải chứ?

Đi vào là một nữ tử xinh đẹp động lòng người đang hướng ta mỉm cười.

“Ngươi, ngươi nhận ra ta?” Ta hỏi.

Nàng cho gã sai vặt lui ra rồi đột nhiên đứng lên, kéo qua ta, hoàn toàn đã không có ôn nhu nhàn tĩnh vừa rồi.

“Ha ha, đồ nhi thật sự mất trí nhớ? Không thể nào. Nhìn ngươi đứa bé lanh lợi này như thế nào lại mất trí nhớ? Mau mau mau, ngươi nói cho vi sư xem đã xảy ra việc gì? Ta ở trong này mỗi ngày rất nhàm chán a.” Này, điều này là sao. Nàng là sư phụ ta?

“Ngươi, ngươi là sư phụ ta?”.

“Vô nghĩa. Bất quá trình độ thổi tiêu của ngươi như thế nào lại giảm xuống? So với lần đầu tiên thổi còn tệ hơn. Vi sư nhiều năm cố gắng như vậy đều uổng phí, ô ô.” Kia Thủy Y Nhi lại dùng tay áo làm bộ chà xát nước mắt, một chút cũng không có bộ dáng hoa cô nương nên có nha.

“Ngươi thật sự là sư phụ ta? Võ công của ta là ngươi dạy? Vậy ngươi có thể giúp ta ngẫm lại biện pháp khôi phục võ công không?”


Nàng dừng lại, chụp lấy tay của ta thăm dò mạch.

“Ta không phải sư phụ dạy ngươi võ công. Ta là sư phụ dạy ngươi thổi tiêu. Ai, trình độ thổi tiêu của ngươi luyện tập thì phỏng chừng có thể trở về, còn võ công, sợ là nhất thời không về được.” Nàng thở dài nói,“Không nghĩ tới ngươi thực vì hắn cái gì đều làm.”.

“Từ khi tới đây đến giờ không đến bái phỏng, kia…… Sư, sư phụ.” Kêu cái người so với ta cùng lắm chỉ hơn vài tuổi là sư phụ, ta thực còn chưa quen,“Ngươi dạy ta thổi tiêu đi.Có thể luyện lại thì luyện. Hắc hắc.”.

“Ha ha, rốt cục ngươi cũng kêu ta sư phụ, ha ha, trước kia không phải còn nói ta so với ngươi cùng lắm thì lớn hơn vài tuổi, chỉ chịu kêu Thủy tỷ tỷ, không gọi sư phụ đó thôi.” Thủy Y Nhi cười. Nguyên lai là chiếm tiện nghi của ta.

“Hừ, ngươi chưa có dạy, chiếm tiện nghi ta làm cái gì?” Ta nổi giận la lên.

“Nếu ngươi còn muốn học, ta tự nhiên dạy ngươi. Cái quan trọng ngươi vẫn còn nhớ, chỉ là đã quên chút thủ pháp, phỏng chừng không khó đâu. Ta cũng không muốn đánh mất thanh danh của mình. Mặt khác ngươi vẫn gọi ta Thủy tỷ tỷ đi, ta cũng không muốn làm cho một sư phụ khác của ngươi mất hứng.” Nàng nói xong, bắt đầu dạy ta thổi tiêu.

*Hạch đào tô: bánh hạnh nhân( Nhi : có cái gì ngon đâu ngọt ngáy à ăn ngán muốn chết)