Bướng Bỉnh Tiểu Thiếu Gia

Chương 1: Ta là ai?

Đầu đau quá, sao lại chói mắt như vậy. Không cần, không cần, ta không muốn tỉnh lại. Không cần, mà hình như có cái gì cắn ta? Tránh ra, tránh ra, ta đau quá, đau quá, ô ô ~~.

“A ~”.

“A”.

“A a a a ~”.

Âm thanh thứ nhất là ta kêu vì ngón tay của ta đau quá nha.

Còn tiếng thứ hai là ai kêu? Ta ngước đầu lên đánh giá xung quanh, chỉ thấy một lão tiên sinh đang che miệng. Ta nhớ rõ vừa mới tỉnh lại hình như đã đánh trúng cái gì đó. Sẽ không là … ta ngượng ngùng nhìn hắn đang nhăn mặt nhíu mày.

Chừng ba, bốn, năm, sáu âm thanh nha, như thế nào lại có nhiều xinh đẹp cô nương nhìn ta chằm chằm như vậy?

“Đệ đệ, ngươi tỉnh, ngươi thật sự tỉnh?” Một vị  hồng y nữ tử trông có vẻ lớn tuổi nhất trong số họ vuốt đầu của ta, trong mắt không giấu được vui sướng.


“Đệ đệ, ngươi không có việc gì, thật tốt quá, thật tốt quá. Ô ô ~~” tỷ tỷ bên cạnh hồng y nữ tử  cầm khăn lau nước mắt.

“A a a, hôn nhẹ, ôm một cái, xú tiểu tử, ngươi hù chết lão tỷ.” Một vị  nữ tử khác ôm ta một chút, lại sờ ta, rồi lại hôn.

Chịu không nổi, chịu không nổi, hảo bẩn a!!!

“Ngươi là ai a? Buông! Buông! A, đau quá, đau quá……”.

Ta lúc này mới chú ý tới trên mười ngón của mình đang cắm đầy ngân châm. Đau đến ta chết đi sống lại. Ô ô, đau chết mất.

“Khâu đại phu, ngươi mau, mau giúp đệ đệ ta đem ngân châm rút ra.”

Vị lão tiên sinh đang che miệng chậm rãi đi lại. Có lẽ do vừa rồi khi ta tỉnh lại lỡ tay đánh miệng hắn, sau lại bị ta và các tỷ tỷ lơ ở một bên nên mặt lộ vẻ tức giận.

“Tiểu thiếu gia kiên nhẫn một chút, cái này gọi là tay đứt ruột xót, tự nhiên là sẽ đau, bất quá nếu không phải nhờ mấy cây châm này thì đã không thể đem người nhanh tỉnh lại như vậy.”

“Ai nha, ngươi đừng dong dài, nhanh giúp ta rút chúng ra, ô ô ~ đau.” Thật là, ta đã đau đến gần chết, hắn còn ở đó mà lải nhãi không để yên. Ngươi chẳng phải là cố ý báo thù đi?

Rốt cục khi rút châm ta lại đau đến chảy mồ hôi. Không đúng, không đúng, bọn họ là ai a? Ta lại ở nơi nào?

“Các ngươi là ai? Nơi này là chỗ nào?” Ta hỏi, chỉ thấy những người đó đột nhiên trừng mắt nhìn ta, làm ta đột nhiên cảm thấy nóng cả mặt. Như thế nào a? Ta nói sai cái gì sao?

“Ngọc nhi, ngươi … ngươi không nhớ rõ tỷ tỷ?” Hồng y đại tỷ tỷ lộ vẻ mặt không vui.


“Ta……”.

“Cái gì? Xú tiểu tử này, có phải hay không lại đùa giỡn chúng ta?” Tỷ tỷ hung dữ quát “Khâu lão nhân, này rốt cuộc là như thế nào?”

“Tiểu thiếu gia, người còn nhớ mình là ai không?” Khâu đại phu xem mạch của ta rồi hỏi.

“Ta? Ta là ai? Đúng rồi, ta rốt cuộc là ai vậy?” Ta là ai? Theo cách bọn họ nói, ta hẳn là tiểu thiếu gia của nhà này? Mấy cô nương xinh đẹp này là tỷ tỷ ta? A a, đầu đau quá, tay cũng đau, toàn thân đều đau.

Khâu đại phu lại  sờ ở trên đầu ta, hắn ấn nhẹ, nhấn một cái, đau làm ta la hoảng lên.

“Vùng sau đầu bị tựu huyết, chỉ sợ là lúc ngã xuống, đụng phải đầu nên mất trí nhớ”.

“Mất trí nhớ? Tại sao có thể như vậy? Kia làm sao bây giờ? Có thể khôi phục không?” Xem ra, các tỷ tỷ vẫn là thực quan tâm ta bất quá ta vì sao ta lại té ngã, lại là từ nơi nào ngã xuống?

“Này rất khó nói, có lẽ đợi cho huyết khối tan ra, sẽ khôi phục trí nhớ, có lẽ cả đời cũng không thể khôi phục……”.

“Cái gì mà cả đời không có cách nào khôi phục? Khâu lão nhân, ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi không xem rõ bệnh cho Ngọc nhi, ta liền cắt hết râu ngươi.” Tỷ tỷ hung dữ kéo lấy râu lão nhân.


“Vân Nhi, đừng náo loạn. Ngọc nhi, mặc kệ ngươi có thể nhớ rõ chuyện trước kia hay không, tỷ tỷ về sau đều sẽ bảo vệ ngươi thật tốt.”.

“Được rồi, bệnh nhân cần nghỉ ngơi, các ngươi đều đừng làm ồn nữa!” Khâu đại phu bị uy hiếp, sắc mặt thập phần khó coi. Ha ha, ai kêu ngươi  đâm ta nhiều ngân châm như vậy, tỷ tỷ mới báo thù cho ta. Tuy rằng không nhớ nổi mình là ai, bất quá ta cũng không lo lắng nhiều quá cái gì nên đến thì sẽ đến.

“Ọt ọt……” có âm thanh gì phát ra, giống như… hình như đã đói bụng.

Ta ngượng ngùng kéo kéo áo hồng y tỷ tỷ, sau đó cười hì hì nói:“Tỷ tỷ, ta đói bụng.”.

“Ngươi nhớ rõ ta là ai? Ngọc nhi……” Hồng y tỷ tỷ kích động.

“Không phải, ta…… Các ngươi không phải nói ta là đệ đệ sao! Ta hảo đói……”.

Hồng y tỷ tỷ ngẩn người, miệng vừa cười vừa nói:“Hảo, tỷ tỷ phân phó phòng bếp làm món ‘Ướt sũng’ ngươi thích nhất.” Hả? “Ướt sũng”? Là cái gì vậy? Mặc kệ, có ăn là được.