Bướm Trắng Trong Tay Hổ Giấy

Chương 1

Tháng chạp, màu đông tuyết trắng, phấp phơi bay xuống.

Hoan Hỉ thành tràn ngập một tầng tuyết trắng, gió lạnh thổi qua, bông tuyết nhè nhẹ rớt xuống.

“Ắt xì!”

Một cái thanh âm hắt xì nho nhỏ theo lầu các, truyền ra.

Chỉ thấy một tiểu cô gầy yếu mặc chiếc áo hồ cừu màu trắng, trong ngực ôm ấm lô ( lò sưởi nhỏ ), bốn phía cũng đều bày  lò sười, đem lầu các sưởi ấm lên. Nhưng lại mở toang cửa sổ, làm cho tuyết trắng thổi vào trong phòng, đuổi đi cái ấm áp.

Hấp hấp cái mũi, cô gái đem  cái ấm lô ôm trong lòng càng chặt, tiếp tục ngồi ở cửa sổ, không tính đem cửa sổ đóng lại.

Khuôn mặt thanh lệ, ngũ quan tỉ mỉ, làn da bạch gần như trong suốt, cánh môi đông lạnh mang theo một tia trắng xanh, không có nửa điểm huyết sắc, chỉ có cặp mắt đồng tử xinh đẹp, đen huyền lại trong trẻo, lóe lên tia tức giận.

Lúc này, cặp mắt xinh đẹp kia chớp cũng không chớp nhìn chăm chú vào lầu các ở phía cận, cách một đạo tường, là hàng xóm của chính mình.

Loại thời tiết này, mỗi người đều ăn mặc khá chặt chẽ, giấu giếm đi da thịt, nhưng nam hài cách vách lại chỉ mặc quần áo thô mỏng manh, đứng trong sân viện luyện quyền.

Ánh mắt của nàng, đều dán chặt trên người nam hài kia.

Thấy hắn không sợ lạnh luyện quyền, thậm trí trên thái dương còn đổ mồ hôi, nếu không có tuyết rơi, thì sẽ nghĩ đến, hiện tại là mùa hè.

Khẽ mím môi, nàng lạnh lùng nhìn.

Theo cách vách đưa tới đây một hộ hàng sớm mới, mấy tháng này, nàng luôn nhìn như vậy.

Hàng xóm họ yến, nghe nói là một tiêu cục có danh tiếng trên giang hồ, hơn nữa Yến gia chủ nhân hơn mười năm trước từng chịu qua ân huệ của phụ thân nàng, tuy rằng nhiều năm không gặp mặt, nhưng đều có thư từ qua lại, cảm tình rất tốt.

Cho nên, khi Yến gia vừa chuyển tới đây, cha nàng rất vui mừng, còn thiết đãi yến tiệc hảo hảo gặp nhau một phen.

Thân thể của nàng yếu kém, mà yến tiệc kia, nàng không tham dự, cũng không có cơ hội cùngYến gia nhân nhận thức, bất quá trải qua mấy tháng quan sát, đối với Yến gia, nàng đại khái cũng bắt đầu quen thuộc từng người một.

Thí dụ như cái nam hài đang luyện quyền kia, chính là con một của Yến gia, lớn hơn nàng mấy tuổi, dáng người cường tráng, nhìn theo quần áo, mơ hồ có thể thấy được phập phồng tinh tráng khí lực.

Vừa thấy đã biết, người khỏe mạnh như vậy sẽ không sinh bệnh.

Thực làm cho người ta ghen tị!

Mắt thâm lại nàng nghĩ, từ nhỏ thân thể đã nhiều bệnh, chỉ muốn có một thân thể khỏe mạnh.

Nếu là có thể, thật muốn cùng hắn trao đổi.

Mâu nhi lạnh lùng, một tia ghen tỵ hiện lên, nhưng một tiếng thét kinh hãi đánh gãy suy nghĩ cùng nhìn chăm chú của nàng.

“Ông trời của ta! Tiểu thư, ngươi như thế nào đem cửa sổ mở ra, gió đều thổi vào……” Một gã nha hoàn, như một tiểu cô nương tra hô, khẩn trương hề hề xông lên trước.

“Câm miệng.” Cô gái tức giận đi qua, rồi nhìn tới chén thuốc trong tay nha hoàn “Không cho phép đem cửa sổ đóng lại, bằng không ta với ngươi trở mặt.”

“Nhưng là……” Tiểu Thúy chần chờ, nhưng khi thấy tiểu thơ nhìn chằm chằm, chỉ có thể nột nột ngậm miệng, ủy khuất trình lên bát trong tay. “Tiểu thư, uống thuốc”

Nhìn chén thuốc đen kịt kia, theo bản năng, cô gái nhăn mặt, không cần uống, chỉ cần ngửi được hương vị kia, cũng có thể tưởng tượng nếu uống vào sẽ có bao nhiêu đau khổ.

Nàng uống đã nhiều năm, đối với hương vị kia như thế nào cũng miễn cưỡng nuốt được.

Hơi nhếch môi, nàng chán ghét tiếp nhận chén thuốc, thở sâu, một ngụm một ngụm uống, mày nho nhỏ cũng nhăn càng nhanh.

Mà bên tai, lại nghe đến thanh âm của cô gái kiều kiều truyền tới.

“Đoạn huynh, ta muốn ăn kẹo hồ lô, ngươi dẫn ta đi mua!”

“Kẹo hồ lô? Lại là thứ này, ngươi như thế nào ăn không ngán?” Giọng của nam hài có chút oán giận, nhưng lại chứa chan một tia sủng

“Người ta chính là thích! Hảo thôi hảo thôi, mang ta đi mua !” Cô gái liền làm nũng.

Dời tầm mắt về hướng họ, chỉ thấy cô gái đang dắt quần áo của tiểu nam hài, ôn nhu khẩn cầu, mà vẻ mặt của tiểu nam hài bất đắc dĩ nhìn nàng ta.

Uống ngụm thuốc, nàng lẳng lặng nhìn, không nói một câu.

“Tiểu thư, ngươi lại đang nhìn thiếu gia Yến gia?” tiểu Thúy giơ lên thanh âm thanh thúy “Mấy tháng nay chỉ thấy người thường thường nhìn thiếu gia Yến gia, không phải ngươi thích thiếu gia Yến gia chứ?”

Lời nói của nha hoàn làm nàng thu hồi tầm mắt, nhướng mày, như là cảm thấy thú vị hỏi, “Thích Yến gia thiếu gia?”

“Phải a!” Tiểu Thúy gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo tò mò. “Bằng không mấy tháng nay, ngươi ngày nào cũng vụng trộm nhìn Yến thiếu gia?”

“Bởi vì ghen tị.” Nha hoàn ngốc nghếch! Ngay cả ghen tị cũng nhìn không ra.

“A?” Ghen tị?

“Bộ dáng khỏe mạnh như vậy, mỗi một lần xem, ta cũng không thích, hơn nữa, ngày gió lớn, còn ăn mặc mỏng manh, như là bán thịt cho người ta xem”

Nhìn xem, nàng cảm thấy rất chói mắt.

“Ách ách……” Nột nột, Tiểu Thúy không biết nói gì hơn, bộ dáng tiểu thơ rất khủng bố, nghiến răng nghiến lợi, cứ như là hận không thể cắn đối phương một miếng thịt

“Hừ! Cầm.” hừ lạnh, nàng đem bát đã uống hết đưa cho tiểu Thúy “Đi xuống, ta muốn ngủ một chút.” Bên ngoài không gì để xem.

“Nga, hảo.” Tiểu Thúy ngoan ngoãn tiếp nhận bát, rời khỏi cửa phòng.

Cảm thấy đắng họng, nên đổ ly trà, nhưng ngay cả nước trà thanh cam (hương cam) cũng không địch nổi vị thuốc đắng kia, ngược lại khiến miệng nàng cảm thấy khó chịu, làm cho nàng cảm thấy càng khổ

Mắt nhăn lại, miễn cưỡng nuốt vào, buông bát trà, không muốn uống tiếp.

“Này!”

Thanh âm đột nhiên tới, dọa nàng nhảy dựng, xoay người lại, đã thấy Yến gia thiếu gia đứng ở trên cửa sổ, trong tay cầm một xâu kẹo hồ lô.

“Ngươi……” Mở lớn miệng, nàng ngẩn cả người.

“Ngươi vừa uống xong thuốc đi? Kẹo hồ lô này giúp cho ngươi bớt đi đắng” Nói xong, nam hài có điểm xấu hổ.

Mấy tháng này, hắn biết chính mình vẫn bị một người nhìn chăm chú, hắn cũng không phải người chết, đương nhiên cảm nhận được.

Hơn nữa nàng là con người, một chút cũng không che giấu được, làm cho hắn càng tò mò.

Sau khi hỏi thăm mới biết được, Ngu gia tiểu thư vừa ra sinh ra đã ốm yếu, từ nhỏ thân thể sẽ không được hảo, rất ít ra khỏi phòng.

Tuy rằng cách một bức tường, nhưng vị thuốc nồng đậm vẫn phả ra, hương vị kia thật sự không thể làm cho người ta thích.

Mới nãy, hắn lại ngửi được hương vị kia, mà Ngọc muội lại ầm ỹ muốn ăn kẹo hồ lô, khi cầm lên xâu kẹo, hắn không biết vì sao lại nghĩ tới vị thuốc kia, trước sự xúc động, hắn liền mua cây kẹo hồ lô, rồi đưa đến đây.

Từ trước, hắn đều ngắm tới nàng từ xa, đối với diện mạo của nàng, tới bây giờ cũng chưa từng thấy rõ, lần đầu tiên xem gần như vậy, mới biết được  Ngu gia tiểu thư này mĩ quá mức, làm cho người ta không dám nhìn gần.

“Kẹo hồ lô?” trừng mắt nhìn kẹo hồ lô trong tay hắn, lại nhìn tới bộ dáng không tự nhiên của hắn, nàng không khỏi cảm thấy thú vị.

“Ân…… Cho ngươi ăn.” Đối loại xấu hổ cùng không khí không tự nhiên, hắn vội nhảy vào phòng nàng, thô lỗ đem kẹo hồ lô nhét vào tay nàng, nói cũng không nói một tiếng, liền chạy nhanh tránh người.

“Sư huynh, ngươi chạy đi đâu?” Bên ngoài truyền đến hờn dỗi.

“Ách…… Đi dạo.”

“Đi đâu dạo?” (MT: Dạo lên tới phòng của mĩ nhân =)) )

“Ách…… Hỏi nhiều như vậy làm gì?”

Cầm kẹo hồ lô, nàng đi đến cửa sổ, nhìn hai bóng dáng cãi nhau ầm ĩ đi xa, lại cúi đầu nhìn đường phiếm trên kẹo hồ lô

Cắn một ngụm, đường ngọt ngào tràn ngập khoang miệng, loại bỏ vị đắng của thuốc, lòng ghen tị của nàng đối với hắn, dần tiêu tán.

Nàng nhớ rõ hình như hắn kêu……

(Ai không biết lầu các có hình dạng ra sau thỉnh nhìn lên bức hình *cám ơn* *cúi đầu* )

“Yến Huyền Tiêu.”

Đúng rồi, là tên này. Giơ lên cánh môi, nàng khẽ cười.

Đúng là một người thú vị….

****

“Hu —”

Một gã nam nhân khẽ kéo dây cương, tuấn mã dưới thân kêu lên “hí…hí…”, ở tại chỗ đạp vài cái, liền an ổn dừng lại.

Yến Huyền Tiêu vỗ nhẹ tuấn mã vài cái, rồi nhảy xuống ngựa, đem dây cương giao cho gã sai vặt ở kế bên “Trước cấp Tật Phong uống nước, lần này chắc nó khá mệt” Nhếch môi cười, hắn cao giọng phân phó.

“Thiếu chủ, ta biết, ngay cả lương thảo ta đều đã chuẩn bị hảo” A Hành trước hì hì cười, tiếp nhận dây cương, cung kính trả lời.

“Tốt lắm.” Yến Huyền Tiêu cười gật đầu, vỗ nhẹ bả vai A Hành, mới chuyển hướng về phía sau tiêu sư “Các ngươi đã vất vả, mấy ngày nay các ngươi có thể hảo hảo nghỉ ngơi một chút, trở về ôm vợ con của các ngươi đi”

“Ha ha, hơn nửa tháng không thấy, ta nhớ lão bà chết đi được” một gã tiêu sư cười. Lời nói của gã khiến cho các tiêu sư còn lại cũng cười vang lên.

“Lão Lôi, ngươi tưởng niệm đến nắm đấm lão bà nhà ngươi đi? Người phụ nữ kia thật hung dữ” một danh tiêu sư nói, trêu tức lão Lôi Kiên.

“Oa, hung thì hung, nhưng nàng đối với ta thực ôn như, ngươi ghen tị ta phải không?” Lão Lôi tức giận trừng mắt, đi qua.

“Không không không, nữ nhân hung dữ như vậy, ta vô pháp chống đỗ, ta vẫn là ngoan ngoãn ôm nữ nhân ôn nhu nhà ta là tốt nhất” Hắn sợ tới mức nhanh chóng chạy nhanh, rồi quay đầu xua tay, bộ dáng uất ức kia, rước lấy mọi người cười to.

Đứng ở một bên Yến Huyền Tiêu cũng nở nụ cười theo, con ngươi đen khôn khéo hướng tới cách vách lầu các mà nhìn.

Giống như mọi khi, đều có một bóng dáng mảnh khảng đứng ở cửa sổ, không một chút che lấp hướng tới bọn họ mà xem.

Mày rậm ngả ngớn, hắn khẽ bĩu môi, thật sự không hiểu tiểu thư Ngu gia kia, như thế nào lại luôn yêu thích hướng tới nhà hắn mà xem?

Tuy nói, vài năm này, hắn sớm đã thành thói quen, hay nhìn bóng dáng gầy gò kia, trong óc bất chợt ẩn hiện lên bộ dáng lần đầu tiên gặp nàng —

Năm đó tuy nhỏ, nhưng khuôn mặt vừa trắng noãn lại mỹ. Mang theo một tia ốm yếu, nhưng lại không tổn hao tới nét đẹp của nàng, nhu nhược bộ dáng ngược lại càng chọc cho người ta muốn yêu thương.

Đôi mắt hướng tới bộ dáng thô lỗ của hắn, cũng không được tự nhiên.

Cái bộ dáng thiên kim, tuy lần đầu thấy, như lại không cùng thuộc một thế giới, làm cho hắn cảm thấy cực kỳ không được tự nhiên

Cho nên, hắn chỉ đi qua kia một lần, sau này, hắn sẽ không tái kiến (gặp lại) nàng.

Cũng thật kỳ quái, rõ ràng là chuyện năm năm về trước, như thế nào khuôn mặt kia hắn muốn quên cũng không quên được, hơn nữa, mỗi lần hồi tưởng, cũng hiện lên rất rõ ràng.

Xem ra, nam nhân quả thực đánh không lại sắc đẹp.

Khóe môi gợi lên một chút đùa cợt, lại ngắm tới bóng dáng kia, mày không tự giác nhíu lại .

Nàng là cũng chưa ăn cơm sao? Như thế nào năm năm nay, mỗi lần xem, nàng đều gầy giống nhau, giống như không hề mập lên.

Rõ ràng, hắn đã rất lâu không ngửi được vị thuốc nồng đậm kia…

“Sư huynh, ngươi đã về rồi!” thanh âm nho nhỏ từ cửa truyền đến, lập tức mang theo một bóng dáng nhào vào trong lòng hắn.

“Ngọc muội, đã mấy tuổi rồi, ngươi vẫn không có bộ dạng giống các cô nương” hoàn hồn, Yến Huyền Tiêu cúi đầu nhìn thiên hạ trong lòng, gõ nhẹ đỉnh đầu nàng.

“Hừ, chẳng lẽ ngươi muốn ta học giống như các thiên kim tiểu thơ, nhỏ nhẹ, yếu ớt?”Dương Mai Ngọc chu miệng lên, hờn dỗi trừng mắt hắn.

“Ân……” Yến Huyền Tiêu suy nghĩ lại, nhớ đến bộ dáng tôn quý nhu nhược của Ngu gia tiểu thơ, mày rậm cau lại “Vẫn là không cần, ngươi mà đổi thành như vậy, ta nhìn không quen, vẫn là bộ dáng này tốt”

Hắn cũng có vẻ tự tại. (Thoải mái)

“Đúng a! Ta như vậy, sư huynh thích nhất, đúng không?” cười tục, khẽ dùng tay chải tóc, Dương Mai Ngọc ôm lấy Yến Huyền Tiêu, nhẹ giọng làm nũng.

“Đúng, đúng, đúng” Yến Huyền Tiêu cười lắc đầu, thân thủ tức giận, gõ nhẹ cái trán của nàng “Tốt lắm, lớn như vậy, đừng vẫn như tiểu hài, dán theo ta”

“Đúng a, Ngọc nhi, trong mắt ngươi lúc nào cũng có thiếu chủ, chưa bao giờ ngó đến chúng ta” Một bên tiêu sư cười đùa.

“Ta nào có?” mặt đỏ bừng, Dương Mai Ngọc hờn dỗi khẽ dậm chân, bĩu môi, trừng mắt nhìn mấy tiêu sư dám cười nàng.

“Thế nào không có? Vừa xuất hiện liền kêu: sư huynh, sư huynh, còn ôm thiếu chủ nhanh như vậy, thiếu chủ ngài thật tốt a! Không dùng chủ động ôm, còn có cô nương tự động nhào vào lòng.” Một gã tiêu sư ái muội nháy mắt, mọi người đều nở nụ cười.

“Chán ghét!” Dương Mai Ngọc hờn dỗi thẳng dậm chân, mắt đẹp thẹn thùng hướng Yến Huyền Tiêu xem thử, chỉ thấy hắn lơ đễnh cười theo.

“Hừ! Không để ý tới các ngươi.” Dương Mai Ngọc hừ nhẹ một tiếng, kéo nhẹ Yến Huyền Tiêu, “Sư huynh, các ngươi lần này đi lâu như vậy, nhất định mệt chết, sư phụ, sư nương đang ở đại sảnh chờ ngươi, bữa tối cũng đã chuẩn bị xong” Nói xong, nàng lôi kéo hắn hướng đại môn mà đi.

Vào cửa trước, theo bản năng, Yến Huyền Tiêu liếc mắt nhìn lầu các một lần, nhưng trên cửa sổ sớm đã không còn bóng dáng ôn nhu kia.

Yến Huyền Tiêu nhíu mi khẽ khinh thường, ngực như là thiếu cái gì, cảm giác có điểm là lạ, nhưng lại không hiểu.

Không kịp suy tư, hắn đã bị kéo vào môn. Tầm mắt cũng thu hồi, cảm giác quái dị kia lập tức bị hắn lãng quên đi.

Dù sao, ngày mai cũng sẽ được nhìn nàng.

“Lại nhìn sao, đều nhìn hơn năm năm, ngươi không chán à?”

Hoa Hỉ Nhi cầm bát trà, chậm rãi uống loại trà long tỉnh tốt nhất, rồi nhìn nữ nhân đứng trước cửa sổ.

Ngu Điệp Hương không trả lời, mắt đẹp vẫn đặt ở thân nam nhân bên ngoài.

Tuy rằng cách một khoảng cách, nhưng là đối với khuôn mặt của hắn, nàng luôn nhớ rõ, nhìn hắn đã năm năm, từ thiếu niên tới trưởng thành, đối với hắn, nàng đương nhiên có chút hiểu biết.

Hắn hé ra khuôn mặt tục tằng, lông mi đen đặc, dưới là đôi ngươi đen khôn khéo hữu thần (có thần), mũi cao thẳng, và đôi bạc môi.

Thân hình của hắn không thuộc loại thon dài nhã nhặn, vì trường kỳ luyện võ, đi áp tiêu, nên lưng hùm vai gấu, so với nam nhân bình thường cường tráng, diện mạo cũng không thuộc loại tuấn mỹ, ngũ quan càng giống như trạm khắc, kiên cường tục tằng.

Nhưng khi hắn mở nụ cười, khuôn mặt kiên cường liền biến thành nhu. Bất quá khi tức giận lên, cũng rất đáng sợ.

Nàng thường xuyên nghe được, trừ bỏ tiếng cười của hắn, chính là tiếng rống giận dữ. Hắn cường tráng, ngay cả tính tình cũng như con người, thực bạo hỏa.

Cánh môi không khỏi gợi lên một chút cười, ngón tay vỗ nhẹ hà bao (túi nhỏ) màu xanh ở kế bên hông, mắt đẹp không rời hắn, thẳng đến một bóng dáng nhỏ tiến vào trong lòng hắn —

Hình ảnh kia, làm cho nàng thu hồi lại ý cười, cánh môi hơi mím chặt lại.

“Chậc chậc! Tình cảm sư huynh muội của họ thật tốt a!” Đang cầm bát trà, Hoa Hỉ Nhi đến kế bên người Ngu Điệp Hương, bồi nàng cùng nhau nhìn ra bên ngoài.

Mâu quang lộ ra tia thú vị, liếc mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kế bên, lại tiếp tục nói “Người ta sớm chiều ở chung, ngươi chỉ biết đứng đây xem, thì có ích gì?”

Ngu Điệp Hương liếc mắt nàng một cái, lạnh lùng mở miệng “Ngươi đừng quên, hiện tại ngươi đứng tại nhà ai, uống trà nhà ai”

“Ai, lời nói của ngươi luôn đả thương ngươi a!” Không xem sắc mặt của Ngu Điệp Hương, Hoa Hỉ Nhi đem trà uống xong, lại tiếp tục trở lại bàn gỗ, vì chính mình rót đầy ly trà.

Mùi hương trà nhẹ nhàng, làm cho nàng thõa mãn hít thêm mấy cái “Vẫn là loại trà của nhà ngươi là tốt nhất”

Sản nghiệp Ngu gia chính là làm nghề bán trà, trà của ngu gia xuất sản so với những nơi khác đặc biệt thơm hơn, xa xa có thể ngửi được hương của lá trà.

Bởi vậy, trà của Ngu gia nổi tiếng đại giang nam bắc, ngay cả hoàng cung cũng chỉ đều uống loại trà của Ngu gia, chính vì như vậy, làm cho các thương gia bán trà càng thêm ghen tỵ, nhưng cũng không thể làm gì được hơn.

Mà Ngu gia, chỉ có một nữ nhi là Ngu Điệp Hương.

Tuy rằng sinh ra liền ốm yếu, nhưng lại nhận hết sự yêu thương của mọi người, luôn tìm danh y khắp nơi trị bệnh cho nàng, thậm chí cho nàng học sách, viết chữ, chỉ cần nàng muốn học, Ngu gia hai lão nhân gia không tiếc ngân lượng thỉnh danh sư dạy cho nàng.

Mười tuổi đã cầm bàn tính, bắt đầu học kế nghiệp sự nghiệp của Ngu gia, Ngu lão gia buông tay, cũng đều do nàng quản.

Mà khi tới tay nàng quản lý, Ngu gia không những không có xuống dốc, ngược lại còn nổi lên nhiều chi nhánh ngân hàng, dùng sức nghiên cứu phát triển các loại lá trà, đem sản nghiệp Ngu gia ngày một phát triển.

Việc Ngu Điệp Hương mới là chủ nhân quản lý mọi việc của Ngu gia chỉ có một số người biết, còn lại, người bên ngoài vẫn luôn cho rằng Ngu lão gia mới là đương gia.

Nói tới thân mình ốm yếu, vì Ngu lão gia đã mời đến thần y để trị liệu, nên sức khỏe dần dần tốt lên, tuy rằng thoạt nhìn vẫn là yếu đuối bộ dạng, nhưng xương cốt bên trong rất kiên cường.

Lưu luyến thu hồi ánh nhìn, Ngu Điệp Hương quay đầu nhìn về phía người trong phòng “Hỉ Nhi, ta muốn ngươi giúp ta.”

“Giúp ngươi cái gì?” Một miệng trà, một ăn điểm tâm, Hoa Hỉ Nhi thuận miệng đáp.

“Đi tới Yến gia cầu hôn” vừa mở miệng, đã trào ra lời nói kinh người.

Phun hết trà nước “Phốc” Hoa Hỉ Nhi bị sặc “Khụ khụ!”

Vỗ vỗ ngực, uống hết bát trà trên bàn, Hoa Hỉ Nhi vừa kinh ngạc rồi trừng mắt nhìn Ngu Điệp Hương.

“Cùng Yến gia cầu hôn? Ta có không có nghe lầm đi? Ngươi không biết trình tự có hơi tương phản sao?” Nàng chỉ nghe qua nhà trai tới cửa cầu hôn, chưa từng nghe tới nhà gái lại chủ động như vậy.

“Ngươi cảm thấy Yến gia có thể tới nhà của ta cầu hôn sao?” Ngu Điệp Hương tức giận nhướng mày hỏi.

“Đương nhiên là không có khả năng.” Hoa Hỉ Nhi không chút nghĩ ngợi đáp.

Nói xong, liền bị trừng mắt, nàng nhún nhún vai, cũng không nghĩ đến nói thẳng, sẽ làm cho người ta chán ghét! Lời nói thật luôn khiến mình mang tai họa sát thân.

“Cho nên, ta phải chủ động.” Ngu Điệp Hương hơi hơi gợi lên cánh môi, mâu quang xẹt qua tia quỷ dị.

“Nhưng là, cho dù ngươi chủ động đi cầu hôn, Yến gia cũng không nhất định sẽ đáp ứng?” Thấy nàng bộ dạng đắc thắng, Hoa Hỉ Nhi nhịn không được hắt nàng nước lạnh.

“Không, Yến gia sẽ đáp ứng, hơn nữa, còn có thể làm cho Yến Huyền Tiêu ở rể, gả đến Ngu gia của ta” Vỗ về hà bao bên hông, Ngu Điệp Hương nhẹ nhàng chậm chạp nói.

“Ở rể?” Hoa Hỉ Nhi trừng lớn mắt. Cô nương lẳng lặng ngồi ở một bên cũng bắt đầu nhướng mày theo.

“Ngu đại cô nương, ngươi là không phải phát sốt? Dạ Đồng, ngươi thử bắt mạch cho nàng, xem nàng có phải bệnh tái phát không?” Bằng không như thế nào lại có ý nghĩ kỳ lạ này?

“Khí sắc của nàng tốt lắm, không giống bị bệnh.” Tô Dạ Đồng xem khí sắc nàng, thanh âm nhẹ nhàng lại thản nhiên, không mang sự hoảng sợ phập phồng.

“Ngươi như thế nào mà nói ra lời nói buồn cười này?” Hoa Hỉ Nhi trừng mắt Ngu Điệp Hương. “Nếu ngươi không bệnh, kêu Dạ Đồng đến làm gì?”

“Kêu nàng đến, đương nhiên là có việc” Vì chính mình đổ ly trà, Ngu Điệp Hương tao nhã ngồi xuống, nhẹ nhàng hớp một ngụm trà.

“Chuyện gì?” Tô Dạ Đồng nhíu mày.

“Đơn giản, làm cho ta sinh bệnh.” Ngu Điệp Hương cười đến làm cho người ta nhìn cũng không được rõ ràng.

“Làm ngươi sinh bệnh?” Hoa Hỉ Nhi trừng lớn mắt, “Ngươi không phải là chán ghét bị bệnh sao?”

Kỳ lạ! Vốn ghét bị bệnh, như thế nào lại chủ động muốn bị bệnh?

“Đương nhiên là có nguyên nhân……” Uống một ngụm trà, Ngu Điệp Hương chậm rãi nói, tất cả chỉ là tình thế bắt buộc

Nhìn hắn năm năm nay, từ lòng ghen tỵ, biến thành lòng tham; Chỉ có xem, không thỏa mãn được nàng. (Chẹp, mỗ nữ thật bậy hết sức =)) )

Khi nhìn tới hắn, ngực không tự chủ nhảy lên càng kịch liệt, mọi ánh mắt đều dừng trên người hắn, không di dời, nàng liền sáng tỏ rõ ràng—

Nàng muốn hắn!

♥♥♥

“Cái gì? Xung hỉ?!”

Tiếng rống sợ hãi từ đại sảnh Yến gia truyền ra, Yến Huyền Tiêu trừng lớn mắt, không dám tin nhìn cha mẹ đang ngồi ở vị trí nhất gia chi chủ, cùng với Hoa Hỉ Nhân vừa mới tới cửa nhắc chuyện cầu thân.

Chết tiệt! Hắn có nghe lầm hay không? Muốn hắn “gả” đến Ngu gia xung hỉ?

“Gặp quỷ, ta sẽ đáp ứng mới có quỷ!” Yến Huyền Tiêu rống giận, trừng mắt Hoa Hỉ Nhi. “Ngươi, cút cho ta! Bằng không đừng trách ta tự mình động thủ.”

Hoa Hỉ Nhi nháy mắt mấy cái, còn chưa có mở miệng, Yến phu nhân lập tức giận “Tiêu nhi, thái độ của ngươi là cái gì? Người ta là khách nhân.”

“Cái gì khách nhân?” Yến Huyền Tiêu hừ lạnh “Nếu nàng không đi, ta liền tự mình đuổi nàng ra ngoài” mặt hắn bĩnh tĩnh, nhưng đôi mắt hung tợn nhìn Hoa Hỉ Nhi.

Hừ, hắn đường đường là một đại nam nhân, thế nhưng muốn hắn “Gả” đi xung hỉ? Nằm mơ còn sớm nhé!

Gặp không khí căng thẳng, Yến lão gia ho nhẹ vài tiếng, liền mở miệng. “Tiêu nhi, về hôn sự này, ta đã đáp ứng rồi.”

“Cái gì?!” Yến Huyền Tiêu quay đầu nhìn về hướng cha mình, không thể tin được rống to: “Ta không có nghe sai đi? Người đã đáp ứng rồi?”

“Đúng vậy.” Yến lão gia gật đầu.

“Chết tiệt!Cha ngươi không trải qua sự đồng ý của ta mà đáp ứng?” Yến Huyền Tiêu tức giận đến giơ chân. “Là ở rể! Ở rể nha! Ta đường đường là một đại nam nhân muốn ta ở rể? Có lầm hay không a!”

Nhất định gặp quỷ, cha hắn đáp ứng, còn mẹ hắn thì không phản đối, hiện tại là như thế nào?

Gặp con tức giận đến giơ chân, Yến phu nhân chạy nhanh mở miệng trấn an. “Tiêu nhi, ngươi cũng biết, Yến gia đối chúng ta có đại ân, mười mấy năm trước, nếu không Yến lão gia cho chúng ta tiền, còn giúp đỡ chúng ta mở tiêu cục, chúng ta đã sớm chết đói ngoài đường, đâu còn cảnh sung túc như hiện tại?”

“Sao có thể tính như vậy?” Yến Huyền Tiêu hừ lạnh, bất mãn song chưởng hoàn ngực. “Ân tình khi đó, chúng ta giúp hắn miễn phí bảo tiêu nhiều chuyến như vậy, sớm nên trả dứt, như thế nào muốn ta ở rể?”

“Thằng nhóc này, nói cái gì hả?” Người ta là cứu mạng đại ân nhân, bảo vài chuyến tiêu là muốn trả dứt? Căn bản còn chưa đủ để báo đại ơn đại đức của Ngu gia” gặp con nói ra lời nói này, Yến lão gia tức giận đến nhảy dựng lên.

“Nếu như vậy còn chưa đủ trả phần ân tình này, thì đơn giản thôi, muốn tìm người ở rể thôi? Ta giúp bọn họ tìm nam nhân khác, như vậy được rồi đi?”

“Không được, nhất định phải ngươi.” Hoa Hỉ Nhi vẫn ngồi ở một bên vội mở miệng.

“Vì sao?” Yến Huyền Tiêu trừng nàng.

“Ta có cầm qua năm sinh bát tự của ngươi cho thầy bói tính qua, còn đi cầu thần bái phật, họ đều nói ngươi cầm tinh con hổ, vả lại ngươi sinh năm dương tháng dương ngày dương(*), có thể phá tan âm khí , mang tới phúc khí” Hoa Hỉ Nhi chậm rãi nói.

(*) dương (theo triết học Trung Quốc trong vũ trụ phân thành âm và dương,hai mặt đối lập tốt và xấu): tương tự như giờ lành tháng tốt.

Yến Huyền Tiêu nghe đến nhíu mày, loại điều kiện này —

“Tiêu nhi, chỉ có ngươi mới phù hợp, Ngu lão gia người ta cũng là bất đắc dĩ mới tới cửa, cũng không có bắt buộc chúng ta đáp ứng, là ta cùng cha ngươi không nhìn được, không thể thấy chết không cứu, nên mới đáp ứng việc này, hơn nữa Ngu lão gia nói, nếu sinh con, cái thứ nhất sẽ cho hắn họ Yến, cũng không sợ Yến gia chúng ta tuyệt hậu a!”

Yến phu nhân nhẹ nhàng nói, sở dĩ nàng không câu nệ chuyện ở rể, là vì nàng là người giang hồ, chỉ cần mọi việc tốt đẹp, lại trả được đại ơn, sao lại không làm?

Yến Huyền Tiêu tròn to mắt, tức giận đến toàn thân buộc chặt. “Xem ra, cha mẹ sớm đã quyết định! Chỉ là các người muốn nói cho ta biết một tiếng mà thôi!”

“Đúng vậy.” Yến lão gia gật đầu. “Ngươi không còn đường để phản kháng, ngươi là do Lão Tử sinh, Lão Tử muốn gả ngươi cho ai, ngươi phải gả cho người đó!” (MT: Câu nói hay nhất trong tuần, ta đồng ý với bác *bắt tay*)

“Chết tiệt!” Yến Huyền Tiêu tức giận rống lên, gân xanh xuất hiện trên trán “Tử lão nhân, phải gả người đi mà gả, ta mới không phụng bồi.”

“Tiêu nhi, ngươi như thế nào có thể nói chuyện với cha ngươi như vậy?” Yến phu nhân cũng tức giận, bộ dáng ôn nhu biến mất trong nháy mắt “Điệp Hương là bệnh rất nặng, bất đắc dĩ mới cần xung hỉ, bằng không tôn quý thiên kim tiểu thơ, muốn kết hôn, sớm đã có một đống lớn nam nhân, cần đến ngươi sao?”

Hừ, đức hạnh của con mình để ở đâu? Thô lỗ, bạo hỏa, lại cẩu thả, Ngu tiểu thơ gả cho hắn, nàng cảm thấy thực ủy khuất cho người ta! (MT: ta yêu dì *moak moak*)

Nghe được Ngu gia tiểu thư bệnh sắp chết, Yến Huyền Tiêu không khỏi nhớ tới bóng dáng kia, rõ ràng hôm kia nàng còn đứng ở bên cửa sổ, như thế nào lập tức lại bị bệnh?

Khó trách, hai ngày này cũng chưa thấy nàng……

Nhưng là, muốn hắn xung hỉ, hắn lại không cam lòng, hé ra miệng tiếp tục trả lời: “Tốt thôi , muốn kết hôn thì người đi mà gả a , làm gì mà trông mong ở ta”.

“Xú tiểu tử này, lời nói của cha mẹ ngươi dám không nghe? Sớm biết rằng ngươi như vậy, trước khi sinh ngươi ra, ta đem đao chém chết ngươi” Yến phu nhân tức giận, liền hé lộ ra tính tình của nữ nhân giang hồ.

“Phu nhân, ngươi đừng giận.” Yến lão gia chạy nhanh trấn an, sau đó trừng mắt nhìn con mình “Tóm lại, ba ngày sau, ta muốn ngươi phải gả.”

“Nghĩ cũng đừng có nghĩ!” Yến Huyền Tiêu rống giận. “Ai cũng không thể bức ta lên kiệu hoa” Nói xong, hắn lửa giận tận trời rời đi.

Muốn hắn lên kiệu hoa? Hắn tình nguyện chết!