Boss Tối Cao Cưng Chiều Vợ Yêu

Chương 11: Ngủ chung

Má Trịnh nghe Nhược Hy nói vậy liền bị dọa sợ, ai dám cãi lời thiếu gia chứ? Nhưng đó là lời nói của thiếu phu nhân tương lai nha? Bà nên làm gì thì mới tốt đây, nhưng chưa đợi Má Trịnh lên tiếng Lôi Lạc Dương đã mở lời trước, giọng nói có chút giận dữ

- Sao lại gọi là Tiểu Hy? Từ nay ai gọi cô ấy là "Tiểu Hy" mà không phải là "thiếu phu nhân" thì từ nay về sau không cần làm ở đây nữa.

Nói xong Lôi Lạc Dương ngang nhiên ôm Nhược Hy thẳng lên lầu hai, để lại Má Trịnh và đám người làm ngơ ngác nhìn bóng lưng họ khuất dần. Má Trịnh là người đầu tiên lấy lại tinh thần, bà liền lên tiếng

- Còn không mau giải tán?

Nghe vậy tất cả người làm đều giải tán, bà cũng về phòng nghỉ ngơi. Mà Lôi Lạc Dương đưa Nhược Hy đến phòng cuối dãy hành lang của lầu hai. Đi dọc đường, Nhược Hy không ngừng ngó đông ngó tây, lâu lâu thì gật đầu cảm thán cách bài trí. Đúng là nhà có tiền thì khác hẳn, mặc dù cô cũng là đại tiểu thư Lam gia đấy nhưng Nhược Hy thích bài trí ở đây hơn, lộng lẫy trang hoàng nhưng không thô tục, mà cho con người ta cảm thấy thoải mái, dễ chịu và đẹp mắt người nhìn.

Từ lúc Lôi Lạc Dương dẫn cô đi trên hành lang thì không một cái chớp mắt, mà cứ nhìn chăm chú Nhược Hy. Sợ chỉ một cái nháy mắt sẽ bỏ qua một biểu cảm trên gương mặt của cô. Lôi Lạc Dương quan sát Nhược Hy nãy giờ, thấy cô hết ngó đông ngó tây, lâu lâu thì gật đầu một cái khiến anh không khỏi buồn cười.

Dừng trước cánh cửa phòng cuối hành lang, Lôi Lạc Dương mở cánh cửa gỗ màu vàng đồng được đánh bóng cùng với các trạm trỗ đơn giản nhưng bắt mắt. Đập vào mắt Nhược Hy là căn phòng to, được bài trí theo kiểu Châu Âu. Phòng chỉ có một màu chủ đạo đó là màu đen, rèm cửa màu đen, ga dường màu đen thật hợp với tính cách lạnh lùng của ai đó. Nhìn sang bên phải là bộ sofa cũng màu đen nốt, bên trái là quầy bar, ở chỗ cửa sổ để một chậu hoa tường vi trắng, còn có tivi 50in siêu mỏng và một số bài trí khác. Nhìn vào phòng của Lôi Lạc Dương không khác gì phòng của tổng thống ở khách sạn năm sao cả.

- Từ nay đây là phòng của em cũng là phòng của anh. Lôi Lạc Dương ôm Nhược Hy từ phía sau, cằm đặt lên bả vai cô không ngừng phải hơi nóng vào tai Nhược Hy, bất giác mặt cô đỏ bừng vì ngượng.

- Em với anh ở cùng phòng?

Nhược Hy nghi hoặc ngước con ngươi đen lánh không tí gợn sóng lên nhìn anh, Lôi Lạc Dương chỉ nhàn nhạt gật đầu.

- Nhưng....em...anh...sao có thể ngủ chung phòng? Lời càng về cuối Nhược Hy càng nói nhỏ đến mức là lí nhí, nhưng Lôi Lạc Dương anh là ai chứ? Nên dù cô nói nhỏ tới đâu, anh vẫn nghe thấy.

- Sao lại không được? Hử!? Bảo bối, sau này anh lấy em thì cũng ở cùng phòng, ngủ chung dường thôi. Chi bằng bây giờ tập làm quen trước, sau này khỏi ngượng ngùng. Lôi Lạc Dương kiên nhẫn giải thích cho cô, Nhược Hy nghe anh nói mặt lại càng đỏ. Môi anh đào chu ra, bất mãn nói với anh

- Ai...ai nói sẽ lấy anh?

- Hửm?!

Lôi Lạc Dương nghe Nhược Hy nói vậy, có chút không vui. Anh đưa mặt anh sát mặt cô, khoảng cách hai người rất gần chỉ động một tí sẽ môi chạm môi ngay. Nhược Hy thấy anh đưa mặt sát mình, liền lắp bắp nói

- Lạc... Dương... anh không cần dựa...sát vậy đâu.

Lôi Lạc Dương dựa sát vào người Nhược Hy, đến nỗi cảm nhận được từng tiếng tim đập, từng hơi thở của đối phương.

- Vừa nãy em vừa nói gì? Bảo bối?!

- Em...em...Nhược Hy cả ngày trời cũng không nói được câu nào, mặt thì đỏ bừng. Lôi Lạc Dương thấy biểu hiện của cô như vậy liền phì cười nói

- Bảo bối, anh chỉ đùa thôi. Em đi tắm rồi còn ngủ, trễ rồi.

Nhược Hy thấy có một chút mất mát khi anh nói chỉ đùa thôi. Nhưng không phải là cô nói không muốn lấy anh sao? Bây giờ cảm thấy mất mát không phải do mình tự chuốt lấy sao? Haizzz, Nhược Hy thở dài rồi bước chân vào phòng tắm. Nhìn cánh cửa phòng tắm đóng lại, Lôi Lạc Dương liền đi ra ngoài.

- Tra ra? Lôi Lạc Dương lạnh hỏi

- Vâng. Tề Phúc đứng trước phòng làm việc của anh báo cáo kết quả, điều tra về việc ai đã sai Nam Hoàng làm như vậy.

- Xử lý.

Nói xong liền đứng dậy ra ngoài, thế là trong một đêm Tập đoàn Nam Thị đã không còn tồn tại trên thành phố S nữa.

Lôi Lạc Dương trở về phòng, trên người mặc chiếc áo choàng tắm màu đen, trên tay cằm khăn lâu tóc đang ướt (anh đi phòng khác tắm a). Lúc này cửa phòng tắm bật mở, trên người Nhược Hy chỉ quấn mỗi khăn tắm, do mới tắm xong nên tóc còn ướt từ từ trượt xuống má rồi xuống xương quai xanh sau đó biến mắt ở trước ngực. Lôi Lạc Dương đang lâu tóc thấy một màn cảnh xuân liền cảm thấy miệng khô lưỡi đắng, anh nuốt khang nhìn Nhược Hy. Anh đang cố gắng kìm nén cơn dục vọng bị cô làm cho khơi mào.

- Bảo bối, lại đây. Vừa nói Lôi Lạc Dương vừa đưa tay ngoắc cô, Nhược Hy nghe theo lời anh, liền cất bước đi qua. Đến nơi, anh lấy khăn lâu tóc cho cô. Đợi khi tóc gần khô Lôi Lạc Dương mới ngừng lâu, sau đó hướng cửa tủ lấy một chiếc áo sơ mi màu trắng đưa cho Nhược Hy nói

- Thay vào rồi đi ngủ.

Nhược Hy vào phòng thay đồ, cô cũng không muốn đâu. Nhưng mà bây giờ không mặc vậy cô mặc gì giờ? Cô bước ra phòng tắm, trên người mặc chiếc áo của anh, cho dù cô cao hơn 1m7 nhưng vẫn là thấp hơn anh một cái đầu a, nên mặc áo anh càng thêm gợi cảm. Lúc này Lôi Lạc Dương mới hối hận khi đưa áo của anh cho cô mặc.

Anh bước nhanh về phía Nhược Hy, đặt đôi môi lạnh lẽo của mình lên đôi môi anh đào của cô. Nhược Hy bị hôn bất ngờ nên đã ngã vào lòng ngực của Lôi Lạc Dương. Tay cô luồng qua tóc anh, nhắm mắt đáp trả. Lôi Lạc Dương tham lam mút lấy vị ngọt của cô, anh dùng lưỡi tách lấy hàm răng của Nhược Hy, rồi đưa đầu lưỡi vào không ngừng trêu đùa. Vài phút trôi qua, cảm nhận được Nhược Hy không thở nổi nữa, Lôi Lạc Dương mới lưu luyến rời khỏi môi cô. Khuôn mặt Nhược Hy đỏ ửng không ngừng cọ cọ vào lòng ngực anh.

- Bảo bối, đừng động. giọng Lôi Lạc Dương khàn khàn do dục vọng, anh thật không biết làm gì với cô gái nhỏ trong ngực của anh đây. Nhược Hy liền đứng bất động khi nghe anh nói vậy, cô có thể cảm nhận cơ thể anh có chút khác thường. Lôi Lạc Dương ôm cô một lúc, cuối cùng cũng kìm nén được cơn dục vọng. Anh hôn trán cô, rồi bế ngang Nhược Hy đặc nhẹ nhàng cô xuống dường, cẩn thận đắp chăn cho cô rồi anh mới nằm sang bên cạnh, vén chăn lên nhẹ nhàng ôm Nhược Hy vào lòng. Nhược Hy cũng không phản kháng, ngược lại còn rút đầu vào lòng ngực của Lôi Lạc Dương, hai người cứ như vậy ngủ trong niềm hạnh phúc.