Bội Đức Chi Kiếm

Chương 2

Vô Ưu Tử phát hiện đại đồ đệ không đúng lắm.

Ông vừa vào cửa đã cảm thấy có chút khác thường, sau vài ngày càng lúc càng thấy kỳ quái hơn.

Thiên Dương gầy đi trông thấy, dáng vẻ mong manh yếu đuối, sắc mặt vốn đã trắng nay lại càng thêm nhợt nhạt như bị bệnh nặng. Đôi mắt trước kia luôn thản nhiên nhìn thẳng phía trước, hiện tại biến thành dao động bất định, nhiều lần Vô Ưu Tử thậm chí còn nhìn thấy trong mắt y ánh lên nét sợ hãi.

Nghiêm trọng nhất chính là toàn thân y luôn kéo căng quá mức, thỉnh thoảng còn vô duyên vô cớ run rẩy; lúc Vô Ưu Tử cảm thấy kinh ngạc mà đưa tay vỗ vai y, Thiên Dương lại nhảy dựng cả người lên, kêu to: “Đừng đụng vào ta!”

Mọi dấu hiệu đều cho thấy trong lúc ông xuất môn, nhất định đã xảy ra chuyện gì đó cực kỳ nghiêm trọng. Nhưng Vô Ưu Tử biết rõ cá tính của Thiên Dương, chuyện y đã không muốn nói ra thì không ai có thể buộc y mở miệng, cho nên người làm sư phụ cũng chỉ đành bảo trì trầm mặc.

Tựa như lúc này đây, hai người cắm đầu ăn cơm, chẳng hề nói với nhau câu nào. Thiên Dương ăn rất chậm, y trước giờ vô luận gặp phải tình huống nào đều ăn ngon ngủ say, nhưng hiện tại mỗi miếng nuốt xuống đều có cảm giác thập phần thống khổ.

Vô Ưu Tử phá tan sự trầm mặc: “Nuốt không trôi?” Thiên Dương cuống quýt ngẩng đầu đáp: “Không phải, đồ nhi đang suy nghĩ một việc”.

“Thân thể không thoải mái thì cứ nói”.

“Vâng”.

Vô Ưu Tử thoáng nhìn đệm chăn dưới đất, hỏi: “Con hiện tại không ngủ trên đống cỏ nữa?”

“Cốp” một tiếng, chính là tiếng bát đũa đập vào nhau, Thiên Dương nhìn xuống đáy bát nói: “Đống cỏ đã mốc”.

Vô Ưu Tử nói: “Cứ ngủ trên giường của Thiên Tường đi, trời rất lạnh, đừng nằm dưới đất”.

Thiên Dương dùng hết toàn lực không cho thanh âm phát run: “Đồ nhi không lạnh”.

Vô Ưu Tử gật đầu, lại hỏi: “Thiên Tường vẫn chưa về?”

“Vẫn chưa”. Y không nói dối, quả thực là từ sau “ngày đó” Thiên Tường vẫn chưa thấy quay về.

Trong lòng Thiên Dương không ngừng khẩn cầu sư phụ đừng hỏi thêm, y hiện tại đã không thể đáp nổi chuyện gì nữa rồi. Y chẳng cách nào nói với sư phụ, rằng y hiện tại chỉ cần ngửi thấy mùi cỏ khô là sẽ nôn mửa không ngừng, cũng không thể nói chuyện y mỗi ngày đều phải ra bờ sông tắm rửa đến bốn năm lần, mặc cho thời tiết có lạnh bao nhiêu, mà mỗi lần đều ra sức kỳ cọ thân thể, chà xát đến nỗi gần như phải xuất huyết; lại còn mỗi lần ngủ y đều không dám ngủ say, tiếng động dù là rất nhỏ đã đủ để y phải giật mình thức giấc.

Bắt đầu từ ngày đó, cuộc sống đã biến thành một cơn ác mộng chẳng thể nào tỉnh dậy.

Một kẻ ngu ngốc đến về nhà cũng để rơi xuống sông bị đông lạnh gần chết, vô tình uống phải một đống máu hươu, sau đó nửa đêm thú tính quá độ bò dậy xâm phạm chính ca ca của mình; đây tính là cái gì? Trò cười sao?

Nhưng Thiên Dương một chút cũng không cười nổi. Hai tay nắm gắt gao dưới gầm bàn, y gắng sức đuổi đi ký ức không thể chịu nổi đang tái hiện trong đầu, nhưng thân thể vẫn không kiềm được run rẩy. Thân thể y rốt cuộc chẳng thể quên được loại khủng khiếp và nhục nhã đó, trong đầu càng khắc sâu ánh mắt Thiên Tường khi ấy.

Ánh mắt Thiên Tường trước nay vẫn luôn bình tĩnh chẳng gợn chút sóng, hoàn toàn không nhìn ra tâm tư phập phồng dao động, nhưng đêm đó lại trở nên lạnh băng lợi hại vô cùng, phảng phất chỉ bằng ánh mắt đã có thể khoét được một lỗ to trên người Thiên Dương. Mỗi lần bốn mắt tiếp xúc, Thiên Dương liền cảm thấy toàn bộ linh hồn mình đều bị gã hút đi.

Không thể tha thứ nhất chính là việc này vốn có thể tránh được.

Nếu không phải là bị điểm huyệt… Thiên Dương căm hận đến nghiến răng nghiến lợi, tại sao mình lại sơ suất như vậy chứ?

Tâm tư của y hiện tại đang chia ra làm hai nửa, một nửa hy vọng vĩnh viễn không phải gặp lại Thiên Tường, nửa khác lại hận sao gã không lập tức trở về, để mình có thể một kiếm đâm chết. Tuy nhiên y biết việc này không thể thực hiện, giết Thiên Tường rồi, y sẽ biến thành hung thủ giết hại đệ đệ không thể tha thứ, mà tội lỗi của Thiên Tường lại vĩnh viễn không bị trách cứ bởi Thiên Dương tuyệt đối không thể nói ra. Cảm thấy lập trường của mình bất lợi vô cùng, Thiên Dương khổ não nhíu mày.

Lúc này bên tai truyền đến tiếng bước chân làm y sởn tóc gáy, còn chưa kịp có phản ứng, một mỹ thiếu niên toàn thân cẩm y đã nhanh nhẹn tiến vào phòng.

“Sư phụ, đồ nhi đã về”.

Vô Ưu Tử cười nói: “Đúng lúc quá, vừa nhắc đã đến, ăn cơm đi”. Thiên Tường đưa tay rót trà cho sư phụ, nói: “Đồ nhi ăn rồi”. Nói xong ngồi xuống đối diện Thiên Dương, nhưng ánh mắt thủy chung không nhìn qua Thiên Dương lấy một lần.

Vô Ưu Tử nói: “Hôm nay mọi người đã đến đông đủ, vi sư có đại sự phải tuyên bố”. Thiên Tường nói: “Có phải là Phi Long Thần Kiếm Chưởng đại công cáo thành?”

Phi Long Thần Kiếm Chưởng là bộ kiếm pháp do Vô Ưu Tử dốc toàn lực nghiên cứu gần chục năm nay, ông ít ra giang hồ, bỏ qua hết thảy những chuyện phàm tục, chính là muốn gọt giũa Phi Long Thần Kiếm Chưởng sao cho thập toàn thập mỹ. Vô Ưu Tử được xưng là Kiếm Thần, Phi Long Thần Kiếm Chưởng dung hợp công phu cả đời sáng tạo nên, có thể nói là tuyệt học trong tuyệt học, cả hai đồ đệ đều nghển cổ trông mong đến ngày được kế thừa bộ công phu này.


Vô Ưu Tử lắc đầu nói: “Vẫn chưa, chẳng qua cũng không sai biệt lắm. Lần này ta trở về chính là vì phải bế quan tu luyện, đem tầng cuối cùng của tâm pháp suy xét đến chu toàn. Vậy nên việc trấn giữ này sẽ giao cho hai con”. Chúng đồ đệ gật đầu nói vâng.

Vô Ưu Tử lại nói: “Ngoại trừ canh giữ, ta còn một việc muốn các con đi làm. Ta trước nay luôn đem toàn bộ công phu của mình truyền thụ cho hai con, chưa từng giữ lại nửa phần, cũng chưa từng muốn hai người phải phân tranh cao thấp. Nhưng lần này lại khác, Phi Long Thần Kiếm Chưởng là tâm huyết cả đời ta, không thể tùy tiện dạy cho cả hai. Các con trước tiên phải giúp vi sư hoàn thành một nhiệm vụ, chỉ người làm xong trước mới được phép học Phi Long Thần Kiếm Chưởng trước, người thua phải đợi thêm năm năm”. Thiên Tường nói: “Xin sư phụ chỉ thị”.

Vô Ưu Tử nói: “Việc này phải nói từ lai lịch của Phi Long Thần Kiếm Chưởng. Các con có biết chuyện về Tiết độ sứ Trần Hứa tiền nhiệm Lý Sư Đạo?” Thiên Tường nói: “Nghe nói người này dũng mãnh thiện chiến, rất được triều đình trọng dụng, tiếc là đã chết trận trong cuộc chiến với Đột Quyết”.

Vô Ưu Tử hừ một tiếng: “Chết trận? Căn bản là bị đồ đệ của mình ám toán mà chết. Tên nghiệt đồ kia trước trận trở giáo, giết sư phụ của mình để cướp quyền, hắn chính là đương nhiệm Tiết độ sứ Lưu Ngộ!”

Thiên Tường nói: “Vậy việc này liên quan gì đến Phi Long Thần Kiếm Chưởng?” Vô Ưu Tử nói: “Lý đại nhân là hảo hữu tri kỷ của ta, Phi Long Thần Kiếm Chưởng chính là do hai người bọn ta cùng nhau phát hiện”. Thiên Tường hỏi: “Phát hiện?”

Vô Ưu Tử nói: “Mười hai năm trước ta và Lý đại nhân ước hẹn du sơn ngoạn thủy, giữa đường nghỉ lại trong một sơn động, nhìn thấy trên vách núi đá có khắc mấy trăm đồ án hình thù kỳ quái, hai người nghiên cứu hồi lâu, phát hiện đồ hình này rõ ràng là một bộ tâm pháp võ công tuyệt diệu. Chúng ta lập tức say mê, ở trong sơn động mấy ngày liền, ai ngờ ngọn núi đó là núi lửa, yên phận hơn năm mươi năm, đến lúc này lại phun trào. Hai người chúng ta gắng sức chạy ra giữa lúc chỉ mành treo chuông, bộ đồ phổ kia lại theo vách núi chìm xuống lòng đất”.

Thiên Tường nói: “Sớm biết như vậy, sao thêm một bản đồ phổ cầm đi là được rồi”.

Vô Ưu Tử thở dài: “Sớm biết rằng ngàn vàng khó mua mà. Sau khi đi ra, chúng ta dựa theo trí nhớ mà vẽ lại đồ phổ thành hai phần, ước hẹn mỗi bên mang một phần về nghiên cứu luyện tập xem ai ngộ ra chân lý bên trong Phi Long Thần Kiếm Chưởng trước, người thua sẽ phải bái người thắng làm thầy. Ai ngờ chí khí chưa thành thì lương hữu đã chết dưới tay nghiệt đồ, đồ phổ cũng bị cướp mất”.

Thiên Tường nói: “Như vậy việc sư phụ muốn giao, chắc hẳn là giết Lưu Ngộ báo thù cho Lý đại nhân, đồng thời đoạt lại đồ phổ?” Vô Ưu Tử nói: “Không sai”.

Thiên Tường cười nói: “Chỉ là một gã cẩu quan, muốn lấy mạng hắn còn không dễ dàng sao? Đồ nhi không cần đến nửa canh giờ là đã có thể lấy đầu hắn dâng lên sư phụ”.

Vô Ưu Tử nói: “Đừng nên mạnh miệng quá sớm, vi sư mấy năm nay nhiều lần muốn ra tay kết liễu tính mạng Lưu Ngộ, không ngờ cẩu quan kia lại tinh thông bói toán, lần nào cũng tính được sát khí sắp tới, kịp thời lẩn mất, khiến vi sư liên tiếp vồ trượt. Hắn thậm chí còn phái bọn kiếm khách thủ hạ đến ám toán ta, ba ngày hai phiên làm ta phiền không chịu nổi”.

Thiên Tường nói: “Đám tiểu bối vô tri đó, gặp phải Kiếm Thần còn không tìm đường mà chạy cho mau?” Vô Ưu Tử lắc đầu nói: “Không đâu. Giang sơn rộng lớn sinh ra tài tử, mấy năm qua ta thoái ẩn, trên giang hồ thực sự xuất hiện không ít hảo thủ. Như phái Ẩn Hồ thủ hạ của Diệu Nguyên Nữ Ni, còn có phái Liệt Phong của Tạ Trường Giang, mấy năm nay đúng thật là rầm rộ huyên náo”.

Thiên Tường nói: “Đó cũng là vì sư phụ thoái ẩn mới đến lượt bọn họ xuất đầu. Đợi sư phụ thần công cáo thành, giang hồ tất nhiên lại là thiên hạ của Kiếm Thần”.

Vô Ưu Tử nói: “Ta đã không còn hứng thú nữa rồi, kế tiếp phải xem hai người các con”.

Ông lúc này mới chú ý đến, hai đồ đệ xưa nay vốn trầm mặc kiệm lời, hôm nay một người nói đặc biệt nhiều, người còn lại hoàn toàn không ra tiếng.

“Thiên Dương, con nghe rõ chưa?”

“Vâng, sư phụ”. Vẫn là câu trả lời không có tinh thần gì.

Vô Ưu Tử nói: “Con nên chấn tác một chút, tuy hai con công lực ngang nhau, nhưng việc ám sát này Thiên Tường đã làm hai năm, mà con lại là lần đầu, tính ra con có phần bất lợi. Thiên Tường cũng không thể khinh suất, nếu chậm hơn năm năm, sau này võ công của các con nhất định sẽ chênh lệch rất nhiều”.

Thiên Tường nói: “Sư phụ, trên tay Lưu Ngộ đã có phần đồ phổ kia của Lý đại nhân, liệu có phải hắn cũng đã học thành Phi Long Thần Kiếm Chưởng?”

Vô Ưu Tử nói: “Bằng vào tư chất của hắn, ta thấy là một trăm năm cũng không học nổi. Cũng bởi vì như thế, hắn đặc biệt kiêng kỵ ta, một khi để ta luyện thành thần công, hắn có tính thế nào cũng đừng hòng thoát khỏi lòng bàn tay ta. Ta thấy hắn tám phần đã tính được ta sắp luyện thành, cho nên nhất định sẽ nghĩ biện pháp giở trò khi ta bế quan. Ta hiện tại chính là khẩn yếu quan đầu, không thể để xảy ra mảy may sai lầm, các con trấn giữ nên để tâm một chút”.

Vậy là hai đồ đệ bận rộn hẳn lên, chạy ngược chạy xuôi giúp sư phụ chuẩn bị nước uống, lương thực cùng vật dụng hàng ngày đủ dùng trong khoảng một tháng, nhất nhất đem vào sơn động Vô Ưu Tử chỉ định. Sau khi hết thảy đều sắp xếp ổn thỏa, thời điểm Vô Ưu Tử nhập quan đã tới.

Vô Ưu Tử chiếu theo lễ xưa, ở trước cửa động bái tế thiên địa, khi đang định đi vào trong động chợt thấy một con bọ “vo ve” bay đến bên cạnh, nhanh như chớp chích một phát lên cánh tay ông, Vô Ưu Tử bực mình đuổi con bọ kia đi, nói: “Lúc này sao lại có ong mật?” Thiên Tường hỏi: “Sư phụ, người bị chích rồi sao?”

Vô Ưu Tử xua tay nói: “Không đáng ngại. Ta vào đây”. Sau khi ông nhập quan, huynh đệ hai người liền khiêng một tảng đá lớn đến phong kín cửa động.

Từ lúc Thiên Tường bước vào đến giờ, hai người thủy chung chưa nói với nhau câu nào, lúc trước rối ren một hồi, đích xác có thể công khai không nhìn đến sự tồn tại của đối phương, mà hiện tại chỉ còn hai người ở riêng, luồng không khí khẩn trương khiến người ta ngạt thở lập tức tràn lan ra.

Thiên Dương cắn chặt răng, hai tay nắm chặt đến nỗi móng tay cơ hồ phải đâm thủng lòng bàn tay, liều mạng trừng tảng đá trước cửa động, không chịu nhìn về phía Thiên Tường lấy một lần. Sau đó quay đầu đi thẳng đến bên cạnh gốc tùng, ngồi xuống đưa lưng về phía Thiên Tường, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Thiên Tường yên lặng nhìn y một hồi rồi quay đầu xuống núi, trở lại ngôi nhà gỗ.

Hẳn là gã dự tính tối nay sẽ đến thay ca, nhưng dù gã lười nhác không thèm đến thay, Thiên Dương cũng sẽ không đi gọi.

Thiên Dương cảm nhận được hơi thở của Thiên Tường đã rời xa, bấy giờ mới mở mắt. Bốn phía tuy rằng tĩnh lặng, chỉ còn lại một mình y, nhưng từng cơn sóng lớn đang nhấp nhô trong lòng vẫn không giảm xuống chút nào.

Về sau rốt cuộc nên làm thế nào đây? Chẳng lẽ muốn y phải xem như việc đó chưa hề phát sinh, tiếp tục cuộc sống như trước sao? Dù cho lòng y muốn làm như vậy, thể xác và tinh thần chịu đủ giày vò cũng không cho phép. Huống hồ nghĩ đến tiểu tử kia sau khi làm chuyện kiểu này vẫn có thể trưng ra bộ dáng không việc gì, hơn nữa càng thêm gọn gàng đẹp đẽ, khí sắc tốt vô cùng, lại đối chiếu với thảm trạng khổ không muốn sống của bản thân, trong lòng thật sự căm hận khó nguôi.

Có còn thiên lý không vậy? Sai lại chẳng phải là ở y!

Y chẳng qua là muốn chiếu cố đệ đệ suýt chết đuối mà thôi, tại sao phải bị đối xử như vậy?

Ngộ nhỡ để cho sư phụ biết được chuyện này… Nghĩ đến đây, ruột gan cơ hồ xoắn lại, cảm thấy toàn thân phảng phất muốn thối rữa cả ra.

Sư phụ đã bế quan, không bao lâu nữa sẽ mang theo tuyệt kỹ “Phi Long Thần Kiếm Chưởng” kinh hãi thế tục tái xuất giang hồ. Y vốn hết sức mong chờ ngày này, nhưng hiện tại ngay cả nghe cũng không muốn nghe thấy mấy chữ này. Đời này y nhất định là vô duyên với thần kiếm. Dù sư phụ có dạy, y cũng chẳng muốn học.

Sao y còn có thể học? Bản thân bị đệ đệ xâm phạm, đã ô uế tới cực điểm, còn có thể học kiếm được sao? Ngay cả sau này mỗi ngày phải tiếp tục sống như thế nào y cũng còn chưa biết!

Lúc này trong đầu lại hiện lên vẻ mặt hết sức cao hứng của đệ đệ, tiểu tử đó hoàn toàn chẳng bị chuyện này ảnh hưởng, vẫn nóng lòng chờ mong như thường, dáng điệu giống như Phi Long Thần Kiếm Chưởng đã là đồ trong túi mình, quả thực kiêu ngạo đến cực điểm.

Vạn nhất gã thật sự học xong Phi Long Thần Kiếm Chưởng…

Thiên Dương đột nhiên cảm thấy sau lưng có một đợt hàn khí kéo tới, vừa quay đầu, thình lình phát hiện Thiên Tường đang đứng phía sau khoảng hai trượng, mặt không biểu cảm nhìn mình chòng chọc.

Mồ hôi lạnh túa ra khắp người Thiên Dương, toàn thân cứng đờ như tượng đá, y cắn chặt răng hung hãn trừng ngược Thiên Tường, trong lòng lại không ngừng tự hỏi: “Tại sao phải run? Ta đang sợ cái gì?” Hiện tại không hề bị điểm huyệt, cho dù đánh nhau cũng chưa chắc sẽ thua.


Thiên Tường mở lời: “Sao huynh có thể sơ ý như vậy, để người ta đi đến sau lưng mới phát hiện”.

Thiên Dương cố gắng bức bản thân trấn tĩnh lại, lạnh lùng nói: “Bây giờ còn chưa cần thay ca”.

“Người mà bản thân suýt nữa bị đánh lén, có thể bảo vệ được sư phụ sao?” Thiên Tường nói.

Thiên Dương cả giận nói: “Dù sao so với…” Nói được vài chữ liền nuốt mất đoạn sau.

Thiên Tường cười nói: “Huynh muốn nói: ‘Dù sao so với kẻ ngay cả ca ca của mình cũng muốn vẫn tốt hơn nhiều’ phải chứ?”

“Ta không hiểu ngươi đang nói gì!”

“Ngươi không biết mới có quỷ”. Thiên Tường nói xong chậm rãi bước lại gần Thiên Dương, Thiên Dương không khỏi lui lại, Thiên Tường nói: “Lui lại làm gì? Không phải ngươi đang sợ ta chứ?”

Thiên Dương giận dữ rống lên: “Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?”

Thiên Tường lắc đầu nói: “Hung phạm à, thanh âm đêm đó ghẹo người như vậy, hiện tại lại dùng để la hét, quả thực là phí của trời mà.”

Thiên Dương tức giận, vung tay tát vào mặt Thiên Tường một cái như trời giáng, lạnh lùng nói: “Ta thấy ngươi ngộ độc máu hươu thần trí mơ hồ nên không thèm so đo; ngươi còn dám nói bậy nói bạ một câu nữa, xem ta làm sao thu thập ngươi!”

Thiên Tường cười nói: “Ngươi thật quá độ lượng – đáng tiếc không có đầu óc. Chẳng lẽ ngươi thật sự cho là vài giọt máu hươu có thể khiến ta điên đến mức ra tay với chính ca ca của mình sao?” Thiên Dương ngây ra một lúc, kỳ thực y vẫn cảm thấy chuyện này thật sự rất không bình thường, khiến người ta khó lòng tin nổi.

Thiên Tường không hề nói tiếp, chỉ nhìn thẳng vào mắt Thiên Dương.

Lại là ánh mắt này, tim Thiên Dương cơ hồ phải ngừng đập. Ánh mắt như muốn nuốt chửng y, không hề chừa lại một con đường sống kiểu đó. Thiên Dương cảm thấy hô hấp càng lúc càng khó khăn, muốn dời mắt đi nhưng rốt cuộc chẳng thể làm được.

Từ nhỏ đến lớn vẫn đều mạnh ai nấy làm, không hề can thiệp lẫn nhau mà sống, sao hiện tại lại phải dùng ánh mắt hùng hổ dọa người kiểu này để nhìn y?

Thiên Tường thấy trên mặt Thiên Dương dần lộ ra vẻ sợ hãi và hoang mang, nhưng vẫn không hề dao động, tiếp tục dùng thanh âm bình tĩnh: “Dụ dỗ ta phạm tội không phải máu hươu, chính là ngươi”.

“Ngươi đang… nói bậy bạ gì đó…” Thiên Dương trợn mắt há mồm nhìn Thiên Tường.

Có một chuyện Thiên Dương đã nghĩ sai rồi, Thiên Tường không phải là hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Sau khi khôi phục thần trí, gã hoảng hốt bỏ chạy khỏi nhà, mấy ngày kế tiếp luôn ở trong trạng thái hỗn loạn, kinh hoảng không thôi, hơn nữa còn không ngừng tự trách bản thân.

Rốt cuộc là gã bị sao vậy, lại có thể làm ra loại chuyện này? Sau này còn muốn làm người nữa không?

Nhưng theo thời gian trôi qua, một cảm giác khác lại áp đảo hết thảy – nôn nóng.

Mỗi đêm gã đều trằn trọc khó ngủ, trong đầu không ngừng hiện lên hình ảnh Thiên Dương đang run rẩy thở dốc trong lòng; giọng nói vốn chưa bao giờ cảm thấy dễ nghe lúc đó lại kiều mỵ vô cùng, mỗi lần hồi tưởng là tâm thần xao động, không thể nào kiềm chế.

Gã lại nhớ đến những lời mình đã nói đêm hôm ấy. Đó là ý tứ gì? Từ nhỏ cùng nhau lớn lên, nhìn nhau suốt mấy chục năm trời đã sớm chán, vì sao còn phải bắt Thiên Dương nhìn mình nữa?

Một đoạn ký ức tái hiện trong đầu. Đó là lúc gã kết thúc thành công nhiệm vụ đầu tiên, tận nửa đêm mới quay về gian nhà gỗ, lần đầu tiên kể từ lúc chào đời được phủ lên mình y phục gấm vóc, mang theo bội kiếm mới tinh bóng loáng. Nhưng ca ca đang nằm trên giường chỉ ngẩng lên nhìn gã một cái, lập tức lại cắm đầu ngủ tiếp. Ánh mắt đó không phải hâm mộ, không phải ghen tị, thậm chí không phải khinh thường, mà là – hoàn toàn không chút cảm giác.

Gã chưa bao giờ bị sỉ nhục nghiêm trọng hơn điều này.

Bao lâu nay, thấp thấp thoáng thoáng, trong lòng gã đối với ca ca thủy chung vẫn có cảm giác nôn nóng khó hiểu. Ca ca lúc nào cũng khoác trên mình thần khí bất cần, tuy mỗi ngày đều phải mặc quần áo rách nát, sống trong căn nhà tồi tàn, ăn những thứ quả thật khó mà nuốt trôi, y vẫn cứ nhàn nhã không chút để ý. Bởi vì ngoại trừ kiếm thuật, y chẳng thèm lưu tâm đến cái gì.

Thật là cuồng vọng.

Nhìn thấy bộ dáng đó của y, trong lòng thật sự phát hỏa hết sức; hơn nữa gã biết Thiên Dương người cũng như tên, tuy trước mắt ngoan ngoãn ở nhà, sớm muộn sẽ hóa thành cuồng phong gào thét mà đi, bỏ mình lại xa tít đằng sau, điều đó càng khiến gã khó chịu gấp bội. Sở dĩ gã vội vã xuất môn lang bạt trước Thiên Dương, chính là vì muốn đoạt lấy khẩu khí này.

Nhưng đến khi gã chẳng dễ dàng gì áo gấm vinh quy, tiền đồ sáng chói, Thiên Dương cư nhiên vẫn chẳng thèm để mắt tới, thử hỏi làm sao mà gã không bực bội cho được?

Hiện giờ, mình rốt cuộc đã bắt được ánh mắt của y.

Mặc dù biến thành tình cảnh khó coi thế này, chỉ là chiếm được chút thượng phong ấy, đã đủ để Thiên Tường ngây ngất như sắp bay lên.

Gã rốt cuộc minh bạch, máu hươu không hề làm gã điên cuồng, mà chính là giúp gã thanh tỉnh, khiến gã nhận rõ chuyện bản thân chân chính muốn làm.

Không chỉ là mất khống chế trong một đêm mà thôi. Gã phải vĩnh viễn, hoàn toàn chiếm hữu ca ca. Gã phải chinh phục “gió”, trói chặt y bên cạnh, suốt đời không thể rời khỏi, đời này y chỉ được nhìn mình, không bao giờ có thể dời mắt đi nữa.

Một khi đã quyết định chuyện phải làm thì quyết không buông tay. Đây chính là Mộ Thiên Tường.

Mà hiện tại, Thiên Dương hoảng sợ trừng gã, khiến gã một lần nữa chìm sâu trong khoái cảm của sự thắng lợi.

“Ngươi đêm đó thật sự khiến ta phải giật mình nha; không ngờ ngươi thoạt nhìn lôi thôi nhếch nhác, ôm trong lòng còn muốn mất hồn hơn cả hoa khôi trong kỹ viện”.

Ánh mắt Thiên Dương tóe ra lửa giận: “Ngươi có gan lặp lại lần nữa xem!” Thiên Tường mỉm cười tiến lại gần y thêm một bước: “Gan đương nhiên là có, nhưng ta không muốn phải lãng phí thời gian đâu”.

Thiên Dương hung hãn đẩy gã ra: “Ngươi bớt lại một chút cho ta! Không nghe sư phụ nói hiện tại là khẩn yếu quan đầu sao? Nếu ngươi không muốn trấn giữ đàng hoàng thì cút ngay! Bớt đến làm phiền ta!”

Thiên Tường thở dài nói: “Sư phụ đang khẩn yếu quan đầu nhưng ta cũng vậy mà! Ngươi có biết từ lúc vào cửa đến giờ ta nhịn vất vả cỡ nào không? Ta vừa nhìn thấy ngươi là nhiệt huyết sôi trào, suýt nữa đã đè ngươi ngay trước mặt sư phụ, để sư phụ cũng được thưởng thức một chút biểu tình điên đảo thần hồn của ngươi…”


Thiên Dương vung lên một bạt tai, lần này Thiên Tường lại vững vàng bắt lấy cổ tay y, không hề thả lỏng chút nào. Gã nhìn khuôn mặt Thiên Dương đang dần trở nên trắng bệch, nói chắc như đinh đóng cột: “Những thứ tiền mua được ta đều đã có, hiện tại ta muốn thứ tiền không thể mua được – chính là ngươi”.

Thiên Dương bị mồ hôi lạnh thấm ướt cả một mảng lớn sau lưng. Y chưa từng hy vọng Thiên Tường sẽ dập đầu tạ tội mình, nhưng tuyệt không ngờ được tiểu tử này chẳng những không chút ăn năn, ngược lại còn dám táo tợn hơn. Y nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi đừng hòng đụng được vào ta một lần nữa”.

Thiên Tường mỉm cười châm biếm: “Vậy ngươi định làm thế nào đây? Trừ phi giết ta, nếu không ta nhất định sẽ không buông tay đâu. Chính ngươi cũng nói là sư phụ hiện tại khẩn yếu quan đầu, nếu đánh nhau ngay tại đây, quấy nhiễu lão nhân gia, ngươi đảm đương nổi sao?”

Thiên Dương rùng mình, y biết Thiên Tường nói không sai. Bế quan đối với người tập võ mà nói chính là thời khắc hung hiểm nhất, tuyệt đối không thể bị quấy rầy, bằng không một khi luyện công tẩu hỏa, nặng thì mất mạng, nhẹ thì toàn thân tàn phế, kết cục thê thảm vô cùng. Dù nói thế nào thì Thiên Dương cũng không thể để sư phụ gặp phải chuyện như vậy.

Thiên bất thời, địa bất lợi, nhân bất hòa, chính là tình cảnh hiện tại của Thiên Dương.

Thiên Tường lại cười, đưa tay vuốt ve khuôn mặt cứng đờ của Thiên Dương: “Ngươi nên hợp tác một chút…”

Kiếm quang chợt lóe lên trước mắt, Thiên Dương bằng tay trái nhanh như chớp đâm cho Thiên Tường một kiếm, Thiên Tường bị kiếm đâm trúng tay phải đành buông ra, Thiên Dương vừa được tự do lập tức nhảy về sau mấy trượng, miệng kêu lên: “Ngươi đời này đừng hòng!” Nói rồi quay người vội vàng chạy sâu vào rừng.

Thiên Tường cười lạnh nói: “Thật sự chưa chịu từ bỏ ý định.” Vội điểm huyệt để ngưng vết thương đang chảy máu, bạt chân đuổi theo.

Đuổi một mạch tới bờ sông, khi Thiên Tường còn đang nhìn mặt sông mà phán đoán liệu có phải là Thiên Dương đã qua sông, một trận kiếm khí đã ập tới từ sau lưng, Thiên Tường mau chóng nhảy vọt ra sau, người còn đang ở trên không đã bạt kiếm nơi tay, công thẳng đỉnh đầu Thiên Dương. Thiên Dương nhanh chóng giơ kiếm nghênh kích, hai kiếm tương giao, “Keng” một tiếng tóe lửa, lực va chạm mãnh liệt hất văng hai người.

Thiên Tường thuận lợi tiếp đất, cười nói: “Hóa ra là như vậy, chỉ cần không phiền nhiễu đến sư phụ là được, đúng không?”

Thiên Dương không đáp, một kiếm bổ xuống đầu Thiên Tường, Thiên Tường nghiêng người vung kiếm ngăn cản, Thiên Dương không để thân kiếm chạm nhau, lập tức biến chiêu đâm yết hầu của gã, nào ngờ biến chiêu quá nhanh, trên tay xuất hiện sơ hở, ngược lại trúng phải một nhát kiếm của Thiên Tường, máu lập tức chảy như trút. Thiên Dương vội vàng vạch ra một màn kiếm khí để phòng ngự phía trước, tức tốc lui về sau.

Thiên Tường cười nói: “Như vậy là hòa nhau”.

Thiên Dương hít sâu một hơi, y biết bản thân đầu tiên là bị mấy lời vừa rồi của Thiên Tường kích động, tiếp đó còn vội trở về trấn giữ, tâm tình nôn nóng quá mức, đã phạm phải điều tối kỵ khi so chiêu giữa các cao thủ. Y cố gắng ổn định tâm thần, lại tiến công, lần này ra tay vững vàng, nhất thời khí thế đại thịnh. Thiên Tường cũng không dám lơ là, đĩnh kiếm nghênh kích.

Công phu của Vô Ưu Tử xưa nay lấy chiêu thức ngắn gọn, thế công sắc bén nổi danh, cả hai đồ nhi đều được sư phụ chân truyền, công lực tương đương, lúc này đều ra mười thành bản lĩnh mà nghênh chiến, khiến cho trận đánh càng khó phân giải. Nháy mắt đã đấu bốn năm mươi chiêu mà vẫn bất phân cao thấp.

Thiên Dương đời này thích nhất chính là tỷ thí với cao thủ, hiện giờ gặp phải đệ đệ cùng học một bộ kiếm pháp với mình, lại chưa từng chân chính giao thủ, càng là hảo địch thủ hiếm gặp. Y nhất thời quên mất sự ủy khuất này, quên luôn cả sư phụ bế quan một mình, chỉ tập trung toàn lực vào cuộc chiến, khóe miệng thậm chí còn lộ ra nét cười.

Trong lòng Thiên Tường phát hỏa: “Ngươi đời này lần đầu tiên cười với ta, lại là vào lúc đánh nhau!” Lúc này gã thấy mé sườn của Thiên Dương lộ ra sơ hở, lập tức đĩnh kiếm công thẳng đến, ai ngờ Thiên Dương không hề phòng thủ, ngược lại ném kiếm. Thiên Tường giật thót, vội vàng dừng thế công, lập tức xuất hiện sơ hở, Thiên Dương nhân cơ hội ngón trỏ tay phải đâm thẳng đến ngực Thiên Tường, điểm huyệt đạo của gã, Thiên Tường lập tức đứng yên tại chỗ, chẳng thể nhúc nhích.

Thiên Dương nhặt kiếm lên, lạnh lùng nói: “Ngươi tưởng chỉ có ngươi mới biết điểm huyệt sao? Đứng đây kiểm điểm bản thân đàng hoàng cho ta!” Nói xong đi ngay không thèm quay đầu.

Y quay lại trước sơn động, thấy bốn phía không có gì khác lạ, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm, ngồi dưới tán cây tùng. Vừa trải qua một trận ẩu đả, tâm tình của y cư nhiên thật sự khá lên.

Chuyện đã xảy ra không thể thay đổi được nữa, phiền não thêm có ích lợi gì? Tuy trong lòng vẫn còn lưu lại vết thương khó lành, nhưng từ trong giao thủ vừa rồi y đã minh bạch, kiếm thuật là chấp niệm cả đời không thể dứt bỏ, bất kể phát sinh chuyện gì, y đều không muốn từ bỏ việc học kiếm, vậy nên y tuyệt đối không thể vứt bỏ Phi Long Thần Kiếm Chưởng.

Nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi phát rét. Thiên Tường đã nói rõ ràng như vậy, bất kể hoang đường nhường nào, gã tuyệt đối sẽ không từ bỏ. Mình điểm huyệt cũng chỉ có thể chế được gã một canh giờ, sau khi huyệt đạo được giải tất nhiên lại là một trận dây dưa không rõ. Mà vô luận thế nào mình cũng không thể giết chết đệ đệ ruột, tiếp tục trường kỳ giằng co, sẽ vô cùng bất lợi cho mình.

Vạn nhất để Thiên Tường học được Phi Long Thần Kiếm Chưởng…

Thì mình suốt đời không thể thoát khỏi lòng bàn tay gã!

Không được! Tuyệt đối không được!

Y thực hận không thể lập tức xuống núi vọt tới Trần Châu, lấy đầu Lưu Ngộ giao cho sư phụ để đổi lấy Phi Long Thần Kiếm Chưởng. Để đạt thành mục đích, y có thể không từ thủ đoạn, dù cho có phải lừa gạt y cũng không ngại.

Phương xa truyền đến tiếng bước chân kinh động y, nhưng bước chân vừa nặng nề vừa chậm chạp như vậy nhất định không phải là của Thiên Tường. Thiên Dương ý thức được kẻ đang tới là ai, lập tức nhún người nhảy lên sườn núi cách đó khá xa, trốn phía sau một tảng nham thạch.

Không ngoài dự tính, một con gấu đen cao to mới tỉnh dậy sau giấc ngủ dài xuất hiện trước mắt, nó lắc lắc lư lư đi qua gốc cây nơi Thiên Dương vừa ngồi ban nãy, ngửi ngửi tứ xứ một chút, mặc dù nghe được mùi người nhưng không nhìn thấy người, lại khệnh khạng đi qua.

Thiên Dương thở phào nhẹ nhõm. Hiện tại là mùa xuân, tuyết đã tan hết, vạn vật đều đang hồi sinh trở lại, qua một thời gian nữa thỉnh thoảng sẽ nhìn thấy tình huống gấu lớn uống nước bắt cá ven sông.

Trong lòng đột nhiên sợ hãi: Bờ sông! Con gấu nọ đang đi về hướng dòng sông, mà bờ sông lại có đệ đệ y đang đứng yên không thể động đậy…

Chỉ cảm thấy máu trong cơ thể như lạnh đi một nửa, trong lòng vội vàng xin lỗi sư phụ, co giò chạy về phía bờ sông.

Lúc đến bờ sông, trong lòng còn sợ phải nhìn thấy thảm trạng máu chảy khắp nơi, thi cốt không toàn vẹn của đệ đệ, nào ngờ cảnh tượng nhìn thấy còn kinh người hơn.

Không thấy dấu vết của con gấu (cái này thì quên đi), vấn đề là Thiên Tường đã tan biến vào trong hư không.

Thiên Dương kinh hãi vô cùng, suýt nữa còn cho rằng mình vừa gặp ma giữa ban ngày. Y xác nhận địa điểm, nhận định là mình không hề chạy nhầm chỗ, nhưng Thiên Tường đúng là chẳng thấy đâu.

Đang lúc y nhìn tứ xứ tìm kiếm tung tích Thiên Tường, bất ngờ bị siết chặt cổ từ phía sau, dùng sức kéo một cái, cả người bị đè lên cây, hai tay cũng bị khống chế.

Khuôn mặt Thiên Tường bức ngay trước mắt y, gã trầm giọng cười nói: “Công phu điểm huyệt đúng là mọi người đều biết, nhưng rất không khéo là công phu giải huyệt chỉ mình tiểu đệ biết”.

Thiên Dương kinh hãi vô cùng: “Ngươi…” Thiên Tường khẽ hút vùng cổ y, nói: “Huynh thật biết chọn chỗ, ở nơi này có kêu to cỡ nào cũng không cần sợ làm ồn sư phụ, đệ thật vô cùng vừa ý”.

Thiên Dương bắt đầu giãy giụa, nhưng y càng vùng vẫy thì Thiên Tường càng giữ chặt, khiến cho cổ tay đau đớn vạn phần; mà thân thể giãy giụa càng thêm kích thích Thiên Tường, gã dính sát lên người Thiên Dương, khiến hai người tiếp hợp không một khe hở, lại dùng chân cố sức chen vào giữa hai đầu gối Thiên Dương, làm cho y không thể khép chân. Khoảng cách gần kề quá mức khiến Thiên Dương ngạt thở, y không nhịn nổi phải nghiêng đầu, nhưng cũng để Thiên Tường mút tai y càng thêm thuận tiện.

“Dừng tay…” Thanh âm yếu ớt đến mức chính y cũng phải kinh hãi. Thiên Tường ở bên tai y nhẹ giọng nói: “Huynh đã thua, ca ca! Nếu có người mưu toan quấy rối đệ, đệ nhất định một kiếm đâm chết hắn, chứ không chỉ chém một nhát lên tay rồi thôi, nếu đệ đã điểm huyệt đạo của hắn, đệ sẽ tuyệt đối không quay đầu lại xem hắn sống chết ra sao; huynh không làm được điểm này là thua rồi, đã thua rồi thì thành thật nhận thua đi!”


Thiên Dương quay đầu mắng to: “Ta mới không giống ngươi… Ưm!” Chưa dứt lời Thiên Tường đã chặn mất môi y; y lập tức ngậm chặt miệng, không cho Thiên Tường xâm nhập. Thiên Tường đang dán lên môi y mỉm cười, một tay dư ra luồn vào vạt áo Thiên Dương, tập kích vùng ngực, nhất nhất tìm kiếm những chỗ lần trước đã đi qua.

Thiên Dương liều mạng kéo căng, khiến cho thân thể cứng ngắc như tảng đá, nhưng chuyện kỳ quái đã xảy ra: những nơi bị Thiên Tường sờ qua đang chậm rãi nóng lên, sức lực trên người cũng trôi mất từng chút một, lại như là chìm đắm trong sự mơn trớn của Thiên Tường. Cuối cùng ngón tay tiến tới điểm nhỏ vì bị kích thích mà đang đỏ cứng lên, nhẹ nhàng trêu đùa.

Thiên Dương hít một hơi khí lạnh, mở miệng nói: “Không! …” Đầu lưỡi Thiên Tường lập tức nhân sơ hở chui ngay vào miệng, không chút khách khí chiếm lấy khoang miệng mềm mại ấm áp.

Thiên Dương giãy giụa muốn hít thêm một chút không khí, phòng bị ban đầu triệt để tán loạn, mặc cho Thiên Tường càng thêm táo tợn lăng nhục mình, thân thể lại không tự chủ được mà vặn vẹo theo động tác của ngón tay người kia. Thiên Tường buông đôi môi Thiên Dương ra, mỉm cười nói: “Thì ra huynh cũng rất vui vẻ nha!”

“!” Thiên Dương kinh hãi không thốt nên lời, sự thật không thể phủ nhận là thân thể y vẫn nhớ đến cảm giác vui vẻ ban nãy, thậm chí còn vì Thiên Tường ngừng động tác mà cảm thấy thất vọng, nửa thân dưới cũng đã bắt đầu có phản ứng.

Điều này làm sao có thể?

Thiên Tường biết mình lại thắng lợi, cười đắc ý, thừa lúc Thiên Dương sa vào hỗn loạn, tay nhẹ nhàng trượt vào trong quần Thiên Dương, giữ lấy vật thể cứng rắn.

“Không được!” Thiên Dương gắng sức muốn đẩy gã ra, nhưng bản thân lại chẳng có lấy mảy may khí lực; Thiên Tường ôn nhu liếm vành tai y, bàn tay đang giam cầm Thiên Dương lại xoa nắn càng thêm hung mãnh, Thiên Dương thở hổn hển theo từng động tác của gã, cuối cùng không thể ngăn cản để dục dịch được giải phóng. Hai đầu gối mềm nhũn, Thiên Dương xụi lơ trong lòng Thiên Tường.

Thiên Tường vòng tay giữ lấy vai y, nói: “Thật là không khéo, đại ca à. Chỉ một đêm ngắn ngủi mà thân thể của huynh dường như đã bị đệ mò thấu!” Một tay ôm lấy Thiên Dương đã thoát lực, đặt trên một tảng đá lớn bằng phẳng, bắt đầu cởi quần áo của Thiên Dương. Nhìn chung gã nhớ đại ca chẳng có mấy bộ quần áo để thay, lần này không xé nát, mà cởi vạt áo ra rất có quy củ, từ trên vai xuống; sau đó tháo đai lưng, thoáng chốc đã cởi sạch trơn Thiên Dương.

Da thịt vốn nóng rực như lửa lại chạm phải không khí lạnh lẽo đầu xuân, Thiên Dương không nhịn được rùng mình một cái, đầu óc hỗn loạn tuy thanh tỉnh trở lại, nhưng chỉ khiến y càng thêm thống khổ cảm giác được, toàn thân mình mỗi một góc đều đang khao khát độ ấm của Thiên Tường.

Thật sự đã… bị gã mò thấu rồi.

Thiên Tường cởi y phục của bản thân, nhẹ nhàng nâng eo Thiên Dương lên, lấy một kiện y phục lót ở bên dưới, sau đó cả người bao trùm lên người Thiên Dương.

Thiên Dương run rẩy nói: “Sẽ có người… đi qua…”

“Vậy cứ để cho hắn nhìn thấy”.

“Không thể được… A!”

Thiên Tường vừa liếm vừa hôn lên lồng ngực của y, một mặt vươn tay xuống hạ thân Thiên Tường, tách hai chân y ra: “Nhưng thân thể của huynh lại nói là có thể mà!”

“…Ta là ca ca của ngươi… A…”

“Ngươi là – người của ta!”

“A a a a a…!”

oOo

Mặt trời đang lặn xuống phía tây, sắc trời dần trở nên u ám, gió đêm bắt đầu thổi tới nhưng Thiên Dương lại chẳng hề thấy lạnh, đầu tiên là bởi vì Thiên Tường vẫn đang nằm đè trên người y, thứ hai là y sớm đã tê dại toàn thân, chẳng hề có lấy một chút cảm giác.

Làm sao bây giờ? Cùng một sự việc, tội ác tày trời, lại có thể xảy ra lần nữa. Hơn nữa lần này y không hề bị điểm huyệt, chẳng có lý do gì để không trốn thoát. Y chẳng những không trốn, mà căn bản còn không hề có ý định trốn chạy.

Đầu óc y căn bản chẳng cách nào suy nghĩ, suýt nữa quên luôn bản thân là ai; rốt cuộc đã làm mấy lần cũng chẳng rõ, chỉ nhớ thân thể không nghe sai sử nhiều lần hưởng ứng yêu cầu của người nọ, mãi đến lúc mất hết toàn bộ sức lực, không còn động đậy nổi mới thôi.

Thiên Dương nằm ngửa, nhìn lên bầu trời xanh thẫm cùng vầng trăng tròn vành vạnh đang mọc lên giữa rừng. Y không nói ra lời, cũng chẳng hề cảm nhận được gì, chỉ biết tương lai giờ đã biến thành một cái động đen ngòm không đáy, há miệng chờ y bước vào.

Lúc này, một tiếng động sắc nhọn chợt vang lên, cắt ngang màn đêm tĩnh lặng, một vật thể kéo theo kình phong gào rít bay đến, lại tiếp tục xuyên qua rừng cây. Tốc độ cực kỳ nhanh, hoàn toàn không nhìn thấy được đó là thứ gì, thanh âm mạnh mẽ vô cùng, phảng phất cả mặt đất cũng có thể bị xé rách, khiến người khiếp sợ, tai của hai huynh đệ đều đau nhức một hồi.

Thiên Tường theo trực giác hỏi: “Đó là cái gì?” Thiên Dương lắc đầu: “Không nhìn thấy”. Thanh âm cũng đã khàn khàn.

Thiên Tường nhìn qua bên cạnh, không khỏi chấn động, mặt đất cách đó không xa bị kình phong cắt thành một đường thẳng tắp bề rộng chừng nửa thước, dài hơn mười trượng, sâu phải đến một thước, nếu có ai đứng ở bên đó, nhất định phải bị chém ra thành hai đoạn.

Khi hai người còn đang kinh hãi không hiểu gì, phương xa lại truyền đến một tiếng nổ rền vang, hiển nhiên là thứ vừa bay qua cực nhanh đó đã đâm vào cái gì rồi, mà địa điểm là…

Thiên Dương nhảy dựng lên kêu to: “Là hang động của sư phụ!”

Hai người cấp tốc mặc quần áo bật dậy, chạy thục mạng về phía hang động của Vô Ưu Tử.

Đến trước cửa động, tảng đá kia vẫn đang vững vàng chặn ngay cửa, chỉ là có một chút không bình thường: ngay chính giữa cự thạch có một cái lỗ nhỏ tròn xoe dài khoảng một thước, hơn chục vết nứt lấy đó làm trung tâm vươn ra phía ngoài, hiển nhiên là đã bị va đập cực mạnh.

Thiên Tường thông qua cái lỗ đó nhìn vào bên trong, nhưng hang động tối đen, chẳng nhìn thấy cái gì, y bất chấp cấm kỵ, hướng vào bên trong gọi to: “Sư phụ! Sư phụ! Người không sao chứ?”

Không có tiếng đáp lại.

Thiên Dương nói: “Đập vỡ tảng đá!” Hai người phát chưởng đập tan tảng đá, đốt lửa lên xông vào sơn động.

Vào đến tận cùng sơn động, thấy Vô Ưu Tử vẫn ngồi ngay ngắn bất động đằng xa, trong lòng vui vẻ, Thiên Dương kêu lên: “Sư phụ…” Đến khi nhìn rõ bộ dáng của sư phụ, nhất thời toàn thân thoát lực, quỳ rạp xuống đất. Thiên Tường cũng cứng đờ người.

Sư phụ đang ngồi xếp bằng trên thạch tọa, vững vàng tựa Thái Sơn, hệt như tảng đá đang chặn ngoài cửa động, cũng giống tảng đá ngoài cửa động, ngực bị xuyên thủng thành một cái lỗ to.

Đôi mắt Vô Ưu Tử hơi trừng to, dường như thoáng kinh ngạc, hiển nhiên còn chưa biết chuyện gì xảy ra thì đã chết.

Điều bất ngờ chính là ông không hề chảy chút máu nào, chỉ có bốn phía đang ngập tràn thứ mùi khét nhàn nhạt. Dưới chân có mấy miếng da dê rơi vãi, bên trên vẽ một số đồ hình, nhưng bởi vì đã bị phá hủy nặng nề, phần lớn bị cháy sém, hoàn toàn không nhìn ra là vẽ cái gì.


Đây chắc hẳn là đồ phổ Phi Long Thần Kiếm Chưởng. Vô Ưu Tử đem đồ phổ vẽ lên một tấm da dê, luôn luôn cất trong ngực, bởi vậy đồ phổ cũng bị đánh ra thành năm bảy phần.

Thiên Dương ngồi ngây ra dưới đất, lẩm bẩm: “Sư… phụ…”

Thiên Tường rốt cuộc không chịu nổi nữa lao ra khỏi động, đương trường nôn thốc nôn tháo, suýt chút nữa nôn cả dạ dày ra. Nhưng nước mắt lại chẳng thể rơi xuống.

Mình vốn phải ngồi ngay cửa động này, vốn phải bảo vệ sư phụ. Thế nhưng…

– Ta đã làm gì? Ta đã làm gì?

Tận sâu thẳm trong linh hồn Thiên Tường đang điên cuồng kêu gào.

Có tiếng bước chân nặng nề từ trong động truyền tới, chính là Thiên Dương đang ôm thi thể Vô Ưu Tử bước ra. Y ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn Thiên Tường lấy một lần, cứ đi thẳng về phía căn nhà gỗ.

Thiên Tường nhìn theo bóng y, đầu óc trống rỗng, chẳng dễ dàng gì mới thốt ra được một câu: “Huynh chờ đã, ta đi mua quan tài cho sư phụ”.

Thiên Dương đứng lại, vẫn quay lưng về phía gã, thanh âm hoàn toàn không có nhịp điệu: “Quan tài ngươi giữ lại tự dùng đi. Sau này nếu còn để ta nhìn thấy, chính là thời điểm ngươi vào nằm trong quan tài”.