Bloody Pascali Roses II

Chương 28: Hồi ức một thời

Sadie điên tiết quăng lá thư vừa đọc xong xuống mặt bàn. Kurl cũng có mặt ởđó, nhưng anh chỉ chăm chú trau chuốt bức tượng gỗ trên tay, không đểý lắm đến dáng điệu của cô.

“Kurl, ngươi đọc xong thư sao vẫn bình thản như không?”

“Thư triệu hồi thì có gìđáng nói. Ta cũng không muốn ở lại Anh quốc nữa. Nơi đây chán quá.”

“Không phải ngươi và Cyril…?”– Sadie ngồi xuống ghếái ngại hỏi.

“Có gì sao?” – Kurl ngưng tay nhìn lại Sadie. –“Nếu người đàn ông cô thích chỉ cho cô xem chiếc nhẫn trên ngón áp út của hắn, thì cô hiểu điều gì rồi chứ? Cyril thậm chí còn tệ hơn một tên đểu. Hắn moi hết thông tin từ ta rồi mới nói cho ta biết hắn đã kết hôn. Đây là lần đầu tiên ta làm ăn lỗ lã như thế.”

“Với ai? Rino???”– Côđăm chiêu.

“Ngoài thằng nhóc đó ra thì còn ai nữa?”

“Ngươi nói bị Cyril moi hết thông tin. Là thông tin gì?”

Kurl lại tiếp tục công việc dang dở:

“Về vị hôn phu của cô Edric Hayes. Không việc gì, từ lớn tới nhỏ liên quan đến tộc hunter mà ta không có thông tin. Ngay cả việc hắn từng cặp với cô và bịđám bạn cùng lớp ganh ghét suýt hại chết ta cũng rõ như lòng bàn tay.”

“Ngươi cũng nhiều chuyện quáđấy, nhưng tại sao Cyril muốn biết về Edric? Hắn định làm hại anh ấy?”– Sadie tức tốc đập bàn hỏi.

“Ta không biết. Tuy nhiên, với quan hệ của Rino và Edric, Cyril không cóđộng cơ làm chuyện đó. Cô quá lo xa thôi.”

“Ta cũng cho là vậy. Thật ra ta không muốn Edric biết ta đã trở về Anh quốc, chuyện bỏđi cũng là sớm muộn mà thôi. Ta chỉ ghét đám trưởng lão xem chúng ta như những món đồ. Lúc thì gọi đi, lúc thì bảo về.”

“Tại sao cô không muốn gặp Edric?”– Kurl tò mò.

“Năm xưa…”– Cô do dự một hồi rồi cũng quyết định nói thật. – “Ta có chút ganh tỵ vì tình cảm Edric dành cho Fowk nên đã chia cách họ. Lúc hay Edric mất tích, ta muốn tìm lại anh ấy coi như chuộc lỗi, ai ngờ cũng chẳng giúp được gì.”– Nụ cười nhạt của Sadie trĩu nặng nỗi buồn.

Kurl lặng người đi. Sadie những lúc không làm dữ với anh trông cũng rất xinh đẹp.

“Này, nếu cô là con trai, ta sẽ theo đuổi cô.”

“Ngươi lại lên cơn à?”

“Chút chút thôi! Các vị trưởng lão đã gọi chúng ta về, chúng ta ởđây lại quá nhàn rỗi, thôi thì hãy làm theo ý họ.”

“Nhưng còn chuyện của Devan? Ông ta thực sựđã xuất hiện.”– Sadie lo lắng.

“Ta linh cảm được một cuộc chiến, nhưng mấy lão già vô dụng không mấy quan tâm đến chuyện của ông ta, thậm chí ngay cả việc mật thư của ông ta đột nhiên biến mất, họ cũng không sai người điều tra. Mấy lão già nghĩ rằng không ai học được nó, vàđiều ngoại lệđã xảy ra với Fowk lẫn Edric.”

“Đúng là chuyện gì ngươi cũng biết.”– Cô lườm mắt mỉa mai Kurl.

“Dĩ nhiên, ta không phải chỉ giỏi sưu tầm xác chết như mọi người vẫn nghĩ. Cái gì ta cũng biết, chỉ nhưng ta đã giả vờ như không biết. Fowk và Edric vì hiếu kỳ nên đánh cắp mật thư không lạ gì, cái lạ là hai thằng nhóc thật sự quá thông minh và việc làm này vô tình giúp đỡ cho sự tái sinh của Devan. Ta nghĩ cuộc chiến giữa Devan và Galvin cũng sắp mở màn rồi. Tại sao chúng ta không nán lại xem cho hết trò vui?”


“Một trò vui hay sự liên lụy?”– Sadie tiến về phía khung cửa sổ phân vân. –“Nay chúng ta đã biết ai là người mang linh hồn của Devan, coi như hoàn thành xong nhiệm vụ. Ta không muốn mấy kẻ cấp dưới nói rằng bọn trưởng lão chúng ta không làm được tích sự gì, nên sau khi diệt sạch lũ vampire lân cận gần đây, chúng ta hãy trở về cho sớm.”

“Nếu cô không muốn vướng vào cuộc chiến này, thì cứ quyết định như vậy. Chúng ta cùng đến thì sẽ cùng đi.”– Kurl đặt pho tượng thiên thần xuống mặt bàn và một nhát ghim con dao ngay đầu pho tượng. –“Thế giới này không bao giờ có thiên thần.”

“Ngươi lại lảm nhảm gì vậy?”

“Ta chỉ nói sự thật thôi.”– Anh mỉm cười dịu dàng nhìn Sadie. Trong một khoảnh khắc, hai gò má của côđỏửng lên. Để che giấu sự lúng túng, cô hứ một tiếng rõ to rồi quay mặt ra ngoài khung cửa sổđang phơn phớt ánh chiều buông.

——

Gió vờn hương hoa bay thoang thoảng trong không khí. Những nụ hồng mơn mởn sắc Xuân dìu dặt tựa vào nhau, dệt nên một khúc nhạc lâm li làm đau lòng người nghe. Ralph quỵ một chân bên cạnh vườn hồng. Đôi tay anh mân mê luồn vào từng cánh hoa một với biết bao tâm sự ngổn ngang. Chính tại vườn hồng này, tình yêu của anh và Edric đã bắt đầu.

Chuyện ấy đã xảy ra hơn hai trăm năm về trước, khi anh vẫn còn là một cậu bé mười tuổi, lần đầu tiên được cha dẫn đi thăm hai người em trai chưa từng gặp mặt trước đó. Cha rất yêu thương dì Fiona, nên đã quyết định dọn đến ở cùng dì, chính sự việc này khiến cho mẹ ruột của anh càng thêm tức tối. Anh không quan tâm đến cảm xúc của bà, anh đi theo cha chỉ vì muốn trốn tránh những cơn thịnh nộ vô thường bà hay trút lên anh.

Dì Fiona đẹp tựa như một thiên thần. Nụ cười hiền dịu còn ngọt ngào hơn cảánh sương mai. Ấn tượng đầu tiên của anh về dì hoàn mỹ không một khiếm khuyết. Sau khi mẹ của người em trai thứ, Allen mất đi, Allen đã dọn đến sống cùng dì và người con ruột của dì, Edric. Ngoài ra, dì còn nhận nuôi đứa con trai của người em họ, Cyril Fang. Anh và Cyril đã quen biết và kết bạn dần từ dạo ấy.

Thế nhưng, chuyến đi ngoài ý muốn này còn mang đến cho anh một cảm giác khắc cốt ghi tâm. Anh đã thương mến Edric ngay lần đầu tiên gặp mặt. Edric trông nhỏ nhắn hơn tuổi thật rất nhiều, thường quấn quýt bên Allen như một chú cún con. Màu mắt của cậu sáng rực, tóc buông lõa xõa trên hai bờ vai. Đôi môi hồng chúm chím nhiều lần muốn hỏi anh gìđó nhưng lại thôi. Cậu luôn giữ khoảng cách rõ rệt với anh, dường như là rất e ngại một người lạ. Anh chỉđịnh xưng tên với cậu, cậu đã lật đật chạy ra phía sau Allen trốn tránh.

Dẫu vậy, cậu luôn nhìn lén anh. Anh cảm nhận được điều đó rất rõ. Cứ mỗi lần anh làm gì, anh ăn gì thì cậu cũng lén lúc nhìn trân trân. Đến khi bị anh nhìn lại, cậu đỏ mặt chạy đi nơi khác. Cứ thế suốt ba tháng liền, cậu không nói với anh lời nào. Dì Fiona thì khác, luôn luôn ở cạnh quan tâm anh mọi mặt. Dì dạy anh cách trồng hoa hồng, kể anh nghe những câu chuyện về chúng và thường ôm anh vào lòng ru ngủ cứ như một người mẹ tuyệt vời trong tưởng tượng.

Có một lần tình cờ, anh ra vườn hồng để tưới hoa, chợt trông thấy Edric đang ngồi bệt xuống mặt đất.

“Em bị sao thế?”– Anh vội chạy lại xem. Trên làn da thâm tím của cậu hiện rõ vết rắn cắn. –“Là rắn độc.”

Edric nhìn anh một hồi, gật gật mấy cái. Bờ môi nhỏ vẫn mím chặt. Đôi mắt xoe tròn long lanh khó tả.

“Em ghét anh lắm sao?”– Anh đặt tay lên chân Edric và dùng phép thuật đẩy máu độc ứa ra. Anh không nghĩ một vampire lại bất cẩn đến mức bị rắn cắn, hơn nữa còn không biết cách tựép máu độc cho mình. Tuy vậy, anh không quan tâm điều đó. Anh chỉ quan tâm đến thái độ của cậu dành cho anh.

Edric lắc đầu.

“Tại sao không nói chuyện với anh.”

Edric suy ngẫm một lúc, mới chần chừ mở miệng:

“Cha bảo anh rất khó tính, em lại ăn nói vụng về, nên em sợ…”

Hai bàn tay cậu cứ mân mê vạt áo.

Anh thoáng chưng hửng vài giây, rồi mím nhẹ môi cười:

“Sợ làm anh ghét em?”

Edric lại gật đầu.

“Thật ngốc!”– Anh xé tay áo ren lau vết máu cho cậu rồi choàng tay bế cậu lên.

“A!” – Edric hơi ngạc nhiên, bờ môi nhỏ mở ra một cách vô thức.

“Anh sẽ không ghét em.”

“Ngay cả khi em lỡ lời chọc giận anh?”

“Ừ”

“Vậy sau này em có thểđi chơi cùng với anh không?”

“Dĩ nhiên.”

“Em có được sang phòng anh không?”

“Được.”


“Em sẽ mang thật nhiều đồ chơi và chúng ta cùng chơi nhé.”

Anh bật cười:

“Tùy em.”

Năm tháng trôi qua nhanh, khi Edric được mười bốn tuổi, cũng là lúc anh cảm thấy mối quan hệ giữa họ dần dần nảy sinh vấn đề. Đầu óc của Edric quá ngây thơ, luôn nhắc về Allen mỗi khi có mặt anh, thậm chíđể anh phát hiện cậu và Allen thường xuyên tắm chung. Lúc anh nổi giận lớn tiếng với cậu, cậu đã bỏ chạy về phòng khóc sướt mướt. Mấy ngày sau đó cũng nhất quyết không chịu bước ra làm dì Fiona lo lắng vô cùng. Bất đắc dĩ, anh phải sang phòng cậu năn nỉ.

“Edric, mở cửa cho anh!”

Edric không lên tiếng và cánh cửa phòng vẫn đóng im lìm.

“Nếu em không mở, suốt đời này cũng đừng mở nữa.”– Anh giở giọng uy hiếp.

Edric tiếp tục lặng yên, nhưng cậu đã chịu hạ mình bước ra mở.

“Em giận dỗi xong chưa?”– Anh nổi cáu bước vào trong.

“Em không giận dỗi gì hết. Chiều nay em sẽ theo anh Allen về miền Tây chơi. Anh không gặp mặt em nữa đâu.”

Ralph hít một hơi thật sâu, ngoảnh đầu lại nhìn cánh cửa đang mở. Hai cánh cửa lập tức khép chặt vào nhau, chốt khóa cũng tựđộng xoay chuyển.

“Tại sao lại khóa cửa?” – Edric định bước ra mở liền bị anh nắm chặt lấy cổ tay quẳng lên giường.

Đôi bàn tay của anh như gọng kiềm khóa chặt Edric vào chính giữa. Mắt anh long lên một màu đỏ rực.

“Allen! Allen! Lúc nào trong mắt em cũng chỉ có nó, ngay cả trong lời nói của em cũng chỉ toàn nhắc đến nó? Anh là ai? Anh là cái quái gì hả?”

“Bởi vì anh ấy tốt hơn anh. Anh ấy không nổi giận vô cớ với em?”– Edric ngang ngạnh đáp lại.

“Anh nổi giận vô cớà? Sao em không chịu kiểm điểm lại hành vi của mình đấy? Em còn dám nói anh nổi giận vô cớ? Không lẽđợi em lên giường với Allen thì anh mới có quyền nổi giận?”

Ralph cúi thấp xuống người Edric, lửa giận trong anh đang sôi sùng sục.

“Anh nói bậy bạ gìđấy? Thả em ra, em không muốn nói chuyện với anh nữa.”– Edric dùng tay đẩy dạt Ralph ra, nhưng anh nhanh chóng nắm tóc cậu kéo giật lại vào giường.

“Anh sẽ không nhường em cho Allen đâu. Em đừng mơđi gặp được nó.”

Ralph dùng một tay đè vai Edric xuống, một tay xé toang hàng nút áo của cậu và hôn lấy hôn để khắp vùng cổ trắng ngần. Edric cố hết sức chống cự lại Ralph, chỉ không dám thét to. Cậu sợ nếu để cha mẹ biết được hành vi của anh, họ sẽ la mắng anh.

“Buông ra đi, buông em ra.”

Ralph chẳng để lọt những lời nói của Edric vào tai. Anh chỉ muốn cậu tức thời thuộc về mình nên sự dịch chuyển của đầu lưỡi vừa thô bạo vừa dứt khoát.

Edric chưa từng nếm trải qua cảm giác nhột nhạt này, trong lòng thấy sợ hãi khó tả. Những khi tắm chung với Allen, dù rằng anh vẫn hay giúp cậu chà lưng và còn đùa giỡn da thịt với nhau, nhưng lại không nóng bằng đầu lưỡi ngọ nguậy liên tục của Ralph.

“Buông em ra, nếu không em sẽ thét lên!”– Edric hoảng sợ vì bàn tay của anh ngày càng trượt nhanh xuống nơi nhạy cảm nhất của cậu. Hai đầu nhũ bé con đã bị nước bọt anh tẩm ướt. Vải vóc trên cơ thể cậu đang rơi ra từng mảnh một. Phải chăng anh sắp cưỡng bức cậu?

“Cứ la lên nếu em thích. Anh muốn để cho tất cả mọi người ởđây biết rằng em thuộc về anh. Anh không thích nhìn thấy bàn tay dơ bẩn của bất cứ ai chạm vào em.”

“Đừng, anh buông em ra đi.”– Nước mắt Edric bắt đầu nhỏ giọt xuống. –“Em rất khó chịu. Buông em ra!”

Anh nhìn thấy hai hàng mi đẫm lệ của Edric thì thoáng chạnh lòng. Anh dừng tay nửa chừng, nhưng vẫn không rời khỏi thếáp đảo trên người cậu.

“Em còn dám nói anh nổi giận vô cớ nữa không? Khi anh nhìn thấy em và Allen thân mật, anh khó chịu gấp nghìn lần em bây giờ.”

Edric thút thít quay đầu vào trong:

“Anh…đang ghen…phải không?”


Câu hỏi của Edric làm anh hơi giật mình. Anh chưa từng nghĩđến vấn đề này, không lẽ anh thực sựđang ghen?

“Anh không biết!”– Anh đáp cộc cằn.

“Nhưng trong buổi dạ tiệc lần trước…hic…khi anh quấn quýt bên cạnh những người khác…em đã ghen.”– Edric vò chặt hai tay đặt ngang ngực. –“Em đã ghen đấy, anh có biết không?”

Rồi cậu vùi mặt vào trong gối, tránh nhìn thấy biểu cảm nơi anh:

“Tại sao anh bắt em chỉđược thân thiết với mỗi mình anh, lại tùy tiện đi thân thiết với người khác ngoài em? Anh không thấy như vậy quá bất công hay sao? “

“Anh…anh không có thân thiết với họ, chỉ tại em tưởng tượng mà thôi.” – Anh chối cãi.

“Anh không thân thiết nhưng anh đã hôn một cô gái trong bọn. Em nhìn thấy hết. Sao anh cứ luôn nói dối? Anh thậm chí không thể thành thật dù một lần. Em ghét anh! Em ghét anh lắm!”– Nước mắt của Edric càng tuôn nhanh hơn.

“Đừng khóc, Edric. Anh xin lỗi.”– Ralph đưa tay vuốt ve mái tóc cậu. Lẽ ra anh mới là người nên chất vấn, nay lại bị cậu chất vấn ngược, mà còn phải hạ giọng mềm mỏng. –“Thật tình thì anh…anh…”

Ralph chưa kịp nói hết những điều còn ấp úng, Edric đã bất ngờ xoay người qua ôm chầm lấy anh:

“Em yêu anh! Em cần anh! Em chỉ muốn chúng ta mãi mãi ở cạnh nhau vì em không thể nào sống thiếu anh. Từ ngày đầu tiên em gặp anh thì em đã biết rõđiều đó. Em giận dỗi là bởi em quá yêu anh. Em bướng bỉnh là bởi em muốn được anh quan tâm nhiều hơn. Tại sao anh không chịu hiểu? Tại sao anh toàn nổi giận với em?”

Anh cúi người lau đi những vệt nước mắt trên má cậu. Lẽ nào anh không hiểu tình cảm mà cậu dành cho anh, chỉ vì quan hệ giữa cậu và Allen quá thân thiết, thời gian cậu và anh ở bên nhau lại chưa lâu, sự nghi ngờ vốn làđiều khó tránh.

Ralph nâng cằm Edric lên và hôn khẽ trên đôi môi ướt mọng rồi nói:

“Anh cũng yêu em, nên anh tuyệt đối không cho phép em thân mật với Allen nữa. Dù em có biện giải thế nào, bảo là anh em hay quan hệ nào khác bắt buộc, em cũng phải tránh xa Allen ra.”

“Không được. Anh Allen chỉ xem em như một người anh trai thôi. Anh ấy còn hứa sẽ biến nơi chúng ta đang ở trở thành một tòa lâu đài, để em luôn được nhìn thấy vườn hồng do mẹ trồng và lưu giữ những kỷ niệm ởđây. Anh ấy tốt với em như thế, sao em có thể tránh mặt anh ấy chứ?”

Ralph nghiến răng:

“Nếu Allen quan trọng với em hơn anh, anh sẽ trở về nhà của mẹ mình.”

“Đừng, anh ơi!”–Ánh mắt Edric ngước lên nhìn Ralph một cách tha thiết.

“Một câu thôi, em có làm hay không?” – Ralph dứt khoát.

“Em….em không thể…”

“Đã vậy thì không còn gìđể nói.”

Ralph đứng bật dậy, dứt tay khỏi Edric và phủi vạt áo đi thẳng một mạch, bỏ mặc sau lưng những tiếng gọi thống thiết của người em trai tội nghiệp:

“Anh!!!! Anh ơi….”

Gần hai năm sau đó, dù Edric ngày nào cũng chờđợi, nhưng anh đã không hề quay lại. Mỗi lần lẻ bước ra vườn hồng, nỗi nhớ anh lại dâng lên chơi vơi trong tim cậu. Cuối cùng, cậu quyết định đi tìm anh. Cậu không chắc mình sẽ thuyết phục được anh, chỉ mong thoáng giây gặp gỡ làm nguôi bớt phần nào nỗi nhớ.

Trong đêm Edric đến, một sự thật hãi hùng đãđập vào mắt cậu. Cậu chứng kiến toàn cảnh anh hút máu mẹ ruột của mình cho tới chết.

“Anh…anh….” – Edric đứng tựa vào bục cửa, thảng thốt không nói nên lời.

Anh nhìn cậu giây lát, đôi mắt tựa hồ thất vọng, pha lẫn chút đau thương quằn quại rồi buông tay cho thể xác mẹ ruột tan rã theo cát bụi. Cặp răng nanh của anh chẳng buồn thu lại, máu nhỏ giọt từđó kéo thành vệt trên mặt sàn.

“Thấy hết rồi sao?” – Anh chậm rãi tiến về phía cậu.

Edric nuốt nước bọt vào trong vòm họng. Cậu rất muốn bỏ chạy. Cậu rất sợ. Tuy nhiên, đôi chân cậu đã không làm thế. Trái tim mách bảo rằng anh nhất định không tổn hại cậu. Dù cho có, cậu cũng tình nguyện chết dưới tay anh, bởi vì anh đã từng cứu cậu, đã từng đem lại cho cậu những ngày tháng ngập tràn tiếng cười và tình thương. Chút khoảnh khắc ở bên anh vốn không sao so sánh được cùng chuỗi ngày đằng đẵng cậu ở bên cạnh Allen. Dẫu là vậy, cậu hạnh phúc với chút khoảnh khắc nhỏ nhoi đó. Chỉ cần được ở cạnh người mình thật lòng yêu thương, một giây cũng sánh ngang trăm vạn năm trôi qua.

“Phải!”– Edric nhìn sâu vào mắt anh trả lời.

“Sao không chạy? Em không sợ anh sẽ giết em sao?”– Anh dùng tay chắn ngang cạnh cửa. Hai chiếc nanh đỏ ngầu dí sát vào mặt Edric.


“Em sợ, nhưng em sẽ không chạy.”– Edric nắm lấy bàn tay trái đẫm máu của anh. Những móng vuốt đen ngòm bỗng run rẩy trước hơi ấm cậu truyền sang. –“Anh khẳng định có lý do mới làm vậy.”

Ralph bần thần một lúc rồi thu cặp răng nanh ngắn vào. Anh đưa bàn tay còn lại quệt ngang vết máu trên môi:

“Ả muốn chạm vào anh. Thật kinh tởm. Anh tự hỏi mình chẳng làm gì sai cả? Anh bảo vệ cho bản thân là việc làm chính đáng.”

Anh giựt mạnh tay ra khỏi Edric:

“Nếu em thấy gớm ghiếc thì có thểđi. Anh sẽ không trách ngay cả khi em học lại cho cha biết.”

“Không!” – Edric thét lên rồi ôm chầm Ralph từ phía sau lưng –“Em đến đây làđể gặp anh. Em muốn nói cho anh biết em đã sống khổ sở thế nào trong suốt hai năm anh bỏđi. Là em sai! Em biết lỗi rồi. Anh hãy quay về cóđược không? Những chuyện hôm nay em sẽ xem như chưa thấy gì. Em xin thề!”

“Em đã đến trễ hơn anh nghĩ, xem ra địa vị của anh trong lòng em cũng chẳng quan trọng mấy. Vài năm nữa thì em sẽ quên anh thôi. Đi vềđi.”

“Em không về! Em không về! Em rất nhớ anh. Em trì hoãn đến giờ chỉ vì sợ anh sẽ xua đuổi em, sợ anh chán ghét nhìn thấy mặt em. Tha thứ cho em một lần đi. Em không thể mất anh đâu!”– Edric khóc trên vai áo của Ralph. Tiếng khóc của cậu khiến trái tim anh đập thoi thóp. Mọi thứ như nổ tung trong đầu anh. Anh những tưởng có thể quên bẵng cậu trong suốt thời gian qua, giờ mới hay anh chưa một ngày làm được điều đó.

“Cho anh một câu trả lời. Anh hay Allen…”– Anh xoay người về phía cậu, những móng tay bén ngót vuốt ve quanh bầu má tròn trĩnh. –“…người quan trọng nhất trong tim em?”

“Anh Allen chỉ là anh trai của em mà thôi, nhưng anh thì không. Ngay lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, em đã không thể xem anh là anh trai. Người duy nhất hiện hữu ởđáy tim em…chỉ có anh và mãi mãi là anh trong suốt cuộc đời này.”– Edric hôn lên bàn tay thấm máu của anh. Nước mắt cậu đã rửa sạch những giọt nhơ bẩn vương trên đấy.

Anh ghì sát đầu của Edric vào lòng mình. Nụ cười trong nháy mắt làm tỏa sáng khuôn mặt anh.

“Em yêu anh, yêu rất nhiều! Chúng ta có thể nào luôn ở bên cạnh nhau?”

“Chắc chắn chúng ta sẽ luôn ở cạnh nhau. Ngay cả khi mai này em đổi ý, em cũng không được phép rời khỏi anh.”

“Em tin anh!”

Ralph bừng tỉnh ra khỏi dòng kýức, lặng lẽ nhìn hoàng hôn phủ bóng trên vườn hồng và mỉm cười:

“Chúng ta sẽ luôn luôn ở bên nhau. Anh sẽ cho em một cuộc sống hạnh phúc và mọi điều em ước muốn.”

——

Bóng tối phủ mờ khắp mọi thứ. Edric chưa từng nghĩ qua việc sống thiếu ánh sáng lại nặng nềđến thế. Bất kể cậu ngủ hay thức, vạn vật trước mắt đều chìm trong một màu âm u. Cậu nhớ về ngày tháng trước đây. Nỗi nhớấy chan chứa cùng những người thân cậu đãđánh mất. Một ông chú vui vẻ luôn cầm tẩu thuốc trên tay. Một cô em gái hồn nhiên thường vuốt mái tóc dài. Một con quạ quen thói lải nhải suốt ngày. Một người bạn vui buồn không lộ ra nét mặt. Tất cả họđã vì cậu mà chết.

Cậu không hận Fowk đã hủy đôi mắt mình, cậu chỉ hận Fowk nỡ giết hại những người cậu yêu thương. Tại sao phải trả thù cậu bằng cách đó? Tại sao Fowk không nhớ lại ngày tháng thơấu giữa hai người?

Thình lình, từ bên ngoài cửa sổ có tiếng gió mạnh làm lật tung tấm màn cửa. Trong không khí mang theo chút hơi lạnh và một mùi hương kỳ lạ khiến các giác quan của Edric đánh mất ý thức. Cậu mơ mơ hồ hồ nghe thấy tiếng xích sắt đứt ra. Một ai đóđã bế cậu lên và những việc xảy ra tiếp theo thì cậu không biết gì nữa.

Khi Edric tỉnh lại, mùi hương đó vẫn còn luẩn quẩn bên mũi cậu. Cậu nhổm người khỏi chiếc giường và hoang mang sờ soạng khắp nơi.

“Đừng sợ Edric, là ta đây.” – Raven vội chạy lại nắm lấy tay Edric để cậu bớt căng thẳng.

“Cậu???”– Edric ngỡ ngàng. –“Không phải cậu đã chết hay sao?”

“Ta chưa chết, cùng lắm chỉ diễn một màn kịch để mọi người nghĩ rằng ta đã chết.”

“Tại sao cậu phải làm vậy? Và…trên xác cậu còn có một thứ bột kim tuyến…”– Edric thắc mắc ngay.

“Ta muốn được yên ổn sống hết nửa đời còn lại. Dù gì ta đã không còn phép thuật nữa. Nếu cứở lại đây, cũng có ngày bị người khác giết. Về thứ bột cháu nói…”– Raven suy nghĩ một lúc rồi tiếp. –“Chắc nó bị rơi ra từ lớp vải ngoài túi thơm của ta.”

“Cậu…”– Edric nắm chặt tay Raven. –“Sao phép thuật của cậu lại mất đi?”

Anh vỗ vỗ mấy cái lên tay cậu:

“Không phải là mất đi, chỉ là truyền sang cho một người khác. Chính là cháu đấy.”

“Là cháu?” – Cậu nhướn mày kinh ngạc.


“Phải. Lúc đó cháu còn rất nhỏ, Kelsey lại không suy nghĩ truyền máu của nó sang cho cháu. Hai dòng máu vampire và hunter trong người cháu xung đột lẫn nhau, cộng thêm việc cha cháu lại rút đi một đốt xương sống trên người cháu khiến thể chất của cháu suy yếu cùng cực. May là ta vẫn luôn theo sát cháu nên mới tình cờ phát hiện cháu tắt thở. Ta không muốn cháu chết, nhưng nếu nhỏ máu của ta cho cháu uống, cháu sẽ khó sống tiếp trong gia tộc Hayes. Ta đành phải truyền phép thuật giúp cháu giữ lại tính mạng. Nhằm tránh cha cháu phát hiện, ta đã phong ấn lượng phép thuật đó. Chẳng ngờ nhiều năm sau, dấu phong ấn vô tình hiện ra. Không còn cách nào khác, ta nói dối với cháu rằng đó là bùa của ta. Khi nào cháu gặp nguy hiểm thì hãy sử dụng nó. Thực chất, nếu cháu giải phá nó, ta tin cháu sẽ vượt qua được nguy hiểm.”

“Cha cháu…tại sao phải…”– Edric vẫn chưa thể chấp nhận hết sự thật nên câu hỏi chẳng biết phải bắt đầu từđâu.

Raven mỉm cười hiểu ý:

“Ông ta sợ cháu sẽ phản lại tộc hunter. Cháu cũng nên thông cảm, ông ta không muốn cháu đi sai đường.”

Cậu cúi đầu trầm ngâm:

“Cháu hiểu, chỉ e bây giờ cháu cũng không hềđi đúng đường.”

“Tình yêu không thể phân biệt đúng sai. Ta biết những việc Fowk đã gây ra, nhưng nó cũng chỉ vì một chữ yêu mà hóa hận, như cháu từng vì một chữ yêu cứu sống Kelsey mặc kệ Kelsey cóđộc ác ra sao. Còn ta vì một chữ yêu bất chấp người xưa đã không còn, vẫn kiên trì lo lắng cho đứa con trai duy nhất của côấy.”

“Cháu không hiểu lắm.”– Edric nhíu lại cặp chân mày thanh mảnh.