Biên Niên Sử Nam Thiên Quốc

Chương 41: Thiết Lập Quân Quyền, Bắc Quốc Tận Diệt

Xương Khê thành.

Đội quân của Kim Nam đông như kiến, vây chặt cái thành trì này hiện đã hai hôm, trước mắt vẫn là chưa có tiến triển gì.

Sau khi chiếm được Vân Nam thành thì Kim Nam đã trưng dụng được sáu vạn binh, sáu vạn binh này hắn đã dùng cho việc công phá Quan Ải, hắn lợi dụng đội binh này giả vờ vào tiếp viện cho Quan Ải khiến cho những cái tướng sĩ Quan Ải kia mắc mưu, hắn lập tức đã chiếm được ải này.

Nhưng kế sách này dù sao hắn cũng đã dùng một lần rồi, hiện không thể dùng cái kế cũ ấy được nữa. Xương Khê trữ tồn khoảng bốn vạn lính, nếu Kim Nam cứ dùng lực công phá ắt có thể lấy được, thế nhưng hắn lại không muốn làm như vậy. Hắn không muốn bất cứ một binh một tốt nào của Nam Thiên Quốc phải hy sinh vô ích, trước mắt hắn đã có dự tính là tạm thời cử binh cô lập cái thành trì này, còn mình hắn sẽ đem theo Quân Đoàn Đen xâm nhập theo một lối mòn nhỏ để đánh úp Xương Khê, qua được Xương Khê là sẽ đến Thượng Dung, chiếm được Thượng Dung là hắn có thể thong thả mà đi tìm cái Vô Cực Tông kia được rồi.

Tướng thủ thành Xương Khê Từ Hứa cũng là một kẻ có mưu kế, hiện lương thảo trong thành Xương Khê không còn nhiều, chỉ độ một hai ngày. Từ Hứa liền ra lệnh đang đêm tập kích Nam Thiên Quốc cướp lấy lương thảo. Kim Nam vì chủ quan không phòng bị nên đã bị thua mất một lần này, khiến cho cái Xương Khê thành kia thủ dai hơn mấy hôm.

Ngay tối hôm đó, Quân Đoàn Đen và hắn đích thân vòng qua mạn núi, những cái lối đường mòn này bấp bênh trơn trượt, nhưng cũng may những binh sĩ Quân Đoàn Đen đều là cao thủ nên cũng không mấy khó khăn để vượt qua những con đường đó.

Nửa đêm, bọn họ đã đột nhập được vào Xương Khê thành, những cái binh sĩ của Xương Khê thành chỉ tập trung phòng thủ mạn Bắc và mạn Tây thành trì này, còn sườn núi đa phần canh phòng rất lỏng lẻo, bởi căn bản truyện vượt qua những cái sườn núi kia để đánh úp là không có khả năng, ngay cả những người đi núi lão luyện nhất cũng còn phải táng mạng, quân binh Nam Thiên Quốc sao có thể vượt qua.

Nhưng bọn chúng vẫn là không biết, Kim Nam còn có một cái goi là Quân Đoàn Đen. Quân Đoàn Đen kia sau khi đột nhập được vào Xương Khê, nhanh chóng hạ sát đám binh sĩ canh phòng kia, tiến đến phủ đại tướng Xương Khê thành Từ Hứa.

Từ Hứa lúc này đang xem binh thư, bỗng chốc thấy một đám người đông đảo lao vào, những người này đều là mặt mũi bịt kín. Một tên công tử nho nhã, dáng vẻ cao nhưng rất vừa, không quá gầy cũng không quá béo, có thể nói là hình thái chuẩn của một cái nam tử anh tuấn bước vào cười nói.

“Từ Hứa đại tướng quả thật đã quá vất vả rồi, Xương Khê này từ nay hãy cứ để Nam Thiên Quốc tiếp quản, ha ha..”

“Các ngươi… các ngươi là quân binh Nam Thiên Quốc, không.. không thể nào.. làm sao các ngươi có thể vào được đây”.

Từ Hứa kia thấy đám người này lao vào đây thì đã biết Xương Khê thành coi như xong rồi, thân mình hắn gục xuống hoảng hốt sợ hãi. Cái đám người này không phải là người nữa rồi, Xương Khê thành phòng bị nghiêm ngặt như vậy mà bọn chúng vẫn có thể vô thanh vô tức chiếm được. Từ Hứa mới đầu còn tự mãn về tài binh pháp của mình, một lần cướp lương thảo của Kim Nam thành công nên sớm đã không coi Kim Nam hắn ra gì, nào ngờ bây giờ mình lại bị người ta bắt một cách dễ dàng như vậy. Từ Hứa tự lắc đầu lẩm bẩm

“Chuyện này.. không có khả năng.. trừ phi các ngươi là thần tiên, hay ít nhất cũng phải là toàn bộ cao thủ nội khí..”.

“Ha ha, Từ Hứa tướng quân, ngài thật sáng suốt, đúng như vậy, toàn bộ cái binh đoàn đột kích lần này của bọn ta đều là cao thủ nội khí..”

Từ Hứa bỗng chốc nhăn mặt cười “Các ngươi lừa ai chứ, thế gian có cái đại quốc nào nhiều cao thủ nội khí đến vậy sao, các ngươi tưởng cao thủ nội khí là lá cây ngoài vườn à, mà lại có thể tùy tiện nhặt được, ha ha.. muốn lừa bổn tướng thì cũng không nên lấy một cái chuyện lố bịch như vậy ra bịp ta chứ”.

Kim Nam ngây người, không ngờ hắn nói sự thật mà tên này không có tin, chẳng lẽ hắn phải nói dối thì cái tên này mới tin hay sao.


Từ Hứa lại tiếp tục nói “Cũng không có dài dòng với các ngươi nữa, ta biết sớm muộn Xương Khê cũng thất thủ, chỉ không ngờ là nó lại diễn ra nhanh đến như vậy, các ngươi muốn lấy mạng bổn tướng thì nhanh ra tay đi, đừng có dài dòng lôi thôi nữa”.

Kim Nam gật gật đầu, tên Từ Hứa này cũng thật có khí phách, nếu có thể thu nhận được tên này Kim Nam tuyệt đối sẽ không ngần ngại, thế nhưng nghe ngữ khí của hắn ta thì chắc chắn chuyện đó sẽ không xảy ra, Kim Nam khẽ vung tay thành toàn cho cái Từ Hứa kia, một đường kiếm lấy mạng hắn không chút đau đớn.

Xương Khê trong vài khắc thời gian đã bị quân đoàn Nam Thiên Quốc công phá, bốn vạn binh tử chiến gần hết cũng gây cho Kim Nam một cái thiệt hại không nhỏ, quân binh Nam Thiên Quốc cũng chết gần đến hai nghìn, có thể nói đây là trận chiến đầu tiên mà tân quân Nam Thiên Quốc phải thiệt hại nhiều như vậy.

Tân quân Nam Thiên Quốc cũng là mới trải qua các đợt thao luyện, nhưng cũng đã đạt đến trình độ như những binh sĩ bình thường, chưa thể đạt đến binh sĩ tinh nhuệ như thời An Dương Vương được, vì vậy dù nắm thuận lợi trong tay vẫn bị thiệt hại mất hai nghìn người kia.

Kim Nam cho công thành nhưng cũng không dừng việc huấn luyện các binh sĩ này chút nào, công chiếm mỗi thành trì hắn đều cho binh sĩ tự động vượt thành bằng cách leo thành trì chứ không phải đi qua cổng chính, làm như vậy các cái binh sĩ vẫn như công chiếm thành thật sự chứ không phải đơn thuần thao luyện, vì thế cho nên trải qua nhiều trận đánh, quân binh Nam Thiên Quốc kinh nghiệm thực chiến đã tăng lên nhiều.

Kim Nam dám khẳng định khi quân đội Nam Thiên Quốc đánh chiếm xong Kỳ Dương, quân binh Nam Thiên Quốc chắc chắn sẽ đạt tới một cái trình độ lão luyện hơn, tuy không bằng binh sĩ thời kì An Dương Vương nhưng chí ít cũng phải gần bằng.

…..

Tần Hoài Công dời Phàn Dương đã được ba ngày, quân đội Đế Quốc Nhật Minh nhận được cái tin tức này ngày càng gấp rút hơn tiến công thành Từ Châu, bởi vì họ sẽ không còn phải lo lắng lực lượng Bắc Quốc nữa, mấy hôm trước Thiên Hoàng còn đang như ngồi trên đống lửa, công kích Bắc Quốc lần này ông ta chẳng khác nào như đánh cược, nếu Nam Thiên Quốc kia còn chần chừ vài hôm, có lẽ Đế Quốc Nhật Minh sẽ phải thua to rồi. Cũng may là cái Triệu thống lĩnh kia không có lừa ông ta, bằng không cho dù thua Bắc Quốc kia nhưng vẫn giữ được mạng thì ông ta cũng sẽ vẫn bị các cái lãnh chúa kia xâu xé đến chết.

Thành chủ Từ Châu là Tư Kỳ, mấy hôm trước nghe tin Tần Hoài Công đem binh đến ứng cứu Giang Nam, ông ta liền buông bỏ phòng bị canh phòng lỏng lẻo, giải tán dân binh, quân đội lại cử về các trấn. Đùng một cái Tần Hoài Công rút binh về Kỳ Dương khiến ông ta trở tay không kịp, bị quân đội Đế Quốc Nhật Minh đem binh đến, nội chỉ trong một buổi chiều thành Từ Châu đã thất thủ, Tư Kỳ liền tự sát. Đế Quốc Nhật Minh từ đó vươn dài cánh tay củng cố vị thế vùng Đông Bắc Bắc Quốc, cát cứ lực lượng tại đây, rèn đúc binh khí, chế tạo quân bị, trưng binh gia tăng lực lượng.

Nhan Hãn sau khi thống lĩnh tám mươi vạn đại binh của Bắc Quốc tiến đến Giang Nam thì nghe tin quân đội Đế Quốc Nhật Minh đã đánh hạ Từ Châu, liền lập tức cử tín sứ sang doanh trại quân Đế Quốc Nhật Minh tỏ ý giao hảo, trên thực tế là để thăm dò các cái lãnh chúa kia.

“Tín sứ Nhan Húy đến”. Một cái võ sĩ canh giữ chủ trướng hét lớn, Thiên Hoàng đang bàn binh tình chính sự với các lãnh chúa kia lập tức dừng lại, ông ta quay đầu lại nhìn cái tín sứ kia đánh giá một chút, một lúc lâu sau mới cất giọng “Ngươi đến đây là có việc gì”.

“Thiên Hoàng bệ hạ, lần trước chắc hẳn ngài đã hiểu nhầm ý của đại quốc ta rồi, cái tên Tề Mẫn kia là làm láo, Tần Đế không hề có ý muốn thúc ép ngài chút nào, thôi thì nể tình giao hảo giữa hai quốc gia, xin ngài rút binh về cho, từ nay về sau Đế Quốc Nhật Minh tuyệt đối sẽ không phải triều cống Bắc Quốc ta nữa, hơn nữa chúng ta còn nguyện cắt thêm ba quận Đông Bắc để tỏ lòng hảo ý”.

“Hừ, ba quận, các ngươi tưởng chúng ta là ăn mày hay sao, các ngươi trước nay luôn nhục mạ Đế Quốc Nhật Minh ta, bây giờ lâm vào thế cùng định vứt vài thứ đồ vứt đi rồi mong ta bỏ qua hay sao, cút…” Thiên Hoàng quát lớn phẫn nộ.

Cái tín sứ Nhan Hãn kia vẫn bình tĩnh nói thậm chí còn có một chút đe dọa “Thiên Hoàng, ngài đừng tưởng đánh thắng được vài trận là lên mặt, BẮc Quốc ta dù sao cũng là thượng triều, binh đông trăm vạn, ngài chỉ có sáu mươi vạn binh mà cũng muốn hống hách hay sao, là chúng ta có chút nể mặt mới nói như vậy để giữ tình hòa hảo, bằng không một thành trì ư, ta e rằng ngài cũng không có đâu”.

Thiên Hoàng lông mi giật giật, khóe mắt đỏ rực trực trào ra nói lớn “Ngươi định bịp ai cơ chứ, Tần Hoài Công không phải đã sớm rút đại quân về rồi sao, Giang Nam bây giờ còn binh để đánh Đế Quốc Nhật Minh ta hay không mà ngươi lại to mồm đến như vậy”.

Tín sứ Nhan Húy kia vẫn bình tĩnh, nét mặt hiện ra một chút cười nhạt coi thường nói “Ngài nói đúng, Tần Đế quả thật đã rút binh về Kỳ Dương, thế nhưng ngài lại không ngờ rằng ngài ấy vẫn còn để lại tám mươi vạn đại binh trấn giữ Giang Nam, ha ha, ngài nói xem, đại cục đã định, ngài định làm thế nào đây mà lại không rút binh..”.


“Ha ha, ngươi tưởng ta ngu chắc, ngươi tưởng ta không biết rằng cái Tần Hoài Công kia không để lại tám mươi vạn binh ư, hừ, nếu đông hơn cái số đó thì ta còn có chút e ngại, với ta tám mươi vạn binh đó chỉ như một lũ ô hợp, toàn là lũ trẻ con chưa đủ tuổi cầm binh khí, ta chỉ cần mười vạn là có thể diệt sát toàn bộ sạch sẽ, ngươi định dọa ai chứ hả”.

“Ngươi..” Thiên Hoàng nói như vậy khiến tín sứ Nhan Húy kia liền xanh mặt không biết nói gì, liền tức giận chắp tay không nói lời nào mà quay mình lập tức rời khỏi, các cái lãnh chúa kia nhìn thấy vậy chính là ngơ ngác một hồi lát sau tất cả đều cười lớn hô vang nịnh nọt Thiên Hoàng “Thiên Hoàng bệ hạ, thật uy nghiêm, nói vài câu đã khiến họ Nhan kia sợ xanh mặt chạy trốn rồi”. Thiên Hoàng đắc ý cười, lại tiếp tục chỉ tay vào bản đồ bàn bạc với các lãnh chúa kia.

Nhan Húy sau khi rời khỏi trong lòng vẫn còn hậm hực, nhưng chuyện chính hắn đến đây chính là để thăm dò các cái lãnh chúa kia cũng đã làm được, việc chính là để biết mặt các lãnh chúa kia, còn sau này hắn sẽ chờ thời cơ mà đút lót hối lộ, Nhan Húy lệnh cho thuộc hạ canh chờ ở ngoài doanh trại quân binh Đế Quốc Nhật Minh, hễ cứ thấy cái lãnh chúa nào thì phải lập tức báo cho hắn.

Không phải đợi lâu, chỉ sau bốn khắc nghị sự đã tan, các cái lãnh chúa kia liền bước ra khỏi đại trướng Thiên Hoàng, rời doanh trại chính trở về các doanh trại phụ cận.

“Đại nhân, người thấp lùn to béo kia là lãnh chúa Nô Hỗ, lãnh chúa của vùng Bán Biên, vùng đất này giáp với mặt biển phía Đông của Đế Quốc Nhật Minh, không giáp với Bắc Quốc ta, nếu lần này Đế Quốc NHật Minh thắng lợi Đông Bắc ông ta sẽ là người được lợi ích ít nhất, Bán Biên là một vùng rộng của Đế Quốc Nhật Minh, lãnh chúa này nghe nói có sô binh trong quân đội Đế Quốc Nhật Minh lên tới bảy vạn, chỉ sau mỗi Thiên Hoàng kia, thuyết phục ông ta có lẽ hợp lý nhất, kẻ này nghe nói chỉ hám sắc không hám tiền”.

Nhan Húy nghe thấy vậy liền gật đầu nói “Mau đem Mỹ Cơ đến đây, ta phải mua chuộc được cái lãnh chúa này trước tiên”.

“Đại nhân, Mỹ Cơ là thiếu nữ tuyệt phẩm, ngài mãi mới tìm được để dâng lên cho Tần Đế, chẳng nhẽ lại hiến cho cái con dê cụ này sao”.

“Nói nhiều, nếu Bắc Quốc mà thua thì hiến cho cái Tần Đế kia còn cái tác dụng gì cơ chứ, hơn nữa nếu lần này mà thành công, ta lập được đại công thì còn hơn cái công hiến tặng cái mỹ nữ kia nhiều lắm”.

“Dạ đại nhân, tiểu nhân sẽ đem Mỹ Cơ đến ngay”. Cái lính tốt kia lập tức lui đi, Nhan Húy ánh mắt vẫn là đang bám sát cái lãnh chúa Nô Hỗ kia không dời chút nào, một lát sau tên lính tốt kia đã đem một thiếu nữ đến. Thiếu nữ này xinh đẹp tuyệt trần, làn da trắng nõn nà, mũi cao mày ngài thân hình thon thả, đặc biệt đôi núi đôi của nàng nhô cao một cách rất tự nhiên, tuyệt đối là vưu vật thế gian.

Nhan Húy thấy cái mỹ nữ kia đã đến liền tức tốc phi ngựa chặn đường cái lãnh chúa Nô Hỗ kia nói “Nô Hỗ lãnh chúa, ngài chờ đã…”.

“Í, ngươi là có chuyện gì, ngươi không phải là tín sứ Bắc Quốc sao”. Nô Hỗ ánh mắt nheo híp lại, cái thân hình béo tròn của hắn khiên cho hắn khi nãy thắng ngựa lại gấp có chút không vững, lúc này vẫn đang điều chỉnh bộ dạng chênh vênh lắc lư trên ngựa của mình, mấy cái võ sĩ phía sau Nô Hỗ thấy Nhan Húy đến liền tức tốc rút kiếm ra chĩa về phía Nhan Húy, Nô Hỗ thấy vậy liền phất phất tay ý ảo họ hạ kiếm xuống.

“Nô Hỗ đại nhân, ta lần này có chuyện cơ mật, nhưng trước tiên có bảo vật dâng lên ngài trước đã” Nói rồi Nhan Húy vẫy vẫy tay, mấy tên lính tốt phía sau liền khiêng lên một chiếc kiệu hoa lệ, Nhan Húy ra hiệu cho Nô Hỗ kia vén tấm màn vải nhìn vào trong.

Nô Hỗ thấy kiệu kia sớm đã đoán biết được phần nào, bản thân sớm đã máu gái, hắn liền thọc đầu vào sau màn vải luôn chứ không thèm vén. Phía sau đúng là Mỹ Cơ, nàng thân thể tuyệt mỹ, trong kiệu có chút hương thơm xao động khiến Nô Hỗ kia phấn trấn, không những vậy, Mỹ Cơ còn khẽ kéo vạt áo xuống để hở ra đôi gò bồng khiêu gợi trắng mơn mởn, Nô Hỗ điên đảo không chịu nổi, nước miếng đã trực trào ra, chỉ hận không thể lập tức lao vào kiệu này mây mưa một trận.

Nhan Húy thấy vậy biết mình đã thành công liền đắc ý nói “Nô Hỗ lãnh chúa không biết có thể cho tại hạ chút nhờ cậy hay không, mỹ nữ này sẽ thuộc về ngài”.

Nô Hỗ bây giờ nào nghĩ được nhiều, ánh mắt trở lên ngây dại thất thần, gật gật đầu nuốt nước bọt ừng ực “Ngươi, mau nói..”

“Là như vậy, ngài chỉ cần làm theo cái kế hoạch như này….” Nhan Húy kia liền bày ra một cái kế sách cho Nô Hỗ, chính là kê sách muốn ông ta làm phản Thiên Hoàng kia, sau này mỹ nữ sẽ là không thiếu cho ông ta, hơn nữa Bắc quốc sẽ cho ông ta nhiều cái lợi ích.

Nô Hỗ kia sau khi nhìn thấy Mỹ Cơ thì đâu có nghĩ được nhiều nữa, thấy Nhan Húy nói gì là đều gật đầu đồng ý cả. Nhan Húy thấy như vậy thì chính là thầm đắc ý, không ngờ mua chuộc các cái lãnh chúa này lại dễ dàng đến như vậy. Nhưng trên thực tế, Nhan Húy đã đặc biệt mắc một cái sai lầm nghiêm trọng, ông ta không biết rằng bản thân cái Nô Hỗ kia trong Đế Quốc Nhật Minh nổi tiếng là một kẻ không giữ chữ tín, chỉ sợ Nô Hỗ sau khi nhận xong cái Mỹ Cơ kia sẽ gạt ngay cái giao ước mà ông ta vừa đạt được.

Không biết rằng mình sớm đã thất bại, Nhan Húy vẫn là tiếp tục đắc ý rời đi suy nghĩ các cái kế sách tiếp theo để mua chuộc các lãnh chúa còn lại.

…..

Tần Hoài Công dẫn binh về đến Võ Lăng thành trì cũng đã được tám ngày, trong khi đó quân binh Nam Thiên Quốc sớm đã phá tan Xương Khê, và cũng đã làm Thượng Dung thành thất thủ chỉ trong một hôm, đó cũng là nhờ mưu kế của Lý Nam Đế, ông ta đích thân đem hai mươi vạn binh trực tiếp công kích phá tan thành trì này, trong khi Thượng Dung chỉ có bảy vạn binh cố thủ, thiệt hại quân Nam Thiên Quốc cũng không nhiều chỉ tốn hơn một nghìn binh sĩ. Đó cũng là nhờ Kim Nam mỗi lần công thành đều cho binh sĩ thao luyện trực tiếp nên mới có hiệu quả được như vậy.

THượng Dung thất thủ, Kỳ Dương lập tức nguy ngập, Kim Nam cũng vì nóng lòng muốn tiến công Kỳ DƯơng vì hắn nghe tin Tần Hoài Công đã kéo đại binh về, trước nay hắn chỉ đụng độ với lực lượng quân binh nhỏ của Bắc Quốc, lần này đụng độ với quân chủ lực, hắn ắt phải chiếm được Kỳ Dương kinh để lấy thế thượng phong. Quân đội Bắc Quốc Tân Hoài Công lần này kéo về đông đến ba trăm vạn, đa phần là quân các chư hầu, bản thân quân đội chính quy của Tần Hoài Công chỉ có chưa đầy một trăm hai mươi vạn.