Biên hoang truyền thuyết - tập 1

Hồi 92

Docsach24.com

ỗ xe ngựa lật nghiêng tựa vào một đống đá vụn bên bờ sông Dĩnh thủy, hai con ngựa to lớn nằm lăn trên mặt đất, máu trào ra từ tai và mũi, tử trạng thật đáng sợ.

Hơn chục võ sĩ Hán bang dàn quanh cỗ xe, ngăn không để người qua đường hay hoang dân nghe tin keo stới tiếp cận hiện trường.

Không càn coi quang cảnh trong xe, chỉ nhìn thần tình đám võ sĩ đủ hiểu tình cảnh trong xe thật không nỡ coi.

Yến Phi và mọi người phi ngựa qua cửa đông, cảnh tượng thê thảm đập vào mắt khiến trái tim như chìm xuống, cực kỳ khó chịu.

Chuyện đánh nhau giết người ở Biên Hoang tập tuy xảy ra như cơm bữa, nhưng thảm kịch phát sinh trước mắt lại có một ý vị tà ác khác hẳn bình thường, khiến cho người ta không thể lấy cái tâm bình thường mà soi xét. Lại còn vấn đề là án sự xảy ra trùng khớp với thời gian khai mạc hội nghị tại lầu chuông, rõ ràng là có ý đồ khiêu khích.

Rốt cuộc là do Hoa Yêu tiếp tục tác ác lần nữa, hay là do có người mượn ác danh của hắn để giở trò?

o0o

Thác Bạt Nghi hiện lên vẻ mặt cay đắng và khắc khổ, không phải hắn giả vờ, mà là thực sự khổ sở vì mâu thuẫn giữa đại nghiệp dân tộc mình và thâm tình huynh đệ, trầm giọng nói:

- Ta không có thói quen giãi bày nội tâm với người khác, hiện tại cũng không định cởi mở tấm lòng với Đồ huynh, nhưng có thể nói, nếu ngươi ở vào địa vị ta, cũng khó lòng an tâm được.

Lời nói này thể hiện cơ trí của Thác Bạt Nghi, sự thực với một kẻ tinh minh lão luyện như Đồ Phụng Tam, bát kỳ lời giải thích nào trong lúc thảng thốt, cũng dễ khiến đối phương sinh nghi, ngược lại cứ hàm hồ, để đối phương suy đoán có khi lại rất hiệu quả.

Đồ Phụng Tam trừng trừng nhìn đối phương, bình tĩnh nói:

- Dám hỏi Thác Bạt huynh có phải là người chủ trì chan chính của Phi mã hội?

Thác Bạt Nghi giật mình, như vậy đủ biết Đồ Phụng Tam nắm chắc tình hình Biên Hoang tập, biết rõ thân phận của mình trong Thác Bạt tộc, hơn nữa còn hiểu rằng Thác Bạt Khuê và Mộ Dung Thùy có mối quan hệ vi diệu, vì thế mới đưa ra câu hỏi này.

Thác Bạt Nghi cũng nhìn thẳng vào mắt Đồ Phụng Tam, ánh mắt lấp lánh, nhíu mày nói:

- Đồ huynh rốt cục là muốn tra cứu lai lịch ta hay là muốn tiếp nhận mối hàng đầu tiên này?

Đồ Phụng Tam cười nói:

- Thác Bạt huynh thứ lỗi, bọn ta lần đầu tham gia làm ăn, vẫn chưa quen tác phong. Được rồi! Đồ mỗ rửa tai cung kính lắng nghe đây.

Thác Bạt Nghi cảm thấy mình rơi vào thế hạ phong, bị đối phương nắm lấy chủ đông. Đồ Phụng Tam cao minh tựa hồ nằm ngoài ý liệu của hắn, y hiện thân đàm luận lập tức đưa hắn vào thế thủ, những lời chuẩn bị sẵn hoàn toàn không nói ra được nữa.

Đương nhiên bên ngoài không để lộ ra điều gì, nói:

- Đầu tiên ta muốn biết công tác bảo mật của Đồ lão bản định làm thế nào, bằng không tất cả xí xóa.

Đồ Phụng Tam bỗng quát to:

- Đóng hết cửa trước cửa sau lại!

Hai võ sĩ từ phía sau bình phong chạy ra đóng chặt cửa chính, lại cẩn thận cài then sắt lên.

Đồ Phụng Tam xạ ánh mất sắc bén chăm chú nhìn Thác Bạt Nghi, không bỏ sót bất kỷ biến hóa nào, tới lúc cửa sau cũng được đóng kín, cả gian đại đường còn lại hai người bọn họ, mới thong thả nói:

- Thác Bạt huynh bắt đầu khiến ta hứng thú rồi, ha ha!

Thác Bạt huynh thật đảm lược phi thường, các phòng ốc ở Biên Hoang tập đều rất kiên cố, dù là cao thủ cũng không dễ phá tường chạy ra, nếu Đồ Phụng Tam ta không yên tâm với Thác Bạt huynh, chắc chắn Thác Bạt huynh không rời khỏi tệ quán được.

Thác Bạt Nghi bật cười:

- Đồ huynh mới vừa đến đây, vì thế mới nói thế. Biên Hoang tập không phải là Kinh châu, ở đấy Hoàn Huyền nói thế nào thành thế ấy. Biên Hoang tập có quy củ của nó, lão ca ngươi làm sinh ý chả lẽ chưa tìm hiểu rõ? Lão ca ngươi cưỡng ép mua cửa hiệu chỉ là chuyện riêng với Hán bang, nhưng nếu ngươi tùy tiện giết người phóng hỏa, sẽ kế tục Hoa Yêu trở thành công địch của Biên Hoang tập. Trừ phi ngươi chấp nhận như thế, không thì hãy nghĩ kỹ trước khi làm.

Đồ Phụng Tam ngạc nhiên:

- Ai biết được Thác Bạt huynh đến đây chứ? Nếu như Thác Bạt huynh đến đây mà ai ai cũng biết, thì còn gì là bí mật nữa, đúng không?

Thác Bạt Nghi càng lúc càng cảm thấy Đồ Phụng Tam vô cùng lợi hại, vòng vèo một lúc lại chặn họng mình liền bình tĩnh nói:

- Về chuyện này không cần Đồ huynh lo lắng. Đơn đặt hàng này rốt cuộc ngươi có tiếp nhận hay không, xin đừng làm mất thời gian của ta.

Đồ Phụng Tam cười lớn hoan hỉ nói:

- Ta lấy danh dự mà nói, hiện giờ Thác Bạt huynh nói bất kỳ lời nào, ta sẽ không để lộ nửa câu, cho dù tương lai chúng ta trở thành tử địch, lời hừa này vẫn còn hữu hiệu. Chỉ bất quá, bọn ta sinh ý thanh đạm, nếu chỉ nhận được một vụ này, bỗng nhiên lại có người chết trong tập, khi đó chỉ cần có người biết Thác Bạt huynh từng lui tới tệ quán, ta và Thác Bạt huynh đều khó thoát khỏi hiềm nghi.

Thác Bạt Nghi điềm đạm:

- Chỉ cần sau khi thành công, ngươi không để lộ ra ngoài, chuyện này căn bản không có căn cứ để truy cứu, vì rằng sự tình phát sinh ở chốn không ngừoi bên ngoài Biên Hoang tập. Mà ngươi cũng chỉ có duy nhất cơ hội này, bởi vì người này là một trinh sát tối cao minh của Bắc phủ binh, tinh thông thuật ẩn thân, sau khi thành công ngươi sẽ được trăm thớt ngựa tốt nhất, ngươi lưu lại để dùng hay bán đi tùy ý.

Đồ Phụng Tam hai mắt khép lại chỉ còn như một sợi chỉ, phóng ra một luồng sáng rợn người rọi thẳng vào mặt Thác Bạt Nghi, một lúc sau mới dằn từng tiếng một:

- Lưu Dụ!

o0o

Yến Phi trở lại bên Kỷ Thiên Thiên hạ giọng nói:

- Đừng xem, cảnh tượng trong thùng xe rất khủng khiếp, người thường không thể coi được.

Lời chàng chứng thực suy nghĩ của Kỷ Thiên Thiên, từ thần tình mỗi người hi thò đầu qua song cửa hoặc qua cửa tiến vào trong xe, là biết rõ hiện trường vụ hung án rất ghê rợn. Đấy là đám người này đã uen lăn lộn giang hồ, chưa kể trong đó còn có những người là chuyên gia tra án nữa.

Hạ Hầu Đình và Mộ Dung Chiến đang xem xét mấy cong ngựa bị giết, hạ giọng bàn bach, những người còn lại ai nấy nét mặt trơ lạnh, rầu rĩ không nói một câu. Kỷ Thiên Thiên trong lòng trống rỗng, tâm trạng vui vẻ lúc mới tới Biên Hoang tập tựa như mây khói bị một trận cuồng phong vô tình quét sạch. Trên đời sao có loại hung ma tàn ác đáng sợ như thế này, nhẫn tâm hành động thương thiên bại lý như vậy?

ht, Chúc lão đại mấy người kéo đén bên nàng, Phí Chính Xương lại càng để lộ biểu hiện bệnh hoạn khiến người khác khó chịu. Cuối cùng chỉ còn mình Yến Phi ngây người bên cỗ xe và Phương Hồng Đồ vừa chui vào trong xe.

Mộ Dung Chiến than:

- Hung đồ chắc hẳn đã mất hết nhân tính, táng tận thiên lương, nếu không không thể nào nhẫn tâm làm một chuyện như vậy được.

Hô Lôi Phương thóa mạ một câu, gật đầu nói:

- Đến giờ ta mới minh bạch Trường Cáp lão đại vì sao không chịu để người khác trông thấy di thể ái nữ, thật quá khủng khiếp.

Chúc lão đại trầm giọng:

- Thủ pháp đúng như lời đồn về Hoa Yêu, vẫn đề là Hoa Yêu không có thói quen gây án trước khi trời tối.

Cơ Biệt vẫn giữ thần tình thương xót không nỡ nhìn nói:

- Đêm qua y vừa phạm án, lý ra đã tiết hết đại dục, làm sao mà trong thời gian chưa đến một ngày có hứng để hành hung lần thứ hai? Thật đáng nghi ngờ.

Lúc này Yến Phi đi lại phía bọn họ, biểu hiện im lặng, nhưng Kỷ Thiên Thiên hiểu chàng đang khắc chế tình cảm trong lòng, ánh mặt hiện lên vẻ đăm chiêu.

Có tiếng vó ngựa vang lên, một đội Hán bang kỵ mã hơn chục người từ phía nam phóng tới, cầm đầu là quân sư Hồ Bái của Hán bang. Coi thần tình là biết hắn mang lại nhiều tin tức xấu.

Hồ Bái dừng lại trước mặt mọi người, xuống ngựa nói:

- Người bị hại là tiểu thiếp Mị Nương của Đinh lão đại của một tiểu bang hội ở Kiến Khang, mỗi năm đều đến Biên Hoang tập sưu tập hoa xuân cung họa để bán lại cho hào môn đại tộc ở Kiến Khang, nghe nói được lời rất nhiều. Bởi vì Đinh lão đại đối với thư họa không biết nửa chữ, nên mới giao cho Mị nương là người rất sành sỏi đi mua, ngờ đâu lại ngộ hại. Mười lăm võ sĩ cùng đều bị độc thủ giết chết, xác người ngổn ngang trong một khoảng rừng thưa, trong rừng còn có vết bánh xe lưu lại, có thể hình dung hung đồ thoạt tiên đoạt lấy xe ngựa, phóng vào rừng, dẫn dụ các võ sĩ hộ tống truy đuổi vào rừng liền hạ thủ rồi lên xe dâm sát Mị nương, sau đó dùng thủ pháp đặc biệt bức hai con ngựa trước khi chết lôi cỗ xe chạy về hướng Biên Hoang tập để thị uy.

Mộ Dung Chiến nói:

- Thủ pháp này chỉ cần hiểu biết tính ngựa là làm được, nhân lúc ngựa đang phi nhanh, dùng thủ pháp nội gia kích thích huyết dịch của chúng vận hành, làm cho ngựa như phát điên, chỉ biết phóng nhanh về phía trước, cho đến khi kiệt sức mà chết, thủ pháp hết sức hung bạo.

Xa Đình hỏi:

- Khoảng rừng thưa đó cách đây bao xa?

Hồ Bái đáp:

- Ước chừng hơn mười dặm.

Lúc này Phương Hồng Đồ từ trong thùng xe chui ra, lập tức khiến mọi người chú ý, càng khiến chúng nhân hy vọng. Tuy ở đây không ít cao thủ, nhưng không ai sánh được với gã về kinh nghiệm điều tra hung án.

Ánh mắt Yến Phi chậm rãi quét qua mọi người, đại đa số đã phục hồi vẻ bình tĩnh, tuy nhiên xem ra đều có vẻ không chịu nổi ảnh hưởng của cảnh tượng khủng khiếp, chàng dám khẳng định bọn họ cũng như mình, suốt đời đừng mong quên được cảnh này. Chàng cũng phát giác mọi người dã thay dổi hẳn cách nhìn đối với Phương Hồng Đồ, vì ông ta là người duy nhất dám chui hẳn vào thùng xe, không phụ thanh danh tuần bộ chuyên nghiệp, khả năng chịu đựng này thường nhân không thể bằng được.

Lúc trước nói đến Hoa Yêu toàn thân run rẩy, lúc này Phương Hồng Đồ biến thành một người khác hẳn, ánh mắt cừu hận, cước bộ vững vàng đi tới chỗ mọi người đang chờ, bất ngờ lộ vẻ hết sức bi phẫn và kích động, hét to:

- Phương Hồng Đồ tôi lấy tính mạng đảm bảo, phạm án chính là kẻ tác ác đa đoan, chết vạn lần không đủ, là Hoa Yêu!

Mọi người nghe vậy ngơ ngác nhìn nhau, cho dù thủ pháp của hung đồ không khác gì Hoa Yêu, nhưng vẫn có thể là người khác cố ý mô phỏng, làm sao gã dám khẳng định được như thế?

Hách Liên Bột Bột bình tĩnh nói:

- Phương tổng tuần kết luận như vậy có quá sớm không?

Phí Chính Xương nhíu mày:

- Ta chưa từng nghe nói đến chuyện Hoa Yêu phạm án ban ngày, cũng chưa nghe nói hắn trong vòng một ngày liên tục gây án.

Trác Cuồng Sinh đương nhiên phải ủng hộ người có thể giúp hắn kiếm bộn tiền ở Thuyết thư quán, nói:

- Phương tổng tuần đã nói thế, tất nhiên có đạo lý. Xin Phương tổng tuần giải thích rõ, để chúng ta sớm tìm ra hung thủ về quy án.

Phương Hồng Đồ lộ thần sắc khó hiểu, pha trộn cả bất an, khẩn trương, hãi, tựa như phẫn nỗ, mệt mỏi và tiếc thương, trông già hẳn đi, gượng cười lắc đầu, giống như tự đề tỉnh mình chứ không phải nói với mọi người, lẩm bẩm:

- Tôi sẽ không trốn tránh nữa.

Kỷ Thiên Thiên nhìn cỗ xe đổ bên đường, thầm nghĩ tình huống bên trong đáng sợ đến thế nào mà có thể khiến cho bao nhiêu kiếm khách hiệp sĩ, bang hội đầu não và thương gia đại hào ai nấy đều sa sút tinh thần, mất hết phong độ, không nhịn được cất giọng nhẹ nhàng hỏi:

- Phương tổng tuần nói trốn tránh cái gì?

Phương Hồng Đồ lộ vẻ ngượng ngập, thấp giọng nói:

- Lời tôi nói ra bây giờ, càng ít người biết càng tốt.

Trác Cuồng Sinh lập tức thể hiện uy quyền chủ nhân Dạ Oa tử, nói to:

- Trừ những người vừa tham gia hội nghị và Hồ quân sư, những người còn lại tránh xa!

Mộ Dung Chiến, Hô Lôi Phương, Chúc lão đại mấy người đều vung tay làm hiệu cho thủ hạ lui ra xa, lại giải tán hết dân chúng tụ tập coi náo nhiệt càng ngày càng nhiều.

Chúc lão đại thấy Trác Cuồng Sinh để Hồ Bái lưu lại, vui vẻ nói:

- Phương tổng tuần có thể yên tâm nói ra rồi!

Lưu Dụ trong lòng cảm khái, có mặt tại đây đều là những người giết người không chớp mắt, nhưng so với Hoa Yêu vẫn còn là người có huyết tính lương thiện, Hoa Yêu tự tung tự tác như vậy đã kích khởi công phẫn, khiến cho mọi người đoàn kết lại, tạm thời bỏ qua chuyện đấu đá lẫn nhau, hy vọng lien thủ tận lực không chế Hoa Yêu trong vòng pháp luật, vì vậy không ai tỏ ra sốt ruột với Phương Hồng Đồ.

Phương Hồng Đồ rầu rĩ nói:

- Thật không dám giấu, tôi đến Biên Hoang tập không phải là để bắt Hoa Yêu mà là để trốn tránh hắn.

Chúng nhân ngạc nhiên nhìn nhau, không ai hiểu gì cả, nếu Phương Hồng Đồ là một vị mỹ nhân thiên kiều bá mị thì đương nhiên không ai nghi ngờ lời thú nhận này.

Phương Hồng Đồ bước lên hai bước, đứng trước mặt Kỷ Thiên Thiên, than rằng:

- Thiên Thiên tiểu thư, tôi không phải là quá vô dụng chứ?

Kỷ Thiên Thiên dịu dàng:

- Sợ hãi là thường tình của con người, ai dám nó xưa nay chưa từng biết sợ? Phương tổng tuần có tâm sự gì, xin cứ mạnh dạn nói ra, không ai vì thế mà coi thường ông cả.

Âm thanh nàng chẳng những lọt tai mà từng lời từng chữ chứa đây độ lượng và thành ý, ngừoi nghe hết sức dễ chịu, vơi đi nỗi lòng trầm trọng do thảm án gây ra.

Chỉ từ mấy câu nói, có thể thấy được Kỷ Thiên Thiên rất hiểu lòng người, nàng vốn cũng như mọi người, rất mơ hồ về hàm ý đằng sau lời nói của Phương Hồng Đồ, nhưng có thể đoán sự tình đại khái, thuận theo lời gã nói lời an ủi và cổ vũ.

Phương Hồng Đồ phấn chấn hơn, hạ thấp giọng nói:

- Tôi có một thứ bản lĩnh, chính nhờ bản lĩnh này mà trở thành tổng tuần bảy tỉnh. Các vị đều là đại hành gia, chắc đều hiểu công phu của tôi không đáng để mọi người chê cười, nhưng tôi lại có một thứ khứu giác rất linh mẫn, bất kỳ ai để ta ngửi thấy mùi vị rồi, bất luận sau đấy bao nhiêu lâu, tôi vẫn có thể nhận ra người đó.

Kỷ Thiên Thiên ‘a’ lên một tiếng, không tự chủ được nhìn vào cái mũi đặc biệt lớn trên khuôn mặt rụt rè của gã, những người khác đều lộ vẻ bất ngờ

Mọi chuyện bất hợp lý lập tức biến thành hợp lý.

Gã dám khẳng định kẻ gây án là Hoa Yêu, chính là vì gã đã ngửi ra được Hoa Yêu. Gã muốn trố đến Biên Hoang tập, chính là vì sợ Hoa Yêu sẽ giết chết người có khả năng nhận ra hắn qua mùi vị.

Hách Liên Bột Bột mắt lóe sáng rực, hỏi:

- Đã là như thế, Phương tổng tuần biết Hoa Yêu phạm án đêm qua, lý ra lập tức chuồn xa, vì sao còn chịu đến Thuyết thư quán chủ trì?

Hồng Tử Xuân nhíu mày nói:

- Nếu ta là Hoa Yêu, trước tiên sẽ giết Phương tổng tuần để diệt khẩu, rồi mới đi gây án, như thế mới là vạn vô nhất thất.

Đám Mộ Dung Chiến tuy không nói gì, nhưng ai nấy đều lộ vẻ nghi ngờ, hiển nhiên cũng đồng ý những điều nghi vấn của Hách Liên Bột Bột và Hồng Tử Xuân.

Phương Hồng Đồ gượng cười nói:

- Để trốn tránh Hoa Yêu, tôi đã tiêu không còn lấy một xe, ngày ba bữa ăn cũng là cả một vấn đề, có hy vọng thừa lúc hung tính của Hoa Yêu chưa bộc lộ, mau chóng kiếm một món tiền rồi lập tức cao chạy xa bay, đó là vì chẳng còn biện pháp nào.

Trác Cuồng Sinh bất chợt nói:

- Chẳng trách ta mời Phương tổng tuần tham gia hội nghị, phải trổ hết tài miệng lưỡi mới khiến Phương tổng tuần miễn cưỡng đáp ứng.

Kỷ Thiên Thiên nói:

- Ở đây Phương tổng tuần không cần phải lo lắng Hoa Yêu, yất cả mọi người đều giúp đỡ ngươi, bảo vệ ngươi.

Lưu Dụ hỏi:

- Vì sao tự nhiên Phương tổng tuần thoát khỏi ràng buộc, chịu can thiệp vào chuyện Hoa Yêu.

Phương Hồng Đồ nhìn khuôn mặt như hoa như ngọc kủa Kỷ Thiên Thiên, giọng kiên quyết:

- Vì tôi biết trốn tránh như thế này không phả là biện pháp, nơi đây là Biên Hoang tập, nếu vẫn không thể bắt hắn quy án, ở những địa phương khác lại càng không thể làm gì hơn. Vừa rồi vào trong xe ngửi thấy mùi vị Hoa Yêu, trong lòng hốt nhiên nhớ tới Thiên Thiên tiểu thư, càng nghĩ đây là ý chỉ của ông trời. Ân oán giữa tôi và Hoa Yêu cần phải giải quyết ngay ở Biên Hoang tập, tôi quyết không chạy trốn nữa.

Gã tuy không trực tiếp nói ra, nhưng ai nấy đều minh bạch gã vì nghĩ đến vẻ mỹ lệ hơn người của Kỷ Thiên Thiên mà liên tưởng đến thủ đoạn bẻ hoa độc ác đáng căm hận của Hoa Yêu.

Quan hệ giữa Phương Hồng Đồ và Hoa Yêu thật hết sức vi diệu, không hiểu ai đang tầm nã ai.

Thân phận Hoa Yêu tuyệt không thể để lộ ra ngoài ánh sáng, bất luận hắn võ công cao cường đến mấy, một khi hành tung bại lộ lập tức bị cả thiên hạ bao vây công kích, tất nhiên khó tránh khỏi tử kiếp. Mà sơ hở duy nhất của hắn đang nằm trong tay Phương Hồng Đồ.

Yến Phi điềm đạm hỏi:

- Dám hỏi Phương lão tổng khứu giác linh mẫn đến mức nào? Có thể làm chút gì để mọi người thị phạm chăng?

Ai nấy đều tỏ vẻ lưu tâm, vì rằng năng lực khứu giác của gã là yếu tố quan trọng trong việc phá án.

Phương Hồng Đồ tựa hồ đã hồi phục thành vị tổng tuần bảy tỉnh trước đó, ánh mắt lấp loáng linh hoạt, đầy tự tin:

- Hoa Yêu luôn để lại mùi vị thân thể hết sức cường liệt khó tiêu tán trên xác nạn nhân, vì vậy tôi mười phần quen thuộc mùi vị của hắn, chỉ cần để tôi tới những phòng ốc hay quán trọ hắn từng qua lại, dù là sau đó ba ngày tôi vẫn phát hiện ra được.

Mọi người đều biến sắc.

Kỷ Thiên Thiên mừng rỡ nói:

- Há chẳng phải chỉ cần Phương tổng tuần tuần tra Biên Hoang tập một vòng là đủ tìm ra tung tích hung thủ sao?

Lưu Dụ hỏi Trác Cuồng Sinh:

- Việc Phương tổng tuần đến quý quán kể chuyện phải chăng đã được quảng bá khắp nơi?

Trác Cuồng Sinh gượng cười:

- Trước khi đến hội nghị ta đã cho công bố chuyện này, chỉ cần Hoa Yêu không điếc là chắc nghe được tin này.

Lưu Dụ lại hỏi Phương Hồng Đồ:

- Hoa Yêu có biết Phương tổng tuần có khứu giác siêu cấp không?

Phương Hồng Đồ chán nản gật đầu, như trách gã đã biết rồi còn hỏi.

Kỷ Thiên Thiên nghiêm trọng nói:

- Nếu nói vậy, Hoa Yêu sẽ lợi dụng lại chuyện này làm cho chúng ta chạy đi chạy lại khắp nơi kiệt sức mới thôi.

Yến Phi nói:

- Tạm thời chuyện thị phạm hẵng để đó đã, hiện giờ ta muốn mời lão tổng tới kiểm nghiệm hiện trường ái nữ Trường Cáp lão đại ngộ hại, coi đúng là hành vi của Hoa Yêu không?

Mọi người đều động dung, như vậy chuyện Hoa Yêu thật Hoa Yêu giả lập tức sẽ có đáp án.