Bích Kiếm Kim Tiêu

Chương 15: Từ ân tự cầu giải bí họa Ấn pháp tăng bào phất kim châm

Nắng mai mờ nhạt, sương lượn lờ bay trên Tuyết Phong sơn vốn đứng sừng sững, kéo dài trăm dặm, thật là trùng trùng điệp điệp.

La Hán Trùng, Hồ Trạch dẫn theo Tiền Tứ Hải và Mã, Vương thị vệ; một đoàn
có hơn mười người cải trang thành hương khách, bước nhanh trên sơn đạo.

Sơn đạo ngoằn ngoèo, cổ thụ hai bên um tùm cành lá, mọc ngút trời cao. Đi
được một đoạn ngắn, sơn đạo nghiêng nghiêng theo triền núi, tương đối dễ đi nhưng lại đối diện với những vách đá sừng sững, khí thế trông cực kì hùng vĩ. Vầng thái dương vừa hé đã chiếu xuống vách đá tạo nên một sắc
tía rực rỡ, thác nước từ trên vách đá tuôn xuống ào ào như một dải lụa
bạc, va đập vào đá tạo nên hoa nước tứ phía.

"Keng! Keng!" Phía sau vách đá vang vọng lại tiếng chuông, rất lâu sau mới có tiếng vọng lại từ những dãy núi.

Đi vòng qua thạch bích, đập vào mắt bọn La Hán Trùng là một ngôi cổ miếu nhưng đầy vẻ uy nghi và tráng lệ.

La Hán Trùng dẫn mọi người tiến đến trước cổ miếu. Ngôi miếu cổ được xây
nương theo thế núi, gạch ngói lưu ly, mái cong theo hình cái đấu, khí
thế mạnh mẽ. Phía trên cổng chính được sơn đỏ, một cái biển treo nằm
ngang, trên có khắc ba chữ vàng "Từ Ân Tự" chiếu lấp lánh. La Hán Trùng
mới vừa giơ tay gõ cửa thì nghe "két" một tiếng, cổng nhà chùa đã được
mở ra. Một tiểu hòa thượng đang cầm chổi hết hồn nhìn bọn người La Hán
Trùng. Đã lâu lắm rồi tiểu hòa thượng này chẳng thấy khách hành hương
cùng một lượt đến chùa thắp nhang với số lượng nhiều như vậy. Chú tiểu
hơi sờ sợ, bỏ chổi xuống, hai tay chắp trước ngực: "A di đà phật! Chư vị thí chủ đến sớm!"

La Hán Trùng tiến lên trước một bước, nói:
"Tiểu hòa thượng, chúng tôi là hương khách từ xa đến, vốn mộ danh Ấn
Thiện đại sư, nay muốn cầu kiến người, chẳng biết đại sư có ở trong chùa không?"

Tiểu hòa thượng thi lễ nói: "Ấn Thiện đại sư đang cùng
chúng đệ tử tế lễ tại Phật đường, thỉnh chư vị thí chủ theo tiểu tăng
đến bảo điện nghỉ ngơi chốc lát."

La Hán Trùng nhìn về bọn Vương, Mã thị vệ nháy mắt ra hiệu, rồi quay sang tiểu hòa thượng nói: "Phiền
tiểu sư phụ đi trước dẫn đường."

Tiểu hòa thượng dẫn mọi người
tiến vào trong chùa. Mã, Vương thị vệ vẫn lưu lại phía ngoài, bọn chúng
phụng mệnh không cho bất cứ ai bước vào trong. Năm, sáu tiểu hòa thượng
đang tập trung quét lá rụng ở phía trong đình viện, chẳng thèm để ý xem
coi ai đến chùa.

Trong viện trồng đầy cây bạch quả, thân cây to khỏe, cành là cong cong, làm tăng thêm bầu không khí trang nghiêm ở đây.

Tiểu hòa thượng dẫn bọn người La Hán Trùng tiến về Đại Hùng bảo điện, dâng trà lên, sau đó rời khỏi điện.

Tám tên thị vệ được La Hán Trùng chỉ đạo bước ra ngoài điện, giả ngắm phong cảnh, hai người một tổ, đi quan sát bốn phía, phong tỏa các lối ra vào
của chùa.

La Hán Trùng đưa mắt nhìn qua bảo điện, cột được làm
bằng đá quý, rồng bay trong gió. Đặc biệt nhất là phía bên trên có chín
con rồng đang nhe nanh múa vuốt như muốn bay vút lên tận trời xanh. Trên vách có khắc một trăm lẻ tám vị La hán, đứng có, ngồi có, nằm có, chẳng ai giống ai, kỹ thuật điêu khắc tinh tế làm cho các bức tượng rất có
hồn. La Hán Trùng thầm khen: quả thật vô cùng quý phái, thật đúng với
câu "Tuyết phong đệ nhất tự".

La Hán Trùng từ tiền điện đi qua
chánh điện, đến trước phật đường hắn nhẹ nhàng vén màn cửa để bí mật
quan sát phía bên trong thì chợt có mùi hương nồng nặc đập vào mũi hắn.

Ở giữa phật đường có treo một cái đèn lưu ly to bằng cái chén, bảy bảy
bốn chín cây nến được xếp ngay ngắn thành từng hàng phát ra ánh sáng rực rỡ. Trong cái tủ pha lê trên thần đàn có một bức kim thân pháp tướng,
tay nhón đóa hoa miệng mỉm cười, bảo tướng trang nghiêm. Ở phía trước
bàn cúng, Ấn Thiện đại sư tay chắp trước ngực, ngồi ngay ngắn trên một
chiếc bồ đoàn. Có hơn mười vị hòa thượng xếp bằng, tay đặt trước ngực,
hai mắt khép hờ, miệng lầm thầm đọc gì đó, ngồi đối diện với Ấn Thiện
đại sư. Ấn Thiện đại sư đang chủ trì việc tảo khóa.

La Hán Trùng
tính tình rất nhẫn nại, đợi Ấn Thiện đại sư "tảo khóa" xong rồi dẫn
chúng tăng nhập chánh điện thì mới cùng Hồ Trạch và hai tên thị vệ bước

vào bái kiến lão tăng.

Ấn Thiện đại sư là chủ trì phương trượng
của Từ Ân tự, niên kỷ xấp xỉ bát tuần nhưng vẫn còn mạnh khỏe, nét mặt
hồng hào, tinh thần tráng kiện, cặp mắt như tỏ rõ lòng người, chỉ cần
nhìn qua thì cũng đủ biết đây là một cao tăng đầy trí tuệ, không việc gì mà không thể giải quyết. Ấn Thiện đại sư thấy bọn người La Hán Trùng
nhập điện thì vội vàng dẫn chúng tăng nghênh tiếp: "Chẳng biết các thí
chủ giá đáo, không kịp nghênh tiếp, xin bỏ lỗi cho." Ấn Thiện đại sư đối với hương khách thì chẳng phân biệt sang hèn, phần lớn đều tự thân
nghênh tiếp, thập phần khiêm tốn hữu lễ, vì vậy hương hỏa của Từ Ân tự
rất sung túc, khách đến cúng bái rất đông đúc.

La Hán Trùng bước
lên trước thi lễ: "Chúng tôi là những đệ tử hết sức sùng kính phật môn,
từ lâu đã nghe đến pháp danh Từ Ân tự, hôm nay đặc biệt đến chiêm ngưỡng bảo tự."

Ấn Thiện đại sư cười đáp lễ: "Từ Ân tự là hoang sơn dã
tự, làm sao xứng đáng với hai chữ "Bảo Thế". Nhưng mà thí chủ đã thành
tâm đến đây thì lát nữa lão nạp sẽ cùng với chư vị thí chủ tham quan
chùa một chuyến." Dứt lời, nhẹ nhàng phất tay áo. Các hòa thượng đứng
sau Ấn Thiện đại sư hướng về bọn người La Hán Trùng thi lễ rồi trở gót,
quét dọn điện đường, thắp hương lên. Chỉ trong khoảnh khắc, hương khói
bay lượn lờ khắp cả nội đường. Hai chú tiểu dâng trà lên, mọi người phân ngôi chủ khách ngồi xuống.

La Hán Trùng nâng chung trà lên rồi
nhấp một ngụm, hương thơm lập tức ngập tràn, tinh thần sảng khoái, bất
giác khen lên: "Trà ngon! Trà ngon!"

Hồ Trạch cầm chung trà lên,
trừng mắt nhìn La Hán Trùng, lòng thầm nghĩ: "Dài dòng với lão hòa
thượng này làm gì? Sao còn chưa động thủ?"

Hắn kiềm chế không được.

La Hán Trùng phớt lờ đi Hồ Trạch, hắn một hơi uống hết trà rồi đặt chung
xuống, cười với Ấn Thiện đại sư: "Thứ cho tại hạ bạo gan, trưởng lão
chắc hẳn là Ấn Thiện đại sư, chủ trì phương trượng của Từ Ân tự?"

"Không dám. Chính là lão nạp. Xin hỏi đại danh của thí chủ?" Ấn Thiên đại sư hỏi lại.

"Tại hạ họ La tên Trạch. Từ lâu đã nghe đến pháp danh vang dội của Ấn Thiện
đại sư, hôm nay được diện kiến, thật là tam sinh hữu hạnh."

"La
thí chủ quá khen rồi." Ấn Thiện đại sư thản nhiên nhìn La Hán Trùng:
"Ngoài việc chiêm ngưỡng tệ tự, La thí chủ còn có điều chi cần lão nạp
cùng giải quyết?"

La Hán Trùng thầm giật mình: hảo nhãn lực! Hắn
suy tính thật nhanh rồi nói: "Từ lâu đã nghe Ấn Thiện đại sư tinh thông
phật pháp và kinh văn, hiểu được thiền cơ và kinh sách, có một điều chưa hiểu nên nhờ đại sư chỉ giáo."

Ấn Thiện đại sư khép hờ đôi mắt, mở lời: "Chẳng biết thí chủ có điều chi nan giải?"

La Hán Trùng nói: "E rằng chuyện không tiện nói ở đây."

Ấn Thiện đại sư mở to mắt, mục quang sáng ngời: "Phật môn không có chỗ nào mà không nói được, nếu thí chủ không có thành ý..."

La Hán Trùng giả ra chiều khó xử: "Tại hạ nhận lời uỷ thác của người, xin đại sư thứ lỗi."

Ấn Thiện đại sư trầm mặc trong giây lát, hai tay chắp lại rồi đứng lên: "A di đà Phật! Thỉnh thí chủ theo bần tăng vào phật đường."

La Hán Trùng, Hồ Trạch theo sát Ấn Thiện đại sư đi vào phật đường. Hai tên thị vệ lập tức đứng chặn ngay cửa.

Ấn Thiện đại sư đầu tiên tham bái các tượng phật ở thần đàn, xong rồi ngồi xuống bồ đoàn: "Xin nhị vị thí chủ cứ nói."

La Hán Trùng thi lễ, kính cẩn cúi đầu, nói: "Vị Hồ huynh đệ này được tiên
phụ giao lại cho một bức họa bằng lụa, trong đó như vẽ núi mà không phải núi, nước không phải nước, khó bề phân biệt, trên góc lại còn có những
chữ Phạn văn khiến mọi người nghĩ mãi chẳng ra. Trước phút lâm chung,
tiên phụ của Hồ huynh đệ đã dặn dò rằng nếu muốn giải đáp được những bí
ẩn trong bức họa thì nên đến Từ Ân tự bái kiến Ấn Thiện đại sư. Do đó
hôm nay đặc biệt đến quý tự đây là nhờ đại sư khai sáng cho."

Dứt lời bèn ra hiệu cho Hồ Trạch dâng bức họa lên.

Hồ Trạch trong lòng đang rất ư là giận dữ, tên tiểu tử La Hán Trùng này
thật là khi người thái quá, bức họa này rõ ràng là của Lôi Chấn Hoàn
giao lại, hóa ra mình là con của Lôi Chấn Hoàn ư? La Hán Trùng tay không ngừng ra hiệu, Hồ Trạch buộc lòng phải lấy bức họa từ trong ngực ra
giao cho Ấn Thiện đại sư.

Tại đại điện, Ấn Thiện đại sư đã thấy
hành động khả nghi của Hồ Trạch, lúc này đây lại thấy biểu tình của Hồ
Trạch như vậy thì bất giác nỗi nghi ngờ dâng lên. Ông tiếp lấy bức hoạ
rồi mở nó ra, hy vọng sẽ từ bức họa mà biết được lai lịch của đối
phương. Nào ngờ khi bức họa được bày ra trước mắt thì ông lại bị các nét họa thần bí, cổ quái cũng như những chữ Phạn văn lộn xộn nhưng thâm sâu lôi cuốn, thế là dòng suy nghĩ cứ như bị cuốn vào đó.

Ấn Thiện
đại sư là một cao tăng có tu vi thâm sâu nhưng không phải về công lực mà là sự hiểu biết về kinh phật. Ông từng học tại Thiếu Lâm Tự, từng vân
du thiên hạ, đọc nhiều kinh văn, học sâu hiểu rộng, kiến thức vô cùng
uyên bác. Ông cùng đại sư Quốc Trí Ma của Thiên Trúc là bạn thâm giao,
cùng trao đổi về kinh giáo, nghiên cứu Phạn văn đã nhiều năm, trình độ
về kinh Phạn thuộc dạng thâm sâu. Nay thấy những chữ Phạn văn trên bức
họa ngầm giấu kinh văn trong từng nét bút thì lòng vô cùng chấn động.
Thử tưởng tượng xem một vị võ lâm đại sư chợt thấy một đối thủ cân tài
cân sức với mình thì chắc sẽ không thể nào dời mắt cho được. Ông vốn là
một vị cao tăng lục căn thanh tịnh, tâm vô tạp niệm nên vừa nhìn thấy
bức họa thì mọi sự nghi ngờ đối với hai vị thí chủ bên cạnh chợt tan
biến đi, lòng chỉ tập trung nghiên cứu bức họa.

La Hán Trùng thấy vẻ mặt của Ấn Thiện đại sư thì vô cùng vui mừng. Hắn vốn đã chuẩn bị mở miệng để không cho Ấn Thiện đại sư có cơ hội thăm dò Hồ Trạch bèn kéo
gã ra khỏi cửa điện, sau đó ra hiệu cho thị vệ.

Phía trong Từ Ân
tự rối loạn lên. Rối loạn rất nhanh rồi lập tức yên ắng. Đóng cửa. Trên
cửa dán bố cáo: bổn viện sửa chữa điện đường, đóng cửa ba ngày. Bọn
người Ấn Thiện chẳng một ai hay biết. Ấn Thiện đại sư nhìn những chữ
Phạn văn trong bức họa thấy ẩn trong đó là núi mà không phải núi, cây
không phải cây thì bèn giải thích theo từng chữ một: trương, đường, lưu, chu... Nhưng những chữ đó chẳng có một mối quan hệ nào với nhau cả,
nhìn kỹ lại kinh văn thì văn bất thành văn, câu chẳng phải câu, thật
chẳng thể giải thích nổi, dịch Phạn văn sang Hán ngữ theo từng chữ một
thì âm rất giống nhau, mỗi từ đều có cách giải thích riêng biệt. Ấn
Thiện đại sư bất giác chau mày, mắt sáng hẳn lên, hình như trong Phạn
văn có ẩn chứa dòng nước chảy, đây chẳng phải là đường lên núi hay sao?
Ông lập tức minh bạch ngay, nhưng xem kỹ lại thì thấy không phải vậy.

Ấn Thiện đại sư tập trung nghiên cứu những điều ký bí trên bức họa.

"Bình! Bình! Bình! Một lão hòa thượng mặt đen, tuổi có hơn năm mươi, xô hai
tên thị vệ chặn đường ra, xăm xăm tiến về phật đường.

"Sư huynh!" Hắc hòa thượng vừa kêu to vừa lao nhanh về phật đường.

La Hán Trùng và Hồ Trạch sớm đã mai phục hai bên cửa, song chưởng cùng vỗ
thẳng về phía hắc hòa thượng. Hắc hòa thượng chẳng thèm dừng bước, hai
vai trầm xuống, song chưởng vung ra, sử chiêu "Song chưởng khai bi" tiếp đón. Bốn chưởng giao nhau nghe "Ầm! Ầm!" La Hán Trùng chỉ cảm thấy có
một luồng lực đạo ép hắn phải lùi một hơi mấy bước, bèn sử Thiên Cân
Truỵ nhưng không tài nào dừng lại được, ngực như bị tắc nghẽn lại, hổ
khẩu đau nhức kịch liệt. Bên kia Hồ Trạch người dựa vào tường, phún ra
một họng máu tươi, xem ra thụ thương chẳng nhẹ. Hắc hoà thượng vừa rồi
sử "Kim Cương chưởng" của Thiếu Lâm với công lực thâm hậu như vậy khiến
La Hán Trùng cả kinh thất sắc. Mặt mày hắn trắng bệch, hối hận là đã
không mang nhiều binh lính đến chùa. Hiện tại thì không kịp nữa rồi. La
Hán Trùng thủ sẵn ám khí âm độc của sư môn là "Truy hồn uy độc kim châm" trong tay, chờ đợi hắc hòa thượng tấn công. Chẳng ngờ hắc hòa thượng
sau khi đắc thế lại chẳng thèm tấn công La Hán Trùng mà lại bước thẳng
đến bên cạnh Ấn Thiện đại sư, lớn tiếng nói: "Sư huynh! Có chuyện rồi!"

Ấn Thiện đại sư ngồi xếp bằng chăm chú nhìn vào bức họa bên cạnh, vẫn chưa nghe tiếng gào thét của hắc hòa thượng. Hắc hòa thượng vội vàng chụp
lấy bức họa: "Sư huynh! Người..."

Lúc này Ấn Thiện đại sư mới
ngẩng đầu lên, cặp mắt sáng quắc nhìn vào hắc hòa thượng, không chậm mà
cũng không vội nói: "Ấn Pháp, xảy ra chuyện gì?"

Ấn Pháp đại sư vội vàng nói: "Sư huynh, những hương khách này đã bắt giữ hết chúng tăng trong điện."

Ông chuyển người quay sang nhìn Hồ Trạch đang đứng cạnh cửa phật đường với vẻ mặt giận dữ.

Hồ Trạch sắc mặt trắng bệch, khóe miệng thấm đầy máu tươi. Hắn cầm trường
kiếm trong tay, cố gắng đứng vững, khi thấy nhãn quang như muốn phún hỏa của Ấn Pháp đại sư thì vô cùng kinh hoảng, thối lui về sau vài bước,
suýt nữa đã té nhào. Hắn quay đầu nhìn quanh bốn phía, chẳng thấy bóng
dáng của La Hán Trùng đâu cả, tức tối chửi thầm: "Cẩu tiểu tử, chuồn
nhanh thiệt!" Hắn mới vừa nhìn sang Ấn Pháp đại sư thì chợt cảm thấy
lạnh mình, lòng không ngừng kêu khổ!

"Sư đệ, đừng có làm ẩu!" Ẩn Thiện đại sư bảo Ấn Pháp, xong hướng về cửa phật đường chắp tay thi lễ, sau đó nói:

"Thí chủ đã đến đây để mong giải quyết bí mật trên bức họa, chẳng biết vì cớ gì mà lại giam cầm chúng tăng của tệ tự? Phật môn vốn từ bi, cửa thiền
luôn rộng mở, lão nạp đã đáp ứng, chẳng lẽ lại không làm hết sức mình
hay sao, hà tất sử dụng hạ sách như vậy?"

Hồ Trạch đang định đáp
lời, lại thấy La Hán Trùng dẫn theo Tiền Thế Hải cùng ba tên thị vệ áp
giải ba hòa thượng bước vào phật điện. La Hán Trùng bảo Tiền Thế Hải và
ba tên thị vệ áp giải ba hòa thượng đứng ở phía xa đại điện, một mình
bước vào cửa phật đường, hướng về Ấn Thiện đại sư thi lễ nói:

"Ấn Thiện đại sư, thật không dám dấu diếm, bức họa này có liên hệ đến một
bí mật cực lớn của gia môn. Chỉ là do quý tự có nhiều hương khách vãng
lai, sợ lộ phong thanh nên bất đắc dĩ phải đóng cửa chùa ba ngày, khước
từ hương khách, lại lo sợ đại sư và các vị tăng đây không cho phép nên
đành phải sử đến hạ sách này. Chúng tăng hiện tại đều ở bên điện và đều
có thuộc hạ của tại hạ chăm sóc, chỉ cần đại sư trong ba ngày giải quyết được bí mật trong bức họa, bọn chúng tôi sẽ tự động li khai, quyết
không dám thương hại đến tính mệnh của bọn họ, mong Ấn Thiện đại sư an
lòng."

"Ha ha ha..." Ấn Thiện đại sư cười dài một tràng "Thí chủ
đã có hành động như vậy thì chắc là người của quan phủ, chẳng lẽ là thị
vệ ở kinh đô? Ngài cải trang thành hương khách đến Từ Ân tự cầu giải
Phạn văn thật là hao tổn tâm huyết, nếu lão nạp đoán không lầm thì bức
họa này nhất định có liên quan đến quan án."

La Hán Trùng nghe xong thì sắc mặt đại biến, xem ra khó mà qua mặt được lão tăng này.

Trầm mặc trong giây lát, La Hán Trùng đưa ra quyết định. Hắn cởi áo ngoài,
lộ ra hào y của đại nội thị vệ: "Đại sư đoán không sai. Tại hạ chính là
La Hán Trùng, phó thống lĩnh đại nội thị vệ, còn vị này đây là Hồ Trạch, đái đao thị vệ của Anh Vũ điện, phụng thánh mệnh nam hạ nã tặc, đoạt
được bức họa này, nếu đại sư giải được tức đã lập được đại công, La mỗ
sẽ tự thân tấu lên thánh thượng mà pháp phong cho quý tự và trọng thưởng cho đại sư."

Ấn Pháp đại sư sắc mặt đỏ tía, mình run rẩy. Ấn
Thiện đại sư trái lại chỉ cười lên một tràng dài, từ tốn nói: "Lão nạp
đã thoát ly tam giới, bất tại ngũ hành, xem công danh như nước chảy, phú quý như mây trôi, đối với cao quan hậu lộc lão nạp chẳng cầu. Nhưng,
lão nạp là đệ tử của Phật môn nếu nắm bắt được điều gì, giúp đỡ được ai
thì sẽ tận tâm tận sức, quan án hay việc gia môn gì cũng vậy, lão nạp sẽ dốc hết sức mình. Nhưng nếu như học thức còn thiển lậu, không thể thông suốt và chẳng giải quyết được vấn đề, thí chủ có ép buộc và liên luỵ
đến chúng tăng hay không?"

La Hán Trùng cười lạnh, nói với giọng
đe dọa: "Ấn Thiện đại sư tinh thông Phạn văn, chẳng lẽ không giải được
bí mật trên bức họa, trừ phi là đại sư không muốn mà thôi."

Ấn Thiện đại sư vuốt râu, điềm đạm nói: "Nếu như lão nạp không nguyện ý, chẳng biết La thị vệ sẽ làm gì?"

La Hán Trùng lộ vẻ cười âm hiểm, tay chỉ vào ba hòa thượng nói: "Trước
tiên là ba ngày sau sẽ giết ba hòa thượng này, sau đó mỗi ngày sẽ giết
ba..." "Hừ!" Ấn Pháp đại sư hét lớn một tiếng, mắt lộ hung quang, thân
người như chim ưng bay vọt lên cao, nhắm hướng La Hán Trùng.

Hữu
thủ của La Hán Trùng phất lên, một đạo "Uy độc kim châm" bay "vù" đến Ấn Pháp đại sư. Ấn Pháp đại sư người đang giữa không trung bèn phất tay áo một cái, một trận cuồng phong nổi lên, nến ở đại điện lập tức chao
động, bụi bay lả tả, kim châm của La Hán Trùng bị dạt về tường và cột,
lửa bắn tung tóe nghe leng keng.

Bọn thị vệ thấy công lực của Ấn
Pháp đại sư thì líu cả lưỡi, hoảng sợ tột cùng. Chẳng ngờ vào đúng phút

này, La Hán Trùng lại cầm kiếm bước ra, nhìn Ấn Pháp đại sư quát hỏi:
"Ấn Pháp! Ngài muốn máu tắm phật đường hay sao?"

Chỉ nghe Ấn Pháp đại sư lại hét lớn ở giữa không trung, thân hình lập tức biến đổi, giảm đà lao tới, lướt về phía trước, cách Hồ Trạch khoảng chừng ba xích. Ấn
Pháp đại sư thu phát công lực tuỳ ý, nội công đã đến mức lô hỏa thuần
thanh khiến La Hán Trùng hết sức ngạc nhiên, lòng tự biết mình không
sánh bằng.

Ấn Pháp đại sư nhìn La Hán Trùng giận dữ, cặp mắt cơ hồ muốn tóe lửa.

La Hán Trùng cố gắng trấn tĩnh, nói: "Ấn Pháp, ngài mà bước về trước một bước nữa, ba vị phật môn đệ tử này..."

Ấn Pháp đại sư quay đầu nhìn lướt qua ba vị hoà thượng đang bị Tiền Thế
Hải cùng bọn thị vệ kề đao trên cổ thì rủ hai tay áo xuống rồi im lặng.
Diện sắc ông trông thật khó coi, người cứ run lên từng hồi.

La
Hán Trùng yên lòng. Vị Ấn Pháp đại sư này mặc dù có bản lĩnh và đảm lược đó nhưng không thể nào không quan tâm đến tính mệnh của phật môn đệ tử
mà đại khai sát giới tại nơi "sạch sẽ" này. Nắm được nhược điểm của đối
phương, hắn lập tức dũng cảm hẳn lên. Hắn tra kiếm vào vỏ, gật đầu cười
lạnh: "Bọn chúng tôi phụng chỉ hành sự, mong đại sư soi xét. Nói thật,
quan quân đã bao vây khắp núi, đại sư có muốn họ tiến sơn không. Nếu Ấn
Thiện đại sư cứ khăng khăng không chịu hợp tác mà để Từ Ân tự tư thông
với bọn phản nghịch, mà quan phủ đã có lệnh nếu tư thông với bọn phản
tặc thì giết tất bất luận tội! Ấn Thiện đại sư ngài là một vị cao tăng
đức độ, chẳng lẽ lại đưa mắt nhìn đệ tử vô tội của bản tự tự tìm cái
chết mà không ra tay cứu giúp hay sao?"

Ấn Thiện đại sư gật gật đầu không nói, chỉ thở dài một hơi.

Ấn Pháp đại sư quay người nhìn sang Ấn Thiện, căm phẫn nói: "Sư huynh! Chẳng lẽ chúng ta lại đáp ứng lời bọn họ sao?"

"A di đà Phật!" Ấn Thiện đại sư lại ngồi xếp bằng ngay ngắn, trải bức họa
ra trước mặt rồi nói với Ấn Pháp đại sư: "Sư đệ qua đây, hãy giúp ta một tay mà cùng nghiên cứu bí họa này."

"Sư huynh, đệ chẳng biết gì
về hội họa, sao có thể giúp huynh?" Ấn Pháp đại sư nghi hoặc hỏi rồi
cũng bước trở vào phật đường, lời của Ấn Thiện đại sư, ông không thể
không nghe.

Ấn Thiện đại sư chăm chú nhìn bức họa nói: "Bức họa
này không chỉ có Phạn văn kinh từ mà còn hàm chứa võ công trong đó, nếu
không có đệ trợ giúp, ta làm sao có thể giải được bí mật trong bức họa?"

Nghe Ấn Thiện đại sư nói, La Hán Trùng vô cùng chấn động. Hắn bước đến cửa
phật đường rồi nói với Ấn Thiện và Ấn Pháp đại sư: "Nhị vị đại sư cứ yên lòng, La mỗ quyết chẳng dám có ý đối địch với quý tự, chỉ cần nhị vị
giải được bí họa, ta sẽ lập tức thả các tăng chúng ra, quyết không làm
tổn thương đến bất cứ sợi tóc nào trên người bọn họ." Miệng thì nói vậy
nhưng hắn lại nghĩ rằng, nếu như quả thật bức họa này có chứa một bí mật vô cùng trọng đại thì bọn hòa thượng ở Từ Ân tự này quyết không thể
chừa một móng, nhưng làm sao có thể thu thập lão hòa thượng mặt đen này
đây?

Ấn Pháp đại sư ngồi trên bồ đoàn, đối diện với Ấn Thiện đại
sư, bức hoạ được đặt giữa hai người. Hai người câm lặng, chẳng nói một
lời, chỉ tập trung nghiên cứu bức họa.

La Hán Trùng phân phó hai
tên thị vệ trong coi cửa phật đường, lại sai Tiền Thế Hải đến bên cạnh
dặn dò vài câu, xong mới giúp Hồ Trạch ra ngoài đại điện trị thương.

Nội thương của Hồ Trạch là do chưởng lực của Ấn Pháp đại sư gây ra, hổ khẩu đau nhức dữ dội, máu tươi cứ chảy ra, khí huyết toàn thân bị đình trệ,
vận khí bất thông, hành động thật bất tiện. La Hán Trùng nhìn qua thì vô cùng hoảng sợ, lão hoà thượng mặt đen này phân chưởng đối địch mà công
lực còn mạnh như vậy, nếu mà một chưởng tập trung hết công lực thì đừng
nói chi Hồ Trạch mà bản thân hắn sợ rằng cũng táng mệnh dưới chưởng đó.

Nghĩ tới đây, trán hắn toát đầy mồ hôi. Hắn vận dụng nội công để đả thông kỳ kinh bát mạch cho Hồ Trạch, xong rồi sai thị vệ giúp Hồ Trạch vào phòng ngơi nghỉ.

La Hán Trùng đứng tại đình viện, ngẩng đầu nhìn lên
trời cao. Trời trong vắt, dương quang mãnh liệt khiến hai mắt không thể
mở ra.

Hắn nheo nheo mắt, tức thì các màu sắc của ánh dương quang cũng không ngừng biến đổi khiến cho hắn cảm thấy mình như bồng bềnh
trôi trên một thế giới hư ảo: Đại nội điện, Anh Vũ điện, lầu son gác
tía, tử bào kim đái, hoa linh bay quanh quẩn, lượn lờ trước mặt. Đây
chẳng phải là mơ ước cả đời của hắn sao? Hiện tại tính mệnh của hai mươi bốn vị hòa thượng tại Từ Ân tự đều nằm trong tay hắn thì sợ gì Ấn Thiện hòa thượng chẳng chịu cúi đầu tuân theo lời hắn. Chỉ cần giải được bí
mật trong bức họa thì những đích nhắm của hắn chẳng khó khăn gì để trở
thành hiện thực.

Hắn lấy từ trong ngực ra một tờ giấy nhỏ hình bát giác, cười gằn lên rồi bước về hướng nhà bếp.