Bí mật quả chuông

Chương 18

Docsach24.com

úc đầu Thanh Mai nói khá rụt rè, sau đó cô lấy lại sự tự tin và giọng nói rõ ràng của cô vang lên trên những khán giả im lặng.

- Chiều hôm qua – cô bắt đầu – tôi đi đến ngôi chùa này cùng với người em gái của tôi, Thanh Ngọc. Tôi xin được nói chuyện với vị trụ trì và cầu xin được cầu nguyện trước bức tượng Phật bà Quan âm linh thiêng. Trụ trì nói rằng những lời cầu nguyện của tôi sẽ có hiệu quả chỉ khi tôi ngủ qua đêm trong ngôi chùa này, ngôi chùa Phổ Độ với lòng thương xót của Phật bà Quan âm. Ông yêu cầu tôi thanh toán trước về việc này và tôi đã đưa cho ông ta một lạng vàng.

Buổi tối ngày hôm qua, vị trụ trì dẫn em gái tôi và tôi đến một căn phòng nhỏ trong khu vườn phía sau. Ông nói tôi nên ở lại đó qua đêm, trong khi em gái tôi sẽ được cung cấp chỗ ở trong khu vực dành cho các vị khách của ngôi chùa. Ông nói rằng để bảo vệ danh dự của tôi chống lại những lời vu khống có thể có của những kẻ buôn chuyện, em gái tôi nên khóa cửa phòng của tôi lại. Cô ta đã làm như thế, khoá cửa lại và dùng ngón tay chấm mực làm dấu trên băng giấy sau đó dán lên ổ khóa. Trụ trì nói cô ấy nên giữ chìa khóa cửa.

Ở lại một mình trong căn phòng bị khóa kín – cô gái tiếp tục – đầu tiên tôi quỳ trước tấm hình của Phật bà Quan âm và cầu nguyện rất lâu. Sau đó tôi cảm thấy mệt mỏi nên nằm lên chiếc giường và để những cây nến thắp sáng trên chiếc bàn thay đồ.

Docsach24.com

Trụ trì bất ngờ xuất hiện trong phòng

Vào khoảng canh hai tôi thức dậy và thấy trụ trì đang đứng trước chiếc ghế. Ông nói rằng mong muốn của tôi sẽ được đáp ứng. Sau đó, ông thổi tắt ngọn nến và buộc tôi phải ăn nằm với ông. Và sự việc tội lỗi đã xảy ra, tôi đã dùng hộp son môi mở nắp mà tôi để trên chiếc bàn nhỏ cạnh giường và bí mật đánh dấu trên chiếc đầu trọc của ông ta. Sau khi đã cưỡng hiếp tôi, trụ trì nói: “ Bây giờ trong thời gian tới khi mong muốn của cô đã được hoàn thành, cô đừng quên gửi một món quà phù hợp đến ngôi chùa nghèo này. Nếu tôi không nhận được món quà này, người chồng đáng kính của cô sẽ nhận được một số tin tức không hay”. Điều tiếp theo tôi không biết là ông bằng cách nào đó đã rời khỏi căn phòng.

Có một sự thay đổi đáng kể và tiếng thì thầm tiếp tục cất lên từ Thanh Mai:

- Tôi vẫn nằm đó và khóc một cách cay đắng. Đột nhiên một vị sư xuất hiện ở trong phòng của tôi. Ông ta nói ” Đừng khóc, người yêu của cô đã đến đây!”. Bất chấp sự chống cự và những lời cầu xin của tôi, ông ta cũng cưỡng hiếp tôi. Mặc dù nổi đau khổ của tôi rất lớn, tôi cũng bí mật đánh dấu lên đầu ông ta bằng son môi của tôi như đã đánh dấu vị trụ trì.

Xác định phải thu thập chứng cứ để sau này có thể trả thù cho những hành động dã man của bọn chúng một khi có cơ hội. Tôi giả vờ yêu thích vị tu sĩ như là một người đàn ông chứ không phải là một tên ngốc. Tôi thắp sáng ngọn nến trên chiếc bàn uống trà. Sau đó trêu chọc rồi tâng bốc ông ta, tôi dỗ dành ông ta chỉ cho tôi bí mật của bảng điều khiển ẩn trên cánh cửa.

Khi ông ta rời đi, một nhà sư thứ ba đến thăm tôi nhưng tôi giả vờ bị ốm. Trong khi thúc đẩy ông ta rời khỏi phòng, tất nhiên, tôi cũng đánh dấu vào đầu ông ta với son môi của tôi.

Một giờ trước đây em gái của tôi gõ cửa và nói với tôi rằng quan án của huyện này đã đến đây để điều tra. Tôi bảo với cô ta để có thể báo cáo việc này đồng thời nộp một lời buộc tội.

Địch công nói bằng giọng nghiêm khắc:

- Ta yêu cầu các nhân chứng đi xác minh lời buộc tội bằng cách kiểm tra trên đầu của các bị cáo!

Vị tướng già và các người làm chứng đứng lên.

Ánh sáng của mặt trời buổi sáng cho thấy rõ ràng dấu vết màu đỏ của son môi trên chiếc đầu trọc của vị trụ trì.

Địch công ra lệnh cho đội trưởng bộ đầu đi dọc theo các hàng tu sĩ đang quỳ và mang đến cho ông những cái đầu được đánh dấu tương tự.

Chẳng bao lâu sau bộ đầu kéo hai nhà sư lên cầu thang và ép họ quỳ xuống bên cạnh vị sư trụ trì. Các vết son đỏ trên đầu họ mọi người đều nhìn thấy rõ ràng.

Địch công tuyên bố:

- Tội lỗi của ba tên tội phạm đã được thành lập và không ai có thể nghi ngờ về điều này. Bị cáo có thể lui ra!

Ta sẽ xét xử vụ án này trong phiên tòa buổi chiều nay. Sau đó ta sẽ công bố các bằng chứng thu thập được. Ta sẽ đặt câu hỏi và nếu cần thì tra tấn tất cả các nhà sư của ngôi chùa này để tìm thêm những tên tội phạm khác.

Ngay lúc đó một nhà sư rất già đang quỳ ở hàng đầu tiên ngẩng đầu lên và run giọng nói:

- Tôi cầu xin đại nhân hãy nghe tôi nói!

Địch công ra dấu để đội trưởng dẫn nhà sư già đến trước bàn xử án.

- Thưa đại nhân – nhà sư già lắp bắp – vị tu sĩ hèn kém quỳ trước đại nhân đây pháp danh là Giác Ngộ và là trụ trì chính thức của ngôi chùa Phổ Độ này. Người đàn ông tự xưng mình là trụ trì kia thực chất chỉ là một kẻ giả danh và hắn ta thậm chí chẳng phải là nhà sư gì cả. Một vài năm trước đây hắn đã đến ngôi chùa này và đe dọa tôi phải cho hắn ta ở lại chùa. Sau đó, khi tôi phản đối hành vi phạm tội của hắn khi cho những người phụ nữ cầu tự đến ngôi chùa này và ngủ đêm lại làm ô uế nơi thờ phượng linh thiêng, hắn ta đã nhốt tôi vào một căn phòng trong chùa. Tôi đã bị giam giữ tại nơi đó như một tù nhân cho đến khi những bộ đầu của đại nhân đã phá vỡ cánh cửa cách đây một giờ và cứu tôi ra

Quan án giơ tay lên và ra lệnh cho đội trưởng:

- Báo cáo cho ta về điều này!

- Nhà sư già này – đội trưởng bộ đầu báo cáo – đã được tìm thấy tại một phòng giam nhỏ bị khóa từ bên ngoài. Trên cánh cửa có một cửa sổ nhỏ và chúng tôi nghe tiếng ông ta gọi chúng tôi bằng một giọng yếu ớt. Tôi đã phá vỡ cánh cửa. Ông ta không kháng cự mà chỉ yêu cầu được dẫn đến trước mặt đại nhân.

Địch công chậm rãi gật đầu và nói với nhà sư già:

- Tiếp tục!

- Một trong hai đệ tử của tôi – nhà sư già tiếp tục – những người ban đầu sống tại ngôi chùa này với tôi, đã bị đầu độc bởi tên trụ trì khi anh ta đe dọa sẽ báo cáo sự việc tồi tệ này với người đứng đầu giáo hội Phật giáo. Người còn lại, một trong số những kẻ đang quỳ trước mặt đại nhân, giả vờ quay lưng lại với tôi. Anh ta bí mật theo dõi trụ trì và tay chân của y, bí mật báo cáo lại cho tôi những điều anh ta phát hiện ra. Đáng tiếc là anh ta không thu thập được bằng chứng nào. Trụ trì tiếp tục những việc làm bất chính của hắn nhưng giữ bí mật với tất cả mọi người ngoại trừ những tên tay chân thân tín của hắn. Vì vậy, tôi ra lệnh cho đệ tử của tôi đừng làm gì cả mà nằm im chờ cơ hội và không báo cáo cho cơ quan có thẩm quyền, vì điều này sẽ làm cho gã trụ trì giết chết chúng tôi và phá huỷ đi cơ hội cuối cùng có thể vạch trần bộ mặt thật khủng khiếp của những kẻ xúc phạm thần thánh. Tuy nhiên, anh ta có thể chỉ ra cho đại nhân những kẻ tay sai đã tham gia với tên trụ trì trong những hành động dâm đãng của y.

Các nhà sư khác có thể là tín hữu thật sự hoặc là những kẻ lười biếng, những người bị thu hút bởi cuộc sống xa hoa và dễ dàng trong ngôi chùa này. Tôi cầu xin đại nhân cho tôi được phép can thiệp thay mặt cho họ.

Quan án ra dấu, bộ đầu tháo dây trói cho vị trụ trì già và đội trưởng cởi trói cho một nhà sư lớn tuổi khác. Ông ta cùng với đội trưởng đi dọc theo hàng nhà sư đang quỳ và chỉ ra 17 nhà sư trẻ, những người này ngay lập tức bị lôi đến trước bàn xử án.

Khi bị bắt quỳ xuống, bọn họ bắt đầu la hét và chửi rủa. Một số người bảo trụ trì đã buộc họ xâm phạm những người phụ nữ. Những người khác cầu xin lòng thương xót, một số lớn tiếng phủ nhận tội ác của họ.

- Im lặng! – Địch công quát lớn.

Khi trật tự đã được thiết lập, Địch công nói:

- Các nhà sư còn lại sẽ được tháo dây trói. Họ ngay lập tức được tiếp tục tu hành dưới sự chỉ đạo của trụ trì Giác Ngộ.

Khi sân chùa đã được giải tỏa, đám đông khán giả, bây giờ tăng cường thêm những người từ ngoại ô phía Bắc thị trấn. Đám đông đã đến để xem những việc bạo động xảy ra tại ngôi chùa bây giờ tiếp tục tiến về phía cầu thang của sân thượng và thốt ra những lời nguyền rủa đối với các nhà sư.

- Lùi lại một cách có trật tự và lắng nghe quan án của các ngươi! – Địch công hét lên.

Bọn tội phạm đê hèn tụ họp nơi đây đã gặm nhấm như lũ chuột vào tận gốc rễ của xã hội hòa bình và đạo đức của chúng ta và đó là tội lỗi của một tội ác chống lại triều đình. Đối với nền tảng đạo đức của chúng ta, không phải chính Đức Khổng tử đã nói, gia đình là nền tảng của đạo đức hay sao? Bọn chúng đã xâm phạm những người phụ nữ đã lập gia đình đến đây với lòng thành kính cầu nguyện Phật bà ban cho mình một đứa con. Những người phụ nữ không có khả năng tự vệ bởi vì trách nhiệm của họ đối với danh dự gia đình và tính hợp pháp của những đứa con.

May mắn thay, tuy nhiên, bọn người đồi bại này không dám thêm một lối vào bí mật cho tất cả sáu căn phòng, có hai căn phòng không có lối vào bí mật. Ta không phải là một người không có tín ngưỡng và ta tin tưởng sâu sắc vào ân sủng và lòng thương xót vô biên của những quyền năng vô thượng. Ta muốn mọi người hiểu rõ một thực tế rằng một người phụ nữ qua đêm trong ngôi chùa này không có nghĩa là đứa bé sinh ra là bất hợp pháp.

Đối với những tên tội phạm, ta sẽ thẩm vấn trong phiên tòa buổi chiều tại tòa án và ở đó bọn chúng được trao cơ hội để bào chữa và thú nhận tội ác của mình.

Docsach24.com

Địch công bắt giữ một nhà sư đồi truỵ

Quay sang viên đội trưởng bộ đầu, Địch công nói thêm:

- Nhà tù của chúng ta quá nhỏ để có thể giam giữ hết những tên cặn bã này. Ngươi hãy tạm thời giam chúng trong trại giam bên ngoài bức tường phía đông của tòa án. Giải bọn chúng đến đó với sự bảo vệ tối đa!

Khi gã trụ trì được dẫn đi, hắn hét vào mặt Địch công:

- Tên quan huyện đáng thương, chẳng bao lâu mi sẽ bị trói bằng xiềng xích và quỳ trước mặt ta, ta sẽ thoát khỏi lời buộc tội của mi!

Địch công mỉm cười một cách lạnh lùng.

Bộ đầu xếp hai mươi gã đàn ông thành hai hàng, trói chúng lại với nhau bằng dây xích và sau đó thúc giục bọn chúng bước đi với những cây gậy của họ.

Địch công ra lệnh cho lão Hồng dẫn Thanh Mai và Thanh Ngọc đến sân trước và đưa họ về trên kiệu của họ.

Sau đó, quan án gọi Triệu Thái.

- Khi tin tức về những sự kiện xảy ra tại đây lan khắp thị trấn – ông nhận xét – ta e rằng một đám đông giận dữ sẽ tấn công các nhà sư. Phi ngựa nhanh nhất như ngươi có thể đến trụ sở đơn vị đồn trú và báo cho người chỉ huy để ông ta gởi một đội quân lính và cung thủ đến trại giam ngay lập tức. Họ phải lập một hàng rào đôi để bảo vệ tù nhân. Trụ sở của đơn vị đồn trú không xa tòa án nên những người lính có thể đến trước các tù nhân.

Khi Triệu Thái vội vã chạy đi để thực hiện mệnh lệnh này, vị tướng già nhận xét:

- A! Thật là một sự đề phòng khôn ngoan, thẩm phán!

- Các ngài – Địch công nói với vị tướng và ba nhân chứng khác – tôi rất tiếc phải làm mất thêm thời gian quý báu của các ngài. Ngôi chùa này là một kho báu đầy vàng và bạc. Chúng ta không thể rời khỏi đây trước khi tất cả mọi thứ được kiểm kê và niêm phong trong sự chứng kiến của các ngài. Tôi dự đoán rằng triều đình sẽ tịch thu tất cả tài sản của ngôi chùa này và tòa án phải có một danh sách tất cả các tài sản nơi đây để báo cáo cho triều đình.

Tôi cho rằng người quản lý của ngôi chùa chắc sẽ có một bản kê khai tài sản, nhưng tất cả các mục trong đó sẽ phải được xác nhận và việc này sẽ mất vài giờ. Tôi đề nghị chúng ta hãy đi đến nhà ăn và dùng bữa sáng.

Địch công ra lệnh cho bộ đầu đến nhà bếp để chuẩn bị cho bữa ăn sáng. Tất cả mọi người rời khỏi sân thượng và đi bộ đến nhà ăn lớn ở sân thứ hai. Đám đông khán giả tập trung ở sân đầu tiên và giận dữ nguyền rủa các tu sĩ.

Địch công xin lỗi tướng quân và ba nhân chứng khác vì không thể dùng bữa sáng cùng với họ. Để tiết kiệm thời gian ông muốn hướng dẫn các phụ tá của mình trong khi ăn.

Trong khi tướng quân, thẩm phán về hưu và hai ông trùm phường thợ cùng ngồi ăn với nhau, Địch công chọn một cái bàn nhỏ hơn cách xa mọi người và ngồi xuống cùng với lão Hồng, Mã Tông và Tào Can.

Hai người phục vụ đặt bát cháo và dưa cải muối trước mặt họ. Mọi người lặng lẽ ăn trong im lặng cho đến khi những người phục vụ đã đi khá xa.

Sau đó, quan án nói với một nụ cười gượng gạo:

- Ta e ngại rằng trong những tuần vừa qua, ta đã làm cho các ngươi khó hiểu về thái độ của ta và nhất là ông, lão Hồng! Bây giờ, tất nhiên, ta sẽ giải thích tất cả mọi chuyện.

Địch công đã ăn xong bát cháo, đặt thìa của mình lên bàn và bắt đầu:

- Chắc chắn ông đã bị tổn thương, lão Hồng, khi ông nhìn thấy ta chấp nhận số tiền hối lộ của tên trụ trì. Ba lạng vàng và ba lạng bạc! Thực tế là tại thời điểm đó ta chưa có một kế hoạch hành động nào nhưng ta biết rằng sớm hay muộn ta cũng cần phải có một số vốn. Ông phải biết rằng ta không có thu nhập nào khác ngoài khoản lương chính thức của ta và ta không dám lấy tiền từ ngân quỹ của tòa án vì sợ rằng những tên gián điệp của trụ trì sẽ khám phá ra ta đang thực hiện một hành động nào đó.

Khi số tiền hối lộ này đưa đến ngẫu nhiên nó lại đủ để chi trả chi phí cho việc thiết lập cái bẫy của ta. Hai lạng vàng đã được sử dụng để mua lại hai cô gái từ nhà chứa. Lạng vàng thứ ba, ta đã đưa cho Thanh Mai để sử dụng trong việc thuyết phục trụ trì để cô ta lại trong ngôi chùa một đêm. Một lạng bạc ta đã cho người quản lý của quan án Lỗ, đồng nghiệp của ta ở Tần Hoài, như là hoa hồng cho vụ mua bán này và chi phí để đưa hai cô gái tới Phổ Dương. Ta đưa lạng bạc thứ hai cho vợ ta để mua trang phục mới cho các cô gái. Lạng bạc cuối cùng dùng để mua áo choàng cho họ và thuê hai cỗ kiệu sang trọng để đưa họ đến ngôi chùa này vào chiều hôm qua. Vì vậy, bác có thể gạt bỏ mọi lo lắng ra khỏi đầu óc của bác, lão Hồng.

Quan án nhận thấy vẻ nhẹ nhõm trên gương mặt các phụ tá của ông. Ông mỉm cười và tiếp tục nói:

- Ta chọn hai cô gái này từ Tần Hoài vì ta thấy được những phẩm chất tốt trong con người nông dân của họ, đức tính mà ngay cả khi họ phải thực hiện một nghề nghiệp không may vẫn không bị ảnh hưởng. Ta tự tin rằng nếu họ giúp ta trong việc thực hiện các kế hoạch do ta lập ra, họ sẽ chắc chắn thành công.

Các cô gái, cũng như mọi người trong gia đình của ta, đều nghĩ ta mua họ làm thê thiếp cho bản thân ta. Ta không dám nói ra bí mật này cho bất cứ ai, thậm chí cả đệ nhất phu nhân của ta cũng không biết điều này. Như ta đã nói trước đây, trụ trì cũng có thể cài gián điệp trong số những người hầu trong dinh thự của ta và ta không muốn xảy ra rủi ro khi bí mật này bị rò rỉ ra ngoài. Ta đã phải chờ đợi cho đến khi hai cô gái thích nghi với cuộc sống mới và họ có thể đảm nhận vai trò của một phu nhân quyền quý và người nữ tỳ của mình, trước khi ta có thể thực hiện kế hoạch của mình.

Nhờ những nỗ lực không mệt mỏi của đệ nhất phu nhân của ta, Thanh Mai đã có những tiến bộ nhanh chóng một cách bất ngờ và ngày hôm qua ta quyết định hành động.

Quan án dùng đũa gắp một vài cọng cải muối.

- Ngày hôm qua, sau khi ta rời khỏi ông, lão Hồng – ông tiếp tục – ta đi thẳng vào chỗ ở của họ và nói với các cô gái nghi ngờ của ta về ngôi chùa Phổ độ. Ta hỏi Thanh Mai liệu cô có đồng ý đóng vai trò của mình, ta nói thêm rằng ta có một kế hoạch khác không liên quan đến sự hợp tác của họ và cô hoàn toàn có quyền từ chối đề nghị này. Thanh Mai, tuy nhiên đã đồng ý ngay lập tức. Cô tỏ ra phẫn nộ và nói rằng cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình nếu bỏ qua cơ hội có thể giúp các phụ nữ khác thoát khỏi những ham muốn của những nhà sư đồi truỵ.

Sau đó, ta nói họ mặc vào những bộ quần áo đẹp nhất mà vợ ta đã sắm cho họ và che giấu bản thân bằng cách khoác lên người chiếc áo choàng có mũ trùm đầu của ni cô Phật giáo. Họ bí mật rời khỏi tòa án bằng cánh cửa phía sau và thuê hai cỗ kiệu sang trọng nhất trong thị trấn. Khi họ đến ngôi chùa, Thanh Mai nói với vị trụ trì rằng mình là vợ lẽ của một nhân vật cao quý tại kinh thành, mà vì những lý do tế nhị không thể tiết lộ danh tính của ông ta được, và bà vợ cả của ông ta cực kỳ ghen tỵ với cô ấy vì bà ta sợ chồng mình sẽ bỏ rơi mình. Trước nguy cơ bị trục xuất khỏi nhà vì bị ghen ghét, cô đi đến ngôi chùa Phổ Độ như là một phương sách cuối cùng. Cô không có con và nếu như Phật bà Quan âm linh thiêng ban cho cô một đứa con trai thì vị trí của cô tại nơi đó sẽ được an toàn.

Địch công dừng lại một chút. Các phụ tá của ông hầu như không chạm đũa vào thức ăn của họ.

- Bây giờ là phần chính của câu chuyện – Địch công tiếp tục – Kể từ khi ta biết tên trụ trì là một người đàn ông cực kỳ khôn ngoan, ta sợ rằng hắn sẽ không mắc bẫy vì Thanh Mai không cho hắn ta biết tên thật của người chồng và và các chi tiết cá nhân của cô ta. Vì vậy, ta đã hướng dẫn cô ấy đánh vào lòng tham và thói dâm ô của hắn. Cô đã đưa cho hắn một lạng vàng và cho hắn ta thấy vẻ đẹp của cô, nói bóng gió với hắn rằng tất cả những người phụ nữ trong đó có cô nghĩ hắn ta là một người đàn ông hấp dẫn.

Cuối cùng ta nói với Thanh Mai phải làm gì trong buổi cầu nguyện của mình. Ta không loại trừ khả năng tất cả mọi chuyện là do quyền năng kỳ diệu của bức tượng Phật bà Quan âm, đặc biệt là sau khi ta đã rất thất vọng bởi sự thất bại của Tào Can trong việc tìm ra một cánh cửa bí mật để đột nhập vào căn phòng.

Tào Can có vẻ rất xấu hổ. Anh ta vội vàng vùi mặt mình vào bát cháo. Địch công mỉm cười khoan dung và nói tiếp:

- Vì vậy ta nói với Thanh Mai nếu có một vị thần thực sự xuất hiện trước mặt cô trên không trung thì cô phải quỳ xuống và kể toàn bộ sự thật, nói rằng ta, thẩm phán, chịu hoàn toàn trách nhiệm vì đã yêu cầu cô làm một việc sai trái. Tuy nhiên, nếu một con người bằng xương bằng thịt xuất hiện trong phòng của cô, cô phải cố gắng tìm ra cách hắn ta đột nhập vào phòng bằng lối vào bí mật và sau đó tìm hiểu cách điều khiển nó. Ta đã đưa cho cô một hộp son môi nhỏ màu đỏ và hướng dẫn cô cách đánh dấu vào đầu người đàn ông ăn nằm với cô.

Vào cuối canh tư Thanh Ngọc sẽ bí mật rời khỏi phòng của mình và gõ hai lần vào phòng của Thanh Mai. Nếu chị cô ấy trả lời bằng bốn tiếng gõ có nghĩa là nghi ngờ của ta đã có căn cứ, ba tiếng gõ có nghĩa là ta đã sai lầm.

Phần còn lại các ngươi đã biết.

Mã Tông và Tào Can vỗ tay hào hứng nhưng lão Hồng tỏ ra lo lắng.

Sau một lúc do dự, lão Hồng cho biết:

- Một ngày nọ, khi đại nhân cho tôi biết những suy nghĩ của ngài về ngôi chùa Phổ Độ, đại nhân đã có những nhận xét mà cho đến giờ tôi vẫn còn lo lắng. Cụ thể là ngay khi những bằng chứng thuyết phục chống lại các nhà sư có thể đã được tìm thấy, và đã có lời thú tội của bọn chúng, giáo hội Phật giáo sẽ can thiệp và bảo vệ bọn chúng, và họ sẽ có thời gian rất lâu để thiết lập sự bảo vệ trước khi vụ án này được giải quyết. Nếu điều đó xảy ra thì vụ án này sẽ được giải quyết như thế nào?

Địch công nhíu mày và trầm ngâm vuốt râu của ông.

Ngay lúc đó có tiếng vó ngựa loảng xoảng ngoài sân và Triệu Thái chạy ùa vào nhà ăn.

Anh nhanh chóng nhìn quanh sau đó chạy đến bàn của Địch công đang ngồi, trán anh lấm tấm mồ hôi.

- Thưa đại nhân – anh thở hổn hển và kêu lên – tôi chỉ nhìn thấy bốn người lính tại trụ sở của đơn vị đồn trú! Tất cả những người còn lại ngày hôm qua đã đi đến Tần Hoài theo lệnh khẩn cấp của Thống đốc tỉnh Giang Tô. Khi đi ngang qua trại giam bên ngoài tòa án, tôi thấy một đám đông hàng trăm người đang giận dữ tấn công và phá huỷ các rào chắn. Những bộ đầu đã chạy trốn vào tòa án!

- Đây là một sự trùng hợp ngẫu nhiên và bất hạnh nhất! – Địch công kêu lên – Chúng ta hãy quay nhanh trở lại thị trấn!

Ông vội vã giải thích tình hình cho vị tướng già và nhờ ông ta chịu trách nhiệm kết thúc công việc kiểm kê tài sản của ngôi chùa với sự trợ giúp của ông trùm phường thợ kim hoàn. Địch công gọi thẩm phán về hưu và ông trùm phường thợ mộc đi cùng với ông.

Địch công lên cỗ kiệu quân sự của vị tướng già cùng với lão Hồng. Thẩm phán Vạn và ông trùm phường thợ mộc biến mất vào cỗ kiệu của họ trong khi Mã Tông và Triệu Thái nhảy lên ngựa. Họ chạy đua về thành phố nhanh như những người đưa thư hỏa tốc.

Các đường phố chính đông đúc với một đám đông đang phấn khích, họ vỡ oà ra và cổ vũ vang dội khi nhìn thấy Địch công trong cỗ kiệu mở cửa. Tất cả mọi người hét vang “Quan án sát của chúng tôi muôn năm!”, “ Cầu chúc cho Địch án sát sống lâu mãi mãi! “

Khi họ đến gần tòa án, tuy nhiên, họ đã thấy số người ít dần đi và khi họ quẹo qua góc phía đông bắc của tòa án một sự im lặng đáng sợ bao trùm nơi đây.

Rào chắn đã bị phá vỡ nhiều nơi. Bên trong rào chắn là những mảnh thi thể của hai mươi tên tội phạm, bọn chúng đã chết một cái chết khủng khiếp vì bị ném đá và chà đạp bởi đám đông điên cuồng.