Bệnh Yêu

Chương 92: Kết thúc

“… Anh muốn trở thành một con rồng hung ác, giành lấy những thứ tốt nhất trên thế giới cho em, để dù cho một ngày nào đó anh không ở bên cạnh em thì cũng không ai được bắt nạt em.”
--------------------
Trên đường trở về, Giang Nhẫn vẫn luôn không nói một câu.


Hết thảy những điên cuồng của anh dường như đều tan biến theo băng tuyết của tháng Mười Hai. Mạnh Thính giữ chặt hai tay anh, vốn dĩ định đi bộ về từ hành lang bệnh viện. Mạnh Thính còn phải ở lại đây vài ngày nữa, chân của Giang Nhẫn còn chưa tịnh dưỡng cho tốt thì đã bị đả thương thêm một lần nữa.


Mạnh Thính ra dấu cho vệ sĩ, cất tiếng nói khàn khàn: “Ừm, tìm một chiếc xe lăn, đến đẩy anh ấy đi.”
Bàn tay đang nắm chặt lấy tay cô bỗng nhiên xiết chặt lại rồi lập tức buông ra.
Mạnh Thính nắm chặt lấy bàn tay của người con trai: “Sao vậy?”


“Rốt cuộc em có hiểu không?” Anh giảm âm điệu xuống, gần như là gầm nhẹ, “Bản báo cáo kia là thật, tinh thần của anh không được bình thường. Tâm lý có vấn đề, anh chẳng khác gì những kẻ tâm thần điên loạn kia!”


Giọng nói của anh bị kéo căng rồi vỡ vụn, ráo riết nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô: “Những thứ mà bọn họ tìm được cũng là thật! Anh đã mang theo mấy thứ đó đi tìm Văn Duệ, suýt nữa thì anh đã…”


Mạnh Thính không muốn nghe anh tự sỉ nhục bản thân mình nữa, cô cắt ngang lời anh: “Giang Nhẫn, em đều biết hết.”
Trong phút chốc anh chợt yên tĩnh lại.
Trên hành lang bệnh viện chỉ có hai người bọn họ, vệ sĩ rất nhanh đã quay về, đặt xe lăn xuống rồi mau chóng rời đi.


Cô dìu anh ngồi xuống, thân thể người con trai cứng ngắc như sắt thép, dùng phương thức im lặng để giằng co với cô.
Mạnh Thính có chút bất đắc dĩ: “Em đều biết hết rồi, vậy nên anh lại muốn nói lời chia tay với em nữa hay sao?”
Hai chữ kia làm tim anh nhói đau, anh đột nhiên ôm chầm lấy cô.


Trải qua một đêm giày vò, phía sau hai người họ là ánh mặt trời đang chuẩn bị thức giấc.
Nghe nói khi tuyết bắt đầu tan dần thì tiết trời sẽ ngày một lạnh hơn.
Cô muốn nghe quyết định của anh.


Tất cả đều đã thay đổi, bọn họ rồi sẽ trưởng thành, tuy nhiên có một thứ vẫn luôn vẹn nguyên không đổi thay kể từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời dần buông, từ kiếp trước đến kiếp này.


Nói ra thật xấu hổ, anh từng khẽ khàng nói, bất kể là thứ gì đổi thay thì Giang Nhẫn vẫn là Giang Nhẫn của lúc ban đầu.
Mạnh Thính đưa tay ôm lấy vòng eo gầy gò săn chắc của anh.
Anh cố gắng kìm chế hết mức giọng nói của mình: “Không chia tay, đừng rời đi.”
Nói xong sáu chữ này, anh nhắm mắt lại.


Anh biết mình không có tư cách, chuyện tối nay anh gây ra, đối với bất kỳ một cô gái nào mà nói cũng sẽ không còn dám ở bên anh nữa. Nhưng anh quả thật là bị ép đến điên rồi, anh chỉ muốn van cầu cô đừng rời đi mà thôi.
Cho dù chỉ ở bên anh một năm hay chỉ là một giây phút đồng hồ.


Chỉ cần đừng rời đi.
Mạnh Thính cong môi, khẽ cười: “Được, không chia tay, không rời đi.”
Mạnh Thính để anh ngồi lại trên xe lăn, rồi ngồi xổm xuống ngay bên chân anh: “Em biết rõ chuyện này có nghĩa là gì, Giang Nhẫn, anh bệnh rồi. Có thể cả một đời này cũng sẽ không khỏi…”


Ánh mắt anh đen nhánh, dần dần hiện lên gợn sóng.


Mạnh Thính đè tay anh lại, nói tiếp: “Nhưng bệnh của anh là do em mà ra.” Cô cười lên, “Lúc em và chiếc xe kia cùng rơi xuống vách núi, khi đó ngoài anh ra em không hề nghĩ đến một ai, nghĩ rằng nếu như em chết đi, Giang Nhẫn của em sẽ càng thêm đau khổ. Vậy nên em cố gắng sống sót, em sợ anh sinh bệnh, sợ anh khổ sở, sợ anh cô đơn.”


Anh mím chặt môi, trong đôi mắt đen láy tĩnh lặng tràn đầy những vụn ánh sáng nhỏ bé.
“Cho nên, nếu như anh không thể tốt lên được, vậy thì xin lỗi, em sẽ phải ở bên chăm sóc anh cả đời này. Giam cầm tim của anh lại, phán quyết anh bị tù chung thân ở bên cạnh em, Giang Nhẫn, anh có muốn chống án không?”


Lúc này mặt trời dần mọc lên, là mùa đông đầu tiên mang theo sự dịu dàng xua tan đi màn đêm u ám.
Hốc mắt Giang Nhẫn ấm nóng, thấp giọng nói: “Xin phục tùng phán quyết.”
***
Bà nội Giang nghỉ ngơi ở bệnh viện một đêm, ngày hôm sau khi nhìn thấy Giang Nhẫn, bà cụ suýt chút nữa đã rơi lệ.


Bà cụ nắm chặt tay anh, dáng vẻ già nua khiến Giang Nhẫn phải ôm lấy bà.
Tiểu Lệ nói: “Giang tổng, bà nội lúc ngủ cũng khóc, không biết là mơ thấy cái gì.”
Giang Nhẫn nhận lấy khăn, lau sạch sẽ cho bà, thấp giọng nói: “Đều tại cháu không ngoan.”


Sau này Mạnh Thính có hỏi anh: “Trước đó anh đã làm gì thế? Sao bà nội Giang lại khóc thương tâm như vậy chứ?”
Anh không nói lời nào, chỉ khẽ cười rồi thì thầm bên tai cô: “Mùa xuân sắp đến rồi.”
Cô cũng cười rộ lên.


“Giang Nhẫn, em quen anh từ lúc học lớp Mười Một, đến bây giờ đã trưởng thành rồi.”
Anh cười đáp “ừ” một tiếng, sau đó thì không nói gì nữa.


Sau khi khai giảng năm thứ hai đại học, chân của anh đã dần khá lên. So với trước kia thì tốt hơn nhiều, chỉ là nếu nhìn kỹ một chút sẽ thấy vẫn còn có chút không được ổn lắm, nhưng khi bước đi anh đã thả chậm bước chân nên nhìn qua không khác mấy so với người bình thường.


Lần trước anh chạy đi tìm cô đã đả thương đến chân một lần nữa. Vậy nên dù rằng đã trở nên tốt lên, nhưng cũng không có khả năng giống hệt như trước đây được. Nhưng phong thái và khí chất của anh vô cùng chín chắn và vững vàng, nhìn không ra có gì khác với trước kia.


Văn Duệ bị buộc vào tội danh bắt cóc cùng với những tội trạng xúi giục từ mấy năm trước nên đã bị tống vào ngục tù.
Với tính cách của hắn ta, ở trong đó ước chừng chỉ trong một năm thôi đã chịu không nổi rồi.


Trong khoảng thời gian Giang Nhẫn dưỡng thương, thỉnh thoảng Giang Quý Hiển cũng sẽ đến hỗ trợ cho công ty của anh.


Dường như kể từ khi biết Văn Duệ chịu tội thì chấp niệm của ông với Văn Mạn cũng dần dần tiêu tan. Cuối cùng ông cũng một lần nữa xem xét kĩ càng lại, thân là một người cha, đến tột cùng thì ông đã làm được những gì cho Giang Nhẫn?


Nhưng quả thật không được nhiều, chuyện Giang Nhẫn phát bệnh suýt chút nữa gây ra đại họa, Giang Quý Hiển cũng có trách nhiệm trong đó.
Cao Nghĩa đang rất vui vẻ, Giang Nhẫn lại nói: “Đừng để ông ta đụng vào đồ đạc trong công ty.”


Giang Nhẫn rất kiêu ngạo, mùa đông hai năm trước đến Tiểu Cảng Thành mời rượu người khác cũng không thèm cúi đầu. Bây giờ anh sẽ không ngay lập tức tiếp nhận một Giang Quý Hiển trưng ra vẻ mặt tỉnh ngộ đâu.
Bị anh khinh thường khiến cho Giang Quý Hiển rất khó chịu.


Giang Quý Hiển thường xuyên ghé đến công ty anh ngồi một lát, Giang Nhẫn vẫn lãnh đạm, Giang Quý Hiển chỉ có thể rời đi.
Giang Quý Hiển ngước mắt nhìn, tòa nhà phồn thịnh ngay bên trong thành phố lớn, khắp nơi đều là nhà cao tầng.


Tầng tầng lớp lớp người đi trước kẻ đến sau, đều bôn ba khắp chốn thành thị này, vất vả dốc sức mưu sinh, thế nhưng Giang Nhẫn vẫn đứng vững vàng ở tại nơi này. Anh có một vị trí ở tại thành phố B này, mặc kệ là ai nhắc đến hai chữ Giang Nhẫn, cũng sẽ không nói anh chính là con trai độc đinh của tập đoàn Tuấn Dương nhà họ Giang mà sẽ nói anh chính là ông chủ của Hi Đình.


Hậu sinh khả uý.
Vinh quang cùng sự kiêu hãnh của Giang Nhẫn đều không chút mảy may nào liên quan đến Giang Quý Hiển.


Giang Quý Hiển nhìn một lượt tòa nhà này, lần đầu tiên cảm thấy mình đã già rồi. Quá già để tưởng niệm một tình yêu không thể có được, quá già để gần gũi con cái, nhưng phát hiện này của ông lại đến khá muộn rồi.


Dạo gần đây thỉnh thoảng Giang Quý Hiển cũng sẽ nhớ đến Mạnh Thính.
Nếu như Văn Mạn năm đó có một phần mười lương thiện như Mạnh Thính thì có lẽ kết cục hôm nay đã bước sang một trang hoàn toàn mới rồi.
Đầu xuân Giang Nhẫn đã về tới công ty.


Mạnh Thính ngồi ở bàn làm việc nhìn anh: “Trước đó em có nói, nếu như ca phẫu thuật của anh thành công, em sẽ…” Em liền gả cho anh*.
(*) xem lại chương 89
Giang Nhẫn đáp: “Anh chỉ mới hai mươi mốt tuổi.” Không lĩnh chứng được.


Cô từ trên cao nhìn xuống, buồn bực nghĩ muốn đá anh một cái. Mạnh Thính không tin Giang Nhẫn vậy mà không tìm ra được biện pháp đâu.


Rất nhanh cô đã lên năm ba đại học, cởi bỏ đi sự ngây ngô của thời cấp Ba, trở thành dáng vẻ một cô gái chín chắn trưởng thành, nhiều hơn mấy phần lôi cuốn hấp dẫn khiến người ta nóng ruột nóng gan.


Cô trổ mã rất xinh đẹp, có đôi khi Mạnh Thính nhìn vào gương sẽ nghĩ, nếu như đời trước không bị hủy dung thì dáng vẻ khi trưởng thành của cô chắc chắn chính là bộ dạng của bây giờ. Đi trên đường tần suất ngoái đầu nhìn lại của người khác là trăm phần trăm, vì ở cô mang theo cả một thế giới tràn ngập tươi đẹp và hạnh phúc.


Căn hộ nhỏ trước kia thỉnh thoảng Mạnh Thính sẽ sang ở cùng Giang Nhẫn.
Trong kỳ nghỉ lễ tháng Năm, Thư Dương muốn về thăm nhà một chuyến nên hỏi Mạnh Thính có muốn cùng nhau trở về hay không.
Thứ Ba thứ Tư đều không có lớp, Mạnh Thính đã lâu rồi chưa về nhà, thật nhớ Thư ba ba quá.


Nếu nghỉ ngày thứ Hai thì cô có thể cùng về nhà với Thư Dương.
Cô nói chuyện này cho Giang Nhẫn nghe, Giang Nhẫn cũng không phản đối, anh nói: “Về sớm chút nhé.”
Mạnh Thính cười gật đầu, vui vẻ về nhà.
Giang Nhẫn xuất phát quay về thành phố H sớm hơn so với cô.


Ngày hôm đó anh ăn mặc rất nghiêm túc, Cao Nghĩa hỏi anh: “Giang tổng, có phải cậu đang rất khẩn trương hay không?”
Giang Nhẫn lạnh lùng liếc ông một cái.
Cao Nghĩa nói tiếp: “Lúc đầu khi tôi gặp cha vợ cũng rất khẩn trương, tôi hiểu, tôi hiểu.”


Khi Thư Chí Đồng đặt cái nồi xuống đi ra mở cửa, cho rằng con trai con gái của mình trở về, nào ngờ vừa mở cửa liền thấy một chàng trai trẻ tuổi cao to đang đứng bên ngoài.
Thư Chí Đồng: “…”
Giang Nhẫn đưa lễ vật trong tay cho ông: “Chào chú Thư ạ.”


Thư Chí Đồng không đón tiếp: “Khách sáo rồi, con trai con gái của tôi vẫn còn chưa về nhà, cậu có muốn vào trong nhà ngồi chờ chút không?”
“Con là đến tìm chú ạ.”
“Để làm gì?”
“Cầu hôn.”
Suýt chút nữa là Thư Chí Đồng bị sặc nước bọt mà nghẹn chết.


Giang Nhẫn đứng thẳng, dùng tư thế năm đó học được ở đại viện quân khu, chào theo tiêu chuẩn quân đội: “Giang Nhẫn, nam, năm nay hai mươi mốt tuổi, người thành phố B. Ông nội từng làm chức nguyên soái, cha là doanh nhân, con là người sáng lập nên Hi Đình. Con tình nguyện đem hết tất cả những gì mình có để được ở bên con gái của chú trọn đời.”


Anh buông tay mình xuống khỏi huyệt thái dương, hai tay đưa túi văn kiện đến cho Thư Chí Đồng xem. Tất cả tài sản, cổ phần của anh, còn có văn kiện chuyển nhượng.
Thư Chí Đồng mở ra, bị cái “sính lễ” giá trên trời này làm cho sợ ngây người.


Giang Nhẫn quả thật đem hết những gì thuộc về mình dâng cho con gái của ông, nguyện chăm sóc cho con gái ông suốt cả đời.
Thư Chí Đồng bị khối tài sản kếch xù này dọa cho run rẩy tay chân.
“Khụ khụ, tuổi của hai đứa cũng còn trẻ…”


Giang Nhẫn trầm mặc nhìn ông, phong thái còn thành thục chín chắn hơn cả người đàn ông ba mươi tuổi.
Thư Chí Đồng đột nhiên cảm thấy mình không có cách nào để trò chuyện cùng anh.
***
Buổi tối khi Mạnh Thính trở về, thấy sắc mặt của Thư Chí Đồng khá là kỳ lạ.
“Thư ba ba!”


Thư Chí Đồng thở dài một tiếng: “Thính Thính đã khôn lớn rồi.”
Thư Dương dập tắt nụ cười trên môi.
Ngay trước đêm bọn họ chuẩn bị quay về thành phố B, Mạnh Thính nhận được tin nhắn hẹn gặp ra ngoài của Giang Nhẫn.
Cô không nghĩ Giang Nhẫn cũng đến đây, vô cùng hứng khởi ra ngoài cùng anh.


Hạng mục “Lắng Nghe” chọn hướng ra mặt biển, là công trình tráng lệ nhất thành phố H hiện nay, đồng thời cũng là mảnh đất đầu tiên trong vương quốc thương nghiệp của anh.
Người con trai đi chân trần, cõng cô gái trên lưng dưới ánh chiều tà chậm rãi bước đi.


Mặt trời dần lặn chỉ còn lại tia sáng cuối cùng, kéo bóng bọn họ càng thêm dài ra.
Gió biển thổi tới khiến cho con người ta dễ buồn ngủ, cô mệt mỏi mở to mắt: “Giang Nhẫn.”
“Ừm?”


Cô dịu dàng nói: “Em luôn cảm thấy, được ở cạnh anh cả một đời như thế này, là một chuyện vô cùng hạnh phúc.”
Giang Nhẫn cắn đầu lưỡi, đè ép nội tâm đang run rẩy của mình.
Anh vẫn không quen cô nói những lời thâm tình như thế.
Anh xoay người cô lại.


Cô gái nằm ngửa ra, ghé vào lỗ tai anh khẽ nói: “Anh có biết ở trong lòng em anh là người đàn ông như thế nào không?”
“Em nói một chút xem.” Nhịp tim của anh chợt tăng tốc.
Cô nói: “Em nói anh nghe một bí mật nhé.”


Trái tim của anh bị lời nói của cô trêu chọc ném lên xuống, anh sắp sửa mất kiểm soát rồi.
Cô nhỏ giọng ngượng ngùng nói: “Em chỉ nhõng nhẽo với một mình anh mà thôi.”
Hoóc môn của Giang Nhẫn bị kích thích khi nghĩ đến cô nũng nịu với anh, lăn lộn bên trong vòng tay của anh.
Anh bật cười.


Sợ là cô không biết rằng, câu nói này là lời khẳng định lớn nhất đối với một người đàn ông.
Trời chiều dần buông, màn đêm kéo đến.
Anh cõng cô chuyển sang hướng khác: “Ngẩng đầu nào.”


Mạnh Thính ngồi trên lưng Giang Nhẫn vốn đang quan sát phản ứng của anh chợt ngây ngẩn người. Cô ngơ ngác ngẩng đầu: “Đây là gì vậy?”
Công trình “Lắng Nghe” ở phía xa, lúc này đều đã tắt hết đèn, nhưng lại có vô số hộ dân chỉ sau một lát ánh đèn đồng loạt sáng lên.


Sau lưng là biển xanh thẳm, còn trước mặt là vô số nhà cao tầng, tựa như những vì sao trên khắp thế giới vì họ mà thắp sáng lên.
Những vì sao ấy kết hợp lại với nhau thành một chữ “Thính” đầy rực rỡ và lấp lánh.
Anh dịu dàng lên tiếng: “Là cả thế giới mà anh dâng lên cho em đó.”


Trông coi biển cả và bầu trời, ngay chính tại quê hương của em, vì em lưu lại một huyền thoại, trở thành vị dũng sĩ của em, trở thành quốc vương của em.
Hóa ra anh đã lên kế hoạch từ rất sớm như vậy rồi.
Trái tim chỉ rung động duy nhất chỉ vì một người xuyên suốt từ đầu đến cuối.


Đèn trong tòa nhà vụt tắt, người dân lại tiếp tục sinh hoạt thường ngày của mình, còn cô vẫn còn đang ngơ ngác không phản ứng kịp.
Giang Nhẫn nhẹ nhàng bóp gương mặt mềm mại của cô: “Đưa tay.”
Cô ngoan ngoãn đưa tay cho anh.
Anh lấy chiếc nhẫn kim cương ra và đeo vào ngón áp út bên trái của cô.


Dáng vẻ này của cô quả thật là đáng yêu vô cùng.
Hồi lâu sau, nhịp tim cô chợt tăng tốc lên tiếng: “Nào có ai cầu hôn mà ra mệnh lệnh cho người tay đưa tay ra như anh chứ?”


Dưới ánh trăng của đêm nay, chàng thiếu niên của cô, đứng dưới đêm trăng mỉm cười bướng bỉnh không trói buộc, tựa như thời điểm lúc họ mới gặp nhau.


Cô đột nhiên ý thức được một sự thật đáng gờm, cho dù là bây giờ có là lần đầu tiên cô gặp chàng trai tóc bạch kim này, thì vẫn y như cũ làm cho trái tim của cô đập đến loạn nhịp.
Một tay anh ôm lấy cô: “Cũng không có cô gái nào ngốc nghếch như em kêu đưa tay liền đưa tay ra liền.”


Cô khẽ thốt lên một tiếng, ôm lấy đầu anh, mái tóc ngắn của người đàn ông đâm vào tay cô, tiếng cười giòn tan của cô vang lên bên tai anh.
***
Giang Nhẫn dẫn cô đến căn nhà mà anh từng ở trong hơn hai năm qua ở thành phố H.


Anh đã quét dọn qua toàn bộ một lần, khiến nơi này gọn gàng sạch sẽ. Anh còn nhớ rõ cảnh tượng Mạnh Thính nằm co rút trên ghế sô pha, chuẩn bị đồ ăn ngon sẵn sàng đợi anh về, cảnh tượng ấy đã trở thành ánh sáng không thể xóa nhòa trong trái tim anh rất nhiều năm sau này.


Hai người rửa mặt xong, Giang Nhẫn nói: “Để anh kể cho em nghe truyện cổ tích dỗ em ngủ được không?”
Cặp mắt to màu trà của cô mang theo ánh nước nhìn anh, dường như đôi mắt ấy biết nói, anh sẽ kể truyện cổ tích sao?
Tiếng cười khẽ của anh vang lên: “Anh sẽ kể, lại đây nào.”
Cô đi qua.


Giang Nhẫn ôm cô vào trong ngực.
Cô nằm trong ngực anh, thân mật cọ vào anh, Giang Nhẫn lật một cuốn truyện cổ tích Andersen bìa cứng cho cô xem.


Anh nói: “Khi xưa có một gã phù thủy, hắn đem lòng yêu mến công chúa của nước láng giềng. Nhưng tướng mạo của hắn rất xấu xí, thân thể dị dạng, công chúa thì cực kỳ xinh đẹp, tất cả thần dân trong đất nước đều biết sự yêu thích của hắn với công chúa, tất cả mọi người đều cười nhạo gã phù thủy kia không biết tự lượng sức mình.”


Cô khẽ cảm thán một tiếng, kinh ngạc mở to hai mắt nhìn anh.
Trong đáy mắt chỉ có riêng sự đơn thuần và mỹ lệ.
Giang Nhẫn thật sự sẽ kể chuyện cổ tích đó.


Anh cười một tiếng: “Gã phù thủy không chịu từ bỏ, hắn chỉ có phép thuật lợi hại mà thôi, thế là hắn một mình leo lên ngọn núi cao, đi tìm một đôi giày thủy tinh, vượt qua ngọn lửa hừng hực, mang tới quần áo đẹp đẽ, lại ra biển tìm đá quý để làm chiếc nhẫn cho công chúa.”


Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy xúc động như vậy khi đọc truyện cổ tích.
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
“Có giày thủy tinh, có quần áo đẹp đẽ, cũng có nhẫn, quốc vương đồng ý, nhưng công chúa lại không chịu gả cho hắn.”
Cô buồn bực nói: “Anh nói bậy!”


Người con trai khẽ cười: “Em có nguyện ý không?”
Cô cắn môi cười, dùng sức gật đầu.
Giang Nhẫn nói: “Vậy ký vào văn kiện này đi.”
Anh lật đến trang cuối cùng của truyện cổ tích, bên trong là văn kiện chuyển nhượng cổ phần mà trước đó cô không chịu ký tên.


Anh cầm bút, nắm chặt lấy bàn tay nhỏ của cô: “Bảo bối của anh tên là Mạnh Thính, em viết đi.” Giọng nói người con trai trầm thấp, mang theo tiếng cười, “Mạnh —— Thính —— hai chữ đó đó, em có viết không?”
Anh ngước mắt, nhìn thấy dòng lệ lấp lánh của cô.


Giang Nhẫn để bút xuống, vội vàng dỗ cô: “Sao vậy?” Anh biết mình kể chuyện xưa rất dở tệ. Nhưng mà cầu hôn thì cũng đã thành công rồi, những thứ thế này đều chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.
Cô xoa xoa hai mắt: “Đau lòng cho chàng phù thủy trèo non lội suối kia.”


“Không cần đau lòng, là hắn được hời.” Anh cười nói, “Đó là vị công chúa đẹp nhất trên toàn lục địa.”


Anh dạy cô: “Đàn ông khi yêu sẽ thay đổi, và mọi thứ trên thế giới này cũng sẽ thay đổi. Anh muốn trở thành một con rồng hung ác, giành lấy những thứ tốt nhất trên thế giới cho em, để dù cho một ngày nào đó anh không ở bên cạnh em thì cũng không ai được bắt nạt em.”
“Giang Nhẫn.”
“Ừm?”


“Trên đời này bất cứ cái gì cũng có thể thay đổi, nhưng chỉ có anh là không bao giờ đổi thay.” Cô yên lặng ngắm nhìn anh.
Anh sửng sốt hồi lâu mới nở nụ cười: “Đúng vậy, anh sẽ không bao giờ thay đổi.”


“Cho nên không cần những thứ này đâu.” Cô e dè nói, “Em muốn được nhìn thấy Giang Nhẫn thuở ban đầu, có được không?” Ngay từ đầu cô không hề thích anh, không để tâm đến anh, bỏ qua rất nhiều khoảnh khắc thời thanh xuân với anh, cũng không tồn tại quá nhiều kỷ niệm tươi đẹp. Anh bị bức ép mà lớn lên, cô rất hi vọng được nhìn thấy một Giang Nhẫn tùy ý của khi ấy.


Anh không lên tiếng mà chỉ nhìn cô: “Thật sự muốn nhìn?”
Giang Nhẫn trầm mặc một lát: “Em đừng hối hận.”
Hơi thở của anh thay đổi trong vài giây: “Em có biết anh định làm gì tối nay không?”
Mạnh Thính nghiêng đầu nói: “Cầu hôn.”
Không phải, cầu hôn gì nữa chứ.
Là ở trên em đó.


“Kể em nghe truyện cổ tích, chính là muốn nói với em, anh sẽ là một người cha tốt.”
Cô mở to mắt.
Mạnh Thính còn chưa kịp phản ứng, anh đã lật người cô qua, để cô nằm sấp trên ghế sô pha, cởi quần áo cô ra.
Dây áo trên vai bị anh kéo rách.
Năm đó Giang Nhẫn, tuổi trẻ khinh cuồng.


Cả người cô đều như trong giấc mộng.
Người con trai bắt đầu hôn từ lưng cô, nụ hôn của anh nhẹ nhàng tựa lông vũ, giam cầm cô lại khiến cô không nhúc nhích được, động tác lại cực kỳ bá đạo.


Tư thế này thật là xấu hổ. Hành động ngượng ngùng này khiến cô phải đá vào chân mình hai cái, nằm sấp xuống rất khó chịu, cô gần như để mặc anh muốn làm gì thì làm.
Anh cười hai tiếng: “Không được nhúc nhích!”
Để em cảm nhận trọn vẹn hết cái đã.


Cô vừa thẹn vừa vội: “Em sẽ bị bóng ma tâm lý mất, Giang Nhẫn! Giang Nhẫn!”
Anh thấp giọng nói: “Em phải nhớ kỹ nhé!”
Tình yêu của anh, nỗi đau đớn của anh, dục vọng của anh, sự kỳ vọng không thành của anh, cả quãng đời còn lại của anh nữa.
Đêm dài đằng đẵng.


Lúc ban đầu Mạnh Thính còn có thể khóc vài tiếng, sau đó thì thật sự chỉ muốn cào anh thôi.
Sau lưng người con trai bị thương, vết thương ấy chính là tấm huân chương khi anh vượt qua biển lửa.
Một đêm nồng nhiệt say mê vui sướng.


Sáng sớm khi mặt trời mọc, anh vòng tay ôm lấy cô gái đang ngủ không thoải mái trong ngực mình. Mạnh Thính chỉ muốn đánh anh một trận, cô chỉ nghĩ khi còn là thiếu niên Giang Nhẫn sống rất thoải mái phóng khoáng, ai ngờ lại để cho anh có cơ hội tung hoành, bắt nạt cô như vậy.
Anh thấy cô khóc rồi.


Bởi vì đau, đồng hồ sinh học của cô thường dậy sớm nên cô tỉnh dậy từ sáng.
Anh hưng phấn đến suốt đêm không chịu ngủ.
Anh hôn lên đôi mắt cô nụ hôn chào buổi sáng, hôn lên gương mặt mềm mại của cô, hôn lên đôi môi anh đào của cô.


Mạnh Thính cùng anh mười ngón đan vào nhau, nhiên rất muốn hỏi một vấn đề: “Lúc nào thì anh bắt đầu thích em rồi?”
Giang Nhẫn cười: “Buổi chiều sẽ nói với em.”
Buổi chiều cô nghỉ ngơi đủ rồi, run chân bị anh ôm ra cửa.
Giang Nhẫn mang cô đến trước cổng trường Thất Trung và Lợi Tài.


Cô ngước mắt, trong mắt đầy hoài niệm.
Từng tốp học sinh mặc đồng phục trường Thất Trung nghe thấy tiếng chuông vào học tranh thủ thời gian tiến vào lớp học, còn các học sinh trường Lợi Tài sát vách thì đang biếng nhác chậm rãi ung dung đi vào trường.


Những học sinh này đều mang dáng vẻ giống như cô và Giang Nhẫn trước kia.
Lớp lớp học sinh lần lượt rời đi, chỉ có sân trường là vĩnh viễn duy trì dáng vẻ của năm xưa.
Đưa mắt ngắm nhìn tuổi thanh xuân ngọt ngào trải qua từ thế hệ này sang thế hệ khác.


Giang Nhẫn ôm cô gái trong ngực tiến đến trạm xe buýt.
Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, đã không biết bao nhiêu lần cô đứng ở chỗ này chờ xe về nhà.
Anh ở cuối con hẻm, nhẫn nhịn nhai kẹo cao su, chống cằm trước chiếc xe máy vùng núi thèm muốn cô.
Muốn dắt cô về nhà.


Khi đó là dịp hoa hòe nở rộ, những bông hoa màu trắng được cơn gió thổi, bay múa cả một màn trời khẽ khàng rơi xuống tóc cô khiến trái tim anh đập rộn ràng.


Từ khi cô chỉ là một người bình thường không nổi trội đến lúc cô trở thành một hoa khôi. Gặp cô một lần là thích một lần. Bây giờ anh ở nơi nào, nơi ấy chính là nhà của cô.
Mạnh Thính vươn tay, hoa hòe rơi vào trong lòng bàn tay cô.
Cô ngước mắt nhìn anh.


Dường như đi xuyên qua quãng thời gian mấy năm trước kia, nhìn thấy thiếu niên thuở ban đầu.
Tiếng động cơ xe máy vùng núi như xé gió.
Chàng thiếu niên của cô cởi xuống mũ bảo hiểm.


Anh có một mái tóc bạch kim và hoa tai kim cương đen, đôi môi khẽ cong biểu lộ nụ cười phóng túng, chống lại ánh sáng của cả thế giới.
—— HOÀN CHÍNH VĂN ——