Bảy Ngày Ân Ái

Hồi 6 - Chương 4.2

Hành động nhìn như vô tình, khiến bầu không khí trong xe nhất thời trở nên mờ ám không gì sánh được...

Trong lòng Úc Noãn Tâm run lên, nàng không biết lần này là hắn cố ý hay vô ý!

Đêm tối, chợt che giấu tất cả, khiến người ta còn chưa kịp lấy lại tâm trạng, cứ như vậy mà đã hòa tan vào trong màn đêm.

Ngồi ở vị trí cạnh lái xe nàng cố gắng đem ánh mắt mình nhìn ra ngoài cửa sổ xe, nhưng cho dù như thế nào, hơi nam tính tỏa ra từ trên người Hoắc Thiên Kình vẫn không ngừng tràn đầy mũi nàng như trước, khiến cho lòng nàng càng thêm hoảng loạn.

Trong xe cực kỳ yên tĩnh, Úc Noãn Tâm rất mong lúc này có thể có âm nhạc gì đó để làm giảm bớt sự yên lặng, để thời gian trôi qua nhanh hơn một chút.

Ngón tay thon dài của hắn hạ xuống, như là đọc được nội tâm bối rối của nàng, âm nhạc ... như sóng nước lan tràn trong xe.

"Đây là..." Tiếng nhạc rơi vào trong tai Úc Noãn Tâm, nàng kinh ngạc nhìn Hoắc Thiên Kình.

"Chính là giọng của em không nhận ra sao?" Giọng nói trầm thấp của Hoắc Thiên Kình lộ ra vẻ chế nhạo.

Úc Noãn Tâm thoáng chốc giật mình, lập tức nhẹ giọng nói: "Không phải vậy, chỉ là tôi không nghĩ ngài lại nghe ca khúc này..."

Ca khúc này chính là ca khúc chủ đề của "Vệ Tử Phu", là do nàng biểu diễn.

"Đây là ca khúc đoạt giải, tôi hiển nhiên muốn nghe, quan trọng hơn là" Hoắc Thiên Kình cố ý kéo dài giọng, không nhanh không châm buông ra một câu, "Đó là do Noãn của tôi biểu diễn, tôi càng muốn nghe hơn."

Úc Noãn Tâm đột nhiên quay đầu hướng về phía hắn, mở to hai mắt nhìn, sườn mặt hoàn mỹ của hắn hoàn mỹ không chê vào đâu được.

Noãn của tôi?

Tay nàng có chút run rẩy... Đây là lần đầu tiên hắn gọi nàng như thế, khiến cho nàng vô cùng sợ hãi...

"Sao thế? Tôi nói có gì sai sao?"

Hoắc Thiên Kình dường như rất hài lòng với sự kinh hãi không ngớt của nàng, cười càng thêm cuồng ngạo mà lạnh lùng hơn, nghiêng đầu liếc mắt nhìn chăm chú vào gương mặt như ngọc của nàng, hàng mi thật dài nhẹ nhàng run run như cánh ve, ánh mắt sâu thẳm như biển rộng, sáng như sao.

"Giai nhân như vậy, hẳn là phải bị đàn ông chiếm lấy!"

Giọng nói tràn đầy mê hoặc, trêu chọc đáy lòng căng thẳng và yếu ớt của nàng.

Trong lòng Úc Noãn Tâm căng thẳng, dù là người đàn bà ngu ngốc cũng có thể cảm nhận được bầu không khí kì quái, bất thường này!

"Hoắc tiên sinh, xin dừng xe ở chỗ này, tôi về tới nhà rồi." Giọng nói của nàng lộ ra vẻ khẩn trương.

Chiếc xe thể thao đột ngột dừng lại.

"Hoắc tiên sinh, cảm ơn ngài đã đưa tôi trở về, tạm biệt!" Úc Noãn Tâm thấy xe dừng lại, rốt cuộc thở phào một hơi, vội vội vàng vàng nói lời cảm tạ, nói xong liền mở cửa xe.

Nhưng mà...

Nàng kinh sợ phát hiện ra cửa xe căn bản là mở không ra!

"Ngài" Nàng đột ngột quay đầu lại, nhưng liền nhìn vào cặp mắt đen hoàn toàn lạnh lẽo, u tối như biển sâu, âm thầm lộ ra ánh sắc bén kín như bưng của Hoắc Thiên Kình...

"Điều khiển từ xa ở chỗ tôi, muốn mở cửa, tự mình lấy đi!" Hoắc Thiên Kình mở bàn tay to ra, chiếc điều khiển từ xa lẳng lặng nằm trong tay hắn, khuôn mặt bình thản không chút biểu tình, giọng nói trầm thấp lộ ra mùi nguy hiểm...

Úc Noãn Tâm rốt cuộc cũng hiểu ra đây là vở kịch của hắn, trong lòng nhất thời tức giận, không nói một lời, đưa tay với lấy.

Bàn tay nhỏ bé đột ngột bị bàn tay to của hắn nắm lấy, ngay sau đó, cả người bị Hoắc Thiên Kình kéo qua, cựa mình một cái, liền bị gông cùm xiềng xích dưới thân thể to lớn của hắn.

"Hoắc Thiên Kình, ngài muốn làm gì? Vừa rồi ngài nói, sẽ không chạm vào tôi!" Úc Noãn Tâm hoảng loạn giãy dụa, ánh mắt ánh lên ngọn lửa căm phẫn.

"Theo lễ giáo, em hẳn là phải gọi tôi một tiếng "đại ca", em dâu của tôi?" Hắn từ trên cao nhìn xuống nàng, ngón tay thon dài vô cùng thân thiết nắm lấy một lọn tóc đen, "Như vậy, gọi cho tôi nghe một tiếng, tôi sẽ thả em ra."

Úc Noãn Tâm gắt gao dán chặt lưng vào ghế xe, cố hết sức tránh xa hơi thở đầy nguy hiểm kia.

"Ngài đã biết tôi cũng sắp trở thành em dâu của ngài, vì sao còn làm như vậy? Buông ra."

"Noãn của tôi..."

Hoắc Thiên Kình bất ngờ nhếch miệng, nụ cười bá đạo mà cuồng ngạo lan tràn đến tận đáy mắt, hơi thở ám muội cùng với những ngón tay dài của hắn vuốt ve nhẹ nhàng trên khuôn mặt mịn màng của nàng, "Người đàn bà của tôi sắp gả cho người khác, đêm nay tôi phải nói lời từ biệt đến nơi đến chốn mới được..."

Úc Noãn Tâm đột nhiên mở to hai mắt nhìn.

Hắn chưa từng gọi nàng như thế, đêm nay hắn khiến nàng hết sức bất an và sợ hãi.

"Tôi, tôi không phải người đàn bà của ngài, ngài không nên nói bừa..." Ngón tay dài của hắn dường như quyến luyến không ngớt trên mặt nàng, nhất thời khiến cho nàng run rẩy.

"Vậy sao?" Hoắc Thiên Kình càng hạ thấp thanh âm, ác ý chế nhạo: "Vậy thì là ai đã từng ngả vào trong lòng tôi chứ?"

"Tôi... Tôi khi đó là... bất đắc dĩ." Úc Noãn Tâm chột dạ mà trở nên lắp bắp, khuôn mặt nhỏ nhắn không vui tràn ngập ửng đỏ, lọt vào trong mắt Hoắc Thiên Kình lại càng có vẻ cực kỳ mê người.

"Noãn..." Sau khi nghe vậy, miệng hắn cong lên thành một nụ cười gợi cảm: "Không cần phải xấu hổ, tôi chính là thích kiểu người phụ nữ ngả vào trong lòng tôi như em!"

Vừa nói, bàn tay to của hắn chậm rãi di chuyển xuống, như là mang theo ngòi lửa trí mạng, khiến nàng càng kinh hãi hơn, thẳng cho đến khi hạ xuống bụng dưới của nàng.

"Đừng quên chúng ta đã từng rất vui vẻ, nói không chừng... ở đây đã có cốt nhục của tôi."

"Không nên vọng tưởng, tôi đã dùng thuốc tránh thai rồi!" Úc Noãn Tâm biết rõ mình có giãy giụa cũng không thể thoát được, đành để mặc cho bàn tay to lớn của hắn tùy ý xoa xoa trên thân thể nàng, nhưng thái độ của nàng lại thanh lạnh khác thường

Ngón tay thon dài ngừng chậm lại một chút, hắn nhìn chằm chằm vào nàng, trên môi dần dần nổi lên sự lạnh lùng...

"Noãn, đàn bà quá mức tự tung tự tác cũng không tốt, đây là lần đầu tiên, tôi tha thứ cho em..." Hắn đột nhiên nở nụ cười, con ngươi tối như biển sâu nổi lên ánh sáng khiến kẻ khác phải sợ hãi.

Úc Noãn Tâm run lên. Vậy là có ý gì đây? Chẳng lẽ sau này hắn còn muốn chạm vào nàng sao?

"Hoắc tiên sinh, nếu như ngài đem tôi lên xe chỉ để phí thời gian nói những chuyện không đâu, tôi phải về nhà!" Loại đàn ông này phải nhanh chóng tránh xa hắn một chút.

"Loại thái độ này cũng không được, tôi vẫn là thích dáng vẻ em ở dưới thân tôi van xin." Hoắc Thiên Kình dường như không định buông tha nàng, ngược lại còn đè thân thể nàng xuống, bờ môi vẫn mang nét cười như cũ, nhưng ánh mắt đột nhiên trở nên tàn nhẫn.

"Nói cho tôi biết, hắn đã từng chạm vào em chưa?"

Úc Noãn Tâm khinh bỉ nghiêng đầu sang một bên, lạnh lùng nói: "Lăng Thần luôn tôn trọng tôi, anh ấy là một chính nhân quân tử, sẽ không ép buộc tôi làm gì cả, không giống như có kẻ cầm thú nào đó!"

Hành vi và lời nói của hắn hoàn toàn kích thích sự tức giận của nàng.

Hoắc Thiên Kình nghe vậy xong, không giận mà lại cười, ngón tay dài xoay khuôn mặt của nàng lại, siết chặt cằm của nàng, trong mắt mang theo một tia khen ngợi, "Lá gan Noãn của tôi càng ngày càng lớn, Lăng Thần là quân tử, cứ để hắn tuân thủ chay tịnh là được rồi, tôi đây chưa bao giờ là người tốt, cứ cho là cầm thú thì sao chứ? Nhưng mà tôi rất cao hứng, cơ thể của em từ đầu đến cuối chỉ thuộc về tôi..."

Từ đêm đó hắn mới biết được, hóa ra người phụ nữ ba năm trước chuẩn bị kết hôn với Tả Lăng Thần chính là nàng, mà người khiến kẻ luôn luôn không thích ép buộc phụ nữ như hắn lại lần đầu phá lệ cũng chính là nàng!

Hoắc Thiên Kình sống ba mươi mốt năm, cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ có một người đàn bà nào khiến hắn bức thiết muốn có được như vậy. Buổi đêm ba năm trước đây, hắn quả thật là chỉ nghĩ lấy mật mã giao hàng của Tả Lăng Thần đeo trên cổ nàng, nhưng mà đêm đó đột nhiên bóng đêm mông lung, kể cả ánh trăng cũng bị mây đên che khuất...

Mái tóc dài lộn xộn mơ hồ che khuất gương mặt nàng, nhưng không thể che được thân thể nở nang đẹp đẽ, nhất là dưới ánh sao mờ nhạt, tia sáng yếu ớt khiến thân thể của nàng đẹp đến không thể tưởng tượng nổi, quần áo nửa kín nửa hở, kể cả thanh âm run rẩy sợ hãi của nàng...

Màn đêm như thế, người đàn bà như thế, tất cả đều khiến hắn nổi lên dục vọng nguyên thủy nhất và trực tiếp nhất!

Đàn bà ở bên hắn nhiều vô số, nhưng người đàn bà này, nỗi sợ của nàng, hơi thở hổn hển của nàng, sự thanh thuần của nàng, tất cả khiến hắn không thể nào tự kiếm chế.

Hắn phải chiếm đoạt nàng! Chiếm đoạt một người hắn không hề thấy rõ tướng mạo, chỉ là đi vào thân thể hấp dẫn một cách nguyên thủy nhất của một người đàn bà! Dùng cách thức trực tiếp nhất cướp đi sự trong trắng của nàng!

Sự bất lực của nàng kích phát hành vi xâm lược tà ác dã man nhất trong cơ thể hắn, dường như chỉ có hoàn toàn chiếm được nàng rồi thì mới có thể thỏa mãn được dục xọng không ngừng sôi trào trong lòng hắn. Hơn nữa, nàng là vị hôn thê của Tả Lăng Thần, thêm cả ham muốn trả thù nguyên thủy nhất, khiến cho hắn càng thêm điên cuồng mà liều lĩnh!

Hắn vốn dĩ là ma quỷ, là ma quỷ sẽ phá hủy đi tất cả những thứ tốt đẹp!

Bao gồm cả sự nghiệp lẫn người đàn bà của đối thủ!

Chỉ là không ngờ... Ba năm sau, ngày hôm nay, hắn lại một lần nữa gặp lại cô gái này, tuy rằng không nhớ được tướng mạo của nàng, nhưng hắn vẫn nhớ kỹ sự chặt khít khiến kẻ khác phải phun trào kia, hắn hiểu rõ thân thể của nàng, cũng ấm áp như tên của nàng (*Noãn là ấm áp)

Bởi thế, khi hắn biết được nàng chính là người phụ nữ của ba năm trước, thì sao có thể buông tha nàng một cách đơn giản được? Đây vốn là một trò diễn thú vị, trò diễn vừa mới bắt đầu, mà người đạo diễn ở phía sau màn chính là hắn – Hoắc Thiên Kình!

Quy tắc trò chơi luôn do hắn quyết định, dù là bắt đầu hay kết thúc đều chỉ có hắn mới có quyền định đoạt!

Nhìn cặp mắt lõi đời của Hoắc Thiên Kình càng lúc càng thâm u, Úc Noãn Tâm càng lúc càng khẩn trương căng thẳng, nàng bị vây lại trong sự cảnh giác nên không hề phát hiện ra ý tứ trong lời nói của hắn, lạnh lùng nói:

"Chúng ta chẳng qua chỉ là giao dịch mà thôi, cơ thể của tôi chỉ thuộc về tôi, không thuộc về bất kỳ kẻ nào! Cho dù là là sở hữu của đàn ông, cũng sẽ chỉ thuộc về Lăng Thần mà thôi!"

Hoắc Thiên Kình không chút tức giận, nhưng đôi môi kiêu ngạo bất kham càng thêm phần tà ác hơn, buông ra một câu: "Vậy sao? Tôi đây, ngược lại muốn nhìn xem em sẽ yêu thương hắn được bao nhiêu, không sao, chúng ta có rất nhiều thời gian để từ từ chơi đùa!"

Cảm giác không an toàn tràn ngập trong lòng Úc Noãn Tâm, nàng thực sự hối hận, đáng nhẽ có chết nàng cũng không nên lên xe của hắn để làm gì?

"Không cần căng thẳng, tôi nói rồi, sớm muộn gì cũng có ngày em chủ động tới cầu xin tôi chiếm lấy em"

Ngón trỏ của Hoắc Thiên Kình mờ ám lướt qua bờ môi mềm mại của nàng, làm cho nàng run rẩy một trận: "Tôi chính là đang chờ ngày đó!" Tiếng thì thầm trầm ấm như rượu ngon, mùi hương thoang thoảng ngà ngà say.

"Ngài ngài rốt cuộc là muốn làm gì?" Úc Noãn Tâm kinh hãi hỏi.

Hoắc Thiên Kình tà ác mở miệng: "Tôi chỉ muốn cho em rõ, ai mới là người đàn ông của em! Ngoan ngoãn nghe lời tôi, nói với Tả Lăng Thần sẽ không gả cho hắn, mọi chuyện còn chưa chấm dứt."

"Ngài"

Trong cặp mắt sâu thẳm của hắn, nàng thấy được hình ảnh nhỏ bé tràn đầy bất lực và sợ hãi của mình: "Kết hôn với Lăng Thần là quyền lợi và tự do của tôi, ngài dựa vào cái gì mà can thiệp?"

Hắn dựa vào cái gì mà muốn phá hoại hôn lễ của nàng? Thực quá buồn cười đi?

"Bởi vì em là của tôi, khi tôi còn chưa chơi chán em, em đều thuộc về tôi!" Cặp mắt đen của Hoắc Thiên Kình nhìn chằm chằm vào phản ứng của nàng, vừa như ôn nhu vừa như thôi miên.

Môi Úc Noãn Tâm run rẩy, mặt biến sắc, giống như cánh hoa rơi vừa bị cuồng phong tàn phá...

"Ngài... thật quá đáng! Ngài đã có Phương Nhan, vì sao còn muốn giữ lấy tôi không tha?"

"Noãn ngây thơ... Bởi vì em là của hắn, cho nên... em không có chỗ chạy trốn đâu."

Khi người hắn đè xuống nàng, hắn nở nụ cười tà mị, đôi môi nóng rực rốt cục nhẹ nhàng hạ xuống bờ môi run rẩy của nàng, như cánh bướm mềm mại đậu xuống nụ hoa mịn màng!

Nụ hôn của hắn dịu dàng như vậy, giống như đôi môi nàng là trân bảo dễ vỡ nhất trên thế giới, làm hắn yêu thích không buông tay, rồi lại không thể kiềm chế mà trở nên ngang ngược bá đạo như trước, cố sức chiếm lấy sự ngọt ngào và mềm mại của nàng, mãi cho đến khi khiến nàng hoàn toàn nhiễm đầy hơi thở của hắn.

Úc Noãn Tâm cuối cũng bắt đầu giãy giụa, nhưng sức lực của nam nữ khác nhau, sự giãy giụa của nàng đối với Hoắc Thiên Kình chỉ như lực của con kiến, chỉ khiến hắn càng muốn chiếm đoạt hơn...

Giờ phút này, nàng như chú cừu nhỏ vô lực, bị hơi thở bá đạo của hắn tiêm nhiễm...

Một lúc lâu sau, Hoắc Thiên Kình rốt cuộc cũng thỏa mãn rời khỏi bờ môi nàng , trên mặt mang theo một nụ cười thỏa mãn, ngón tay thon dài chậm rãi di chuyển xuống phía dưới xương quai xanh gợi cảm của nàng, cơ thể mềm mại bên dưới làm hắn khó có thể kiềm chế...

Ngọn đèn mờ ấm áp chiếu lên đôi môi ẩm ướt của nàng, đầm nước mướt ẩm khẽ dao động, càng thêm mê hoặc lòng người.

"Cân nhắc thế nào? Rời Tả Lăng Thần, làm người của tôi! Nếu bây giờ em gật đầu, tôi chỉ cần em theo tôi một năm thôi, em phải biết rằng theo tôi một năm, em sẽ nhận được hết thảy mọi thứ em mong muốn, bất kể là sự nghiệp hay tiền bạc! Một năm sau tôi sẽ buông tha em! Tuy vậy"

Đôi mắt Hoắc Thiên Kình sâu thăm tựa như đêm khuya, nhưng phát ra ánh sáng lập lòe khiến cho người ta phải sợ hãi, tiếng thở dài phát ra từ sâu trong yết hầu tràn ngập sự thỏa mãn thâm trầm và chiếm hữu, đầu ngón tay thon dài chậm rãi trượt xuống khỏi bờ môi nàng, dừng lại một cách nguy hiểm ở chiếc cổ thanh mảnh của nàng:

"Nếu như bây giờ em không đồng ý, chậc chậc như vậy thì phiền phức rồi... Không chỉ em phiền phức, mà người em họ luôn luôn tràn đầy tự tin kia của tôi cũng sẽ rất phiền phức."

"Ngài sẽ đối phó với Lăng Thần?"

Úc Noãn Tâm sợ hãi nhìn hắn, sau khi nhìn thấy ánh mắt đắc ý của hắn, nàng cười lạnh lùng, "Tôi rốt cuộc cũng hiểu, đêm nay ngài làm nhiều chuyện như vậy, đơn giản chỉ là muốn thông qua tôi để đả kích Lăng Thần, ngài sai rồi, tôi nói cho ngài biết, tôi tuyệt đối sẽ không rời khỏi Lăng Thần, tôi tin tưởng vào năng lực của Lăng Thần, ngài không có cách nào nắm được anh ấy đâu!"

"Thực sự là cô bé ngây thơ..."

Hoắc Thiên Kình đột nhiên nở nụ cười, dáng vẻ phản kích dũng cảm của nàng, lọt vào trong đáy mắt hắn, trái lại là một loại dụ hoặc khác lạ, làm cho ham muốn săn mồi từ trong bản chất đàn ông của hắn nổi lên, "Rất đáng tiếc, chúng ta lại không nhận thức giống nhau..."

Sau một khắc, bài tay to lớn cứng như thép của hắn gạt mở hai tay nàng ra, cúi đầu xuống, kịch liệt mà cuồng bạo bắt lấy đôi môi mịn màng của nàng, nghiền lên cánh môi đỏ thắm quyến rũ của nàng một cách thô bạo và bức thiết.

Môi của nàng thật ngọt, mềm mại và cám dỗ vượt quá sức tưởng tượng của hắn, cảm giác hôn lên môi nàng, tuyệt vời và ấm áp không thể tưởng tượng nổi.

Dần dần, hắn càng thấy không thỏa mãn với việc chạm môi đơn thuần, hắn muốn được càng nhiều, càng nhiều hơn...

Đôi môi mỏng gợi cảm dao động tới dái tai mẫn cảm của nàng, khẽ cắn lên cần cổ trắng như tuyết của nàng, giọng nói tràn như sự mê hoặc ôn nhu: "Noãn của tôi... đưa cho em cơ hội mà không nắm chắc, qua rồi, sẽ không có được nữa đâu, đáng tiếc a..."

Bàn tay to của Hoắc Thiên Kình thuần thục trượt tới chỗ xương quai xanh của nàng, sau đó đầu ngón tay trượt xuống, để lên nơi đầy đặn nhô lên của nàng một cách khiêu khích.

"A" Úc Noãn Tâm đột ngột kêu to, đôi mắt cũng bởi vậy mà trừng lên thật to, sao hắn lại có thể làm vậy...

Còn Hoắc Thiên Kình thì lại nhân cơ hội mà cúi đầu xuống, cắn nuốt lấy hơi thở của nàng.

Chiếc lưỡi lớn ngang ngược, càng thô bạo xông vào trong cái miệng nhỏ nhắn khẽ hé mở của nàng, cướp đoạt đi mỗi một tấc ngọt ngào của nàng.

Đồng thời, bàn tay to tà ác của hắn cũng không có nhàn rỗi, những ngón tay thon dài giảo hoạt chui vào trong quần áo nàng, xâm chiếm mỗi một tấc da thịt mịn màng của nàng.

Sự ngọt ngào mịn màng dưới tay, khiến hắn muốn phát điên, lòng bàn tay nóng hổi trượt một mạch, dạo chơi trên cặp đùi đang cứng ngắc lại của nàng...

"Hoắc Thiên Kình, ngươi buông ta ra."

Úc Noãn Tâm cảm thấy trái tim mình đang không ngừng trầm xuống, loại cảm giác ép buộc quen thuộc này khiến nàng cực kỳ sợ hãi, nàng bỗng dùng lực đẩy mạnh người đàn ông to lớn ra một chút.

Toàn thân nàng phòng bị giống như con nhím, gắt gao theo dõi hắn.

Trên khuôn mặt anh tuấn của Hoắc Thiên Kình liền nở một nụ cười hờ hững thản nhiên, bàn tay hắn chậm rãi kéo mạnh nàng lại.

"Sao thế? Nhanh như vậy đã muốn diễn vai em dâu sao? Em muốn gả cho Tả Lăng Thần, cho nên bây giờ mới giả bộ thanh cao như vậy? Em hạ tiện thế nào, sao ta lại không biết chứ."

Cặp mắt hắn trở nên lạnh băng và cực kỳ tàn nhẫn, ngữ khí bỗng trở nên ám muội không chịu nổi, "Hiện giờ mỗi khi nhớ tới dáng vẻ của em ở dưới thân tôi thở gấp, tôi sẽ không thể chờ đợi được!"