Bảy Ngày Ân Ái

Hồi 10 - chương 8.2

Bà biết người này từng đến công ty gây sự? Nhưng thế thì cũng không rõ, cho dù là có biết thì với tính cách của bà thì sẽ báo cảnh sát chứ. Đi cả đoạn đường gập ghềnh tới đây để đưa chi phiếu cho ông ta, chắc hẳn mọi chuyện không đơn giản như nàng nghĩ!

Úc Noãn Tâm cảm thấy hoàn toàn rối ren, trong này cón có chuyện gì mà nàng chưa biết đây?

Dường như người đàn ông bên kia đã không còn kiên nhẫn nữa, mà sắc mặt của Anna Winsnet thì cũng không tốt là bao, không biết bà nói gì mà dường như người kia bị chọc giận, sắc mặt trở nên xanh mét.

Ngay lúc Úc Noãn Tâm lo là ông ta sẽ làm hại Anna Winsnet thì đã thấy ông ta gạt bà ra, không nói một lời mà quay người đi vào trong nhà, đóng cửa cái rầm.

Nàng thấy Anna Winsnet ngẩn ra, sau đó vội vàng tiến lên, ra sức đập cửa, không không có ai ra nữa…

Ước chừng nửa tiếng sau, Anna Winsnet vẫn không rời đi, mãi cho đến gõ đỏ cả tay mới hết hy vọng mà dừng lại.

Sắc mặt của bà có vẻ rất bực bội cùng nhợt nhạt. Một lúc sau, bà mới từ từ cất bước đi về phía ngược lại…

Úc Noãn Tâm ngẩn ngơ mà nhìn Anna Winsnet dần dần đi xa, bóng dáng của bà có vẻ rất cô độc, cũng rất mất mát. Lúc này, một Anna Winsnet cao quý như biến thành người khác, bước chân cũng tràn ngập vẻ nặng nề…

Trong góc, Úc Noãn Tâm thờ dài một hơi, lại đưa mắt nhìn ngôi nhà kia, chìm vào trầm tư…

 Dưới ánh trăng, trong bể bơi ngoài trời.

Sóng nước dập dờn phản chiếu ánh trăng, xung quanh bể bơi rộng lớn có vài người hầu đang đứng chờ, xa hơn mộ chút, mơ hồ có thể thấy được hơn mười vệ sĩ.

Chung quanh bể bơi là những bóng đèn dìu dịu, cùng tỏa sáng với ánh trăng trên trời, rất đẹp.

Trong nước, thân hình cường tráng của hắn càng thêm gợi cảm vì có ánh trăng, làm người khác giới phải tim đập loạn xạ.

Không biết từ lúc nào trên mặt nước bỗng xuất hiện cái bóng xinh đẹp của Úc Noãn Tâm. Cái bụng hơi nhô lên dưới làn váy bầu, mái tóc dài xõa trên vai. Nếu không nhìn thấy bụng thì nàng thuần khiết như một học sinh còn đi học vậy.

Đại đa số thai phụ đều sẽ có thay đổi rõ ràng về làn da trong thời gian mang thai. Nhưng có lẽ là do trời ưu ái, da của Úc Noãn Tâm không những không trở nên thô ráp mà ngược lại càng thêm mềm mại mịn màng, bóng loáng như được tắm qua sữa vậy…

Người hầu nhìn thấy nàng đến gần thì vội cúi người, cung kính chào: “Thiếu phu nhân.”

“Ừ, đưa khăn cho tôi đi.”

Úc Noãn Tâm nhẹ giọng nói, ánh mắt dịu dàng mà nhìn về phía người đàn ông mạnh mẽ trong bể bơi.

Người hầu đưa khăn cho nàng rồi thức thời mà lui ra.

Hoắc Thiên Kình tinh mắt mà bắt được bóng dáng quen thuộc kia, hắn ra khỏi bể bơi, hất hất đầu tóc.

Dưới ánh trăng, hắn chỉ mặc một chiếc quần bơi, thân hình cao lớn tỏa ra những tia sáng láp lánh vì những giọt nước trong suốt trên mình. Những giọt nước từ mái tóc của hắn chảy xuống lồng ngực rắn chắc rồi dọc theo đôi chân thon dài, mỗi một thớ thịt trên người hắn đều toát lên vẻ rắn chắc tráng kiện…

Hắn không chút e dè mà đi về phía Úc Noãn Tâm. Mỗi khi bước chân vững chãi bước về phía nàng một bước là nàng cảm thấy đỏ mặt…

Mặc dù trước khi kết hôn đã sống chung, bây giờ đã kết hôn, thậm chí là có con nhưng mỗi khi nhìn thấy dáng người trần trụi cùng ánh mắt của hắn thì vẫn khiến tim nàng đập không thôi.

Nàng không thể không thừa nhận Hoắc Thiên Kình là một người có vóc dáng hoàn mỹ, có tỷ lệ còn chuẩn hơn cả những người mẫu phương tây, cộng thêm vẻ cao lớn vững vàng, nếu là phụ nữ thì đều sẽ tán thưởng không thôi.

Nàng nhón chân, khoác chiếc khăn thật to lên người hắn, hơi thở đàn ông liền vây lấy nàng…

“Sao đến giờ mà vẫn đỏ mặt chứ?’

Hoắc Thiên Kình khẽ cười, cúi đầu nhìn gương mặt ửng hồng của nàng, đẹp không sao tả xiết. Hắn kiềm lòng không đậu mà nói: “Có chỗ nào trên người anh mà em chưa thấy qua đâu?”

Câu này càng làm mặt Úc Noãn Tâm càng đỏ hơn, nàng hờn dỗi mà đánh vào ngực hắn, nũng nịu nói: “Miệng của anh ngày càng đáng ghét, không đứng đắn!”

Hoắc Thiên Kình nhướng mày: “Ở với vợ của mình mà còn đứng đắn làm cái gì?” Nói xong, khóe môi nở một nụ cười xấu xa. “Bác sĩ nói thai phụ nên làm một số vận động có lợi cho thai nhi…”

“Anh, anh muốn làm cái gì?”

Úc Noãn Tâm cả kinh, nhìn thấy ý cười xấu xa trên môi hắn thì mặt càng hồng, giống như là tôm luộc vậy.

Hoắc Thiên Kình cười ha hả: “Đương nhiên là cùng em làm động tác bơi lội dành cho phụ nữ có thai rồi, em nghĩ là anh muốn làm gì em?” Vẻ trêu chọc trong mắt càng nhiều.

“Anh thật đáng ghét, không thèm để ý đến anh nữa!”

Úc Noãn Tâm xấu hổ đến nỗi xoay người định đi nhưng lại bị Hoắc Thiên Kình ôm lấy, cùng ngồi xuống ghế dựa.

“Thiên Kình…”

“Đừng nhúc nhích, nếu không anh sẽ nghĩ lung tung đó…”

Cơ thể của người đàn ông đang ôm lấy nàng dường như căng cứng lại, cùng với giọng nói hơi khàn khàn của hắn, rõ ràng nàng cảm nhận được “người anh em” của hắn đang ngóc đầu dậy, làm nàng sợ đến nỗi không dám nhúc nhích.

Hoắc Thiên Kình ôm lấy nàng, búng tay một cái…

Người hầu ở gần đấy, thậm chí là vệ sĩ cũng lui ra…

“Sao lại bảo vệ sĩ lui đi, đây không phải tác phong thường ngày của anh?”

Úc Noãn Tâm dịu dàng mà nhìn hắn, những đường nét hết sức cương nghị lộ ra một khí chất mạnh mẽ.

“Bởi vì con mắt của bọn họ sẽ đảo theo những cử động của em, anh không muốn bị chia sẻ khi âu yếm em…”

Hoắc Thiên Kình bá đạo mà nói, vùi mặt vào tóc nàng, hít sâu mùi hương tươi mát trên người nàng, khàn khàn nói:

“Noãn, em ngày càng mê người…”

“Thiên Kình, đừng vậy mà…”

Úc Noãn Tâm cảm thấy tim mình đập thật thanh. Giọng của hắn giống như là một chén rượu ngon đang lan trong không khí làm nàng say sưa.

Hoắc Thiên Kình khẽ cười, bàn tay lại thành thạo mà chui vào trong áo nàng, một bên ngực đẫy đà bị hắn tham lam nắm lấy…

“Tiểu yêu tinh, càng ngày càng lớn, anh đã không nắm hết được…”

Giọng nói gợi cảm như rượu say kèm với những lời ái muội, bàn tay nóng bỏng của hắn dán trên da thịt nõn nà của nàng, nàng có vẻ phục tùng.

Ngón tay hắn trêu đùa làm Úc Noãn Tâm không thể không than nhẹ, thậm chí da thịt nhạy cảm bắt đầu hồng lên, thân mình mềm mại bắt đầu run rẩy…

Trước nay nàng vẫn không thể cự tuyệt được Hoắc Thiên Kình, bởi vì hắn quá quen thuộc cơ thể nàng…

“Thiên Kình, đừng…”

Giọng của nàng thì thào, cố gắng chống lại sự mẫn cảm của cơ thể, nàng còn có chuyện quan trọng cần nói…

Hoắc Thiên Kình nhìn nụ hoa trên ngực nàng nở nộ trong tay hắn dưới lớp quần áo, đôi mắt đen trở nên càng tối lại, cộng thêm sự run rẩy của nàng càng làm hắn khó mà kiềm chế…

“Em thế này càng làm anh muốn hung hăng… giày vò!” Trong mắt hắn lóe lên dục vọng như dã thú, tối đến kinh người.

Sao Úc Noãn Tâm lại không biết hắn đang cố kiềm nén chứ. Hắn vẫn luôn có dục vọng rất kinh người, lúc này đúng là làm khó cho hắn rồi. Vì thế nàng liền cười khẽ, nhìn vào đôi mắt tối sầm của hắn, ngịch ngợm nói:

“Anh nỡ sao?”

“Không nỡ…”

Hoắc Thiên Kình ôm chặt lấy nàng, hít sâu một hơi, mượn cơ hội đề bình ổn lại dục vọng đang bốc lên, cúi đầu nói nhỏ: “Bắt đầu từ bây giờ, anh chỉ có thể mặc cho em giày vò, nào dám giày vò em chứ?”

 Úc Noãn Tâm bị lời của hắn chọc cười, hừ nhẹ: “Nói như mình đạo mạo nghiêm chỉnh lắm vậy!”

“Thế nào, không tin sao?”

Gương mặt anh tuấn của Hoắc Thiên Kình kề sát lại, dụi dụi vào má nàng, ái muội nói: “Em có thể thử xem…”

Nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lấy lại vẻ hồng hào, lúc này hắn mới hơi yên tâm một chút. Ai biết đêm đêm nàng nằm ác mộng cũng là một nỗi tra tấn hắn. Nhìn nàng, hắn không những đau lòng mà còn hận không thể thay nàng chịu những thống khổ đó.

Vì làm cho nàng không bị áp lực tâm lý nữa mà hắn đã đến cái hẻm nhỏ kia một lần nữa, cho dù biết hy vọng mong manh nhưng vẫn ôm tâm lý thử xem sao. Thế nhưng Yi Fei Si thật sự chỉ có một cặp…

Nói cách khác, nếu muốn tìm được chiếc nhẫn Yi Fei Si mà Úc Noãn Tâm đã làm mất thì chỉ có cách đến chỗ bị mất mà tìm.

Vì Úc Noãn Tâm, hắn tình nguyện làm như vậy.

“Thiên Kình…”

Úc Noãn Tâm đỏ ửng mặt, đánh nhẹ vào ngực hắn, trách mắng: “Anh đừng như thế, em còn có chuyện nghiêm túc muốn nói với anh.”

Hoắc Thiên Kình cười rồi ngồi thẳng người dậy, nhẹ nhàng xoay người nàng qua, nhún vai nói: “Được rồi, chuyện gì thế?”

Vẻ mặt Úc Noãn Tâm lại trở nên nghiêm túc cùng trầm trọng. Nàng nhìn Hoắc Thiên Kình, hít sâu một hơi rồi nói cho hắn nghe đầu đuôi chuyện nàng theo dõi mẹ chồng.

Cuối cùng, nàng không được tự nhiên mà nói: “Thiên Kình, em biết chuyện em theo dõi mẹ là hành vi không tốt, nhưng lúc đó thấy mẹ gấp như vậy, thật sự là rất lo lắng.”

Vẻ mặt tươi cười của Hoắc Thiên Kình vừa rồi dần trở nên sâu xa trong quá trình nàng kể chuyện, những đường nét anh tuấn cũng lộ vẻ suy tư, chân mày hơi hơi nhúc nhích.

“Thiên Kình?” Úc Noãn Tâm thấy hắn không nói thì lo lắng mà đụng đụng hắn.

Đôi mắt đen sáng ngời của Hoắc Thiên Kình chạm vào ánh mắt lo lắng của nàng, một lúc sau mới hỏi: “Em chắc người em nhìn thấy chính là người đến công ty gây sự chứ?”

Úc Noãn Tâm gật đầu, do dự mà hỏi: “Thiên Kình, lẽ nào anh cũng không biết rốt cuộc trong đó có chuyện gì sao? Em tưởng là.. anh vẫn luôn giấu em.”

“Sao thế được.”

Hoắc Thiên Kình ôm lấy nàng, dịu dàng nói: “Anh đã nói là sẽ không gạt em bất cứ chuyện gì nữa, anh không hề biết rằng mẹ cũng biết người này.”

“Vậy rốt cuộc là vì sao chứ?”

Úc Noãn Tâm cũng hoàn toàn không hiểu được, lo lắng mà nói: “Hơn nữa, thoạt nhìn mẹ có vẻ rất bất đắc dĩ…”

Chân mày Hoắc Thiên Kình nhíu càng chặt hơn…

Một lúc sau, hắn lấy điện thoại bên cạnh nhấn một dãy số…

“Kiêu, lập tức tra cho tôi một chuyện…”

Ánh trăng từ phía chân trời từ từ chen qua những kẽ lá của hàng cây bên đường, để lại những đốm sáng loang lổ trên con đường đất hơi nhão.

Trên con đường đầy ổ gà không bằng phẳng, ba chiếc xe xa hoa tối màu đang từ từ chạy, toát ra vẻ lạnh lẽo dưới ánh trăng. Đường càng ngày càng gồ ghề, bốn phía cũng ngày càng hoang vắng. Cuối cùng ba chiếc xe dừng lại trước một ngôi nhà màu trắng.

Người trên hai chiếc xe phía trước và sau nhanh chóng mở cửa, mấy tên vệ sĩ được huấn luyện kỹ càng sải bước đến bên cạnh chiếc xe ở giữa, cung kính mở cửa xe…

Một đôi chân thon dài được vây trong chiếc quần tây màu đen của đàn ông bước xuống, ngay sau đó, dưới ánh trăng, xuất hiện bóng dáng cao lớn của hắn. Bước xuống xe, chỉ thấy hắn đích thân đi về phía bên kia của xe và mở cửa, chìa tay ra với cô gái ngồi trong xe…

Bàn tay nhỏ nhắn mềm mại nhẹ nhàng đặt vào bàn tay rộng lớn của hắn, ánh trăng chiếu lên gương mặt vô cùng tuyệt mỹ của nàng. Nàng bước xuống xe, dịu dàng mà ôm lấy cánh tay Hoắc Thiên Kình nhưng đôi mắt đẹp vẫn chăm chú nhìn xung quanh một vòng…

“Là chỗ này sao.”

Mặc dù Hoắc Thiên Kình hỏi nàng nhưng ngữ khí lại là khẳng định.

Úc Noãn Tâm gật đầu, thở dài một tiếng: “Không biết rốt cuộc người bên trong là ngườ thế nào. Thiên Kình, em hơi sợ…”

Hoắc Thiên Kình yêu thương mà nhìn nàng. “Cô bé này, em cứ luôn tò mò như thế. Chính vì sợ trong lòng em có gánh nặng nên anh mới không muốn cho em đến. nhưng không cho em đến thì em lại trách anh giấu diếm em.”

“Vốn là thế mà…”

Úc Noãn Tâm nũng nịu mà lẩm bẩm: “Em cũng không muốn mẹ có chuyện gì.”

Hoắc Thiên Kình đưa tay sờ đầu nàng. “Noãn, ngoan ngoãn ở trong xe chờ anh có được không? Bây giờ em có thai, anh sợ có sơ xuất gì.”

Úc Noãn Tâm khẽ cười, ra sức mà ôm lấy tay hắn, tinh nghịch mà nhìn vào đôi mắt đầy quan tâm của hắn. “Anh là chồng em mà, em không tin anh sẽ nhìn em xảy ra chuyện gì. Có anh ở đây thì em không sợ gì cả.”

Câu này làm lòng Hoắc Thiên Kình như nở hoa, khẽ ngắt hai má nàng một chút, hài lòng cười: “Cô bé này ngày càng biết lấy lòng anh, yên tâm, có anh đây thì không có ai dám làm tổn thương em!”

“Ừ!” Úc Noãn Tâm hạnh phúc mà gật đầu.

Trái tim bị tình yêu nồng nàn của hắn vây lấy, từng vòng từng vòng một…

Lúc này, Kiêu bước tới, cung kính nói: “Hoắc tiên sinh, nếu thiếu phu nhân không tiện vào thì tôi có thể bảo thuộc hạ bảo vệ cô ấy.”

“Không cần đâu, Noãn sẽ cùng vào với tôi!” Hoắc Thiên Kình đưa tay ôm lấy vai Úc Noãn Tâm, bàn tay tràn ngập vẻ an toàn.

“Dạ, Hoắc tiên sinh!”

Kiêu gật đầu, “Tôi tra được nơi này là chỗ ở của Cố Đông. Trừ nơi này, Cố Đông còn có vài chỗ bất động sản nữa nhưng toàn dùng tên của bạn bè để mua.”

“Cố Đông?” Úc Noãn Tâm nhíu mày, mở to mắt.

“Dạ phải, thiếu phu nhân.”

Kiêu trả lời nghi vấn của nàng: “Chính là người gây chuyện ở Hoắc Thị hôm đó, là một người châu Á chính gốc.”

 Ánh trăng bao phủ căn nhà màu trắng, tỏa ra sắc màu có vẻ thơ mộng, làm người ta có một cảm giác như thật như mơ.

Nụ cười trên mặt Hoắc Thiên Kình có chút rét lạnh, thậm chí mang theo chút nguy hiểm. Úc Noãn Tâm vô thức mà ngẩng đầu nhìn chồng mình bên cạnh, nàng không khó nhận ra vẻ khát máu từ trong đôi mắt đen thẳm quen thuộc của hắn.

“Thiên Kình…” Nàng cảm thấy trong mắt Thiên Kình cất chứa sát khí.

Hoắc Thiên Kình nhìn nàng, vẻ nguy hiểm lập tức biến thành sự dịu dàng khôn tả. Hắn nhẹ giọng nói: “Chúng ta vào thôi.”

Úc Noãn Tâm gật đầu.

Ngay khi Úc Noãn Tâm vừa bước vào cửa, còn tò mò nhìn ngó xung quanh thì đã thấy thuộc hạ của Hoắc Thiên Kình bắt lấy người đàn ông có hàng râu quai nón kia lại, áp giải tới trước bàn trà.

Trên mặt ông ta tràn đầy vẻ chấn kinh, thấy Hoắc Thiên Kình cứ như là thấy quỷ vậy.

Hoắc Thiên Kình ôm Úc Noãn Tâm ngồi xuống rồi bước tới trước mặt người kia, giơ tay ra, nắm lấy đầu tóc ông ta…

“Cố Đông, ông đúng là thỏ khôn đào ba hang mà…”

Người đàn ông tên Cố Đông đau đến nỗi phải cắn răng. Từ nhỏ Hoắc Thiên Kình đã được huần luyện nên đương nhiên phải mạnh hơn người thường rất nhiều, sức lực không thể xem thường.

“Hoắc, Hoắc tiên sinh… sao ngài lại đến đây?”

Co Đông bắp đầu lắp bắp, bởi vì ông ta nhận thấy được ánh mắt gần như có thể giết người của Hoắc Thiên Kình.

Tay Hoắc Thiên Kình khẽ buông lỏng ra, ném ông ta sang một bên, nhàn nhã mà ngồi lên trên ghế sô pha đối diện, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo, giống như là sương lạnh trước bình minh vậy, tạo cho người ta một cảm giác không rét mà run. Ngay cả Úc Noãn Tâm ngồi bên cạnh cũng không nhịn được mà rùng mình một cái.

Thệt ra nàng vẫn biết người đàn ông bên cạnh vốn là một kẻ rất nguy hiểm, hắn như một con báo dũng mãnh, có tính cách vô cùng tàn nhẫn, chẳng qua khi đối mặt với nàng thì thu móng vuốt của mình lại, lộ ra vẻ dịu dàng…

Nhưng báo thì vẫn là báo, khi đối mặt với người ngoài thì hắn vẫn lộ ra bản tính.

“Nói đi, tôi không có nhiều kiên nhẫn!” Đôi mắt ưng của Hoắc Thiên Kình giống như kiếm xuyên thẳng qua người Cố Đông, giọng nói thản nhiên vẫn mang theo hơi thở nguy hiểm của kẻ cầm quyền.

Đôi chân thon dài bắt chéo lên nhau có vẻ rất nhàn nhã, ngay cả dáng người dựa vào sô pha kia cũng toát ra vẻ uể oải. Chỉ có điều… trong vẻ uể oải đó lại chứa đựng sự mạnh mẽ cùng uy nghiêm.

Cố Đông bị mấy tên vệ sĩ bao vây, sợ đến nỗi chân đã sớm run bần bật. Ông ta quỳ trên đất, cố gắng nuốt một ngụm nước bọt…

“Hoắc tiên sinh, tôi tôi không hiểu ý của ngài…”

Đối với ông ta mà nói thì tình cảnh bất thình lình tối nay là một tai nạn, mà ông lại chưa chuẩn bị đối mặt với tai nạn thế nào.

Hoắc Thiên Kình nghe xong bỗng bật cười, đôi môi mỏng lại toát ra vẻ tàn nhẫn…

“Thật sự không hiểu sao?” Hắn từ trên cao nhìn xuống một cách ngạo nghễ, tay vuốt cằm, sau đó mặt đanh lại. “Hay là không muốn hiểu?”

“Hoắc tiên sinh… tôi, tôi thật sự không hiểu mục đích hô nay đến đây của ngài.” Cố Đông lắp bắp. “Tôi đã trả hết nợ theo như yêu cầu của ngài rồi, không phải lần trước ngài đã đồng ý tha tôi rồi sao?”

Hoắc Thiên Kình nhíu mày, không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn Kiêu.

Kiêu lập tức hiểu ngay, gật đầu rồi bước tới…

“Đánh cho tôi! Đánh đến khi nào ông ta nói mới thôi!” Lệnh vừa hạ xuống, mấy tên vệ sĩ không nói gì, chỉ thấy tay chân nện xuống người Cố Đông như là mưa.

Úc Noãn Tâm ngồi trên sô pha không thét lên, thậm chí không sợ đến nỗi bật dậy, nhưng từ đôi mắt trừng to kinh hãi cùng đôi tay nắm chặt của nàng thì dễ dàng nhận ra nàng đang nén nỗi sợ hãi trong lòng.

Hoắc Thiên Kình thấy thế thì lập tức quát lên: “Được rồi!”

Nếu không vì Úc Noãn Tâm ở đây thì hắn sẽ không bảo dừng lại, đến khi nào Cố đọng chủ động nói mới thôi.

Mà bọn vệ sĩ cũng không ngờ là Hoắc Thiên Kình lại thay đổi cách thức tra hỏi thường ngày, sau khi dừng lại thì ngẩn ra mà nhìn hắn.

Cố Đông thoi thóp, xem ra cũng là người chưa từng trải qua kinh hãi. Hàng râu quai nón không che được những vết sưng tím, trong nháy mắt cả người càng thêm chật vật.

“Hoắc tiên sinh, tha mạng…” Ông ta liên tục cầu xin tha mạng, thiếu chút nữa là bò tới dưới chân Hoắc Thiên Kình, “Tôi không dám nữa, thật không dám nữa.”

Hoắc Thiên Kình thản nhiên mà nhìn ông ta, không chút động lòng vì lời cầu xin ấy.

Kiêu bước tới, giơ tay ra, xách cả người Cố Đông lên, ném tới vị trí cũ.

“Hôm qua ông lấy tiền của ai? Vẫn chưa nhớ ra sao? Nếu còn chưa nhớ ra thì trực tiếp đi nói chuyện với thần chết đi!”

Kiêu theo Hoắc Thiên Kình lâu như vậy, đương nhiên là hiểu ý đồ của Hoắc Thiên Kình. Có Úc Noãn Tâm ở đây nên chảy ít máu thôi là tốt nhất.

Cố Đông lau vết máu ở khóe môi, biết là không thể giấu được nữa nên ấp úng nói: “Tôi… hôm qua tôi nhận tiền của Hoắc phu nhân…”

Hơi thở của Úc Noãn Tâm bỗng trở nên gấp hơn, thiếu chút nữa là bật dậy. Mặc dù đây là sự thật nhưng từ trong miệng của đương sự nói ra thì cảm giác vẫn không giống nhau.

“Nói tiếp đi!” Kiêu lại nhấc chân đạp thêm một đạp.

“Tôi nói, tôi nói!” Cố Đông liên tục xin tha, nhìn Hoắc Thiên Kình: “Hoắc tiên sinh, chuyện này có liên quan đến danh dự của Hoắc phu nhân…”

Hoắc Thiên Kình nhíu mày lại, sau đó nhìn bọn vệ sĩ xung quanh, xua tay. “Các anh lui ra đi!”

Bọn vệ sĩ lui ra, chỉ còn lại Kiêu đứng bên cạnh Cố Đông.

 Cố Đông nhìn xung quanh một chút.

“Nói mau, có tin nếu không nói tôi sẽ giết ông ngay tại chỗ không?” Kiêu thấy ông ta cố ý kéo dài thời gian thì lớn tiếng quát.

“Tôi nói, nhưng, nhưng mà…”

Cố Đông lo lắng mà nói: “Nếu Hoắc tiên sinh đồng ý tha cho tôi một con đường sống thì tôi sẽ nói cho ngài nghe không sót một thứ gì.”

Kiêu nghe thế thì nhíu mày, nhìn Hoắc Thiên Kình.

Hoắc Thiên Kình nghe xong, cười xì một cái, đặt chân trái đang bắt chéo lên chân phải xuống, đôi môi mỏng cũng hơi cong lên một đường cong lạnh lẽo…

“Cố Đông, ông đang uy hiếp tôi sao?”

Ai mà không biết Hoắc Thiên Kình hắn ghét nhất là bị uy hiếp! Như thế chỉ khiến đối phương càng thảm hơn.

Dường như Cố Động nhận ra vẻ nguy hiểm lóe lên trong mắt hắn, vội vàng nói: “Hoắc tiên sinh, chuyện mà tôi sắp nói ra chắc chắn là ngài không biết, tôi chỉ muốn dùng một chuyện có giá trị để đổi lấy mạng mình mà thôi.”

“Bốp bốp bốp!”

Hoắc Thiên Kình bất ngờ vỗ tay, buồn cười mà lắc đầu. “Cố Đông, ông quá coi thường Hoắc Thiên Kình tôi hay là quá coi trọng mình vậy? Không có ông thì tôi vẫn có thể tra ra mọi chuyện.”

Mặt Cố Đông bắt đầu cứng lại…

Hoắc Thiên Kình dừng lại một chút, sau đó hừ lạnh: “Kiêu, nếu ông ta đã cắn răng không nói và ra điều kiện với chúng ta thì kéo ông ta ra ngoài, bẻ hết từng cái răng của ông ta ra cho tôi, không thích nói chuyện phải không, vậy cắt cưới ném cho chó ăn!”

“Dạ!”

Kiêu nghe lệnh, tay vừa giơ ra đã xách Cố Đông đang nằm bệch trên đất lên.

“Thiên Kình…”

Úc Noãn Tâm chỉ mới nghe nói thế thì cả người đã mềm nhũn rồi. Nàng dựa sát vào hắn, vùi đầu vào lồng ngực hắn, như thế mới có thể cảm nhận được người đàn ông của nàng vẫn rất ấm áp…

Thật ra khi quyết định cùng Hoắc Thiên Kình vào đây thì Úc Noãn Tâm đã dự đoán được sẽ gặp phải những chuyện này, nàng cũng hiểu đây là thủ đoạn bức cung của Hoắc Thiên Kình nên sẽ không ngăn cản. Vì thế nàng phải đến gần hắn một chút, nếu không sẽ cảm thấy Hoắc Thiên Kình đáng sợ như một người xa lạ.

Cô gái trong lòng run rẩy làm Hoắc Thiên Kình đau lòng, đưa tay ra ôm nàng vào ngực, bàn tay khẽ vuốt ve nàng, dùng hơi thở quen thuộc để làm nàng ấm áp.

“Đừng, đừng mà Hoắc tiên sinh. Tôi nói, tôi nói!” Quả nhiên Cố Đông không chịu được lời dọa, cả người run bần bật, ngay cả nói chuyện cũng không không rõ.

Hoắc Thiên Kình ra hiệu bảo Kiêu thả ông ta ra.

“Nói đi! Tôi đã nói là tôi không có tính kiên nhẫn!’

Hắn lạnh lùng mở miệng, mà một bàn tay thì vẫn đang vỗ về Úc Noãn Tâm. Hai loại khí thế tàn nhẫn cùng dịu dàng phối hợp một cách rất tự nhiên trên người hắn.

Cố Đông đã hiểu lúc này mà có nói điều kiện thì chỉ còn một con đường chết. Chết đứng cũng là chết, chết nằm cũng là chết, không bằng chọn cái chết dễ chịu một chút. Một khi kiếp nạn đã đến thì có trốn cũng không được.

Ông ta liếm đôi môi rướm máu, yên lặng một lúc, cuối cùng mở miệng nói: “Thật ra nhiều năm nay Hoắc phu nhân vẫn đưa tiền cho tôi. Ít thì mấy triệu, nhiều thì cả trăm triệu…”

Nói đến đây, ông ta dừng lại một chút, dè dặt mà nhìn Hoắc Thiên Kình cách đó không xa. Thấy hắn thờ ơ mà nhìn mình thì sợ tới nỗi vội vã nói tiếp: “Sở dĩ Hoắc phu nhân đưa tiền cho tôi là vì, vì…”

Ông ta lắp bắp, dường như đang tìm những từ ngữ thích hợp.

Kiêu đứng bên cạnh không kiên nhẫn mà thúc giục: “Vì cái gì? Nói mau!”

“Bởi vì tôi biết chuyện không thể để cho ai biết của Hoắc phu nhân!” Cố Đông lập tức nói, giọng vừa gấp vừa hoảng.

“Cái gì gọi là chuyện không thể để ai biết?” Lần này là Hoắc Thiên Kình chủ động mở miệng, ánh mắt nhìn Cố Đông tràn ngập vẻ lạnh lẽo.

Tự nhiên Cố Đông bỗng thấy rùng mình, vội vàng nói: “Hoắc phu nhân, bà ấy từng quan hệ với người khác…”

Kiêu đứng bên ạnh cũng ngẩn ra, Úc Noãn Tâm ngồi trên sô pha cũng cả kinh mà ngẩng đầu nhìn Cố Đông.

Mắt Hoắc Thiên Kình bỗng tối sấm lại, đôi mắt hơi nheo lại như là mắt ưng trong bóng tối, phóng ra luồng sáng khiến người ta kinh hãi. Hắn đứng dậy, dáng người cao lớn gần như che khuất ánh sáng chiếu tới, từng bước đi về phía Cố Đông, bước chân lạnh lùng dừng lại trước mặt ông ta, từ trên cao mà nhìn xuống…

“Ông nói gì, nói lại xem nào…” Đôi môi mỏng hơi mím lại, giọng nói hờ hững lộ vẻ nguy hiểm vô cùng.

Cố Đông cố nén nõi sợ hãi, nuốt một ngụm nước bọ rồi vội vàng giải thích: “Hoắc Thiên Kình, tôi, tôi nói đều là sự thật. Hoắc, Hoắc phu nhân đã từng có quan hệ với người đàn ông khác, hơn nữa còn có cả, có cả con…”

Nói đến đây, ông ta lập tức imm bặt, trợn to mắt mà nhìn Hoắc Thiên Kình, trong lòng kinh hải không thôi… Trời ạ, người đàn ông đứng trước mặt ông ta không phải là đứa trẻ đó chứ…

Úc Noãn Tâm vô thức mà nhìn Hoắc Thiên Kình, thiếu chút nữa là tim nhảy ra ngoài.

Mắt Hoắc Thiên Kình càng ngày càng lạnh lẽo…

Kiêu thấy thế thì đấm một đấm lên người Cố Đông, lạnh lùng quát: “Ông mà còn dám nói hươu nói vượn thì coi chừng không thấy mặt trời ngày mai.”

“Tôi thật sự không nói bậy…”

“Nói thật đi!” Kiêu lại vung nắm đấm lên.

“Kiêu!” Hoắc Thiên Kình bỗng ngăn động tác của anh ta lại, đưa mắt nhìn Cố Đông. “Tiếp tục nói đi!”

“Dạ dạ dạ, Hoắc tiên sinh…”

Cố Đông cố nén nỗi đau trên người, quỳ trên đất mà run rẩy nói: “Tôi biết năm đó Hoắc phu nhân giấu người của Hoắc gia để yêu đương vụng trộm, hơn nữa còn có cả con… Đây đều do chính tai tôi nghe được.”

“Người kia là ai?” Sắc mặt của Hoắc Thiên Kình nghiêm túc kinh người.

“Là, là Tả Gia Tuấn… Năm đó, tôi là thợ trồng hoa trong Tả gia…” Cố Đông lắp bắp nói.

Thân người cao lớn của Hoắc Thiên Kình hơi run lên…

Úc Noãn Tâm kinh ngạc mà đứng dậy. Gia Tuấn…?

Cái tên này nghe quen quá!

Một tia chớp lóe lên trong đầu Úc Noãn Tâm…

Gia Tuấn… Cái tên này đã từng được Hoắc Thiên Kình và Tả Lăng Thần nhắc tới. Gia Tuấn họ Tả…

Tả Gia Tuấn!

Cha của Tả Lăng Thần!