Bất Tử Bất Diệt

Chương 41

Lúc này bỗng truyền lại một tiếng kêu yếu ớt.Mọi người liền quay đầu lại nhìn hì thấy Lý Lâm đang từ từ mở mắt ra. Mọi người vừa kinh ngạc, vừa vui mừng. Lý Phóng vội chạy tới trước " Nghĩa phụ, người tỉnh lại rồi"Lý Lâm từ từ quay đầu nhìn Lý Phóng, hai mắt lấp lánh hai giọt nước " Hài tử, không thể ngờ là ta còn có thể nhìn thấy con. Ta đã nghĩ sẽ không thể tỉnh lại nữa rồi".Lưu Nhất Phi người vội tới đưa tay bắt mạch Lý Lâm rồi nhìn nhau kinh dị. Thật không thể tin là một lão nhân suy nhược như vậy mà kinh mạch lại rất bình ổn. Vận công kiểm tra cả người ông ta thì ba người còn kinh dị hơn.Thương thế của Lý Lâm đã gần như khỏi hẳn. Ba người cười nói " Cung hỉ lão tướng quân, bệnh tật trong người cuối cùng cũng đã được loại trừ rồi"Lý Lâm nói " Đa tạ ơn cứu mạng của mọi người" Nói xong vừa muốn xuống giường thi lễ, mọi người vội đỡ lấy ông ta.Tần An nói " Lão tướng quân ngàn vạn lần đừng nói như thế. Nói thật ra là chính con của người đã cứu lấy người thôi. Hắn đã mang về một khối bạch ngọc hàn băng, nhờ đó mà thân thể của người mới an khang nhu thế này. Người cũng còn nhớ có người luôn hát cho người nghe không? Cả hai ngày nay vị cô nương này luôn túc trực ở bên giường để hát cho người nghe đó."Lý Lâm nói " Trong lúc thần trí ta hoảng hốt đích thực có nghe thấy một giọng hát rất quen thuộc. Nếu không có giọng ca đó thì ta sợ ta đã ngủ luôn rồi. Phóng nhi, con hãy thay cha hành lễ với các vị ân nhân đi"Lý Phong liền nhanh chóng hướng về mọi người hành lễ khiến cho tất cả phải lách người né tránh rồi lại thêm một phen khách khí.Liễu Như Yên nói " Chúng ta không làm phiền lão tướng quân nữa. thân thể của ông còn rất suy yếu, cần phải tịnh dưỡng."Bất chấp Lý Lâm nói không có gì, mọi người vẫn lui ra ngoài.Khi mọi người ra tới phòng khách, Dương Thụy nói " Kì lạ, bệnh của lão tướng quân sao lại tốt hơn như vậy nhỉ?"Liễu Như Yên nói " Có thể do nguyên nhân này chăng, hồi nãy ta vẫn chưa nói tới. Đó là khi bạch phát lão nhân biến mất thì ta thấy có rất nhiều bạch khí không ngừng phát ra từ những miếng băng bị vỡ. Lúc đó ta nghĩ tới đó chắc là thiên địa tinh khí mà bvị tiền bối đã nói. Vì vậy ta liền đem những miếng băng vỡ cho lão tướng quân ăn cho đến khi băng hoàn toàn chảy ra hết thì thôi"Dương Thụy cười " Thì ra là như vậy"Lý Phóng nói " Thật sự cảm tạ Liễu cô nương. Đa tạ cô đã cứu lấy tính mạng nghĩa phụ ta"Liễu Như Yên nói " Lý tướng quân thật quá khách khí. Ta chỉ là ngẫu nhiên có mặt ở đó thôi"Lưu Nhất Phi nói " Người tốt sẽ được trời giúp. Thiên ý đã như vậy rồi".Lý Phóng nói " các vị tiền bối, có một việc ta thật không an tâm. Tối nay Lý Xương có thể sẽ tới hành thích nghĩa phụ ta?"Tần An nói " Ngươi hãy yên tâm. Hắn nói ngày mai tới thì nhất định ngày mai hắn sẽ tới. Người này hành sự quang minh lỗi lạc, một lời đã nói tuyệt sẽ không rút lại".Liễu Như Yên lúc này cũng đã biết những việc xảy ra khi nàng li khai, việc hai vị vương cấp cao thủ cảu Bái Nguyệt đế quốc tới gây loạn.. Liễu Như Yên liền nói " Như vậy ngày mai các vị có thể sẽ có một trường ác chiến. Chi bằng hãy nghỉ ngơi sớm đi"Mọi người đều giải tán, ai nấy trở về phòng của mình.Độc Cô Bại Thiên ngày hôm sau dậy từ sớm, chỉnh trang lại đầu tóc, rửa mặt, mặc một bộ y phục mới rồi đi thẳng tới Lý phủ. Trên đường đi thấy có rất nhiều người võ lâm bàn tán nào là một thánh cấp cao thủ phá băng chui ra như thế nào rồi cái gì truyền thuyết cứu Lý Lâm tướng quân. Độc Cô Bại Thiên trong lòng cảm thấy khó chịu, phá băng chui ra thì là hắn nhưng mà cái gì thánh cấp cao thủ chứ, nói vậy chẳng khác nào đang chửi hắn chứ.Vội vã tới Lý phủ, hắn cuối cùng cũng hiểu rõ mọi việc đồng thời cũng biết Liễu Như Yên đã giữ lời hứa, không đem việc của hắn kể ra ngoài mà đã tạo ra một câu chuyện hoang đường. Chỉ là hoang đường một cách quá đáng, cái gì mà thánh cấp cao thủ, cái gì mà bốn ngàn năm băng phong rồi còn gì gì nữa thật khó mà tin được. Trong lòng hắn thầm cảm thấy buồn cười. Tới trước cửa Lý phủ thì không hề có một ai ngăn cản hắn vào trong. Nguyên do trong hai ngày gần đây người tới thăm Lý Lâm quá nhiều. Vì vậy chỉ cần người tiến vào tướng mạo không quá hung ác thì sẽ không có một ai cản trở.Hắn đi thẳng vào đại sảnh, tùy ý chọn lấy một chỗ ngồi, tự mình rót trà thưởng thức.Mọi người ngồi trong đại sảnh ai nấy đều bàn luận về vị thánh cấp cao thủ, gì mà ngủ trong bạch ngọc hàn băng cả bốn ngàn năm. Còn có người thì bàn về chuyện hai vương cấp cao thủ của Bái Nguyệt đế quốc hôm nay sẽ tới Lý phủ làm loạn. Độc Cô Bại Thiên nghe thấy lấy làm hứng thú, chú tâm lắng nghe.Nghe một hồi thìcũng hiểu rõ hết mọi việc, trong tâm cảm thấy vui mừng. Đây rõ rang là một cơ hội học hỏi hiếm thấy. Vương cấp cao thủ đâu phải nói muốn gặp là gặp được. Hôm nay bỗng nhiên phát sinh ra một trận chiến giữa các cao thủ vương cấp hỏi sao không khiến cho hắn vui mừng chứ. Tự nhủ với lòng là lần này tới Khai Nguyên thành quá may mắn.Đúng lúc này hắn chợt nhìn thấy những người mà hắn không hề muốn gặp chút nào. Đó chính là Ngân Nhiêm đạo nhân của Lạc Thiên cung cùng Lục Phong, Hứa Vân, và Mã Long. Lão đạo sĩ nhìn sơ qua thì có vẻ từ bi, bộ dạng mang dáng dấp tiên phong đạo cốt nhưng Độc Cô Bại Thiên thì biết rõ tên đạo sĩ này trong ngoài không giốn nhau, là một tên nhân phẩm có vấn đề.Lục Phong sắc mặt trắng bạch, đôi môi bạc nhách, hai mắt âm lãnh lộ rõ nét âm độc gian giảo. Nhìn thấy thương thế của hắn vẫn chưa lành, trong lòng Độc Cô Bại Thiên thấy thoải mái. Mã Long thì vẫn vậy, dáng vẻ vẫn hung hãn vô bì.Độc Cô bại Thiên người này bên ngoài kiên cường mạnh mẽ nhưng bên trong chỉ là một đồ bị thịt thôi.Hứa Vân đi sau cùng, vẫn mặc một bộ đồ bạch y. Tối hôm trước ánh sáng quá ít nên không thể nhìn rõ mặt, chỉ có cảm giác là rất xinh đẹp. Hôm nay ánh sáng đầy đủ hắn liền chăm chú nhìn kỹ mặt nàng ta. Khuôn mặt mặc dù nhìn cũng đầy đặn nhưng có nhiều nốt tàn nhang. Thảo nào sư huynh đối với cô ta không được nhiệt tình. Hắn tự thầm chửi mình có mắt như mù, không hiểu sao trước đó lại cảm thấy cô ta xinh đẹp cho được.Độc Cô Bại Thiên bất giác nghĩ tới lúc mình nói cô ta giống chim sẻ, bây giờ lại thấy nói vậy đúng chứ không sai. Cái gì mà bạch yến tử chứ, toàn là tự mình cho mình đẹp không. Mặc dù nàng ta hay mặc áo một màu trắng tinh nhưng nếu so với tuyệt đại mỹ nhân Lý Thi thì đúng là một trời một vực. Độc Cô Bại Thiên thầm nhủ nếu bộ dạng này mà cứ lcú nào cũng tự làm nổi mình qua máu trắng thì đúng thật là tự mình làm ngu mình mà. Nguồn: https://truyenfull.vnCả đám người chỉ nhìn liếc qua hắn rồi tiến tới một bên ngôi. Độc Cô Bại Thiên trong lòng thầm vui mừng, có diện cụ tinh xảo như vậy thật quá tốt, giống như là có hai thân phận vậy. Trong tâm không khỏi thầm cảm tạ Huyên Huyên, nhớ lại khoảng thời gian ở chung với nàng ta thật là vui vẻ. Mặc dù ở cạnh nàng ta chịu khổ cũng nhiều nhưng cảm giác thật là vui sướng. Huyên Huyên vừa giống như một trí giả hiểu nhiều biết rộng, vừa giống như một tiểu thiên sứ thuần khiết nhưng lại mang nhiều dáng dấp của một tiểu ác ma "không có linh hồn".Nghĩ vậy hắn không khỏi bật cười khiến cho những người xung quanh đưa mắt nhìn về hắn. Hắn vội nâng chén trà lên giả bộ như đang uống trà nhưng trong tâm thì thấy xấu hổ.Lúc này bỗng có người kêu lớn " Hoàng thượng giá đáo"Độc Cô Bại Thiên thất kinh. Hắn không thể ngờ đường đường cửu ngũ chí tôn của Thanh Phong đế quốc lại tới Lý phủHoàng đế của Thanh Phong đế quốc đi bộ tiến vào đại sảnh. Mọi người đều quỳ xuống tung hô. Hoàng đế cười lớn " Ở đây chủ yếu là người trong giang hồ, không cần phải phân biệt vua tôi. Lễ nghĩa nhiều quá thì sẽ khiến cho mọi người cảm thấy bị gò bó.Ở đây trẫm cũng coi như là một người trong giang hồ, không, trẫm cũng là một người trong giang hồ" Nói xong cất tiếng cười lớn.Độc Cô Bại Thiên thầm khen ngợi: người đúng là thẳng tính.Hoàng đế nói " Tin rằng mọi người ở đây đều biết bệnh tật của Lý Lâm lão tướng quân đã được tiêu trừ. Ta vừa mới tới thăm ông ta. Tinh thần cảu lão tướng quân rất tốt, tin rằng không lâu sau sẽ khang phục như cũ. Như vậy ta cũng an tâm hồi cung. Trong cung còn nhiều việc chờ ta về xử lý. Vì vậy hôm nay cáo biệt mọi người tại đây"Tự trong thâm tâm Độc Cô Bại Thiên không khỏi bội phục vị hoàng đế này. Người này không câu nệ tiểu tiết, lại bình đạm dễ gần. Đúng là một vị hoàng đế tốt.Hoàng đế của Thanh Phong đế quốc cuối cùng cũng rời khỏi. Mọi người sau khi đi theo tiễn đưa liền trở về đại sảnh. Các thành chủ địa phương đều thở dài một cách nhẹ nhỏm.Không ít người lúc này lên tiếng đề nghị tới thăm Lý Lâm nhưng đáng tiếc người quá nhiều, phòng của Lý Lâm căn bản không thể nào chứa nhiều người như vậy. Trong hậu viện đầy kín những người. Độc Cô Bại Thiên cuối cũng cũng chen chân được vào nhưng chỉ kịp nhìn chưa được hai ba phút thì đã bị người phía sau đẩy ra.Trong tâm hắn thầm chửi: Chẳng phải là đang nhìn mỹ nữ thì việc quái gì phải như thế chứ? NGhĩ đến đó hắn đột nhiên nhìn thấy Liễu Như Yên cùng một tiểu nha hoàn đi vào một căn phòng. Trong lòng hắn chợt chấn động vội tiến theo sau.Tới trước cửa hắn không hề gõ mà trực tiếp đẩy cửa phòng bước vào. Hai người trong phòng tức thì kêu lên kinh hãi. Tiểu nha hoàn trừng mắt, cất giọng giận dữ la lớn " Ngươi thật là to gan. Chưa được sự đồng ý mà dám tiến vào phòng tiểu thư nhà ta. Đúng là to gan bằng trời, còn không mau ra ngoài"Độc Cô Bại Thiên cười cười " Tiểu nha đầu này thật hung dữ. Cẩn thận kẻo không lấy được chồng đâu"Tiểu nha đầu nói " Ai cần ngươi quan tâm. Còn không mau đi ra, nếu không rat a sẽ hét lớn"Độc Cô Bại Thiên nói " Ta là bằng hữu của tiểu thư nhà ngươi. Ngươi đuổi ta đi thì tiểu thư nhà ngươi không được vui lắm đâu"Tiểu nha đầu chớp chớp mắt nghi hoặc nhìn Liễu Như Yên. Liễu Như Yên cười nói " San nhi, ngươi ra ngoài trước đi""Nhưng còn người này, tiểu tỳ chưa từng thấy qua anh ta?" San nhi ngoái đầu hỏi một cách nghi ngờ"Độc Cô Bại Thiên nhìn thấy bộ dạng khả ái như vậy chịu không nổi chặn lời " Sau này cô sẽ còn thấy ta rất nhiều. Tiểu thư cô đã đem gả cô cho ta""A! Ai mà chịu cưới tên vô lại như ngươi, tiểu thư hắn nói không đúng, đúng không?" Vừa nói vừa nhìn Liễu Như Yên.Liễu Như Yên hiển nhiên rất yêu thích tiểu nha hoàn này khẽ mắng " đồ ngốc, công tử đang trêu ngươi đó. Còn không mau ra ngoài đây"San nhi nhìn chằm chằm Độc Cô Bại Thiên, hếch cái mũi nhỏ lên làm mặt quỷ rồi đi ra ngoài.Công tâm mà nói thì tiểu nha đầu này cùng có chút dễ thương. Nếu như cô ta lớn thêm chút nữa thì chưa chắc đã kém mỹ nữ Liễu Như Yên. Độc Cô Bại Thiên nói " Đúng là một tiểu nha đầu khả ái"Liễu Như Yên nói " Ngươi sao có thể dạo nó đến phát sợ như vậy chứ?"Độc Cô Bại Thiên nói " Ta chỉ muốn giỡn thôi. Chứ nếu có muốn cưới thì ta cũng không cưới cô ta"Vừa nói vừa đưa mắt nhìn về Liễu Như YênLiễu Như Yên như chịu không nổi ánh mắt nhìn chằm chặp cùng cái giọng nói đó đưa mắt nhìn hướng khác noi " ta dù gì cũng là một nữ nhân, mong ngươi đối với ta giữ lễ một chút"Độc Cô Bại Thiên sớm đã nhìn ra nàng là một nữ nhân có lễ nghĩa, cười nói " Ta cũng là một quân tử biết thủ lễ. Hôm nay quân tử đặc biệt tới đây hướng về thục nữ để biểu lộ thành ý cảm ơn."