Bất Tiểu Tâm

Chương 1: Tình cờ gặp phải

Hà Luật không thể không thừa nhận, giáo sư quả là nghề nghiệp có tần suất ăn bụi phấn cao. Cho dù cậu là một giáo sư đại học, dù cho cậu dạy học ở một khu nhà có nguồn tài nguyên khá cao, trang thiết bị sử dụng hơn ba năm liền bỗng nhiên bãi công, cho dù cậu học chính là lập trình phần mềm, cũng không thể thay đổi được hiện thực rằng trang thiết bị đã bị tê liệt.

Hà Luật ở trên bảng đen viết xong một đoạn trình tự nhập môn sơ cấp, thổi đi bụi phấn bám trên ngón tay, sau đó bắt đầu giới thiệu lý luận cơ sở trụ cột. Bỗng nhiên trong lớp vang lên tiếng của một ca khúc tiếng Việt, Hà Luật tốt tính thậm chí còn nhận ra đấy là một bài hát kinh điển của một ban nhạc Hồng Kông ở thập kỷ 90, giai điệu thật là rung động đến tận tâm can.

Rất nhanh, một nam sinh vừa bắt máy vừa hùng hổ nói:"Mẹ kiếp, lão tử đều đã đi học hộ ngươi, kiểm tra cái gì chuyên cần!" Nam nhân đại khái tự cho là thanh âm không lớn nhưng trên thực tế Hà Luật đứng mãi tận trên bục giảng vẫn nghe thấy hắn nói cái gì.


Hà Luật híp híp đôi mắt dài nhỏ của mình, nghĩ thầm từ xưa đến nay mình không điểm danh trong lớp, lại còn bị học sinh nhờ người đến học hộ (thực sự chỗ này ta cũng không hiểu lắm nên chém bừa ^^). Thực sự là có chút khinh người quá đáng a! Hà Luật bất đắc dĩ lắc đầu một cái, tiếp tục giảng bài, sinh viên đại học sao, trong lớp chơi điện thoại di động thực sự là chuyện không quá ngạc nhiên, Hà Luật không có hứng thú đi sửa lại.

Tiết thứ nhất của học kì này từ từ trôi qua. Hà Luật không phải là một lão sư có nhiều tính hài hước nhưng ít ra cũng có phương thức giảng bài nhã nhặn ôn hòa, một bài giảng kết thúc, không ít học sinh đã bị thôi miên triệt để. Ngược lại cái người to con vừa mới vào lớp đã dùng điện thoại kia, vừa lau mồ hôi vừa vung bút không biết đang vẽ cái gì, tuy rằng cả một tiết không ngẩng đầu lên nhưng ít ra không phải là một người trong đội quân nằm gục xuống bàn.

Hà Luật nói một tiếng tan học liền thu thập USB giáo án, ngay lúc cậu muốn đi ra khỏi phòng học, đột nhiên có một đạo bóng đen vọt đến trước mặt cậu.

Thường Kiện Lưu lộ ra một nụ cười thật to:"Thầy ơi, thầy có thể cho em xem một chút tài liệu ôn tập thi không?" Bị em gái đã trốn tiết đi dạo phố bắt đi học tiết thiết kế số liệu cho nàng xong rồi còn phải lấy tài liệu ôn tập về, anh trai như hắn quả thật là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi a.


May mà thiết bị trình chiếu chỉ là màn hình nên có nhiều công năng không thể sử dụng, nhưng trao đổi tài liệu này nọ vẫn có thể thực hiện được. Hà Luật khom lưng đem USB của mình một lần nữa cắm vào cổng kết nối, đem tài liệu chuyển vào USB của học sinh, kính mắt trên sống mũi theo động tác xoay người mà chậm rãi trượt xuống, Hà Luật đẩy đẩy kính lên, mấy tập tài liệu cũng đã gửi xong.

"Ai,giáo sư!" Thường Kiện cao giọng hô, "Thầy lấy sai USB."

Hà Luật cúi đầu nhìn USB trong tay, so sánh một chút cái USB còn đang cắm trong máy kia, cùng một kiểu dáng, khó trách chính mình sẽ cầm sai. May mà học sinh này tinh mắt, nếu không tài liệu đến khóa sau là không còn tin tức.


Bên dưới bục giảng, học sinh đã túm năm tụm ba mà tiến vào, Thường Kiện cầm lấy USB của mình chuẩn bị chuồn từ cửa sau, một cái màu da cam, một cái màu tím, lại có thể cầm nhầm, giáo sư này nhìn qua nhã nhặn cẩm thận vô cùng lại làm việc qua loa như vậy.

Vừa đi ra khỏi phòng học, chuông điện thoại di động lại vang lên, "Bạn học Thường Tiểu Tích, tiết của giáo sư này không cần điểm danh, lần tới em muốn trốn tiết cũng không cần mất thời gian nhờ anh đi học hộ, ân, tài liệu ôn tập anh đã giúp em lấy. Đúng rồi, giáo sư là một đại soái ca trẻ tuổi, em không đi học quả thực thiệt thòi lớn rồi!" Thiết, xem ra nha đầu kia khóa sau chính là vội vàng tới đi. Lát sau, Thường Kiện đã hoàn toàn quên nam tử trẻ tuổi đứng trên bục giảng kia hình dáng như thế nào, chỉ ngờ ngợ có một dáng vẻ thư sinh, dù sao suốt hai giờ đầu cũng chưa từng ngẩng lên, nhớ rõ mới là lạ.

Hà Luật đút tay túi quần đi chợt nghe từ hành lang truyền đến âm lượng không nhỏ từ điện thoại. Tuổi trẻ đại soái ca? Hà lão sư trẻ tuổi nhìn ngón tay thon dài bạch sắc, đem bụi phấn dính vào lau sạch sẽ. Soái sao? Người trong gương gương mặt cũng không tệ lắm, khóe miệng khẽ nhếch lên, ý cười mơ hồ ấy nhất thời có chút dệt hoa trên gấm hàm ý, người luôn luôn rất ít tự kỉ như Hà lão sư cũng không nhịn được mà nhìn vào gương mấy lần.