Bất Ái Kỷ

Chương 26

(Quá khứ)

Dựa vào cửa sổ, bất tri bất giác ngủ say.

Biển cách một lớp thuỷ ***, coi như thấy được mà không sờ được, hoàn toàn không thể hài hoà.

Chỉ có hô hấp của tôi.

Cũng không biết trải qua bao lâu. Một ngày hay mấy tháng, với tôi cũng không khác nhau.

Có khi ban đêm tỉnh lại, hiện lên cửa sổ cẩm thạch lạnh lẽo, trong bóng tối vô tận chỉ có thân ảnh nhỏ nhỏ của tôi, tóc dần dần dài ra, bóng dáng kia cũng trở nên xa lạ. Trong khoảng không tù túng cúi đầu khóc, tôi đã quên vì sao mà rơi nước mắt, tôi đã quên bi thương, đã quên rằng tôi đánh mất một thời thiếu niên.

Có khi tỉnh sau giờ ngọ, bên nệm vẫn là hộp cơm chưa mở hôm qua Đỗ Cơ mang tới. Tứ phía yên lặng u ám, ánh nắng vây lấy tôi. Hi vọng cỡ nào cũng biến thành bọt biển cổ tích, không bao giờ… sợ hãi nữa, không bao giờ… khóc nữa.

Thanh âm cánh cửa chuyển động, rất nhẹ nhàng, nhưng tôi vẫn bừng tỉnh. Chưa mở mắt cũng không động đậy, tuy rằng tôi biết, tương lai đau đớn cùng nhục nhã.

Nhưng xiềng xích trên chân run run leng keng.


Có đôi tay ôm lấy tôi. Đem tôi từ trên cửa sổ mà ôm xuống dưới. Cảm giác bị ôm xoay người, đầu có chút choáng váng. tôi gắt gao nhắm chặt hai mắt, chờ đợi hắn ngay sau đó đem tôi ném trên mặt đất, bắt đầu làm chuyện thô bạo.

Nhưng không có. Hắn chính là ngồi xuống, đem tôi đặt trên mặt đất.

“Vì sao lại gầy đi nhiều như vậy, Nhân Nhân?” Mặt của hắn đưa lại gần, dán trên cổ tôi, hô hấp nóng bỏng rơi vào bên tai tôi.

“Vì sao không chịu ăn gì?” Nhẹ nhàng vuốt ve, hỏi, lại dường như cũng không muốn tôi trả lời.

“Vì sao phải cắt cổ tay… Nhỏ gầy như vậy, cư nhiên lại có thể chảy nhiều máu đến thế… Tôi nghĩ đến việc Nhân Nhân có thể chết… Rất sợ Nhân Nhân sẽ chết đi…” Hắn vòng tay ôm tôi thật chặt, bỗng nhiên không thèm nhắc lại, chỉ yên lặng như vậy, ôm tôi trong ***g ngực.

Lặng lẽ mở mắt, ánh nắng như không thực.

Rất lâu sau đó, hắn mới ngẩng đầu, gương mặt nam tính, lại có một chút bất đồng.

Kia có lẽ là dấu vết trưởng thành. Bởi vì sao, mỗi ngày đều lớn lên, bỗng nhiên hiểu được, bỗng nhiên thở dài.

Tôi hi vọng sẽ chết đi, nhưng vẫn đang tiếp tục lớn, như bệnh độc không thể ức chế. Ống quần dần dần ngắn lại, lộ ra mắt cá chân *** tế.

“Cậu tỉnh? Tôi mang canh rong biển Nhân Nhân thích ăn đến, có muốn ăn hay không?” Mạnh Đình mở hộp thức ăn.

Kỳ thật cũng không phải tôi thích ăn, ngày đó ở quán ăn Nhật Bản, tôi không quen ăn sushi, nên chỉ uống canh rong biển.

Để tôi tựa vào bên người hắn, cánh tay ôm tôi suy yếu. Một muỗng cháo đầy ấm áp, đút cho tôi.

“Tôi phải đi, Nhân Nhân.”

“Sẽ thật lâu, không thể trở lại thăm cậu. Người nhà muốn tôi đi học… Còn muốn tôi có bạn gái… Sau này, còn muốn kết hôn gì đó…”

“Ngày đó người giúp việc sợ hãi, gọi điện thoại cho ba mẹ tôi, bọn họ liền quay về…”

“Bọn họ không thương tôi, vì cái gì còn muốn ép buộc tôi…” Gương mặt trưởng thành, vẫn ngẫu nhiên lộ ra nét mê man của trẻ nhỏ.


“Tôi không thể lại thích Nhân Nhân.”

Hắn buông tôi ra, dựa lại gần, hôn môi tôi.

Nhẹ nhàng hôn.

Mất đi động tác dữ dằn lại có vẻ ngây ngốc. Ngây ngốc giống như nụ hôn đầu của một đứa nhỏ.

Giống như tôi không phải Nhân Nhân, hắn không phải Mạnh Đình.

Mà tôi không hiểu được đau thương của hắn. Cũng như tôi không rõ, phẫn nộ của hắn.

Bắt đầu cởi quần áo tôi. Tôi không thể nói là sợ hay không sợ, thẹn thùng hay không thẹn thùng, chính là không giãy dụa. Bắt đầu từ khi nào, tôi đã quên giãy dụa?

“Về sau phải ăn thức ăn thật ngon.” Ngón tay hắn vuốt ve vai tôi.

Chỉ là đem tôi hoàn toàn trần trụi ôm vào ngực, cũng không có động tác khác.

“Khi đó vốn là nói giỡn cùng bọn A Cơ… Nhưng mà tôi thích cậu, Nhân Nhân…”

“… Có phải hay không từ lần đầu tiên, cũng đã bị Nhân Nhân mê hoặc… Thật đáng chết.” Thì thào xong, hắn lại xoa tóc tôi. Mạnh Đình như vậy, tôi không quen.


Thích hay là không thích, tôi vẫn không thích ứng nổi một chữ xa lạ như vậy.

Cảm giác bị ôm xa lạ, nội tâm chỉ có mờ mịt.

Nhưng mà một lát qua đi, lại dường như hoang mang toàn bộ không thấy. Ánh mắt hắn nhìn tôi, trong quá trình chăm chú, chậm rãi từ nóng bỏng, chuyển thành lạnh lẽo quen thuộc.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mi mắt tôi, cũng không hề nhắc lại.

Lấy áo lông mới trong túi ra, mặc cho tôi. Còn có giày và quần mới.

Tôi suy yếu không thể không mặc hắn bày bố. Suy yếu không chỉ có thân thể chưa lành, còn có nội tâm thiếu niên trống rỗng. Ánh mắt vẫn nhìn ngoài cửa sổ, biển xanh kia phiếm bụi, nước biển vô tận mờ mịt. Nụ hôn của hắn, hắn rất lạnh lùng, hắn rất lãnh khốc.

“Tôi đã nhờ A Cơ cùng A Viễn chiếu cố Nhân Nhân.” Mạnh Đình rút khăn tay của mình, một vòng lại một vòng quấn trên xiềng xích, cột lại, bàn tay cầm chân trần của tôi mà xoa.

Cũng không đáp lại cầu xin của tôi.

Không biết bao lâu, hắn buông tay ra. Tôi nghe được cánh cửa sau lưng nhẹ nhàng khép kín.