Bạo Quân, Thiếp Vốn Khinh Cuồng!

Chương 70: U Ly chết tiệt, U Ly hèn hạ

Editor: Tử Sắc Y

Cũng may là người đó vẫn còn chút lương tâm, cho Bùi Nhiên bưng cơm tối vào.

Vẻ mặt Bùi Nhiên đi đến có chút kỳ lạ, nghĩ đến tiếng động tối qua, chỉ sợ là cả quán trọ đều nghe được. Bùi Sắt cũng lười giải thích, vừa nhìn thức ăn nóng hổi, nàng chỉ cảm thấy mình như bị giam giữ mười ngày, đói bụng đến mức giống như tù nhân. Nhưng lúc này ngại mình không bước được xuống giường, nàng đành nói với Bùi Nhiên: "Đa tạ tỷ tỷ, à...... Ngươi đi ra ngoài, đi ra ngoài đi?"

Bùi Nhiên đương nhiên hiểu được suy nghĩ của nàng, ánh mắt vừa vặn liếc sang dấu xanh tím trên gáy nàng, không nhịn trêu ghẹo nói: "Thế nào, lúc này cũng biết xấu hổ?"

"......" Bùi Sắt cúi đầu, gương mặt đã bỏ bừng như mông khỉ, do dự hồi lâu đột nhiên nàng ngẩng đầu lên nhìn Bùi Nhiên chằm chằm nói, "Chuyện đó...... Là U Ly hắn......"

"Nhìn ngươi, chuyện vậy cũng muốn giải thích với tỷ tỷ?" Bùi Nhiên không nhịn được bật cười cắt ngang lời nàng nói, chỉ thấy Bùi Sắt giận dỗi, nàng vội vàng để chén đũa xuống: "Ăn cơm trước đi, qua một ngày chưa ăn gì hết, đoán chừng ngươi cũng đã đói bụng lắm rồi, một lát, ta sẽ sai  tiểu nhị đưa đến chút nước nóng, để thân thể nhanh nhẹ, lên cao tinh thần?"

Bùi Nhiên nói xong, cười khẽ rồi khép cửa ra ngoài.

Nghe được tiếng đóng cửa, lúc này Bùi Sắt mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa sờ hai gò má, chỉ cảm thấy dường như vẫn còn nóng như cũ, trong lòng không nhịn được lại mắng U Ly thêm một lần, lúc này mới cầm đũa vừa há miệng ăn.

Rất vất vả mới ăn uống no đủ, lúc này nàng mới phát hiện hình như cả người đã có lại chút sức, mặc dù lưng vẫn đau như cũ, nhưng muốn xuống giường cũng không có vấn đề lớn.


Nàng quấn chăn quanh người đang lúc chuẩn bị cầm y phục mặc, thì ngay cửa vang lên tiếng gõ cửa của Bùi Nhiên.

"Bùi Sắt, ăn xong rồi sao?"

Bùi Sắt vội vàng rụt người về, suy nghĩ trong chốc lát nhanh bọc chăn quanh người kĩ càng chỉ để lộ cái đầu mới lên tiếng nói với bên ngoài: "Được rồi, tỷ tỷ, người vào đi."

Bùi Nhiên đi vào thấy bộ dáng này của nàng không nhịn được cười, cũng may là nàng có thể nhịn được, sau đó, vừa phân phó hạ nhân đưa nước nóng vào, vừa cầm y phục sạch trong tay để xuống một bên trên bàn nói: "Đây là Nhiếp Chính vương sai người mua ở bên ngoài, ta mới nhìn kỹ mới phát hiện, kích cỡ rất vừa cơ thể ngươi, giờ trời lạnh, nhanh chóng nhân lúc nước nóng mà tắm đi, có chuyện gì thì cứ gọi ta...ta ở phòng bên cạnh."

Vừa nhắc tới người đó, vẻ mặt Bùi Sắt kinh sợ, Bùi Nhiên thấy trong mắt, nhưng cũng không nói thêm nữa, mà chỉ gọi tiểu nhị cùng bước ra ngoài.

Mắt thấy hai người rời khỏi, lúc này Bùi Sắt mới buông chăn, không nhịn được mà thở phào một hơi.

Y phục?

Nàng nhìn y phục Bùi Nhiên vừa để ở trên bàn, là y phục thượng hạng được làm bằng tơ lụa, cầm lên vừa nhìn, ách, trên y phục màu đỏ thẫm là từng đoá mai trắng vô cùng bắt mắt, từ trong ra ngoài, đường may trên y phục rất tinh tế độc đáo, màu sắc giống nhau, từ quần trong đến áo ngoài, vừa thanh nhã lại không mất quý phái, nghĩ đến y phục tốt như thế mà trên đường cái có bán sao? Quỷ mới tin.

Dầu gì nàng cũng đã từng là vương phi ở Tấn vương phủ, chất vải này nhìn đã biết chính là trong cung làm, xem ra đã sớm chuẩn bị tốt.

Mặc dù nàng hết sức xì mũi xem thường hành động này của U Ly, nhưng vừa nhìn sang thùng nước nóng sau tấm bình phong, trong bụng nàng lập tức vui mừng, nhất thời lại quên mất U Ly "đã sớm tính toán sẵn".

Ngâm người dưới nước, cả người đều tê dạ, vô cùng thoải mái. Đợi một lúc mới nhanh đứng lên mặc y phục, không thể không nói quả thật y phục đó vô cùng vừa người, số đo nhỏ vừa vặn, vạt quần dài rủ xuống che đi chân trần, nơi vạt áo chỉ để lộ tấm lưng trắng nõn, chỉ là cho dù có làm gì, vết đỏ tím ngay tại gáy vẫn không hết, Bùi Sắt ảo não, nhưng cũng may, ngoài y phục này, vẫn còn nhiều vải lụa dài cùng màu. Có thể che kín cổ.

U Ly đáng chết, ngay cả chuyện này cũng đã tính toán sẵn?


Đợi chỉnh sửa lại ổn thoả, Bùi Sắt thở hồng hộc bước xuống lầu, đây là lúc dùng cơm chiều, tuy nói trong quán trọ chỉ có hai nhóm người, nhưng nhìn trước mắt, dưới đại sảnh đông kín người, mà U Ly đang ngồi một bên cửa sổ nói chuyện với thủ lĩnh nhóm người kia rất vui.

Nhìn nụ cười, vẻ mặt này, cười đến giả dối.

Khoé miệng Bùi Sắt giật giật, vốn muốn bước chân xuống lầu cũng nhấc về.

Thôi, thì cho hắn chút mặt mũi, đợi chút nữa sẽ tranh luận với hắn?

Nàng xoay người muốn đi, lại thấy lúc này, tiếng động dưới lầu chợt ngừng lại, sau lưng là một mảng yên lặng đến quỷ dị. Bùi Sắt không rõ nguyên nhân, chỉ xoay người sang nơi khác, chỉ thấy ánh mắt của mọi người đều dừng ở trên mặt nàng, hoặc là kinh ngạc, hoặc than thở, hay than thở không dứt. Bùi Sắt ngây người, nhìn về phía hai người trong đám người kia, chỉ thấy tròng mắt U Ly thâm ảo khó lường, còn thiếu niên đối diện hắn, chỉ một mực im lặng.

Hai người đều chuyển tầm mắt nhìn sang nàng, chỉ là hai tầm mắt này nhìn thẳng nàng khiến cho Bùi Sắt muốn trốn tránh.

"Bùi Sắt, dậy rồi?"

Một giọng nói vang lên từ sâu trong hành lang, Bùi Nhiên đi đến trước mặt nàng, thấy vẻ mặt nàng hồi hộp không nhịn được nhìn lướt qua dưới lầu, lúc này mọi người đã hồi hồn, vội vàng cúi đầu, thỉnh thoảng chỉ ngẩng đầu nhìn lên trên lầu, trong lòng Bùi Nhiên rõ ràng, lúc vừa nhìn thấy Bùi Sắt, nàng còn không xác định người đứng nơi cầu thang có phải là Bùi Sắt hay không, y phục đỏ thẫm xinh đẹp như lửa, kết hợp với mai trắng thanh nhã, ngay lập tức như trở thành thần tiên trên vạn vật, trong thanh nhã không mất đi khí khái, nữ tử đó thật sự là Bùi Sắt sao? Hình như từ lúc dung mạo nàng khôi phục, có rất nhiều chuyện dường như cũng bắt đầu thay đổi đến không nhận ra. Suy nghĩ xong, nàng vội vàng kéo tay Bùi Sắt đi về phía phòng mình.

Giai nhân rời khỏi, phía dưới lập tức ồn ào, bàn tán ầm ĩ.

U Ly để đũa xuống, Thuỷ Hiên ngồi đối diện cười lên một tiếng.

"U huynh có muốn đi thăm tẩu tử không? Nghĩ đến mới nhìn thoáng qua, chị dâu quốc sắc thiên hương như thế, chỉ sợ đã lấy đi tim của các huynh đệ, có được giai nhân như thế, làm phu còn cầu thêm gì hơn?" Thuỷ Hiên mê mẩn.

U Ly ngồi đối diện, tuy khóe môi vẫn là nụ cười nhàn nhạt như cũ, nhưng đáy mắt đã giá lạnh như sương: "Nhận được một câu tẩu tử của Hiên đệ, nhất định chuyết kinh (người vợ vụng về -  cách nói lấy lệ) có thể đảm trách với xưng hô này, Hiên đệ cứ dùng từ từ."


U Ly nói xong, lạnh lùng đứng dậy đi khỏi, các thuộc hạ Thuỷ Hiên cảm thấy hắn (U Ly) thất lễ, vội vàng dời tầm mắt sang Thuỷ Hiên, chờ phản ứng của hắn, chỉ thấy khóe môi Thuỷ Hiên trái lại còn thản nhiên nở nụ cười, tựa như vô cùng vui vẻ.

Hắn xoay người khẽ khoát tay, lập tức có hộ vệ thân cận đi lên chờ lệnh: "Lập tức cho bồ câu truyền thư về, nói là, đã tìm được người, hơn nữa thu hoạch còn ngoài dự đoán, cho huynh trưởng lập tức phái người đến trước tiếp viện."

"Dạ."

***

Trong phòng Bùi Nhiên, Bùi Sắt vẫn tức giận đùng đùng như cũ, Bùi Nhiên rót ly trà cho nàng, bật cười nói: "Được rồi, đến nay, sao ngươi còn giận dỗi với Nhiếp Chính vương nữa, dầu gì ngươi cũng đã là người của hắn, tỷ tỷ chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi có thích hắn không?"

U Ly đang chuẩn bị đẩy cửa vào, nghe nói như thế, động tác trong tay thoáng dừng lại, rồi đột nhiên bàn tay trong tay áo nắm lại thành quyền, lẳng lặng đứng ngoài cửa.

"Tỷ tỷ, sao ngươi đột nhiên hỏi thế này......" Bùi Sắt phồng má, cằm tựa xuống khuỷu tay, buồn bực nói.

"Ngươi là người thân duy nhất của ta trên đời này, chuyện của ngươi dĩ nhiên là chuyện của ta, chỉ cần biết người trong lòng ngươi rốt cuộc là Nhiếp Chính vương...... Hay là Tấn vương, tỷ tỷ mới có thể xử lý chuyện sau này giúp ngươi." Nói đến hai chữ kia, trái tim Bùi Nhiên có chút chát, nhưng lúc ánh mắt nhìn sang Bùi Sắt, nàng cố gắng nở nụ cười, đỡ đầu Bùi Sắt lên, "Nói cho tỷ tỷ biết, ngươi thích ai?"

Bùi Sắt đảo mắt mấy vòng, sau một lát tựa như nghĩ tới điều gì, đau khổ nói: "Dù có thích một trong hai người thì có ích gì, bọn họ đều có thê thiếp nhiều một đống không nói, hơn nữa còn mập mờ không rõ với thái hậu trong cung, người như vậy, cho dù có thích ta cũng không cần, ta tình nguyện muốn một người toàn tâm toàn ý đối xử tốt với ta, không cần phải anh tuấn tiêu sái, không cần giàu có, đơn giản là chỉ cần đối xử tốt với ta là được, có thể một đời một thế, không xa không rời......"

Câu kế tiếp, U Ly chỉ cảm thấy mỗi một câu nghe vào tai như muốn đâm vào tim, đau quá, hắn muốn đẩy cửa vào, thì đột nhiên sau lưng có tiếng gọi, hắn mới ngừng lại, thu tay quay lưng hỏi: "Chuyện gì?"

Tiết Tình nhìn hắn một cái, hầu bên người U Ly nhiều năm, nàng rất giỏi nhìn mặt nói chuyện, giờ phút này mặc dù vẻ mặt U Ly không đổi, nhưng nàng cảm thấy hẳn là đã xảy ra chuyện gì, đưa mắt nhìn lướt qua gian phòng sau lưng U ly một cái, nàng mới nhỏ giọng nói: "Người của Thẩm gia đã bao vây quán trọ."


Tròng mắt U Ly tối xầm, đang lúc muốn nói, thì đột nhiên nghe tiếng thét vang lên ở trong phòng, sắc mặt hắn khẽ thay đổi, nhanh chóng đẩy cửa phòng, chỉ thấy trong phòng trống không, mà trên bàn chỉ để một tờ giấy.

"Người của Thẩm gia, Thẩm gia có toàn quyền xử lý, xin khuyên chư vị đừng xen vào!"

Quét mắt qua tờ giấy một cái, vẻ mặt U Ly u ám, đầu cũng không ngẩng lên nói: "Cho quan huyện đến gặp ta, bổn vương thật sự muốn nhìn xem, trong một Lục Hà thôn nhỏ bé này, rốt cuộc hắn quản lý thế nào, lại có thể để kẻ khác cướp người dưới mắt của bổn vương?"

"Dạ." Tiết Tình nhận lệnh, đang lúc chuẩn bị đi ra ngoài, thì nàng bỗng xoay người hỏi thăm U Ly: " Vương gia, ta thấy đám người Thuỷ Quốc kia không đơn giản, chúng ta có cần sắp xếp người......"

"Không cần, họ Thủy ở Kỳ Quốc chúng ta rất ít, vả lại đều ở những nơi đất cằn cỗi xa xôi, mà tài nghệ Thuỷ Hiên không tầm thường, người dưới tay hắn, võ nghệ cao siêu, nếu như bổn vương không đoán sai, tên Thuỷ Hiên này, chính là Tam hoàng tử Liêu Hàn, Thuỷ Mộ Hiên, chỉ sợ chuyến đi này không đơn giản."

"Tam hoàng tử? Chẳng phải là Chiêu phi nương nương......" Tiết Tình chợt ngậm miệng không nói nữa, nhìn thấy vẻ mặt U Ly u ám liền sợ "Đùng" một tiếng quỳ xuống đất, "Thuộc hạ lỡ lời, xin Vương gia trách phạt."

"Còn không đi?" U Ly quát lớn.

"Đúng, đúng, thuộc hạ lập tức đi ngay." Tiết Tình vội vàng đứng lên, nhanh chóng bước khỏi phòng.

Nghe được tiếng đóng cửa sau lưng, U Ly mới xoay người, sắc mặt tái xanh, tầm mắt như ưng lướt nhìn qua đồ vật trang trí trong phòng, lúc dùng sức mở cửa sổ, bàn tay khẽ dùng lực, tờ giấy bỗng vỡ vụn thành bụi phấn, bay theo gió.

"U Vân."

"Có thuộc hạ?" Trong phòng chợt xuất hiện một bóng đen.

U Ly không ngẩng đầu nói: "U Thạch, U Vũ có đi theo không?"


"Bẩm vương gia, theo lời vương gia phân phó, bảo vệ vương phi một tấc cũng không rời."

"Được, truyền tin cho hai người họ trước không nên đánh thảo kinh xà, lần này bổn vương nhất định phải nhổ tận gốc Thẩm gia, dám tổn thương nữ nhân của ta...... Hừ!"

U Vân run lên, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh dồn trước ngực, không dám nói nhiều, nhanh chóng nhận lệnh rồi lập tức lui ra ngoài.