Bảo Bối

Chương 107

Một đêm kia Mỹ nhân ca ca cùng cậu chân chính song tu , nhưng Tiểu Bảo vẫn không thể vui. Đứng ở trước bàn trong phòng Quỷ ca ca, động tác chà lau của Tiểu Bảo càng ngày càng chậm, trái tim đau đớn, các ca ca xảy ra chuyện gì? Các ca ca thật sự, không muốn cậu sao? Nước mắt thiếu chút nữa trào ra, Tiểu Bảo nhanh nghẹn trở về, cậu trưởng thành, không thể luôn khóc nhè , bằng không các ca ca càng không thích mình.

“A Bảo a, đang bận cái gì?”

Hoàn hồn, Tiểu Bảo nhanh lau lau mắt, buông khăn lau đi ra ngoài: “Không bận, không bận.”

Phàm Cốt đứng ở ngoài phòng làm bộ không thấy được hai mắt ửng đỏ của tiểu đồ nhi, cười tủm tỉm nói: “A Bảo a, sư phó cùng sư thúc muốn đi dược quán ở trấn trên một chuyến, ngươi cùng sư phó đi đi.”

“A.” Tiểu Bảo lộ vẻ bất an, mặt và chân của cậu, sẽ bị người nhận ra.

Phàm Cốt cũng là sớm có chuẩn bị, tay đặt ở phía sau vươn ra, trên tay là một chiếc hài: “Ngươi mang vào cái này người khác liền nhìn không ra bàn chân của ngươi bất tiện . Mặt sao, có sư phó ở đây ngươi còn sợ cái gì? Đi, mau thay, thôn trấn rất xa ni, nên sớm đi một chút.”

Tiểu Bảo đi lên trước tiếp nhận chiếc hài, trong mắt là kinh hỉ, hài này thoạt nhìn cùng loại bình thường mang không có hai dạng, nhưng lấy tay vừa sờ lại có thể phát hiện đáy chiếc hài này rất dày. Tiểu Bảo ngẩng đầu, vui mừng đáp ứng, trực tiếp ngồi ở trên cánh cửa đổi hài.

Phàm Cốt cười nói: “A Bảo có phải đã sớm muốn đi ra ngoài hay không?” Tiếp theo tự hỏi tự đáp: “Bất quá cũng phải. Cả ngày sống ở chỗ này quả thật thực sự ngộp.”

Tiểu Bảo ngẩng đầu, tiếu dung loan loan: “Không ngộp, không ngộp.” Cậu muốn mua cho sư phó sư thúc còn có các ca ca thêm chút đồ.

Thay đổi một chiếc hài, Tiểu Bảo đứng lên đi vài bước, lúm đồng tiền nơi khóe miệng hãm sâu, tuy rằng vẫn là khập khiễng, thế nhưng so với bình thường thì tốt hơn nhiều! Phàm Cốt kéo Tiểu Bảo ở thạch băng ngồi xuống, ở trên mặt cậu nhóc ngoắc ngoắc vẽ vẽ, bôi bôi chuẩn bị chuẩn bị, chỉ chốc lát sau, khuôn mặt nhỏ nhắn khả ái xinh đẹp hé ra. Tiểu Bảo nguyên bản đã dễ nhìn, chỉ là trên mặt có hắc vết, che lấp hết chín phần bộ dáng. Hiện tại vết đen nhạt đi không ít, lại có diệu thủ của Phàm Cốt, dù là Lâm Thịnh Chi cũng không nhất định có thể nhận ra người trước mặt đúng là con hắn.

Thực sự vừa lòng gật gật đầu, Phàm Cốt lau lau tay: “Đi thôi.”

Tiểu Bảo mang theo một rổ trứng gà cùng một rổ đào theo sư phó ra Đào nguyên, trong lòng tính toán trứng gà cùng quả đào có thể bán vài tiền. Dây cột tóc của sư phó cùng các ca ca đều cũ đến sắp không thể dùng ; Mỹ nhân ca ca đẹp như vậy, mang cây trâm mới thích hợp; Xiêm y của Đại ca ca đã không thể vá nữa , phải mua một chút vải bông; Hảo ca ca gần đây gầy đến lợi hại, mua cho Hảo ca ca một chút lỗ tai heo hắn thích ăn; còn có, trà của sư phó cùng sư thúc nên đổi ngon một chút… Ngồi ở trong xe lừa, Tiểu Bảo đầy đầu óc đều đang tính toán, ngay cả sư phó cùng sư thúc đang nói cái gì cậu cũng chưa nghe được.

Vì dễ dàng cho xuất hành, Phàm Cốt cùng Phương Du từ trong tay một nông hộ mua chiếc xe lừa, giấu ở trong sơn động. Con lừa cột ở nơi cách sơn động một đoạn đường, vì không cho lừa gặm ăn Băng nguyên thảo. Phương Du sẽ mỗi ngày đi ra uy nó, lúc hắn cùng Phàm Cốt muốn đi ra ngoài thì giá xe lừa đi.

Quay đầu liếc mắt nhìn tiểu đồ đệ đang đếm đầu ngón tay ở nơi đó tính tiền một cái, Phàm Cốt nhịn không được xúc động: có tiểu đồ nhi biết tính toán tỉ mỉ như thế, hắn là nên vui hay là nên thương tâm ni? Tiểu đồ nhi của hắn cũng không biết, bạc mà hắn xuất ra tùy tiện bán một bao dược thảo cũng đủ bọn họ ăn một năm. Thôi thôi, vẫn là không nói , khiến cho tiểu đồ nhi tính đi. Qua những ngày gian nan lúc ban đầu, Đào nguyên hiện giờ ngay trong mùa thu hoạch khắp nơi đều có thứ có thể bán lấy tiền.

Qua giữa trưa, ba người mới đến trấn trên. Trấn chỉ là một trấn nhỏ, người lui tới nhìn qua rất thảnh thơi. Phàm Cốt cùng Phương Du đi trước dược quán, lão bản dược quán vừa nhìn thấy hai người lập tức hớn hở. Dược thảo mà Phàm Cốt bán vừa lúc là dược thảo phương bắc mới có thể mọc, mà cũng không phải đặc biệt hiếm lạ, lại dùng số lượng nhiều. Lão bản cũng không trả giá, trực tiếp xem hàng trả bạc.


Sư phụ cùng sư thúc ở bên trong, Tiểu Bảo ngồi xổm bên ngoài đem hai cái rổ đặt ở trước người, cúi thấp đầu. Vẫn là sợ hãi sẽ bị người xấu phát hiện, cậu tận lực không cho người nhìn đến dung mạo của mình, cũng không ra tiếng rao hàng, chờ khách nhân tự mình tới cửa. Đào trong Đào nguyên vừa lớn lại ngọt, Tiểu Bảo cho giá cũng là cực kỳ có lợi, người đi ngang qua chịu không được quả đào hấp dẫn, người này mua một quả, người nọ mua hai trái, chỉ chốc lát sau đào của Tiểu Bảo liền bán được thất thất bát bát , trái lại rổ trứng gà cũng ít người hỏi thăm. Nhà ai không dưỡng gà a vịt a, không thiếu trứng gà. Đếm hơn mười tiền đồng trong tay, Tiểu Bảo đắng mặt, này đủ cho sư phụ sư thúc còn có các ca ca mua đồ sao?

Phàm Cốt vừa ra tới liền nhìn thấy tiểu đồ nhi đối với tiền đồng ít đến đáng thương trong tay thở dài. Hắn cười đem tiểu đồ nhi kéo đến, từ túi bạc trong tay lấy ra hai khối bạc vụn: “Khó có được đi ra một chuyến, mua một chút thứ mình thích, chúng ta ăn cơm xong sẽ trở về.”

“A!” Tiểu Bảo hô nhỏ, đúng là bạc a, không phải tiền đồng! Tiểu Bảo tham tài ngửa đầu hướng sư phó ngây ngô cười, vui mừng muốn đem bạc cùng tiền đồng thu vào túi vải bên hông. Nghĩ nghĩ, lo lắng, cậu lại cởi xuống túi vải bỏ vào trong lòng ngực, lại kéo chặt đai lưng.

“Đi thôi, muốn mua cái gì?” Phàm Cốt hướng Phương Du nhìn thoáng qua, Phương Du tiếp lời: ” Cửa hàng trên thôn trấn này đều ở cách phố, đến bên kia đi thôi.”

“Cũng tốt.”

Tiểu Bảo vừa nghe, nhanh nhấc lên hai cái rổ, ở trong lòng đem thứ muốn mua nhẩm lại một lần.

Tới cách phố, quả nhiên có rất nhiều cửa hàng, đem vải bông cùng lá trà dễ tìm nhất mua xong, Tiểu Bảo làm cho sư phụ cùng sư thúc ở bên trà quán nghỉ ngơi, cậu ngay trước sạp nhỏ ở phụ cận chuyển động. Phàm Cốt cùng Phương Du uống trà, ánh mắt lại không rời Tiểu Bảo, tuy nói bọn họ đều dịch dung, nơi này dân phong cũng coi như thuần phác, nhưng vẫn là phải cẩn thận chút.

Đứng trước một cái sạp, Tiểu Bảo nhìn chăm chú ngân trâm đủ loại kiểu dáng, hai con mắt lóe sáng lóe sáng, trong lúc nhất thời không biết mua cây nào. Lão bản trước sạp cũng không thúc giục, còn xuất ra mấy cây tự nhận là dễ xem nhất bày ra trước mặt Tiểu Bảo. Lão bản nương thẳng xem xét Tiểu Bảo, tiểu công tử tuấn tú như thế đúng là lần đầu nàng gặp a. May mắn Tiểu Bảo thoạt nhìn không lớn, bằng không lão bản đã sớm tức giận.

Mỗi một cái đều rất dễ nhìn, Tiểu Bảo càng xem càng lòng tham, tính tính tiền trong lòng ngực, cậu liếm liếm miệng, hạ quyết tâm cầm lấy một cây, này cho Quỷ ca ca; lại cầm lấy một cây, này cho Mỹ nhân ca ca; ngón tay tả hữu lắc lắc, lại cầm lấy một cây, này cho Đại ca ca; do dự nửa ngày, Tiểu Bảo cuối cùng lại cầm lấy một cây, này cho Hảo ca ca. (= =|||)

Khẽ cắn môi, thanh toán một xâu tiền, Tiểu Bảo lấy ngân trâm lão bản giúp cậu đựng xong lại na tới trước sạp người khác. Mua dây cột tóc cũng một bài cũ, một hơi mua mười cái giống nhau như đúc, Tiểu Bảo thanh toán tiền trở lại trà quán. Vừa định cùng sư phó nói cậu mua cái gì liền chợt nghe sư phó nói: “Sư phó cho ngươi bạc chính là cho ngươi tiêu, thích cái gì thì mua cái đó. Mua xong chưa?”

Sư phó không ngại cậu nhóc tiêu tiền lộn xộn, Tiểu Bảo cái gì cũng chưa mua cho mình ngượng ngùng đỏ mặt: “Còn có, đầu thịt heo.”

“Ha ha, thứ này thật cũng mua a. Đi, ăn cơm đi, ăn cơm xong mua thịt, chúng ta là có thể đi trở về.”

“Tạ ơn, sư phó.”

Phàm Cốt lúc này liền nghiêm mặt, Tiểu Bảo cười bắt lấy tay sư phó lay động, Phàm Cốt lúc này mới khôi phục tươi cười, niết niết mũi tiểu đồ nhi nói: “Không cho phép cùng sư thúc nói tạ ơn.”

“Ha hả a…”

Mấy người cũng không đi ăn thịt cá, trong Đào nguyên hiện tại gần như cái gì đều có, bọn họ không thiếu. Một người ăn một bát mì, lấp đầy bụng, lại mua muối ăn, dầu thắp, giấy lẫn vật thường dùng, ba người ngồi lên xe chuẩn bị trở về. Xe lừa còn chưa có chạy ra đầu phố, chợt nghe đương đương vài tiếng chiêng trống vang, người trên phố đều hướng một phía chạy tới, trên mặt mỗi người đều mang hưng phấn.

“Mau mau mau, canh giờ tới rồi!”

“Ngươi nhìn ta như vậy có thể được không?”

“Ta nhìn cũng vô dụng, được Vương gia tiểu thư nhìn mới tính được.”

“Ông trời phù hộ, ông trời phù hộ, nhất định làm cho ta nhận được a.”

Nghe người đang chạy tới nói như thế, Tiểu Bảo vẻ mặt khó hiểu, xảy ra chuyện gì ? Phương Du hướng đến phía kia nhìn xung quanh vài lần, rất tò mò nói: “Chúng ta nếu không cũng đi nhìn một cái? Đã lâu không thấu náo nhiệt.”

“Được a, đi xem.”

Ánh mắt Phàm Cốt cười tủm tỉm, ánh mắt Phương Du cũng là cười mị mị, chỉ có Tiểu Bảo hồn nhiên không biết nguy hiểm tiến đến là một đầu mờ mịt.

Ra đầu phố hướng phía nam đi không rất xa, chỉ thấy một cái đài lửa đỏ đáp ở nơi đó, hai bên giăng trù bố đỏ thẫm. Trước đài đã đứng đầy người, gần như thuần một sắc nam tử. Xe lừa không qua được , Phàm Cốt làm cho Phương Du ở tại chỗ xem xe, hắn kéo Tiểu Bảo hướng vào trong đám người chen chúc.

“Sư phó, không đi, .” Tiểu Bảo không thích vô giúp vui, cũng sợ nhiều người nhận ra mình. Bất quá Phàm Cốt có vẻ hưng trí cực cao, cổ tay vòng vo hai cái, người chắn ở phía trước đau hô một tiếng liền đều tránh đường. Rất nhanh, Phàm Cốt cùng Tiểu Bảo đã đến gần đài cao.

Đương đương đương, lại là ba tiếng chiêng trống, một vị cô nương phục trang nha hoàn bước lên đài, tiếng hô rung trời. Nha hoàn kia đầu vừa nhấc, bốn phía thoáng yên tĩnh trở lại.

“Hôm nay là ngày tiểu thư nhà ta ném tú cầu chọn phu lang. Tiểu thư nhà ta nói, ai tiếp được tú cầu của nàng, bất phân quý tiện, chính là phu lang của nàng.”

“Ta! Ta! Cho ta! Cho ta!”

Cầu còn chưa bắt đầu ném, mọi người đã nhịn không nổi giơ lên hai tay cao cao.

Nha hoàn kia khẽ nhướng mắt, nói: “Vậy xem bản lĩnh từng người.”

Đương đương đương, lại là ba tiếng chiêng trống, một vị nữ tử thân hồng y, bộ dáng cực kỳ xinh đẹp bước ra. Nàng vừa lộ diện, đám người nháy mắt nổ tung. Mỗi người liên tục gọi: “Tiểu thư! Chọn ta! Chọn ta!” Cánh tay có thể nâng bao cao thì nâng bấy cao.

Nhưng thấy tiểu thư kia mỹ mâu vừa chuyển, không chút thẹn thùng, thoải mái đi đến trung ương đài, từ trong tay một vị nha hoàn cầm qua tú cầu.

“Ta! Ta! Cho ta! Cho ta!”

“Tiểu thư! Bên này! Bên này!”

Người có thể bày ra trận chiến này đương nhiên sẽ không kém đến đâu, chớ nói chi là vị tiểu thư này còn có một bộ dáng đẹp như vậy, kia còn không dẫn tới nhiều nam nhân nháy mắt hóa thân thành lang a.

Tiểu Bảo bị sư phó che chở trong mắt trừ bỏ khó hiểu ra thì chính là khó hiểu. Ném tú cầu tuyển phu lang này là ý gì, cậu hiểu biết. Kia, cậu cùng sư phó đứng ở chỗ này ình như có chút kỳ quái a.

Phàm Cốt vẫn đều đang chú ý biểu tình của tiểu đồ nhi, mặc kệ là nha hoàn kia, hay là vị tiểu thư này, ánh mắt Tiểu Bảo nhìn các nàng không có thay đổi qua, này không khỏi khiến hắn nhẹ nhàng thở ra. Tiểu thư trên đài hướng về phía Tiểu Bảo nhìn thoáng qua, rồi lại cười khanh khách mà giơ lên tú cầu. Dưới đài sôi trào , Tiểu Bảo nhanh che chở ngực, nơi đó có bạc còn có dây cột mua cho sư phó sư thúc cùng các ca ca.

Trong mắt hiện lên tia sáng ý tứ không rõ, tiểu thư tung đi tú cầu trong tay. Trong lúc nhất thời, mọi người liều mạng chém giết tú cầu, hận không thể đem tay của mình dài thêm một chút. Tiểu Bảo gắt gao che ngực, theo đám người tả hữu lắc lư. Ngay khi cậu bị chen chúc đến sắp ngất xỉu, nghe được sư phó gọi một tiếng: “A Bảo, đưa tay.”

Tiểu Bảo theo bản năng đưa tay, một cái gì đó đánh rơi trên tay của mình, cậu lại theo bản năng mà nắm chặt, hướng vào trong lòng ngực thu chặt lại, nghĩ thầm có phải thứ gì đó của bọn họ bị chen rớt hay không? Đến khi một trận diễm hồng ánh vào trong mắt Tiểu Bảo, cậu ngốc sửng, đây là cái gì? Không phát hiện chung quanh đột nhiên yên tĩnh trở lại.

“A! Sao lại là hắn?!” Trong đám người có kẻ bất mãn, muốn đi tranh đoạt, chợt nghe nha hoàn cao giọng tuyên bố: “Tú cầu đã rơi, cung nghênh cô gia.”

Tiểu thư lúc này cuối cùng lộ ra thần sắc xấu hổ, đối với thị vệ nha hoàn phía sau nói: “Đón cô gia vào phủ, ngày mai thành hôn.” Không có phụ mẫu ở đây, không có bà mối ở đây, vị tiểu thư này như kịch diễn đem mình tự gả đi.

Phàm Cốt ngăn lại thị vệ, lớn tiếng nói: “Vị tiểu thư này, chúng ta bất quá là đi ngang qua nơi đây, đến gần thấu náo nhiệt. Chất (cháu) của ta đã thành thân .” Mà Tiểu Bảo, còn đang ngây ngốc nhìn chăm chú tú cầu đỏ thẫm trong tay, không nghĩ ra thứ này sao lại rơi vào trong tay của cậu.

Vị tiểu thư kia lại ngữ ra kinh người nói: “Bổn tiểu thư luôn luôn tin tưởng nhân duyên, tú cầu này rơi xuống tay ai, người đó chính là vị hôn phu Nguyệt lão ban cho bổn tiểu thư. Nam nhân tam thê tứ thiếp là bình thường, bổn tiểu thư không ngại nhiều muội muội.” Tiếp theo, mỹ mâu khẽ trừng, thần sắc xấu hổ vừa rồi nháy mắt hoàn toàn không còn, “Còn không đem cô gia nghênh đón vào phủ?”

Phàm Cốt mi mao thoáng nhướng, bảo vệ Tiểu Bảo: “Vị tiểu thư này không phân rõ phải trái, hôm nay ta còn ở đây liền không đáp ứng .”


Tiểu thư bật cười, trên mặt lại có vài phần sương lạnh.”Chất của ngươi đứng ở chỗ này, thì không nên trách tú cầu của bổn tiểu thư dừng ở trên tay hắn. Hôn này kết hay không, là do bổn tiểu thư định đoạt. Hắn không muốn cũng được, dựa theo quy củ tại Tương Thai của ta, lưu lại vận mệnh là có thể ly khai.”

“Ngươi!”

Phàm Cốt đang muốn ra tay, chỉ thấy các nam nhân vừa rồi còn đối với Tiểu Bảo bất mãn toàn bộ mắt lộ hung quang vây quanh bọn họ. Ở trong này, trong ngày thường mọi người có chút va chạm cũng không sao cả, nhưng nếu có người không tuân thủ quy củ, thì chính là cùng dân chúng Tương Thai là địch. Đây chính là danh ngôn chí lý của Tương Thai Huyện lệnh Vương đại nhân. Thực sự đúng dịp, vị tiểu thư này cũng họ Vương.

Tiểu Bảo lúc này mới kịp phản ứng mình nhận được cái gì, chỉ cảm thấy trong lòng bàn tay chợt nóng, tú cầu rụng trên mặt đất. Đám người tự động tránh ra, hộ vệ của Vương tiểu thư đẩy ra Phàm Cốt, chế trụ Tiểu Bảo, không nói hai lời mang đi cậu nhóc.

“Chậm đã!”

Phàm Cốt còn muốn nói cái gì, một thanh kiếm để ở trên cổ hắn, đúng là Vương tiểu thư kia.

“Hắn sau này chính là vị hôn phu của bổn tiểu thư, mong rằng thúc thúc không cần ngăn trở nhân duyên tốt đẹp của chúng ta.”

“Ngươi đây là cường ‘Thú’ hào đoạt!”

“Ha hả a, ” phát ra một chuỗi tiếng cười như chuông bạc, Vương tiểu thư trên tay khẽ mạnh lên, “Còn thỉnh thúc thúc hãy lưu lại xem lễ.”

“Ngươi!”

“Đi thôi, thúc thúc.”

“Hừ!”

Bị dắt ra mấy đoạn, Tiểu Bảo đột nhiên bắt đầu từ chối, hô to: “Không! Không!” Ca ca, cậu chỉ cần ca ca, ca ca! Ca ca!

Một chưởng vỗ hôn mê Tiểu Bảo, hộ vệ trực tiếp khiêng lên cậu, mang đi .

Đem Phàm Cốt giao cho thủ hạ cột chắc cùng lúc mang đi, Vương tiểu thư giống như tùy ý hướng về phía Phương Du liếc liếc mắt một cái, tiếp đó khóe miệng mỉm cười theo kiệu đi khỏi. Đám người tán đi, Phương Du rút đi xe lừa, không nhanh không chậm quay về Đào nguyên.

>>Hết