Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Ta Yêu

Chương 75-2: 2

Editor: Táo đỏ phố núi

Cái gì vậy? Bảo … Bảo bối?

Nhiếp Tử Vũ hít một hơi, suýt chút nữa thì bị lời nói ái muội này của anh làm cho sặc. Mặc dù đôi mắt trong veo như nước của anh đang cười, nhưng nụ cười không chạm tới đáy mắt, nhất thời Nhiếp Tử Vũ cảm giác thẩy cổ họng mình trở nên khô khốc.

Đôi mắt hoảng hốt vội vàng né tránh ánh mắt sắc bén như chim ưng của anh, cô vô cùng không có khí phách buông tha suy nghĩ của mình.

"Cô gái, rốt cuộc là cô có muốn đi hay không đây?" Bà bác có lòng tốt nhiệt tình hỏi, ánh mắt của tất cả mọi người trên thuyền đều tập trung nhìn vào hai người.

Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ sửng sốt, ngẩng đầu lên theo trực giác muốn trả lời là "Muốn!", nhưng mà không đợi cô nói ra khỏi miệng, cái người vô sỉ bên cạnh đã trả lời giúp cô. Taoo do leê quíy dđono.

"Cảm ơn ý tốt của bác, nhưng mà cô ấy không đi nữa." Nhiếp Tử Phong vừa cười cười vừa nói, rồi đem Nhiếp Tử Vũ từ trên thuyền kéo xuống.

Hai chân của cô lại một lần nữa đạp lên trên bờ cát, điều này làm cho trái tim của Nhiếp Tử Vũ cảm thấy mất mát rất nhiều. Cô ngẩng đầu dùng ánh mắt sắc bén của mình trừng trừng nhìn Nhiếp Tử Phong, cô biết lần này nếu không đi được, trở về đó nhất định anh sẽ không bỏ qua cho mình. Vì thế vội vàng né tránh khỏi sự kiềm chế của anh, rồi muốn lên thuyền một lần nữa.

"Muốn, đương nhiên là cháu muốn! Cháu chỉ mong sao bây giờ được về tới nhà."


Chỉ tiếc lần này cũng giống như lần trước, à không, có lẽ còn thê thảm hơn. Bởi vì cô còn chưa kịp bước lên một bước, đã bị Nhiếp Tử Phong kéo vào trong lòng, sau đó bàn tay to của anh khoá chặt eo của cô lại.

"Buông." Nhiếp Tử Vũ tức giận quay đầu lại, hung dữ trừng mắt nhìn anh, hạ giọng nói: "Nếu anh không buông ra, em kêu lên đó." Ở đây nhiều người như vậy, cô không tin bọn họ không đồng ý ra tay giúp cô.

Hạ giọng xuống, không chỉ không làm cho tay của Nhiếp Tử Phong buông lỏng ra, mà ngược lại một tay của anh còn nâng cằm cô lên, để cho cô nhìn thẳng vào mắt mình. "Kêu đi! Em dám kêu lên có tin anh sẽ hôn em ở trước mặt nhiều người như vậy không?!" Taoo do leê quíy dđono.

Anh cười khẽ như vậy, người đứng bên ngoài xem, thì nhìn thấy anh tao nhã như quý công tử, nhưng mà Nhiếp Tử Vũ nhìn thấy, anh độc ác như quỷ satan.

Không dám tin anh lại có thể uy hiếp như vậy, trong khoảng thời gian ngắn Nhiếp Tử Vũ ngây ngẩn cả người. Đợi tới khi cô phản ứng kịp, phản ứng đầu tiên chính là liều mạng giãy giụa, sau đó cầu cứu với đám người ở trên thuyền.

"Cứu mạng, cứu mạng đi, người đàn ông này bắt cóc tôi! Các người cứu tôi đi!" Vì sợ bọn họ không tin, cô còn cố ý nặn ra vài giọt nước mắt.

Những người trên thuyền nhìn trò này thì ngẩn người ra, lập tức bắt đầu rục rịch dao động. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, có mấy người đàn ông khoẻ mạnh bắt đầu xì xào bàn tán, bắt đầu đánh giá Nhiếp Tử Phong.

Cũng có mấy người phụ nữ đánh giá Nhiếp Tử Phong, đưa ra ý kiến: "Người đàn ông này là cướp? Nhìn có vẻ không giống."


Nghe vậy, Nhiếp Tử Phong đảo đôi mắt trắng dã, phun máu nói: "Dì à, dì có nhìn thấy tên bắt cóc nào lớn lên giống cướp không?"

"Cũng đúng." Người phụ nữ kia gật gật đầu, nhìn Nhiếp Tử Phong vẫn cười khẽ như vậy, thật thà hỏi: "Thanh niên, cậu thật sự bắt cóc cô gái này sao?"

Vừa nghe thấy, quả thực Nhiếp Tử Vũ muốn cười ngất đi.

Nhưng mà vẻ mặt của Nhiếp Tử Phong cực kỳ vui vẻ. Chỉ thấy anh hơi nhíu mày lại, sau đó dùng ánh mắt thâm tình nhìn vẻ mặt xanh mét của Nhiếp Tử Vũ ở trong lòng, dùng giọng nói vô cùng dịu dàng nói: "Đương nhiên là không phải, cô ấy là vợ chưa cưới của cháu, cô ấy giận dỗi với cháu cho nên mới ăn nói lung tung như vậy." Nói xong cánh tay lại xoa xoa lên mái tóc mềm mại của Nhiếp Tử Vũ, rồi làm bộ nói: "Vũ Vũ, đừng tức giận với anh nữa, anh biết anh sai rồi, được không?" Die^n dan & le^ê quy/y do^nn.

"Nhiếp Tử Phong, anh!" Nhìn vẻ mặt của anh giống như thật sự cảm thấy áy náy, Nhiếp Tử Vũ quả thực không còn gì để nói. Đôi mắt trừng lên nhìn anh, tay của cô không khỏi nắm chặt thành quyền. Hít một hơi thật sau, lúc cô đang định phủ nhận lời nói của anh, bà bác tốt bụng lúc nãy lại cắt ngang lời nói sắp nói ra khỏi miệng của cô.

"Thanh niên, các người ở chỗ này sao?" Bà bác hỏi.

Nhiếp Tử Phong trả lời: "Dạ, chúng cháu là khách du lịch."


"Hòn đảo này là của cháu? Và cả mấy căn phòng rộng lớn kia?" Có người vui mừng mở to hai mắt ra.

Nhiếp Tử Phong vẫn gật đầu như trước.

Sau đó mọi người cùng im lặng, trong lòng cũng có đáp án.

"Tôi thấy người thanh niên này nói thật, cậu ta có nhiều tiền như vậy bắt cóc cô gái này làm cái gì? Mà cậu ta còn nhìn cô gái này với ánh mắt thâm tình như vậy, tám phần là hai người giận dỗi nhau rồi." Bà bác vô cùng có kinh nghiệm mở miệng, mọi người đều gật đầu tán thành.

"Đúng vậy, đúng vậy."

"Cô gái, cô cũng đừng giận dỗi với chồng chưa cưới nữa, cô hãy tha thứ cho cậu ta đi."

Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ từ từ quay đầu về phía mọi người đang chờ mong nhìn mình, trong lòng đột nhiên cảm thấy chua xót. Vợ chưa cưới của anh là Quan Duyệt, cho dù không phải là Quan Duyệt, thì vĩnh viễn cũng không có khả năng là chính mình … Die^n dan & le^ê quy/y do^nn.

Nghĩ tới đây, giọng nói khe khẽ của Nhiếp Tử Phong từ trên đỉnh đầu truyền tới.

"Xem đi, mọi người đều tin tưởng lời nói của anh, mà không phải là lời nói của em."

Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ ngẩng đầu lên, trùng hợp nhìn thấy trong mắt anh loé lên sự tính toán.


"Không muốn, tôi không muốn!" Đột nhiên Nhiếp Tử Vũ giống như bị nổi điên lên, đấm vào trong ngực của Nhiếp Tử Phong, quát to lên với anh: "Anh buông ra, buông ra! Em và anh không có bất kỳ quan hệ gì, anh không thể giam giữ em lại chỗ này được! Anh không có tư cách!" Những uỷ khuất trong mấy ngày liên tiếp bộc phát ra, rốt cục Nhiếp Tử Vũ không nhịn được nữa mà khóc rống lên.

Rất đau khổ, thật sự cô rất đau khổ. Rốt cuộc tại sao anh lại đối xử với mình như vậy, cô đã làm cái gì sai sao?

Sai lầm duy nhất của cô là năm đó tác thành cho anh và Quan Duyệt, cô chỉ hổ thẹn với chính mình, mà không phải với anh.

Bạ dạng khóc lóc của cô khiến cho Nhiếp Tử Phong nhất thời cảm thấy bối rối, anh có chút hối hận tại sao mình lại nói như vậy. Nhưng chuyện cũng đã xảy ra, anh cũng không có cách nào cứu vãn được nữa, hơn nữa anh cũng không có ý định như vậy. Vì thế ngẩng đầu lên nhìn mọi người đang nhìn hai người bọn họ.

"Mọi người có thể đi trước đi được không?"

"Đương nhiên, đương nhiên." Vừa nghe thấy ông chủ dặn dò, mọi người vội vàng gật đầu. Chỉ một lát sau chiếc thuyền đã chuyển động, đi ra xa bờ.

"Đừng đi, hãy cho tôi đi cùng nữa!" Nhiếp Tử Vũ la hét lên đến khàn cả giọng, nhưng mà mọi người chỉ đáp lại cô bằng ánh mắt có lỗi, thậm chí sau khi đi được một đoạn rất xa, cô còn nghe thấy giọng nói của bà bác rất có lực la lớn lên:

"Cô gái, tôi hy vọng cô sẽ tha thứ cho chồng chưa cưới của cô."

...