Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 503: Đây là ba ba

Sáng sớm, ánh mặt trời ấm áp, không khí tươi mát. Uyển Tình làm điểm tâm ở trong phòng bếp, Đinh Đinh ôm gấu bông loạng choạng ca hát ở trong phòng khách: “Hỉ Dương Dương ~ con cừu nhỏ ~”

Uyển Tình nghe cô bé hát nửa ngày, lăn qua lộn lại cũng chỉ có hai câu, phòng chừng là không nhớ được nữa. Bưng đồ ăn đi ra, Uyển Tình nhìn bộ dáng của cô bé, cảm thấy chơi rất tốt lại đáng yêu, kêu lên: “Con cừu nhỏ ăn cơm!”

“Nga~” Đinh Đinh lập tức chạy tới.

Uyển Tình đặt bát đũa xuống một bên hỏi: “Con cừu nhỏ đâu?”

Đinh Đinh làm một cái mặt quỷ: “Bị Hôi Thái Lang bắt đi!”

Đang Đang từ trong phòng ngủ chạy ra: “Em mới bị bắt đi!”

Đinh Đinh cười hì hì, đi qua kéo lấy tay cậu bé: “Anh hai không tức giận.”

“Hừ.” Đang Đang rợn rợn cái mũi, muốn ngồi lên cái ghế, “Về sau không bảo vệ em.”

“Để mẹ!” Uyển Tình sợ cậu bé ngã sấp xuống, chạy tới ôm bé ngồi lên ghế, sau đó cũng ôm Đinh Đinh ngồi lên ghế, “Anh em không nên cãi nhau nha.”

Đang Đang mân mê miệng: “Con không ầm ỹ.” Sau đó nhìn Đinh Đinh một cái, “Em cũng nên nghe lời.”

Đinh Đinh gật đầu: “Em nghe lời.”

Uyển Tình vui mừng sờ sờ đầu bọn nhỏ, chuẩn bị vào phòng bếp nấu cháo, quay người lại, nhìn thấy Mục Thiên Dương từ trong phòng ngủ đi ra, cô trừng lớn mắt: không phải nói anh không được đi ra sao?

Mục Thiên Dương ủy khuất nhìn cô: anh muốn hưởng thụ tình cảm cha con, con gái ngoan như vậy, đáng yêu như vậy! Muốn…..ôm quá, muốn….hôn quá, còn muốn nhéo má……..

Uyển Tình quay đầu nhìn thoáng qua, tưởng thừa dịp Đinh Đinh không phát hiện, giấu anh đi.

“Uyển Tình…….” Mục Thiên Dương rất ủy khuất rất ủy khuất……

Đứa nhỏ nghe được âm thanh quay đầu, mạnh trừng lớn mắt.

“A____” Đinh Đinh hét lên một tiếng, ném đôi đũa trong tay.

“Đừng sợ!” Uyển Tình vội vàng nói, “Đây là ba ba!”

Mục Thiên Dương sửng sốt, kích động nói: “Đúng vậy, ba là ba ba của các con.”

Đinh Đinh căn bản không nghe được, nhanh chóng lui xuống chiếc ghế, kết quả phù phù một tiếng ngã trên mặt đất, toàn bộ cơ thể nằm úp sấp.

“Mặt giãn ra!” Mục Thiên Dương đau lòng muốn chết, chạy tới nâng cô bé dậy. Phát hiện thân thể của cô bé rất nhỏ và nhuyễn, lòng bàn tay nhất thời run lên một trận. Thân hình nhỏ bé yếu ớt như vậy, anh cần phải cần thận, bằng không sẽ làm đau cô…….Sau đó lại muốn, đây là con gái của anh, con gái của anh và Uyển Tình! Anh nhìn Đinh Đinh, trong lòng vừa kéo, hốc mắt nóng lên, sẽ khóc.

Đinh Đinh bỗng nhiên dùng sức đẩy anh ra: “Mẹ! Mẹ……..Ô ô……..Anh hai!”

“Buông ra! Buông ra!” Đang Đang chạy tới, đẩy Mục Thiên Dương ra, kéo Đinh Đinh về phía sau mình, sau đó ưỡn ngực nhìn thẳng Mục Thiên Dương.

Cậu bé vốn muốn giằng co với Mục Thiên Dương, để cho Mục Thiên Dương biết, ai cũng không được ức hiếp em gái của cậu! Kết quả lúc vừa hất tóc___Mục Thiên Dương thật lớn! Chỉ ngồi cũng cao hơn cậu, chiều ngang cũng to hơn cậu vài lần! Cậu bé bị dọa, giật mình một cái, há mồm khóc lớn: “Mẹ____”

“Tốt lắm tốt lắm……” Uyển Tình vội vàng chạy tới, ôm lấy bọn chúng, “Đừng khóc, đây là ba ba, không phải người xấu.”

“Chú ấy hung…….” Đinh Đinh ôm cô, ủy khuất nói.

“Ngày đó ba ba phải……” Uyển Tình không biết giải thích như thế nào, nổi giận nhìn Mục Thiên Dương: đều là tại anh! Tự làm bậy không thể sống!

Mục Thiên Dương muốn nhảy lầu! Vì sao anh bị thúc dục như vây! Ngày hôm qua chỉ có con gái sợ anh, hôm nay ngay cả con trai cũng sợ anh, vợ cũng tức giận…….Ô ô……Anh cũng muốn khóc.

“Ba là người tốt.” Mục Thiên Dương buồn bực thuyết, “Ba thật sự là người tốt……..”

Hai chân Đinh Đinh nhảy mãnh liệt, lôi kéo Uyển Tình nói: “Mẹ……Mau gọi người……..”

“Đây là ba ba.” Uyển Tình nói, “Con xem lúc trước ở trong viện Tiểu Hồng, Tiểu Minh đều có ba ba, các con cũng có ba ba. Mẹ mang các con tới nơi này, vì muốn gặp ba ba.”

Uyển Tình vô cùng may mắn, bây giờ Đinh Đinh Đang Đang còn nhỏ, không có tiếp xúc nhiều với những đứa nhỏ khác, không biết tình huống của những người khác, cho đến bây giờ cũng chưa có hỏi qua vấn đề như “Vì sao người khác đều có ba ba mà con không có”. Đương nhiên, cũng có thể do vấn đề quá phức tạp bọn nhỏ còn chưa quan tâm đến.

Bất tuy rằng còn chưa quan tâm đến, vừa nghe Uyển Tình nói, bọn nhỏ cũng tỉnh ngộ lại: đúng nha, chị Kiều Kiều cũng có ba ba.

“Tất cả đều có ba ba sao?” Đinh Đinh hỏi.

“Uh.”

“Ba ba thường xuyên không có ở nhà?” Đang Đang hỏi, đã có, vì sao trước kia không có thấy qua? Ba ba của chị Kiều Kiều ngày nào cũng xuất hiện, có đánh cũng không đi.

“Về sau sẽ ở!” Mục Thiên Dương vội vàng nói, “Mỗi ngày ba ba đều ở, bảo vệ các con.”

Đang Đang nhìn anh, cơ thể đủ cường tráng, giống như xác thực có thể làm người giám hộ. Cậu bé lôi kéo Đinh Đinh, thương lượng nói: “Để cho chú ấy làm ba ba đi.”

Mục Thiên Dương: A uy! Con đây là khẩu khí gì vậy? Con như vậy là không được rồi! Ba vốn chính là ba ba của các con!

Đinh Đinh không chịu: “Chú ấy sẽ hung.”

Uyển Tình nói: “Làm ba ba đều có thể hung. Ba Ba của Tiểu Hồng, ba ba của Nhũ Danh, đều thật hung dữ.”

Đinh Đinh cúi đầu, vuốt ve con chó nhỏ cố chấp nói: “Ba ba của chị Kiều Kiều không hung.”

“Đúng, chú Văn không hung.” Đang Đang lập tức nói.

“Kỳ thật ba ba so với chú Văn càng không hung, về sau các con sẽ biết.” Uyển Tình quay đầu trừng mắt nhìn Mục Thiên Dương, ý bảo anh có điều thì nói.

Mục Thiên Dương ngoan ngoan nói: “Ba ba thật sự không hung, về sau các con sẽ biết.” Cứu mạng, loại chuyện này cần phải tích lũy qua ngày tháng, bây giờ đột nhiên, anh có thể làm thế nào để bọn nhỏ biết anh tốt chứ? Chính Uyển Tình cũng phải trải qua nhiều năm mới yêu anh……

Đinh Đinh nhìn anh một cái, lại nhìn Uyển Tình, biểu tình không tình nguyện.

Uyển Tình thở dài, ôm lấy cô bé hôn một cái: “Ăn cơm trước đi, ba ba có hung hay không hung, về sau các con sẽ biết. Cho ba ba một cơ hội được không? Ba ba thực sự rất yêu các con, cũng rất yêu mẹ. Có ba ba ở, về sau mẹ cũng sẽ không khổ cực như vậy, cũng không sợ gặp phải người xấu, bởi vì ba ba rất lợi hại, sẽ đánh chạy người xấu, sẽ bảo vệ chúng ta.”

Đinh Đinh nghe xong, gật đầu: “Vậy được rồi.” Nhưng mà không có nhìn Mục Thiên Dương, quay người đặt Cẩu Cẩu lên bàn, bấu víu chiếc ghế trèo lên.

Uyển Tình lập tức ôm cô bé lên, Đang Đang bị hoảng sợ, thiếu chút nữa bỏ chạy. Anh nhanh tay lẹ mắt bắt lấy cậu bé, Đang Đang đang muốn kêu, anh dịu dàng hôn một cái xuống khuôn mặt nhỏ nhắn của người ta: “Ngoan, để ba ba ôm con.”

Đang Đang không được tự nhiên vặn vẹo cơ thể nhỏ nhắn, cảnh giác nhìn anh.

Mục Thiên Dương thật cẩn thận đặt cậu bé lên ghế, cả cơ thể cẩn thận hạ người xuống cạnh cậu bé, sau đó nhìn cậu bé, một bộ tìm kiếm khen ngợi.

Đang Đang nhìn anh một lát, quay đầu nhìn cái bàn, lại quay đầu nhìn anh.

Anh: (=_=)?

Đang Đang vả vào miệng một cái: ba ba thật ngốc! Cậu vươn tay về phía trước sờ sờ: “Với không tới…….” Thật ủy khuất, em gái đã bắt đầu ăn cơm, cậu cũng rất đói bụng.

Đầu óc Mục Thiên Dương ầm đùng vang lên, cảm thấy mắt mặt muốn chết. Nhìn khoảng cách của Đinh Đinh với vị trí của cái bnaf, anh thật cẩn thận bê chiếc ghế Đang Đang đang ngồi lại gần. Đang Đang tới gần cái bàn, lập tức nâng cái bát lên bắt đầu ăn cơm.