Bang Chủ Biết Yêu

Chương 31: Hiểu lầm không đáng có (phần cuối)

...............................

"Xoảng...xoảng"

Tiếng thủy tinh vang lên hàng loạt. Ông bà quản gia không dám can ngăn mà chỉ đứng một góc run bần bật. Hắn như con thú dữ lao vào đập phá những thứ trước mặt. Hắn nhìn sang đám thuộc hạ bằng ánh mắt đầy sát khí:

- MAU TÌM TIỂU VY VỀ ĐÂY CHO TÔI!!!!

Hắn quát là đám thuộc hạ túa mồ hôi, xanh mặt mày chạy đi thi hành ngay. Hắn nhìn sang hai ông bà quản gia:

- LẤY RƯỢU RA ĐÂY!!!!

Bà quản gia chạy đi ngay vì còn rất yêu đời. Hắn nốc rượu như nước lã, đôi mắt thì đỏ hoe đi.

"Rào...rào"

Nó vẫn lầm lũi bước đi trên con đường mưa tầm tã. Mưa mỗi lúc một lớn, cái bóng dáng bé nhỏ giờ đây đã ướt sủng và lạnh buốt. Nước mắt nó không ngừng rơi nhưng làm sao nhìn thấy được khi nó đang đứng trong mưa. Những giọt nước mắt chua chát không ngừng xối vào tim nó. Gương mặt nó trắng bệch, đôi mắt vừa sưng vừa đỏ, trên người bây giờ chỉ khoát bộ váy mỏng tanh. Nó cứ bước đi và bước đi trong khi không biết mình đang đi đâu. Mặc cho nước mưa không buông tha cho cái cơ thể bé nhỏ của nó. Con đường vắng vẻ, âm u chỉ mình nó nhưng nó không hề cảm thấy sợ vì bây giờ đầu óc nó bận nhớ đến hắn mất rồi.

"Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Em còn chưa giải thích thì anh đã đuổi em đi. Chẳng phải anh từng hứa là sẽ tin tưởng em sao? Em chỉ yêu mình anh thôi mà!"

Những dòng suy nghĩ đau khổ lần lượt len lỏi qua đầu nó. Nó bắt đầu khóc nhiều hơn và trong lòng nó lại gọi tên hắn. Chỉ một lát không gặp mà nó nhớ hắn ghê gớm.

"Phịch"

Nó ngã. Nó cười. Bây giờ thì không ai đỡ nó lúc nó ngã nữa rồi. Nó đã quá mệt mỏi. Nó không đứng lên nữa mà cứ ngồi ở đó. Một cô gái cầm dù bước đến trước mặt nó:

- Sao? Vui rồi chứ? Tranh giành với tôi thì chỉ có kết quả như thế này thôi!

Cô ta cười ngạo nghễ, nó mặc kệ. Nó biết cô ta đã gửi những tấm ảnh đó, nó cũng mặc kệ. Nó biết tình yêu của nó và hắn không tồn tại hai chữ tin tưởng, vậy thì nó phải cảm ơn cô chứ! Nó mỉm cười chua chát:

- Cô là đồ rắn độc!

Rose móc điện thoại gọi điện rồi bỏ đi. Một chiếc xe hơi đổ kịt bên đường, một toán áo đen xông vào bắt nó tống lên xe. Do dầm mưa và thuốc mê nên nó nhanh chóng bị chế ngự. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh.

"Xoảng"

Hắn ném luôn cái chai đã uống cạn vào tường vỡ tan tành. Hắn quát vào mặt đám thuộc hạ:

- LŨ VÔ DỤNG!!! TIỂU VY CỦA TÔI ĐÂU????

Tên thuộc hạ run cầm cập:

- Dạ...thưa Bang Chủ! Không..không có tin tức gì ạ!

- HUY ĐỘNG TẤT CẢ LỰC LƯỢNG ĐI TÌM MAU! DÙ CÓ PHẢI XỚI TUNG CÁI THÀNH PHỐ NÀY CŨNG PHẢI MANG CÔ ẤY VỀ ĐÂY!!!!

Cả đám thuộc hạ tán loạn chạy đi thi hành. Nếu bây giờ nó về đây, hắn sẽ cầu xin nó tha thứ. Hắn không cần biết nó có làm hay không hắn chỉ biết là hắn đang nhớ nó đến mức phát điên. Hắn mở nắp chai rượu khác uống tiếp. King gọi điện cho Wind:

- Alô Wind! Cậu mau đến đây đi!

Giọng Wind ngái ngủ trong điện thoại:

- Gì vậy? Cậu có biết gần một giờ sáng rồi không?

- Dragon Lee đang phá nhà đây này! Nhanh đi nếu cậu không muốn tớ và Cát Chi lang thang ngoài đường!

- Sao? Ok tớ đến ngay.

Cát Chi vừa khóc vừa gọi cho San San, Khả Di và Hàn Quân.

Khoảng 30 phút sau, mọi người đã có mặt đủ tại phòng của King. Hàn Quân lo lắng hỏi Cát Chi:

- Có chuyện gì vậy? Sao cậu ấy lại như thế? Còn nhóc đâu?

Cát Chi đưa mấy tấm hình cho Hàn Quân xem rồi kể lại mọi chuyện ọi người cùng nghe. San cũng nói ọi người biết là Quân sắp đi du học.

Khả Di tức giận đập bàn:

- Sao anh ấy quá đáng vậy? Không để người ta giải thích gì cả!

Wind kéo tay Khả Di ngồi xuống:

- Em đừng nóng! Mình tìm nhóc trước đã!

- Lực lượng của Dragon Lee hùng mạnh như vậy mà còn không tìm được! Mình tìm bằng niềm tin và hy vọng à???

- Lần trước nhóc bị Yến Nhi bắt cóc anh đã tìm được nhóc mà! - Cát Chi nói.

- A! Đúng rồi!

Đồng loạt 10 con mắt nhìn về phía King. King khởi động máy tính xách tay rồi nói:

- Chiếc nhẫn nhóc đang đeo có thiết bị định vị!

- À thì ra là vậy! - cả bọn đồng thanh.

King bấm lạch cạch trên máy tính rồi nhăn nhó mặt mày:

- Bị quái gì thế này?

Quân lo lắng:

- Sao? Có tìm được không?

King vẫn dán mắt vào màn hình laptop:

- Mất tính hiệu rồi!

- Sao kì vậy? - Wind hỏi.

- Theo như tớ biết thì một là đã ra khỏi phạm vi hoạt động hai là gần đấy có vật nào đó làm nhiễu sóng. - King xoa cằm.

Cát Chi hoang mang nhìn mọi người:

- Lúc nãy khi Tiểu Vy đi đã không mang theo nhiều tiền, túi xách vẫn còn nằm dưới sô fa. Không lẽ cậu ấy.....

King cũng cùng một suy nghĩ:

- Bị bắt cóc!!!

....hết chap 29.........