Ban Mã Tuyến

Chương 96: Phiên ngoại: Lễ noel

"Con không ——————!!!" 

Cận Khởi Ngao mặc áo ngủ hồng nhạt mang đôi dép nhỏ, trong tay cầm con gấu MOMO, ôm theo gối của mình, bộ dạng như chú gà trống xù lông, mặt mũi nhăn nhúm, trừng mắt đứng giằng co với Kiều Hiểu Kiều ở cửa phòng ngủ. 

"Con muốn cũng không được." 

Kiều cảnh quan mới vừa tắm xong, tóc vẫn còn ẩm ướt, khăn tắm quấn quanh cổ, tay đút vào túi áo tắm, thoải mái nhìn cô bé. 

"Con muốn ngủ với mẹ!!" 

Cận Khởi Ngao ngửa đầu, cái miệng nhỏ nhắn múm mím, khí thế kiên định không đạt được mục đích thề không bỏ qua. 

"Không được ~~ " 

Hiểu Kiều không 1 chút lưu tình mà còn nhỏ mọn từ chối, "Con mấy tuổi rồi? Còn ngủ chung với mẹ, không biết xấu hổ a?" 

Cận Khởi Ngao hai khóe miệng rũ xuống không thèm đoái hoài, vẻ mặt mất hứng. Hiểu Kiều cười nhạo hoàn toàn đúng lại không có lý do gì để phản bác. Nhưng lại không cam lòng chiến bại, 

"Vậy mami mấy tuổi rồi? Tại sao mami còn ngủ chung với mẹ?" 

Kiều Hiểu Kiều bị cứng họng, gân cổ nói, "Đó là mẹ của con, không phải mẹ của mami, hiểu không?!" 

"Mẹ của con cho nên phải ngủ chung với con!!" Cận Khởi Ngao vô cùng chấp nhất, cố gắng càn quấy. Kiều Hiểu Kiều ngáp vài cái, không kiên nhẫn đưa tay vuốt vuốt tóc cô bé, 

"Được rồi, đừng phá, ngoan ngoãn nghe lời về phòng ngủ, mai còn phải đi học a." 

Lúc trước vì vụ tiểu thiên kim Cận thị bị bắt cóc, so với mấy đứa trẻ cùng tuổi ít được học hành hơn, vì vậy mà bây giờ bận rộn học bổ túc. Nói chung mấy chuyện như mỗi ngày đi học đối với trẻ con cũng chẳng phải chuyện vui vẻ gì, nghe đến chuyện đó Cận Khởi Ngao liền nghĩ đến 1 tương lai đen tối, càng muốn được mẹ vỗ về. 

"Không!" 

"Bây giờ Cảnh Sát Trưởng ra lệnh cho con, phải nhanh chóng đi ngủ!" 

"Mẹ ơi —— " 

Cô bé bắt đầu kiếm viện binh. 

Đang ngồi trên giường đọc email, Cận Ngữ Ca trở mình xem thường, nặng nề mà thở dài một hơi. 

Mỗi ngày trước khi đi ngủ, để Cận Khởi Ngao ngủ ở đâu là cả 1 vấn đề, lúc nào cũng diễn ra cuộc chiến như ban nãy. Khi cục cưng vừa trở về, vì phần tình cảm mất đi mà tìm lại được nên vô cùng trân trọng, đương nhiên mỗi ngày muốn ôm con ngủ mới có thể yên tâm, cũng là vì muốn bồi dưỡng tình cảm với con. Nhưng, khi đã thành thói quen muốn thay đổi cũng khó. Cô bé đã quen được nằm trong lòng Cận Ngữ Ca đi vào giấc ngủ, cả đêm chiếm lấy mẹ không buông tha. Kiều Hiểu Kiều nhiều khi muốn làm chút chuyện xấu cũng không có chỗ để thực hiện, thời gian lâu đương nhiên rất có ý kiến. Vì thế viện cớ cô bé đã không còn nhỏ, không thể ngủ cùng người lớn, phải trực tiếp về phòng ngủ của chính mình. 

Cận Khởi Ngao vốn quen với việc trước khi ngủ quấn quít nghe mẹ kể chuyện cổ tích, ru ngủ, còn có hương thơm ngào ngạt, được hôn hít thương yêu, đột nhiên bị đày đến phòng tối thui lại chỉ có 1 mình, hỏi sao cô bé chịu đồng ý mà không kêu ca với Kiều Hiểu Kiều. 

Vì thế phấn khởi phản kháng!! Từ đó hàng đêm trước khi ngủ đều hình thành cục diện chiến trận như thế này. 

Trong lòng Cận Ngự Ca vẫn muốn con ngủ bên cạnh để chăm sóc. Tối tối thì đắp chăn, v.v., chăm lo đủ điều ; thứ hai là bởi vì vụ bắt cóc đó ít nhiều cũng để lại di chứng, phải ôm con trong lòng cô mới an tâm mà ngủ. Nhưng dù sao cô bé cũng ngày một trưởng thành cũng không thể theo chừng chăm sóc hoài, còn nữa nếu để Kiều Hiểu Kiều nổi giận sẽ rất phiền, hơn thế nữa, bản thân cô cũng đôi khi.. có nhu cầu… 

Cận Ngữ Ca đành phải phủ thêm áo ngủ nhận mệnh xuống giường, mang dép đi ra ngoài phòng ngủ, 

"Được rồi, được rồi, em dẫn con đi ngủ. Khởi Ngao, mẹ ở cùng con 1 lúc, sau đó tự mình ngủ nha, được không?" 

"Dạ dạ!" Cô bé không ngừng gật đầu, vui vẻ kéo tay mẹ, vô cùng đắc ý nghiêng đầu, 

"Hừ!" 

"Hừ cái đầu của con đó hừ!" Kiều Hiểu Kiều đối với thế cuộc thường xuyên thất bại rất là khó chịu, trừng to mắt nhìn Cận Khởi Ngao. 

Cận Ngữ Ca bất mãn chậc một tiếng, oán trách Kiều Hiểu Kiều dạy con nói thô lỗ. Lập tức vỗ về cánh tay cô trấn an, 

"Kiều sấy khô tóc trước đi, em về ngay lập tức." 

"Em chiều con riết!" 

Cái gọi là 1 lúc, không biết là đến bao giờ đây, Hiểu Kiều tức giận nhướng mày lại bĩu môi, nhiệm vụ bất khả thi. Cận Khởi Ngao nhăn nhăn cái mũi nhỏ hướng cô lè lưỡi, lôi kéo mẹ đi về phòng mình. 

Phòng Khởi Ngao được thiết kế theo phong cách thế giới đại dương, lấy màu xanh nhạt làm chủ đạo cùng với các sinh vật biển, dưới ánh đèn đem lại không gian yên tĩnh sâu sắc. Giường thiết kế theo kiểu cabin của thuyền gỗ, chất liệu bằng vỏ sò, được trang trí rong rêu xung quanh, treo trên đầu giường là chú nemo sang trọng. Cận Khởi Ngao dọc theo thang nhỏ ở bên hông mà leo lên giường, lắc lắc chiếc gối đầu, chui vào trong chăn, sau đó vỗ vỗ khoảng không bên người, ý bảo mẹ leo lên ngủ chung. 

Cận Ngữ Ca đối với cô bé là không có biện pháp, Cận Khởi Ngao luôn khôn ngoan, nghe lời mẹ, khiến cho 1 chủ tịch luôn lạnh lùng, mạnh mẽ, tiếng tăm vang dội không tự giác luôn muốn cưng chiều cô bé. Vuốt vuốt mái tóc quăn rối rắm của cô bé, Cận Ngữ Ca thuận theo nằm xuống, ôm con vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về, 

"Ngoan, ngủ đi." 

Cận Khởi Ngao mở to đôi mắt hí di truyền của Hiểu Kiều, một chút cũng không buồn ngủ. Ngửa đầu nhìn Ngữ Ca, 

"Mẹ ơi, cuối tuần con theo mẹ vào công ty được không? Con muốn tìm dì Tiểu Quan chơi." 

"Cuối tuần... Cuối tuần này là lễ Giáng Sinh a..." Cận Ngữ Ca như có điều suy nghĩ mà nói. 

"Lễ Giáng Sinh là cái gì?" 

"Lễ Giáng Sinh là 1 ngày lễ quan trọng của phương Tây, nhưng bây giờ cũng là của chúng ta, cục cưng muốn quà gì?" 

Cận Khởi Ngao không chút suy nghĩ, "Muốn cùng mẹ đi ra ngoài chơi ~~ " 

Ngữ Ca ngẫm nghĩ, "Cuối tuần cũng không bận gì… Vậy sẽ dẫn con ra ngoài chơi nha..." 

"Thật không?" 

Vừa nghe đến đó, vẻ mặt hớn hở, ánh mắt sáng ngời xoay người nhìn mẹ. Cận Ngữ Ca sửng sốt mới cảm thấy có mấy đường hắc tuyến xuất hiện trên trán: 

Kiểu này, chắc phải vài tiếng mới có thể ngủ... 

Đợi đến khi Cận Ngữ Ca nhanh tay nhanh chân đóng cửa phòng trẻ em thì cũng hơn 1 giờ khuya. Đèn ngủ vẫn sáng, Kiều Hiểu Kiều tựa vào đầu giường, cầm di động trong tay, nghiêng đầu ngủ say. Xem ra, chờ đến mệt nhừ tử, vô ý thức ngủ gục. 

Cận Ngữ Ca nhìn tạo hình không tự nhiên của cô mà buồn cười, đi qua, lấy di động ra để sang 1 bên, sau đó đặt tay dưới cổ Hiểu Kiều, nâng đầu để cô nằm ngủ thẳng thóm. Kiều Hiểu Kiều mà cứ giữ nguyên tư thế này ngủ, ngày mai thế nào cũng phải đi bệnh viện trị sái cổ. 

Bởi vì động tác hơi mạnh, Hiểu Kiều bừng tỉnh, mơ mơ màng màng nhíu mắt nhìn, than thở, 

"Um? Khởi Ngao ngủ rồi...?" 

Nói xong còn muốn giãy giụa ngồi dậy. Ngữ Ca ấn cô nằm xuống, 

"Ừ, Kiều cũng mau ngủ đi, đêm đã khuya." 

Trong lòng Kiều Hiểu Kiều muốn từ chối lắm, những vẫn không thể nào chống nỗi cơn đại buồn ngủ, thuận theo hừ một tiếng trở mình nằm sấp, đi tìm bạn già Chu Công vui chơi. 

Cận Ngữ Ca lắc đầu bất đắc dĩ, kéo chăn giúp cô, giống như lúc nãy làm cho con, khom lưng hôn lên mái tóc xoăn, lúc này mới hài lòng tắt đèn, tiếp tục công việc bị gián đoạn lúc nãy. 

Hôm sau, khi Cận Ngữ Ca vừa mới họp xong, sau đó thấy Kiều Hiểu Kiều gõ cửa văn phòng của cô. Cô hai biến sắc, 

"Không phải Kiều dẫn khởi Ngao đi học sao?" 

"Sáng nay, ba mẹ lại dẫn con đi, tan học sẽ dẫn đi mua gì đó, có người đi theo." 

Ngữ Ca lúc này mới thư thả, 

"Ừ." 

"Tôi có việc muốn nói với em." 

Cận Ngữ Ca đặt tài liệu lên bàn, xoay người dựa vào cạnh bàn, "Chuyện gì?" 

"Cục gọi điện cho tôi, cần nữ cảnh sát hỗ trợ cho 1 vụ án quan trọng. Hỏi tôi có muốn đi không." 

Ngữ Ca trừng trừng hai mắt, lời nói Hiểu Kiều đơn giản, ý rất rõ ràng. Hơn nữa, hễ cô nói gì ra, là nhất định phải đi, đây chẳng qua là trưng cầu ý kiến của mình. Nhưng, cô hơi do dự, nhất thời không biết nên nói cái gì đó. 

"Khoảng 2,3 ngày, chỉ là điều tra 1 số thứ trong thành phố, không nguy hiểm." 

Hiểu Kiều biết Cận Ngữ Ca băn khoăn cái gì, nên giải thích thêm vài câu. Nếu nói như vậy, Cận Ngữ Ca có phản đối thì sẽ đối cứng lại, nên cô nhẹ nhàng thở dài, 

"Đi đi... Kiều nhớ cẩn thận. Còn nữa, em muốn cuối tuần dẫn Khởi Ngao đi chơi, Kiều phải về nha." 

"Được, tôi hiểu." 

Kiều Hiểu Kiều cảm thấy không có vấn đề gì, đáp ứng, 

"Tôi về nhà thu dọn 1 vài thứ, hôm nay không về nhà. Buổi tối, em dẫn Khởi Ngao về nhà ông nội nha." 

Nói xong đi tới, vươn người hôn lên mặt Cận Ngữ Ca, "Đi nha, bye bye." 

"Ừ..." 

Cho đến khi bóng dáng Kiều Kiều Kiều biến mất sau cánh cửa, Cận Ngữ Ca mới không yên lòng lại ngây ngốc, mà lên tiếng. 

Cận Khởi Ngao đã hai ngày không thấy Hiểu Kiều về nhà, cũng cảm thấy thiếu thiếu một chút gì đó. Cận Ngữ Ca không nói cho cô bé biết Hiểu Kiều đi đâu, trong tiểu não của cô bé lại suy nghĩ rằng do mình không chịu ngủ 1 mình làm Hiểu Kiều tức giận, tinh thần buồn bã, ủ rũ. Ngữ Ca tan sở về, nghe bảo mẫu nói cô bé không vui, ngay cả quần áo cũng chưa kịp thay, dứt khoát quyết định dẫn cô bé ra ngoài ăn tối. 

Trong nhà hàng, Cận Ngữ Ca đang nhìn thực đơn. Khởi Ngao ngồi yên vẻ mặt chờ mong nhìn mẹ, 

"Mẹ ơi, Cảnh Sát Trưởng đến không?" 

Ngữ Ca sửng sốt, "Hả?" 

Khi không có việc gì làm, Kiều Hiểu Kiều thường cùng cô bé ra ngoài chơi trò cảnh sát bắt cướp. Cô đóng vai Cảnh Sát Trưởng, Cận Khởi Ngao đóng vai cảnh sát, con gấu MOMO đóng vai kẻ trộm. Mỗi lần cảnh sát viên bắt được tên trộm, đều phải báo cáo với Cảnh Sát Trưởng. Hai người chơi trò kém thông minh này vô cùng hưng phấn, không lâu sau đó, khi bình thường Khởi Ngao cũng kêu Hiểu Kiều là Cảnh Sát Trưởng. 

Nhưng hiển nhiên, Cận Ngữ Ca vẫn chưa quen xưng hô này, 1 lúc sau cô mới hiểu đang nói ai, 

"Ừ, không đến, mami có việc. Khởi Ngao, con muốn ăn bánh kem hay là bánh pút-đing?" 

Cảm xúc của cô bé rõ ràng xuống thấp, cúi thấp đầu nhăn mặt, vò vò cái khăn ăn thêu có chữ, 

"Bánh kem..." 

Cận Ngữ Ca cảm thấy buồn cười, sau khi gọi món, cố ý trêu chọc cô bé, 

"Khởi Ngao?" 

"Dạ.." 

Cô bé vẫn không ngẩng đầu lên, bỉu môi không biết đang suy nghĩ gì. 

"Con làm sao vậy? Không muốn ra ngoài ăn với mẹ sao?" 

"Không phải..." 

"Không phải thì tại sao không vui a?" 

Cận Khởi Ngao buồn bực không nói được đáp án, rất nhanh, đưa đồ lên ăn. Cận Ngữ Ca sợ cô bé lúc cảm xúc không ổn ăn cái gì cũng không tốt, nhanh chóng vỗ về cô bé, 

"Được rồi, được rồi, cục cưng, cuối tuần Hiểu Kiều sẽ về, lúc đó dẫn con ra ngoài chơi, được không?" 

Ánh mắt Khởi Ngao lúc này lóe sáng, ngửa đầu tươi rói nhìn Cận Ngữ Ca, 

"Dạ được!" 

Trút được tâm sự, cô bé bắt đầu vui vẻ ăn cơm. Dù sao cũng là con nít, vẫn còn có chút nghịch ngợm hay hiếu động, Cận Khởi Ngao vừa hưởng thụ được mẹ chăm sóc, vừa vui sướng hài lòng nhai đồ ăn, rồi lại nhìn xung quanh, tìm chuyện hay ho ngó nhìn. 

Mới ăn vài ngụm, cô bé đột nhiên dừng lại, ánh mắt thẳng tấp nhìn chằm chằm bên trái. Cận Ngữ Ca rót nước cho cô bé, không chú ý cô bé đang nhìn cái gì. Khởi Ngao ngây người trong chốc lát, dùng giọng điệu rất buồn bã, sợ hãi mà kêu một tiếng, 

"Mẹ ơi..." 

Lúc này Ngữ Ca nhìn cô bé, thấy hơi lạ. Theo hướng mắt của cô bé là nhìn về cái bàn cách bọn họ hai vách có vài người đang ngồi. 2 nam 1 nữ, còn có 1 cô bé khoảng 8,9 tuổi. 1 cô gái ngồi ngoài cùng hướng về phía họ, tóc dài, mặc áo choàng màu đen, 1 tay đặt trên vai cô bé bên cạnh, đang thì thầm gì đó. 

Ngay từ ánh mắt đầu tiên, Cận Ngữ Ca đã nhận ra đó là Kiều Hiểu Kiều. 

Hiển nhiên, Cận Khởi Ngao cũng nhận ra, nhưng, tiểu não của cô bé chưa phản ứng kịp, không hiểu chuyện gì đã xảy ra với vẻ ngoài của Kiều Hiểu Kiều, nhìn có chút mê hoặc. Khi không thể lý giải được phát hiện của mình, đương nhiên bắt đầu tìm mẹ xin giúp đỡ. 

Cận Ngữ Ca đầu tiên là lắp bắp kinh hãi, hiển nhiên Kiều Hiểu Kiều đã từng nói, đang điều tra vụ án, nên phải cải trang, để cho người khác không nhận ra thân phận của mình. So với vẻ cường tráng, dũng mãnh hàng ngày của cô, hóa trang này làm người ta có 1 cảm giác áp bách. Loại cảm giác nguy hiểm, làm lòng Cận Ngữ Ca rộn ràng. 

Trước mắt, cần nhất là làm sao trấn an Cận Khởi Ngao, tránh cho Hiểu Kiều gặp phải phiền phức. Cận Ngữ Ca nhanh chóng ổn định suy nghĩ, làm bộ như không có chuyện gì, 

"Khởi Ngao, mẹ đã nói với con như thế nào? Lúc ăn cơm không cho phép hết nhìn đông rồi lại ngó tây." 

"Nhưng mà —— " 

Cô bé hơi sốt ruột, cô không rõ tại sao Hiểu Kiều rõ ràng ở đàng kia, mà mẹ lại không có một tí ti phản ứng nào cả. Cô bé muốn chạy tới bên cạnh Hiểu Kiều, nhưng vẻ mặt Cận Ngữ Ca nghiêm túc, làm cô bé không dám động đậy. 

"Hả?" 

Ngữ Ca cau mặt, làm ra vẻ tức giận. Cận Khởi Ngao quả nhiên không dám nói thêm gì nữa, cúi đầu nhìn chén dĩa, rất khó chịu mà ăn cơm. Thường thường vẫn trộm nhìn Hiểu Kiều ở bên kia, sau đó lại nhìn nhìn mẹ. Cận Ngữ Ca sắc mặt bình tĩnh, không hề khác lạ, điều này làm cho cô bé vội muốn chết. 

Một bữa cơm rối rắm cuối cùng cũng ăn xong, Cận Ngữ Ca lau sạch khóe miệng, chỉnh lại quần áo cho cô bé, 

"Khởi Ngao, về nhà nha?" 

Cận Khởi Ngao rất không tình nguyện bị mẹ dẫn lên xe, vẫn còn ghé vào cửa kính xe nhìn vào nhà hàng. Lúc này, Hiểu Kiều cũng vừa ăn xong và đi ra, khi lên xe, Hiểu Kiều còn khom lưng xuống ôm cô bé kia. 

Cận Khởi Ngao nhìn thấy rất rõ ràng, cô bé cảm thấy mình bị Cảnh Sát Trưởng bỏ rơi, trong lòng vô cùng đau khổ. Đôi mắt hoen lệ, quay đầu lại, nhìn Cận Ngữ Ca cầu cứu, 

"Mẹ... mẹ xem kìa..." 

Cận Ngữ Ca hiểu được cô bé đang nghĩ gì, nhanh chóng ôm lấy, 

"Khởi Ngao, Hiểu Kiều có việc phải làm, chúng ta không thể quấy rầy, biết không?" 

Cô bé lui vào lòng mẹ, rất lo lắng hỏi, 

"Vậy mami sẽ trở về phải không?" 

"Đương nhiên! Mẹ không phải nói với con là cuối tuần gia đình chúng ta ra ngoài chơi sao? Mẹ có khi nào lừa gạt con a?" 

Lúc này, lòng Cận Khởi Ngao mới thả lỏng 1 chút, nhưng cũng không thể nào phấn khởi, thành thành thật thật dựa vào Ngữ Ca, một chút cũng không hăng hái. Ngữ Ca hơi đau lòng, lại không có biện pháp nào, khi xe di chuyển, cũng nhịn không được quay đầu nhìn lại, nhìn thấy xe Kiều Hiểu Kiều ở hướng ngược lại cũng biến mất trong màn đêm. 

Về nhà, Cận Khởi Ngao vẫn còn buồn bã, ai đùa giỡn cũng không phấn chấn. Rất nhiều món quà, đồ chơi giáng sinh chất đầy phòng, nhưng cũng không thấy cô bé tươi cười. Xế chiều, trước lễ Giáng sinh, Hoan Nhan và Âu Dương đi chơi về, chuyện đầu tiên là ôm cục cưng của Cận gia. 

"Cháu ngoại trai chó của dì ~~ woa woa xem dì út mua quà gì cho con nè? MUAHHH

~~ " 

Hoan Nhan ôm Cận Khởi Ngao, nhè quai hàm mềm mại mà hung hăng hôn một cái. 

Cận Khởi Ngao mặt bẹp mếu máo, không lên tiếng. 

"Làm sao vậy? Ai dám bắt nạt cục cưng bé bỏng của nhà chúng ta?" 

"Hiểu Kiều có việc ra ngoài, mấy ngày nay không trở về. Đứa nhỏ này a...liền không vui." 

Dì Chu kéo kéo đôi tay bé nhỏ của Cận Khởi Ngao, cười hiền hòa giải thích. 

"Thật không? Hiểu Kiều không ở nhà nha? Khởi Ngao không có ngựa để cỡi a? Dì Âu Dương lại đây, cúi người xuống là được rồi." 

Âu Dương đậu xe xong, mới vừa từ bên ngoài tiến vào, 

"Cái gì?" 

"Chị giả làm con ngựa, cho Khởi Ngao của chúng ta chơi a chơi a ~~ " 

"Đây không phải là việc của Kiều Hiểu Kiều sao?" 

"Hiểu Kiều không ở nhà nha, chị tạm thời thay thế vị trí này đi." 

Âu Dương cởi áo khoác, chưa kịp làm gì, Kiều Hiểu Kiều lưng đeo balô, ôm theo thùng đồ lớn từ bên ngoài bước vào. 

Cận Khởi Ngao ánh mắt sáng quắc lên, giãy giụa nhảy khỏi lòng của Hoan Nhan, nhanh như chớp chạy đến ôm chân Hiểu Kiều, ôm gắt gao không buông tay. 

Hiểu Kiều thấy là lạ, bỏ thùng đồ trong tay xuống bàn, ôm lấy con. 

"Làm sao vậy Khởi Ngao?" 

Cận khởi Ngao chuyển qua ôm cổ cô, dán khuôn mặt bé nhỏ vào vai cô, không nói lời nào cũng không buông tay. Hiểu Kiều nháy mắt mấy cái, quay đầu hỏi Hoan Nhan, 

"Sophia lại tới nữa?" 

Cô ba khinh khỉnh, không thèm giải thích gì. 

"Được rồi, được rồi, Khởi Ngao mau đi thay đồ, không phải con muốn ra ngoài chơi sao? Mẹ đang chờ ở bên kia, mami về đón con, chúng ta nhanh chóng đi qua đó, được không?" 

Lúc này Cận Khởi Ngao cười cười, tùy ý để Hiểu Kiều ẵm lên lầu. 

Khi một nhà ba người lại một lần nữa trở về ngôi nhà nhỏ của mình, Cận Khởi Ngao sao khi tắm xong, ôm gối đầu cùng con gấu bông Momo mãi mãi không lìa xa, vẻ mặt bi tráng đi đến đầu giường, hôn lên mặt Ngữ Ca và Hiểu Kiều mỗi người 1 cái, hiên ngang lẫm liệt tuyên bố, 

"Tối nay con ngủ 1 mình, không cần kể chuyện cổ tích! Mẹ ngủ ngon, Cảnh Sát Trưởng ngủ ngon!" 

Nói xong, leo xuống giường, dáng vẻ nhỏ nhắn kiên định mà quật cường như đi ra pháp trường cách mạng tiên liệt, hùng dũng đi về phòng ngủ của mình. 

Cánh cửa đóng lại, hai người lớn quay đầu lại nhìn nhau tươi cười. Kiều Hiểu Kiều vẻ mặt gian manh, 

"Tối nay, chúng mình nói lại chuyện cổ tích con sói và cô bé quàng khăn đỏ ha?" 

**** Lời editor **** 

Chỉ còn 3 chương.. chúng ta bắt đếm ngược nhé... 

*********************