Ban Mã Tuyến

Chương 93: Phiên ngoại 23

Hiểu Kiều dựa vào trước bàn làm việc, ăn năn hối hận hơi bị sớm, cửa phòng ngủ lại nhẹ nhàng mở ra. Cận Khởi Ngao đôi mắt mơ màng, xoa xoa tóc đi ra, đầu nhỏ quay qua quay lại ngó xung quanh. 

Hiểu Kiều nhanh chóng đi qua, ngồi xổm xuống ôm cô bé, 

"Làm sao vậy? Bị đánh thức hả?" 

Khởi Ngao không nói gì, nhìn Hiểu Kiều sững sờ. 

" Cục cưng con có đói bụng không? Có cháo ngon ăn à." 

Hiểu Kiều cười tủm tỉm ôm cô bé, hôn 1 cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn mủm mỉm như bánh bao thịt. Lúc này, Cận Ngữ Ca từ nhà tắm bước ra, gương mặt tuy được rửa sạch sẽ nhưng ánh mắt thũng giống cây đào mật, chóp mũi cũng hồng hồng. Liếc Kiều Hiểu Kiều, một câu cũng không nói, đoạt Khởi Ngao khỏi lòng cô, ôm vào phòng ngủ. 

Vì thế, Kiều Hiểu Kiều lại bị tiếng cửa đóng sầm làm giật mình. Nhưng cô 1 chút cũng không tức giận. Lắc đầu cười cười, cầm quần áo đi vào nhà tắm, hăng say ngâm nga 1 bài hát.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, khi cô lau khô tóc bước ra, Cận Ngữ Ca đoan đoan chính chính ngồi ở trên ghế sofa đưa lưng về phía cô, giống như nhiều năm về trước. Khóe miệng Hiểu Kiều khẽ cong, đi qua ngồi bên cạnh cô, dùng remote mở TV. 

Và cũng như bình thường, lại là bộ phim mèo vờn chuột. 

Cận Ngữ Ca không có biểu hiện gì, 1 lúc sau, giọng mũi rất nặng hỏi, 

"Kiều thu dọn hành lý làm gì?" 

Hiểu Kiều quay đầu lại nhìn cô, "Tôi muốn đi tìm hiểu làng nhi đồng của Khởi Ngao, muốn biết con rốt cuộc đang suy nghĩ gì." 

"Em và Kiều cùng đi." 

"Cùng đi? Vài ngày a, em không nhớ con sao?" 

Cận Ngữ Ca liếc cô, không thèm nói. Nhìn Kiều Hiểu Kiều cười đắc ý, rất ư khó chịu, đứng dậy đem cô đặt dưới thân trên ghế sofa, nhìn cô chằm chằm đầy oán hận. 

Hiểu Kiều kinh ngạc mở to mắt, "Em muốn làm gì?" 

"Kiều thử nói xem?" 

Cận Ngữ Ca cắn răng. Kiều Hiểu Kiều đảo đôi mắt, giật mình, sau đó si mê nghi hoặc, 

"Bây giờ?" 

Hình như nãy có người nói ngày mai có cuộc họp quan trọng phải xem tài liệu a. Cận Ngữ Ca không trả lời, nhíu mày. 

"Ở chỗ này?" 

"Tại sao không?" 

Ngữ Ca hỏi lại đầy kiên quyết. Hiểu Kiều khóe miệng nhếch nhếch, hiểu được: so với trước đây đã có thay đổi a. Nếu như vậy, thì không cần khách sao nữa nha? 

Không khí rất tốt, hưng trí cũng không tồi, Cận Ngữ Ca vẫn duy trì nụ cười như vô ý. Cơ thể sau 1 thời gian dài ngủ say, lại 1 lần nữa, từng chút từng chút 1 mở ra, đầu ngón tay khẽ tiếp xúc, như ma lực lướt qua da thịt, như cây đũa phép thần thánh khẩy những điệu nhạc du dương trên làn da. So với giường thì sopha tương đối chật hẹp, thân thể 2 người dính sát vào nhau, ma sát với phần vải thô sát xuất ra những tia lửa động tình. Phản ứng Kiều Hiểu Kiều làm cho Ngữ Ca rất hài lòng, thỏa mãn, thâm tình, quyến luyến, yêu thích không rời tay, dịu dàng có thể làm tan chảy một con người. Nhưng cô vẫn thản nhiên như thói quen trước đây, mặc kệ triền miên nhiệt liệt nồng nàn, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh. 

Kiều cảnh quan lực bất tòng tâm, chỉ vừa xong 1 hiệp liền ngã xuống thở phì phò vào cổ Cận Ngữ Ca. Không biết là ngứa hay quả thật cảm thấy buồn cười, Cận Ngữ Ca cười xấu xa. 

"Em cười cái gì?" Hiểu Kiều mặt hơi hơi phiếm hồng, chuyện tình dục vẫn là xấu hổ tức giận, không thể hiểu hết. 

"Không có a..." Cận Ngữ Ca vòng tay ôm cổ cô, ngón tay len lỏi vào mái tóc như vuốt ve. 

"Tôi nghe thấy em cười." 

"Um, em đang nghĩ: lúc còn trẻ, cũng không thấy Kiều vô dụng như vậy, Khởi Ngao đã lớn như vậy biểu hiện thành như vậy, thật sự dọa người a..." 

Cận Ngữ Ca nói bâng quơ, cố ý khiêu khích. Kiều cảnh quan sửng sốt, vẻ mặt xanh xám như bị sét đánh. Cô nghiến răng, nheo mắt lại, chuẩn bị lấy thực tế hành động, chống lại lời vu khống này. 

Đêm, rất dài a. 

Sáng hôm sau, cảm xúc đại bi đại hỉ cùng niềm hạnh phúc cực hạn xảy ra trên cơ thể, làm cho 1 người luôn tuân thủ đồng hồ sinh học như Cận Ngữ Ca, cũng say ngủ, dạy trễ hơn thường ngày. Nhưng Kiều Hiểu Kiều không có gì khác thường, rời giường rửa mặt, nướng bánh mì hâm nóng sữa, còn làm 1 bát phở nóng. Khi đến giờ ăn sáng, cô vào phòng ngủ, kéo Cận Khởi Ngao ra khỏi chăn, nhào qua nặn lại để đánh thức cô bé, tắm rửa, cho cô bé ăn sáng trước. 

Cận Khởi Ngao không chỉ di truyền vẻ bề ngoài của Kiều Hiểu Kiều mà còn di truyền 1 đặc trưng không lẫn vào đâu được, đó là lòng thành kính đối với thức ăn. Lúc ăn vô cùng tập trung, không nhìn đông ngó tây, từng miếng từng miếng được cô bé ăn sạch sẽ. Hiểu Kiều trét bơ đậu phộng vào bánh mì đưa cho cô bé, cô bé 1 tay cầm bánh mì, 1 tay cầm thìa, 1 miếng bánh mì, 1 miếng canh, vô cùng tập trung ăn. 

Hiểu Kiều lau lau tay, 

"Khởi Ngao a, mẹ con nói, hôm nay mẹ có cuộc họp ban giám đốc quan trọng, nhưng bây giờ mẹ vẫn còn đang ngù, con nói mami có nên đánh thức mẹ không ah?" 

Đối với Cận Khởi Ngao mà nói, ban giám đốc là cái quỷ gì cô bé cũng không biết, cho nên đối với câu hỏi vu vơ của Kiều Hiểu Kiều, cô bé không biết đường trả lời, vẫn chăm chú ăn như cũ, không để ý tới cô. 

"Hỏi con a, sao con chỉ biết ăn ăn thôi a?" 

Hiểu Kiều bất mãn. Nhưng mà Cận Khởi Ngao vẫn coi cô như không tồn tại, chỉ lo ăn mà thôi. Trước thái độ của cô bé, Kiều cảnh quan không thể không áp dụng bạo lực, đoạt lấy bánh mì của cô bé, 

"Con phải trả lời xong mới được ăn." 

Cận Khởi Ngao nhìn bánh mì bị cướp đi, chớp chớp mắt, ngẩng đầu lên, vẻ mặt rất là vô tội nhìn Kiều Hiểu Kiều. Thấy Hiểu Kiều cũng không có ý trả cho mình, cũng kệ, nhếch miệng cúi đầu chỉ ăn canh. Hiểu Kiều vô cùng đau đầu với thói quen nhẫn nhục chịu đựng của cô bé, nhanh chóng trả lại bánh mì cho cô bé, 

"Được rồi được rồi, ăn đi." 

Vẫn là đợi Cận Ngữ Ca thức dậy thương lượng một chút, nếu cứ lớn lên như bánh bao thịt coi như tiêu đời, tính cách như bánh bao thịt thì sau này sớm muộn gì cũng bị ăn sạch. 

Hai người thương lượng là đem cô bé đi khu vui chơi chơi 1 chút. Cận Khởi Ngao đối với đề nghị này tỏ vẻ bình tĩnh, khi còn nhỏ, lúc nghỉ hè cũng có vài lần đi chơi, cũng không có ấn tượng gì, bất quá nghe đi chơi thì đứa trẻ nào mà không thích. 

Sáng hôm đó, hai ngươi lớn lại thức dậy từ ghế salon, bọn họ dường như băt đầu say mê trò chơi sofa này, một chút cũng tìm không ra tính tự giác của bậc phụ huynh. Hiểu Kiều rửa mặt xong rồi đi làm điểm tâm, Cận Ngữ Ca thu dọn chăn, vào phòng ngủ đánh thức con. 

Vừa mở cửa, đã thấy Khởi Ngao thức dậy, đứng cạnh giường nhìn chằm chằm chăn. Cận Ngữ Ca cười cười, 

"Khởi Ngao? Hôm nay như thế nào lại tự mình thức dậy?" 

Cận Khởi Ngao phản ứng hơi lạ. Ánh mắt nao núng khi Cận Ngữ Ca muốn ôm cô bé. Sau khi trở về, cô bé cũng không quá gần gũi với Ngữ Ca, nhưng cũng không có biểu hiện rõ ràng như vậy. Ngữ Ca sờ sờ trán của cô bé, không phát hiện khác thường. 

Ngữ Ca rửa mặt sạch sẽ cho cô bé, dẫn cô bé vào phòng ăn. Kiều Hiểu Kiều mang tạp dề hình con gấu mang bữa sáng đặt lên bàn, thấy Cận Ngữ Ca mặc quần jeans, ánh mắt long lanh huýt sáo trêu chọc, Cận Ngữ Ca giận dữ, 

"Đừng làm rộn, Khởi Ngao không được vui." 

Hiểu Kiều nghe vậy, cúi đầu xoa xoa tóc cô bé, 

"Khởi Ngao, làm sao vậy? Dẫn con đi chơi, con không thích sao?" 

Cận Khởi Ngao thay đổi thói quen ngồi trên chiếc ghế của mình, chỉ im lặng đứng cạnh bàn ăn, ánh mắt khiếp sợ, nhìn Hiểu Kiều và Ngữ Ca, lại rất nhanh tránh đi. Cận Ngữ Ca không rõ cho nên ngồi xổm xuống nhìn thẳng cô bé, kiên nhẫn hỏi, 

"Khởi Ngao, con không thoải mái sao?" 

Cô bé lắc lắc đầu. 

"Vậy không thích đi khu vui chơi đúng không?" 

Vẫn lắc đầu. Hiểu Kiều xem xét cô bé, buông thìa trong tay, ra khỏi phòng ăn. Khi thấy Hiểu Kiều đi ra, Cận Khởi Ngao rất khẩn trương, ánh mắt càng bối rối. Cận Ngữ Ca càng thêm lo lắng không biết cô bé đang sợ hãi điều gì. 1 lúc sau, Hiểu Kiều trở lại, vẻ mặt buồn cười, 

"Ăn trước đi, không có việc gì." 

Ngữ Ca không rõ cho nên kỳ quái nhìn cô. Hiểu Kiều vươn tay ôm Khởi Ngao, hung hăng hôn một cái, 

"Cô bé à." 

Nói xong ngồi xuống, đặt cô bé trên đùi, 

"Khởi Ngao, con nít không giống người lớn a, đái dầm là chuyện bình thường. Mami và mẹ sẽ xử lý, cũng sẽ không la con, con sợ cái gì ha?" 

Cận Ngữ Ca hiểu được ngọn nguồn, tâm tình thả lỏng, lại nhịn không được nở nụ cười. Xoay người, xoa xoa mặt cô bé, 

"Thì ra là sợ chuyện này hả?" 

Cận Khởi Ngao thấy mấy người lớn cũng không la mắng mình, tâm tình cũng thả lòng. Bản thân cảm thấy xấu hổ, cúi đầu, hai bàn tay nhỏ bé rối xoắn lại với nhau. 

Bởi vì không phải ngày lễ, trong khu vui chơi cũng không có nhiều người, nhưng cũng rất náo nhiệt, Cận Khởi Ngao vừa vào cửa, ánh mắt không ngừng xoay nhìn lung tung, chiếc đầu nhỏ quay qua quay lại, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn, chờ mong. 

Hiểu Kiều ẵm cô bé đi từ từ, cho cô bé nhìn quanh. Ngữ Ca mua bong bóng cho cô bé, phản ứng bình thường của trẻ con như Khởi Ngao làm cho người ta rất vui, thoạt nhìn vấn đề không có gì nghiêm trọng. 

Tới 1 khu trò chơi, đám người phía trước la hét sợ hãi, cô bé ngẩng đầu nhìn lên. Hiểu Kiều nhân cơ hội dụ dỗ cô bé, 

"Khởi Ngao, con có muốn lên chơi không a?" 

Đôi mắt Cận Khởi Ngao lóe sáng, mím cái miệng nhỏ nhắn, ngại ngùng mà gật gật đầu. 

"Nhưng mà mami không dám chơi, để mẹ dẫn con lên chơi được không?" 

Sắc mặt cô bé cứng đờ, cô bé thật sự không thích đi chung với Ngữ Ca nhất là cùng nhau xếp hàng. Nhưng trò chơi kia hấp dẫn quá, lén nhìn Cận Ngữ Ca liếc mắt một cái, miễn cưỡng gật gật đầu. 

Hiểu Kiều nháy mắt với Cận Ngữ Ca, buông cô bé ra. Cận Ngữ Ca vươn tay ra, cô bé chầm chậm đi qua, vươn cánh tay bé nhỏ để mẹ nắm, vui tươi đi vào bên trong rào chắn. 

**** lời editor ****

Mọi người còn nhớ không: mấy chương đầu miêu tả Cận Ngữ Ca là người rất nguyên tắc "giường sự" là phải diễn ra trên giường.. miễn có sáng tạo nha.

Nhưng bây giờ thì thay đổi hoàn toàn.hehe. 

B thấy cái hay của Dịch Bạch Thủ là dùng sự việc dẫn dắt đến sự thay đổi tính tình của một người một cách rất tỉ mỉ nha. Chứ không giống 1 số tác giả.. la làng la xóm báo động nhân vật đã thay đổi tính cách.. 

B ưng tác giả truyện này quá à..

B cũng ưng cặp đôi này nữa à.

******************