Ban Mã Tuyến

Chương 76: Phiên ngoại 06

Lúc Kiều Hiểu Kiều rảnh rỗi, thường xuyên nhớ lại quá khứ. Tuy rằng đây là việc người già 80 tuổi hay làm, nhưng mà đây cũng là cách duy nhất để cô cảm thấy không rối rắm. Đối với cô mà nói, mang theo súng đi tra án bắt người như chuyện xảy ra ở đời trước, khó có thể trong ngày nghỉ hẹn hò Cận Ngữ Ca đi chơi tận hưởng cảm giác hạnh phúc, dường như cũng đã quên rồi. Cuộc sống của cô giống như 1 tiếp điểm, đem toàn bộ chuyện trước đây chấm dứt, và một bắt đầu hoàn toàn mới. 

Trọng tâm trong cuộc sống hiện tại của cô là ----- thay tả cho Cận Khởi Ngao, hoàn toàn không đủ thể hiện được cảm xúc anh hùng bỏ ngựa ở núi nam, ở trước mặt cô bò qua bò lại trên giường, đôi khi bất ngờ leo lên nắm mặt Hiểu Kiều khi cô thất thần.

Hôm nay là thôi nôi của thiên kim tiểu thư Cận gia, kế hoạch đã được vạch ra từ sớm, ban ngày đến Kiều gia chơi, buổi chiều trở về, buổi tối ở biệt thự Cận gia chọn đồ vật đoán tương lai, cho cô bé 1 chút kỷ niệm. Kiều Hiểu Kiều nghĩ đến 1 ngày phiền phức như vậy, nhịn không được thở dài, trong suốt quá trình không thể thiếu cô theo chăm nom. Những người khác bao gồm cả Cận Ngữ Ca thích thì ôm ôm cục cưng vui đùa 1 chút, mệt mỏi thì ném cho cô, báo hại cô còn trẻ mà đã đau thắt lưng. Bất quá thở dài vẫn là thở dài, thu hồi trạng thái thất thần, từ trên giường đứng lên, mặc quần áo cho con. 

Cô bé dường như dự cảm được điều gì, nhăn mặt rầm rầm rì rì, không chịu phối hợp. Chờ Hiểu Kiều ẵm cô bé xuống lầu, sau khi đội mũ cho cô bé, cô bé chỉ biết phải rời khỏi người thân. Vì thế mà bạo phát tình cảm lưu luyến thảm thiết, khóc đến cực bi thảm. 

Trán Kiều Hiểu Kiều đổ đầy mồ hôi, cô thật sự không hiểu đi ra ngoài chơi 1 chút rồi sớm trở về có cần phải khóc thảm thiết như vậy không, nhưng mà cục cưng khóc đến khàn cả giọng, hít thở cũng không thông, mũ cũng bị ném xuống, nhặt lại lừa thế nào cũng không đội lại được, làm cho cô cảm thấy rất lo lắng. Nếu không đi, ba mẹ nơi đó tuy không nói gì, nhưng cũng sẽ không vui. Huống chi Cận Ngữ Ca vốn nghiêm khắc từ trước đến nay, tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ tính nhõng nhẽo của Cận Khởi Ngao. 

Ngữ Ca từ trên lầu đi xuống, thấy Hiểu Kiều ôm đứa bé đi tới đi lui phía sau ghế sofa trong phòng khách, khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đến đỏ bừng, nước mắt nước mũi đầy cả mặt. Cau mày hỏi, 

"Làm sao vậy?" 

Hiểu Kiều quay đầu lại nhìn cô, "Không muốn đi ra ngoài." 

Ngữ Ca buông đồ trong tay, bước qua đưa tay nhận lấy con. Vừa đến trong lòng Cận Ngữ Ca, Khởi Ngao lập tức không khóc, nhưng vẫn còn thút thít, rất là tội nghiệp. Ngữ Ca nhận khăn mặt lau mặt cho cô bé, ôm cô vuốt vuốt tóc để vỗ về lưng, đợi cho cô bé thuận khí, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cực cưng. Cận Khởi Ngao lập tức như nắng hạn gặp mưa chiều, híp mắt cười sung sướng vô cùng. 

Kiều Hiểu Kiều bất đắc dĩ khinh thường, trong lòng than thở, Tiểu Bạch mắt lang! 

Khi sinh Cận Khởi Ngao, làm cho Cận Ngữ Ca sau mấy giờ tra tấn vô cùng thất vọng. Trẻ con như thiên sứ trong tưởng tưởng của cô khác xa với đứa trẻ nhiều nếp nhăn trước mắt, chưa kể đến tóc quăn mềm mại, trên đầu Cận khởi Ngao 1 cọng cũng không có! Cho nên làm cho cô hai Cận gia ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn cùng lắm chỉ liếc mắt 1 cái. Kiều cảnh quan rất là bất đắc dĩ, người tìm mọi cách để sinh là cô ấy, sinh xong không muốn xem cũng là cô ấy, cũng không nên thay đổi nhanh như vậy chứ, chẳng lẽ đây là ưu uất sau khi sinh trong truyền thuyết? 

Sau này nhờ Kiều mẹ cam đoan nhiều lần với Cận Ngữ Ca, trước đây Kiều Hiểu Kiều cũng xấu cực kỳ bi thảm như vậy, sau này trưởng thành thì tốt hơn. Còn lấy lúc Hiểu Kiểu đầy tháng và trăm ngày làm ví dụ, lúc này mới có thể làm cho cô hai hơi có chút chấp nhận, nhưng mà vẫn như cũ rất ít khi chịu nhìn. 

Đáng thương Kiều cảnh quan đến cuối cùng cũng là mềm lòng, cô không nỡ giao đứa nhỏ cho bảo mẫu, chỉ tốt tự mình đem theo sữa bột, tã từ sáng đến khuya, từ ăn uống chơi đùa cho đến vỗ về an ủi. Cuối cùng, Cận Khởi Ngao từ từ lớn cũng ra dáng của Ngữ ca. Nhưng mà nói chung cô bận rộn, tính cách lại lạnh lùng, khác với các bà mẹ khác vô cùng thân thiết chăm sóc tình cảm gần như không có, ngẫu nhiên ôm một cái cũng là xa xỉ. 

Mặc dù là như vậy, Cận Khởi Ngao vẫn đối với cô có thiên tính gần gũi. Chỉ cần Cận Ngữ Ca ở trong tầm mắt của cô, mắt cô bé tuyệt đối sẽ không nhìn người khác, mặc kệ có bao nhiêu món đồ chơi cùng đồ ăn hấp dẫn dụ dỗ, chiếc đầu nhỏ vẫn chuyển theo hướng của mẹ, không khóc không quậy, cắn đầu ngón tay ngoan ngoãn nhìn. Cho dù Kiều Hiểu Kiều đối với cô bé chăm sóc đủ điều, ngay cả địa vị của Tú Tú thường xuyên trở thành đối tượng bị Cận Khởi Ngao cắn cho trầy xướt khi tâm tình cô bé không tốt cũng không bằng. 

Giống như bây giờ. 

Cận Ngữ Ca thấy con không khóc, thời gian cũng không còn nhiều, nói với Hiểu Kiều, 

"em chở 2 người đi." 

"Ừ, đợi tôi đi lấy balô." 

Hiểu Kiều đáp, mang theo đồ của con gái ra cửa. Bị tiếng khóc làm cho cả nhà Cận gia buồn bực, lập tức đều thở dài nhẹ nhõm, đều vô cùng hiền hòa vẫy tay tạm biệt đứa bé, sau đó ăn cơm rồi đi ngủ, lên đường thì lên đường, ngẩn người thì ngẩn người, hoàn toàn không thể nhận thức tâm lý của đứa trẻ tuổi và tinh thần luyến tiếc tình cảm sâu sắc của họ. 

Mặc dù phiền phức, náo nhiệt cả ngày cũng trôi qua. Buổi tối sau khi chấm dứt nghi thức chọn đồ vật đoán tương lai, mẹ cùng dì tặng quà sinh nhật 1 tuổi cho Cận Khởi Ngao, là 2 xấp giấy thật dày. Cận Ngữ Ca mua xong 1 miếng đất rộng lớn tuyệt đẹp, chuẩn bị xây dựng 1 khu trò chơi hiện đại hóa bậc nhất cho con gái. Đây là lúc trước khi cô tìm cách sinh con, trong lúc thuyết phục Kiểu Hiều Kiều, sẵn thuận tiện và quan trọng nhất là khảo sát việc phát triển khu trò chơi. Bây giờ đã chuẩn bị xong giai đoạn quy hoạch, rất nhanh sẽ bắt tay vào xây dựng, trong 2 năm sẽ hoàn thành, vừa đúng lúc Cận Khởi Ngao có thể đủ tuổi đi chơi trong đó, hơn nữa cả thành phố cũng không có khu vui chơi lớn như vậy, tiền lời của sự đầu tư này tính ra cũng không nhỏ ; rốt cuộc, Cận Hoan Nhan lấy hết cổ phần Cận thị dưới danh nghĩa mình chuyển cho cháu ngoại trai chó, hành động buộc Cận Ân Thái cam chịu, thật ra đối với lão gia tử hiện tại mà nói, đó đã không phải trọng điểm cuộc sống của hắn. 

Cận Khởi Ngao nhìn hai xấp giấy trước mặt, quy hoạch khu vui chơi và chuyển nhượng cổ phần, nháy mắt mấy cái, ôm lấy Sid ngẩng ngơ nhìn mấy người lớn. Hiểu Kiều đột nhiên cảm thấy đứa nhỏ ngậm chìa khóa vàng sinh ra trong gia đình giàu có cũng thật đáng thương, gặp phải 2 người có cấu tạo não như mẹ và dì út. Vì thế sờ vào túi lấy kẹo mút ra, nhanh chóng thổi vang, Cận Khởi Ngao lập tức phản ứng, vươn đôi tay mập mạp quơ quơ muốn lấy. 

Cận Ngữ Ca nhưng thật ra không cảm thấy cái gì, buổi tiệc kết thúc, chờ Hiểu Kiều đem cục cưng tắm sạch sẽ, cô cũng rửa xong mặt, ngoại lệ đem cô lên giường chơi đùa. Đứa trẻ 1 tuổi này thật đáng yêu, Cận Khởi Ngao ở trên giường cầm lấy tay mẹ lật qua lật lại, cười khanh khách, sinh nhật lần thứ nhất, hạnh phúc không ít. 

Hiểu Kiều đang tắm. Trong phòng tắm hơi nước tràn ngập, cô ngâm mình trong 1 bồn tắm lớn, mặt không chút thay đổi, nhíu mày, không biết nghĩ cái gì. Ngón tay dọc theo cạnh bồn tắm, vuốt qua vuốt lại, từng giọt nước trên tóc rơi xuống, theo đầu vai trượt vào trong nước, không thấy tung tích. 

Sương mù trên gương đã đầy thành 1 cục, hóa thành từng giọt nước nhỏ nhắn rơi xuông, 1 lúc lâu sau, cô như vừa thức tỉnh, thở phào một cái. Không hề do dự, đứng dậy, mặc áo tắm ra khỏi phòng tắm. 

Vừa mở cửa, chợt nghe thấy tiếng cười của Cận Ngữ Ca và con gái, Ngữ Ca đang dậy Khởi Ngao bước đi, con bé lúc la lúc lắc giống chim cánh cụt con, từ trên giường đi tới bổ nhào vào trong lòng mẹ, vui vẻ mà tiếp tục nhảy ra nhảy vào. Thấy cảnh như vậy, Kiều Hiểu Kiều cũng chịu không được cười rộ lên, đây chính là dáng dấp của hạnh phúc đây. 

Ngữ Ca nhìn không kỹ cũng không phát hiện sắc mặt Hiểu Kiều có chút khác thường, thuận miệng hỏi một câu, 

"Lâu như vậy a?" 

"Um, ngâm mình một chút." 

"Cánh tay còn đau không?" Ôm Khởi Ngao vào lòng, Ngữ Ca lúc này mới quay đầu lại. 

"Không, tốt hơn nhiều." 

Hiểu Kiều lau tóc, không để tâm trả lời. Vì thế Ngữ Ca cũng không hỏi nhiều, cắn cắn đôi tay bé nhỏ của con đang bắt mặt cô, 

"Cục cưng ngủ chưa?" 

Kiều Hiểu Kiều không nói chuyện, ném khăn tắm, đứng dậy đi ra ngoài. Chỉ 1 lúc sau cầm bình sữa bước vào, đưa cho Cận Ngữ Ca, 

"Không nóng, cho con uống đi." 

Ngữ Ca đặt con nằm thẳng, đưa bình sữa cho cô bé, Cận Khởi Ngao giơ tay đón lấy uống ngay, hút 1 hơi thật to, đôi mắt một mí nhỏ bé nhìn nhìn Cận Ngữ Ca, chọc cho Ngữ Ca cũng nhịn không được cười cười. Hiểu Kiều ở một bên sắp xếp nôi, các món đồ chơi đặt qua 1 bên, chuẩn bị sẵn tả giấy cho buổi tối, nhưng vẫn rất im lặng, như là đang suy nghĩ chuyện gì. 

Uống hết 1 bình sữa, Hiểu Kiều ôm con vỗ vỗ, súc miệng cho con, rất nhanh, Cận Khởi Ngao thì nhắm mắt lại ngủ. Hiểu Kiều cẩn thận bỏ cô bé vào nôi, đắp kín chăn, hôn vào trán con, lúc này mới vừa lòng xoay người đi. 

Dựa vào đầu giường, Cận Ngữ Ca như có điều suy nghĩ nhìn cô, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu, giống như hiểu rõ lại giống nghi hoặc. Cuối cùng, cũng từ từ mở miệng hỏi, 

"Làm sao vậy? Nói đi." 

Kiều Hiểu Kiều hít sâu, giống như hạ quyết tâm rất lớn, trầm thấp tàn nhẫn trả lời, 

"Ngữ Ca, tôi muốn đi Nam Úc." 

**** Lời editor ****

Chào mừng đến với tiểu ngược ^0^

*******************