Ban Mã Tuyến

Chương 72: Phiên ngoại 02

Kiều Hiểu Kiều bây giờ là người vô cùng rảnh rỗi, tạm giữ chức ở Cục công an, một tháng vào không được vài ngày, đa số thời gian chơi bời lêu lổng. Cận Ngữ Ca hiểu rất rõ, nhàn cư vi bất thiện, nhất định sẽ nghĩ ra chiêu trò. Chuyện Gloria không phải quá quan tâm nhưng không có nghĩa là không nghiêm trọng đối với cô. 

Chiều Chủ nhật, ở phòng khách trên lầu 3, Hiểu Kiều ngồi trên ghế sofa vừa xem tạp chí vừa hạt dẻ. xác hạt dẻ rơi xuống cả sách lẫn mặt đất, ngay cả khăn choàng màu trắng của cô cũng dính 1 ít. 

Cận Ngữ Ca vào phòng, ngồi ở ghế sofa đối diện cô. Hai tay chống cằm, nhìn Hiểu Kiều. Kiều Hiểu Kiều cảm giác có người đang nhìn mình, ngậm hạt dẻ trong miệng, ngồi dậy. 

"Làm sao vậy?" 

Tuy rằng ra vẻ thoải mái, nhưng lời nói rất mất tự nhiên. Cận Ngữ Ca không nói lời nào, chỉ nhìn cô. Hiểu Kiều thở dài, đem sách để qua một bên, 

"Ngữ Ca, em đừng có như vậy được không?" 

Vẫn không nói lời nào, thậm chí ánh mắt Ngữ Ca cũng không di chuyển một chút nào, Hiểu Kiều cảm thấy cả người không được tự nhiên. 

"Đây không phải là việc nhỏ, em đừng vì nhất thời hứng khởi mà tùy tiện, đây là rất vô trách nhiệm." 

"Em không phải nhất thời hứng khởi, nói chung em sẽ chịu trách nhiệm." 

Kiều Hiểu Kiều khinh khỉnh, lại thở dài, "Không được, tôi không chấp nhận." 

"Lý do." 

"Chuyện này quá đáng sợ, phải không?" 

"Muốn có con là chuyện bình thường, có gì đáng sợ?" 

"Nhưng chúng ta không giống người bình thường a! Muốn sanh đứa bé, nghĩ như thế nào đều ——" Hiểu Kiều nhất thời cũng không biết nói sao, chỉ biết lắc đầu, 

"Không được không được! Kiên quyết không được!" 

"Đâu cần Kiều sinh, Kiều chỉ cần phối hợp 1 chút kỹ thuật ngón tay, như thế nào không được?" 

"Chẳng lẽ tôi không cần nuôi sao? Trước không bàn tới việc em có ý tưởng sáng tạo nghĩ ra cái vấn đề tiên thiên, chỉ cần trong nhà chúng ta cũng không cách nào giải thích a? Tương lai, đứa nhỏ hỏi tôi, ba ba là ai? Như thế nào trả lời?" Hiểu Kiều vuốt trán, vẻ mặt buồn bực. 

"Đây không phải là ý kiến sáng tạo của em, rất nhiều người đã làm như vậy, cha mẹ hai nhà chúng ta mà nói, về phần đứa nhỏ, lúc còn nhỏ sẽ tạm giấu diếm, đợi cho có thể độc lập tự hỏi, thì nói rõ ràng, có cái gì không thể giải thích?" 

Cận Ngữ Ca cũng không vội, Hiểu Kiều đưa từng vấn đề ra, cô đều hóa giải từng cái, thái độ ung dung, nhưng mà một bước cũng không nhường. Cô muốn làm chuyện gì, sẽ loại trừ tất cả ngăn cản. 

Hiểu Kiều hơi buồn bực, suy nghĩ này thật sự vượt qua khả năng chấp nhận của cô.Cô cảm thấy kết hôn không tốt sao, ra nước ngoài tìm cái giáo đường, cha mẹ bạn bè cùng đến chứng kiến, coi như hình thức, như vậy quá tốt rồi. Sinh ra 1 đứa bé, đây không phải là rảnh rỗi kiếm chuyện làm sao? 

"Tôi không thích con nít!" Thật sự không thể phản bác Cận Ngữ Ca, cô đành phải lấy cớ này, nhưng, rõ ràng đối phương không để mình bị đẩy vòng vòng. 

"Con của chúng ta... Kiều cũng không thích sao?" 

Cận Ngữ Ca chính là từ từ hỏi một câu như vậy, Kiều cảnh quan không biết sao chống đỡ, đành phải rụt cổ trên ghế sofa, rầm rà rầm rì như con đà điểu. 

Qua Nguyên Đán, năm mới đến rất nhanh, Cận Ngữ Ca chăm chỉ như thường lệ, mỗi ngày đi sớm về trễ. Hiểu Kiều đau lòng, mỗi ngày giữa trưa theo dì Chu mang canh hầm cho Ngữ Ca, thành nhân viên chuyên trách đưa cơm. Trừ chuyện đó ra, cô vẫn như cũ không có gì đáng để làm, lên lầu 2 vẽ tranh, nguậy ngọ không ra thứ gì. 

Năm nay, trận tuyết đầu mùa đến rất tàn bạo, bông tuyết rơi cả ngày, đến lúc chạng vạng đã tích được một tầng thật dày, xe của Ngữ Ca so với ngày thường phải chậm hơn nửa giờ mới vào được sân biệt thự Cận gia, vừa mới xuống xe quay đầu đóng cửa xe, thình lình một quả cầu tuyết bay thẳng tới, rất chính xác trúng bả vai của cô, tan ra một thân đầy tuyết. Không cần phải nói cũng biết kiệt tác này là của ai, Cận Ngữ Ca nhẹ nhàng quay đầu lại, không có gì bất ngờ xảy ra, Kiều Hiểu Kiều cợt nhả đứng dưới mái hiên, ở dưới vòm cửa, bàn tay giơ 2 ngón chữ V, tươi cười vô cùng đắc ý. 

Tú Tú mặc áo len dày trong tay đang giữ quả cầu tuyết cỡ lớn, đứng sang một bên, vừa thấy là biết mới vừa đánh xong trận tuyết chiến, chóp mũi và hai bên má đều bị đông lạnh đến hồng hồng hẳn lên, nhưng trông vui vẻ khác thường. Mặc kệ đang mang dép, Hiểu Kiều chạy xuống cầu thang, chạy đến ôm Ngữ Ca hôn hôn. 

Tuy có vẻ mệt mỏi, nhưng Cận Ngữ Ca cũng không có phản ứng gì, nhíu mày lạnh lùng oán giận, nhưng khóe miệng cong cong ẩn ẩn ý cười. Tú Tú ở một bên hơi xấu hổ, nhanh chóng cúi đầu. 

Cận Ngữ Ca tháo bao tay, để Hiểu Kiều nắm tay cô, 

"Không lạnh a? Mặc ít như vậy còn ra đây chơi." 

Hiểu Kiều cười tủm tỉm kéo cô vào nhà, "Không lạnh! Chờ em về ăn cơm, làm canh ngũ nấm, lần trước em nói ăn ngon." 

"Kiều làm?" 

"Tôi hỗ trợ làm." 

"Làm gì?" 

"Gọt hành." 

"..." 

Vẻ mặt Kiều cảnh quan dõng dạc, cũng may Ngữ Ca đã quen, khinh khỉnh nhìn cô, chào ông bà, rồi lên lầu thay quần áo. Tú Tú đi theo vào nhà, lẳng lặng vào nhà bếp hỗ trợ. 

Hiểu Kiều một đường theo sau, vừa cầm áo khoác Ngữ Ca cỡi ra treo vào móc, vừa báo cáo sự việc hôm nay, tùy chuyện lớn như Cận Ân Thái thay đổi thuốc giảm áp, cho đến việc nhỏ xíu như cành cây bị khô héo, tỉ mỉ chi tiết dong dài, Cận Ngữ Ca hữu ý vô ý nghe, rồi đột nhiên cô nói một câu: 

"Tôi phải về nhà mẹ 1 chuyến." 

"Làm sao vậy?" 

"Không có việc gì, nói là TV không ra tín hiệu, tôi quay về xem xét." 

"Em và Kiều cùng về?" 

"Không cần, tuyết lớn như vậy em hãy ở nhà, sáng mai tôi sẽ trở lại." 

"Ngày mai... Mới trở về?" 

Giọng điệu Ngữ Ca ngập ngừng do dự, trong lòng cô nghĩ, sửa tín hiệu TV cần gì mất cả đêm. Nhưng mà, hình như Hiểu Kiều cũng rất lâu rồi không có về nhà, trở về đối đãi một đêm cũng là bình thường. Nhưng mà, điều này làm cho cô rất không tình nguyện. 

Kiều Hiểu Kiều cười mà như không cười đến gần, "Làm sao vậy... Luyến tiếc?" 

Ngữ Ca hắng giọng, nghiêm khắc đẩy cô ra, 

"Căn nhà ở chỗ Cẩm Tú Thế Kỷ xanh tươi tốt lắm, sang năm để họ dọn qua đó đi, dịch vụ ở đó chu đáo, sẽ không có những chuyện như vậy." 

"Khẳng định không đi, vẫn là đừng nói chuyện này nữa." 

Kiều gia đối với chuyện 2 người vẫn còn khó xử. Chuyện giữa các cô vẫn không được tự nhiên. Cận Ngữ Ca bất đắc dĩ thờ ơ cho qua, không khí miễn cưỡng, 1 số tâm ý của cô, luôn bị Kiều gia cự tuyệt. Cô biết đây không phải chuyện 1 sớm 1 chiều, chỉ đành quyết tâm, kiên cường bất khuất. Hiểu Kiều không cảm thấy như vậy, cuộc sống của ba mẹ cô cũng không tồi, cũng không cần có liên quan gì về kinh tế, đúng là lòng tốt của Ngữ Ca, nhưng người già lại nghĩ hơi quá. 

Cận Ngữ Ca khẽ thở dài, bất đắc dĩ từ bỏ. Nghĩ đến tối còn 1 đống tài liệu phải xem, nên cũng không muốn dây dưa. 

Sau bữa cơm chiều, Hiểu Kiều khoác áo len, quấn thật chặt. Cận Ngữ Ca sắp xếp tài xế đưa cô về, sau đó thì bận rộn chuyện của mình. 

Mãi cho đến hơn 11 giờ, Ngữ Ca mới tắt máy tính, nhẹ nhàng thở ra. Bên ngoài một mảnh im lặng đột nhiên vang lên tiếng động kỳ lạ, Ngữ Ca ngạc nhiên, đến trước cửa sổ nhìn xem chuyện gì xảy ra. Cũng không có gì bất ngờ, đúng là Âu Dương Thông lại leo cột điện, lắc đầu cười cười, tự mình đi tắm chuẩn bị ngủ. 

Sáng sớm hôm sau, Cận Hoan Nhan bị vài tiếng động làm bừng tỉnh, mông lung mở to mắt, thấy Âu Dương Thông đang mặc áo len. Sắc trời bên ngoài vẫn còn rất tối, nhưng trong phòng ngủ ấm áp thoải mái. 

"Um..." Giọng điệu biếng nhác. 

"đã dậy?" Âu Dương Thông hành động nhanh chóng, đang kéo kéo áo khoác. 

"Thông đi đâu vậy?" 

"Tôi ra ngoài trước, tìm 1 chỗ chờ em, ăn sáng xong chúng ta gặp mặt, đừng để 1 hồi ông nội em dậy, tôi đi không được." 

"Um, " cô ba đối với sự sắp xếp này tương đối vừa lòng, duỗi duỗi cái lưng, "Vậy động tác của Thông nhẹ nhàng thôi, đừng kinh động đội cẩu tử bên ngoài." 

"Đội cẩu tử?" 

Âu Dương Thông sửng sờ một chút, nhà thế nào lại có 1 đội cẩu tử chuyên nghiệp như vậy? Sáng sớm trong ngày tuyết lạnh lẽo đã nằm vùng? Nhưng thời gian không cho phép cô suy nghĩ nhiều về vấn đề này, cúi người hôn lên trán Hoan Nhan, vội vàng leo cửa sổ ra ngoài. 

Lúc sau, Âu Dương mới hiểu được Cận Hoan Nhan nói câu nói kia là có ý gì. Trong sân Cận gia, bóng mấy con Shepherd Đức vừa ra sức gầm gú, vừa chạy nhanh trong đám tuyết rơi lại đây, dưới ánh nắng sớm, nhìn rất giống trong phim. Nhưng mà, đôi răng nanh sáng bóng đầy nhiệt huyết làm cho Âu Dương Thông mắng to Cận Ân Thái cáo già, xoay người nhanh chân bỏ chạy. Mấy anh chàng vệ sỹ còn vì nể mặt cô ba nên cũng du di 1 chút, nhưng mấy vị "" đội Cẩu tử " chuyên nghiệp này, chẳng quan tâm bạn có quan hệ với người chủ nào. 

Nghe thấy tiếng chó sủa oang oang và tiếng bước chân dồn dập bên ngoài, Cận Hoan Nhan than thở một câu, 

"Đã nói cẩn thận, ngu ngốc!" 

Trở mình 1 cái, rồi ngủ tiếp. 

Cận Ngữ Ca cũng không biết buổi sáng có show diễn hấp dẫn vậy, ở trong phòng ăn im lặng ăn điểm tâm, có chút không yên lòng. Tú Tú vẫn như thường lệ bưng trứng chần nước sôi cho cô, Ngữ Ca nhìn xem cái trứng chiên kia, cũng không có khẩu vị. Miễn cưỡng cười cười, 

"Cám ơn, tôi không ăn." 

Tú Tú vốn đã rất lo lắng, hôm nay tới lượt cô làm bữa sáng cho cô hai, đồ ăn vẫn như lệ thường đột nhiên lại không chịu ăn, khiến cô càng thêm bối rối, 

"Cô hai, đúng là dựa theo sở thích hàng ngày của cô, chỉ chiên 1 mặt..." 

Cận Ngữ Ca không thích người khác ở trước mặt mình khúm núm, chuyện cũng không có việc gì, làm cho cô cảm thấy mình như ỷ thế bắt nạt người khác, bực bội buông cái ly, giọng nói rất không tốt: 

"Tôi nói không muốn ăn, đem bỏ đi!" 

Nói xong, lấy tay nắm khăn ăn ném trên bàn, đứng lên muốn đi. Quay người lại, Kiều Hiểu Kiều đeo balô lưng dựa vào cửa phòng ăn, không có cảm xúc gì nhìn cô. 

Cận Ngữ Ca nhíu nhíu mày, cũng không có động tác gì khác. Hiểu Kiều liếc mắt nhìn Tú Tú đang đỏ mặt cúi đầu, ôn tồn lên tiếng an ủi: 

"Em đi làm việc em trước đi, tí nữa mọi người sẽ dậy ăn sáng." 

Tú Tú gật gật đầu, nhanh chóng vòng qua Ngữ Ca chạy vào nhà bếp. Cận Ngữ Ca nhìn xuống, không nói lời nào. 

Hiểu Kiều bình tĩnh đi tới trước mặt Cận Ngữ Ca. Balô tùy tiện để sang 1 bên, tiến đến gần, đem tay chống xuống bàn ăn nhốt Ngữ Ca vào trong đó, nheo nheo mắt, 

"Tại sao không ăn sáng?" 

Ngữ Ca bị cô làm cho lui từng bước, đến bên bàn ăn. Lúc đầu suy nghĩ tính nói, cô vô cớ nổi giận, đang suy nghĩ giải thích như thế nào, nhưng cũng không biết nên nói như thế nào, cả mặt đều ửng đỏ. 

"em ăn rồi..." Yếu xìu biện bạch. 

"Một miếng bánh mì?" 

Lần này không nói, nhếch miệng xem như cam chịu. Vẻ mặt Hiểu Kiều ra dáng " tôi biết mà ", đưa tay không nhẹ không nặng nhéo nhẹ chiếc eo nhỏ nhắn, 

"Không nghe lời, đánh đòn!" 

Cận Ngữ Ca trừng mắt, Kiều cảnh quan không để ý tới cô, vươn tay bưng chén dĩa lại, 

"Ăn xong mới cho đi, không được thương lượng." 

Cô hai không tình nguyện mà tiếp nhận đôi đũa, Hiểu Kiều đem 2,3 cái trứng, hơn nửa ly sữa cũng bắt buộc uống hết, Kiều cảnh quan lại phát triễn tinh thần lưu manh, quấn quýt nửa ngày, mới thả cô đi. 

Trên mặt còn mang thần sắc tính kế, Hiểu Kiều lấy phần bánh mì còn lại của Cận Ngữ Ca đem ăn, ngồi xuống ghế sofa, mở báo sáng ra đọc, chưa đầy 2 phút sau, tiếng chân Cận Ngữ Ca dồn dập bước vào, 

"Kiều Hiểu Kiều!! Bên ngoài là xảy ra chuyện gì hả?!" 

Cô hai đỏ mặt, vẻ mặt rõ ràng thay đổi, nhìn không ra là vui hay giận, bộ dạng vừa tức vừa vội. Kiều Hiểu Kiều ngồi trên ghế sofa quay đầu lại, cánh tay khoát trên lưng ghế, vẻ mặt không tự nhiên, 

"Làm sao vậy?!" 

"Kiều —— Kiều còn nói làm sao vậy? Bên ngoài, đó là Kiều làm hả?" 

"Đúng vậy a! Đẹp không?" Hơi hơi đắc ý. 

"Kiều Hiểu Kiều!!"