Ban Mã Tuyến

Chương 59: Cô và tôi

Tùy Hân rất vui mừng khi thấy Ngữ Ca đến thăm, mặc cho chân còn đang băng bột thạch cao thật dày treo lơ lửng giữa không trung, cũng không hề ngăn cản cô tươi cười giang tay ôm lấy Cận Ngữ Ca. 

"Sao rảnh đến đây thăm tôi vậy? Tôi đọc báo thấy ông nội Cận đã cho cô về lại công ty làm việc đúng không?" 

Ngữ Ca cười cười, "Hôm nay không có việc gì làm, qua thăm cô một chút. Khỏe chút nào không?" 

"Um, buổi tối vẫn còn đau, nhưng không có gì." 

"Bác sĩ nói phải tĩnh dưỡng, cô ngoan ngoãn nằm trên giường là tốt rồi." 

"Phải ba tháng ~~" Tùy Hân bĩu môi, bày ra một giọng điệu làm nũng. Cận Ngữ Ca không quen với kiểu biểu hiện như vậy, không thể không cau mày. 

"Vừa lúc có thể nghỉ ngơi nhiều một chút, không phải cô nói công việc rất mệt mỏi sao?" 

"Cũng không biết sau này khi trời mưa có đau không nữa, bác sĩ nói đã đặt 1 tấm thiếc ở trong này." Tùy Hân đập đập vào cái chân băng thạch cao, 

"Ngữ Ca, cô nên thường xuyên đến thăm tôi a, bằng không tôi sẽ buồn đến chết." 

"Sẽ." Ngữ Ca bất đắc dĩ cười. 

"Ngữ Ca, hỏi cô một câu được không?" 

"Cô nói đi." 

"Cô cảnh sát đêm hôm đó, có phải là --" muốn nói lại thôi, Cận Ngữ Ca thế nào mà không biết cô muốn nói cái gì, suy nghĩ một chút, hơi hơi gật đầu. 

"A..." 

Tùy Hân biểu hiện trở nên im lặng, không biết đang suy nghĩ gì. Ngữ Ca thấy lạ, "Làm sao vậy?" 

"Không có gì..." 

"Lúc đó hai người..." Cận Ngữ Ca đắn đo hỏi, "Đã xảy ra chuyện gì?" 

Tùy Hân cười cười, nụ cười không phải xuất phát từ nội tâm, giọng điệu lạ lùng buông 1 câu, "Sự bình tĩnh của cô ta cũng không nhỏ..." 

Sắc mặt Cận Ngữ Ca trầm xuống, vừa muốn nói gì, cửa phòng bệnh đã bị mở toang, sau đó có hai người mặc cảnh phục đi vào, 

"Xin hỏi ai là phóng viên Tùy Hân?" 

"A, là tôi." Tùy Hân nhanh nhẩu ngẩng đầu trả lời. 

"Chúng tôi thuộc phòng pháp lý của cục Công An thành phố, đây là thẻ ngành của chúng tôi." 

Nói xong, xuất trình thẻ ngành trước mặt Tùy Hân, "Chúng tôi nhận được khiếu nại, muốn tìm hiểu kỹ hơn về việc đội trưởng hình cảnh của cục Công an chúng tôi, Kiều Hiểu Kiều, trong quá trình chấp hành nhiệm vụ có hành vi gây tổn thương thân thể của cô." 

1 tia kinh ngạc lóe lên trong mắt Cận Ngữ Ca. Không nhiều lời, mà lẳng lặng chờ Tùy Hân phản ứng. 

Ánh mắt Tùy Hân nhấp nháy, như có như không nhìn Ngữ Ca, hơi miễn cưỡng trả lời, 

"Ờ..." 

"Xin hỏi bây giờ chúng tôi có thể hỏi cô vài câu được không?" 

"Được." 

Tùy Hân giọng nói rất nhẹ, Cận Ngữ Ca lui qua một bên, cảnh sát liền kéo ghế ngồi xuống, mở ra sổ ghi chép, 

"Sự việc xảy ra vào đêm 26/05, trong vụ án bắt cóc con tin ở Phượng Hoàng Sơn trang, Kiều Hiểu Kiều đã đẩy cô từ lầu 2 xuống, làm cho cô bị gãy chân, có đúng không?" 

HIển nhiên, Cận Ngữ Ca bị cách nói này làm cho kinh ngạc, nhưng cô không lên tiếng, nhìn chằm chằm Tùy Hân. 

Tùy Hân ngẫm nghĩ, khóe miệng nhếch nhếch, "Không phải đâu... Tôi cảm thấy được, cô ấy hẳn là... Không phải cố ý..." 

Giọng điệu mơ hồ, ỡm ờ như kiểu xác nhận lập luận, 2 tên cảnh sát trao đổi ánh mắt với nhau rồi bắt đầu hỏi tiếp, 

"Lúc đó, tại sao cô xuất hiện ở đó?" 

"Tôi đi phỏng vấn." 

"Lúc đó, cách hiện trường trong vòng 1km không được tới gần, cô làm thế nào vượt qua." 

"À.." Tùy Hân cứng họng, nhìn Ngữ Ca, 

"Nơi đó là nhà Cận gia, mà tôi là bạn của Cận tổng giám đốc, cho nên..." 

"Trong khi toàn bộ gia đình chủ nhà được bố trí chờ ở bên ngoài, cô làm sao được phép đến hiện trường?" 

Tùy Hân không phản đối, một lát sau có chút xấu hổ giải thích, 

"Tôi ở chỗ cách ly, thừa dịp hỗn loạn lẻn vào." 

"Mặc kệ xuất phát từ động cơ gì, quả thật Kiều Hiểu Kiều đã có hành vì đẩy cô ngã, đúng không?" 

"Um..." 

"trước hay sau khi phát tiếng nổ?" 

Tùy Hân lại nhìn Cận Ngữ Ca, Ngữ Ca không lộ vẻ gì trên mặt. 

"Trước..." 

"Trước khoảng bao lâu?" 

"Năm phút... Tôi không nhớ rõ ràng, lúc ấy rất hỗn loạn, không sai biệt lắm... Chắc khoảng 5 phút." 

"Nói cách khác, Kiều Hiểu Kiều lúc ấy hoàn toàn có thời gian giải thích tình huống với cô, hơn nữa có thể đưa cô từ cầu thang thoát khỏi hiện trường vụ nổ, nhưng cô ấy lại có hành vi đẩy cô từ trên lầu xuống, đúng không?" 

"Ờ... Có lẽ, Kiều cảnh quan rất sốt ruột..." 

"Sau đó, khi Kiều Hiểu Kiều đưa cô ra khỏi hiện trường vụ nổ, còn có hành vi bạo lực với cô, đúng không?" 

"Đúng, chính là xô ngã." 

"Còn chuyện gì khác cô muốn nói với chúng tôi không?" 

Tùy Hân lại liếc nhìn Ngữ Ca, "Không có." 

"Được, chúng tôi tạm thời ghi nhận những việc này." Hai tên cảnh sát rất nhanh đẩy ghế đứng lên, "sau này có lẽ còn cần cô phối hợp, nếu cô nhớ ra chuyện gì, có thể liên lạc với chúng tôi, đây là danh thiếp của chúng tôi." Sau đó đưa 1 tờ danh thiếp qua, Tùy Hân đưa tay nhận. 

"Chúng tôi đi trước, tạm biệt." 

Nói xong, hai tên cảnh sát rời khỏi phòng bệnh. 

Thấy cảnh sát đã đi, Tùy Hân quay đầu lại muốn nói gì đó với Cận Ngữ Ca, Ngữ Ca cũng không chờ cô mở miệng, dùng giọng điệu lạnh nhạt, 

"Mặc kệ, lúc đó Hiểu Kiều vì lý do gì đối xử với cô như vậy, tôi đều thay cô ấy giải thích. Viện phí và những tổn thất kinh tế, tôi sẽ bồi thường gấp bội. Hôm nay tôi đi về trước. Hôm nào rảnh sẽ lại thăm cô." 

Nói xong, Cận Ngữ Ca cầm lấy túi xách của mình, lập tức đi ra khỏi phòng bệnh. 

"Ngữ Ca..." Tùy Hân muốn gọi cô, nhưng giọng nói thật thấp, như đang suy nghĩ điều gì, cuối cùng cũng không nói gì hết. 

Sau khi Cận Ngữ Ca đi 1 lúc, Tùy Hân mới cầm lấy danh thiếp vừa rồi, thực hiện cuộc gọi, 

"Alô? Trương cảnh quan phải không? Tôi là Tùy Hân, đột nhiên tôi vừa nhớ ra, lúc Kiều Hiểu Kiều đẩy tôi, là cách tiếng nổ 5 giây... Đúng đúng đúng, là như vậy... Được... Tạm biệt..." 

Cận Ngữ Ca thần sắc bình tĩnh trở lại trong xe, lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi cho Kiều Hiểu Kiều. 

Đợi thật lâu, không thấy bắt máy. Ngữ Ca nhíu mày, nhưng động tác trong tay không ngừng, lại tiếp tục gọi, lần này, chỉ vang lên 2 tiếng, đã bị từ chối. Cận Ngữ Ca sững sốt một chút, suy nghĩ một chút, vẫn là quyết định gọi lại. sau đó, nhận được 1 tin nhắn của Kiều Hiểu Kiều. 

-- có việc không thể bắt điện thoại. Buổi chiều 2 giờ gặp chỗ cũ. 

Ngữ Ca giữ điện thoại dưới cằm, có 1 dự cảm kỳ lạ, không biết bắt đầu từ đâu. Ngẫm lại vẫn là quyết định buổi chiều gặp Hiểu Kiều rồi nói. 

Ngữ Ca vào quán cà phê, phát hiện Kiều Hiểu Kiều đã đến. Tháo kiếng mát, ngồi đối diện cô ấy. Kêu 1 ly cà phê, liền đuổi bồi bàn đi. 

Kiều Hiểu Kiều trên trán dán một miếng băng, vẻ mặt đạm mạc nhìn cô, ánh mắt có vài phần xa cách. Không nói lời nào, cũng không tỏ vẻ gì. 

Ánh mắt Ngữ Ca vẫn không rời cô, nhìn sắc mặt cô tái nhợt, trong lòng quặn đau, nhỏ nhẹ hỏi cô, 

"Vết thương có sao không?" 

Hiểu Kiều nghiêng đầu, không biết đang nhìn cái gì, không trả lời. 

"Trên người... Có những vết thương khác không?" Ngữ Ca biết cô bình thương hay va chạm, chỗ nào thấy được thì biết, còn chỗ không thấy được thì khó mà nói, không khỏi lo lắng. 

"Có việc gì thế?" Giọng nói Hiểu Kiều lại lạnh lùng ngoài ý muốn. 

Cận Ngữ Ca nghe ra cảm xúc của cô, trong lòng hơi đau thắt, nhưng thái độ vẫn mềm mại như cũ, 

"Có. Em có lời muốn nói với kiều." 

Nói xong ngẩng đầu nhìn Hiểu Kiều, biểu cảm của Hiểu Kiều cũng không có gì thay đổi đặc biệt. Hít sâu một hơi, từ từ mở miệng, 

"em đã nói chia tay với Kiều là vì Khương Quỳ lấy 1 thứ uy hiếp chúng ta, ông nội cũng tạo áp lực với em, nên em mới quyết định như vậy. Em biết như vậy đối với Kiều không công bằng, nhưng, em thật sự không muốn chia tay. Không nói cho Kiều biết là em băn khoăn nhiều lắm, nhưng mà, em cho tới nay -- " 

Ngữ Ca nuốt 1 cái, cô chưa từng nói qua những lời này, cho dù là đối với Kiều Hiểu Kiều, cũng có vài phần không được tự nhiên, từ từ, cố lấy dũng khí, 

"Cho tới nay trong lòng em không có ai khác. Trước kia, Kiều nói chưa từng có qua người khác. Trước kia, Kiều từng nói những lời đó, em thừa nhận em có oán giận, từ trước đến giờ không ai có thể đối xử với em như vậy. Nhưng em không có hận Kiều mà muốn chia tay. Từ đây về sau, tuyệt đối cũng sẽ không. Mặc kệ Kiều nghĩ như thế nào, em làm tất cả đều là vì chúng ta có thể ở cùng một chỗ, mặc kệ con đường này nhiều khó khăn, Hiểu Kiều, chúng ta -- " 

"Được rồi..." Kiều Hiểu Kiều giọng nói rất nhẹ, "Bây giờ tôi... Không muốn nghe việc này..." 

Cận Ngữ Ca mở to hai mắt, nhìn chằm chằm vào Hiểu Kiều, không hiểu cô có ý gì. 

"Gần đây có quá nhiều việc, tôi mệt muốn chết, cho nên, " Kiều Hiểu Kiều gian nan nhả chữ, 

"Như vậy trước đi, nếu thật vất vả thì chia tay... Như vậy đối với em và tôi đều tốt, chúng ta cần phải hiểu rõ 1 số việc... Có lẽ..." 

"Có ý gì?" Ngữ Ca không thể tin. 

Hiểu Kiều thở dài, "Tôi không biết nói như thế nào, đừng ép tôi..." 

Nói như vậy, cô từ từ đứng lên, lẩm bẩm, "Cho nên, cứ như vậy đi... Tôi còn có việc..." 

"Em không quản Kiều có chuyện gì!" Cận Ngữ Ca mặt đỏ lên, hô hấp dồn dập, cảm xúc kích động, 

"Những gì nói vừa rồi là thái độ của em, sẽ không thay đổi! Mặc kệ bao lâu!" 

Hiểu Kiều không có dừng lại, như trước từ từ đi ra ngoài. Ngữ Ca thất thần nhìn theo bóng dáng của cô, dáng người luôn luôn thẳng lưng cũng có phần nào khom lại, thoạt nhìn, cô đơn không nói nên lời.