Bàn Long

Chương 44: Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán (Thượng)

Tứ quốc tiền tệ do tứ đại đế quốc cùng nhau sáng lập và được phổ biến trên toàn bộ Ngọc Lan đại lục. Trong hệ thống tứ quốc tiền tệ này nếu có thể dùng ma tinh tạp để quy đổi thì cũng đã là một người giàu có rồi. Bởi vì để có được một ma tinh tạp cần phải bỏ ra đến 100 kim tệ, người bình thường không phải ai cũng có được.
1 vạn kim tệ, nếu cứ nhét vào các túi lớn nhỏ chắc phải đến cả trăm túi, ngay cả khi mặc một bộ đồ cỡ lớn cũng chỉ có thể nhét được một nửa số đó là nhiều lắm rồi.
"100 kim tệ a, sao có thể như vậy." Lâm Lôi từ trong hệ thống tứ quốc tiền tệ tại Ân Tư Đặc Học viện bước ra, trong lòng cảm thán, từ trong ngực lóe ra ánh sáng của ma tinh tạp.
Hắn cũng hiểu rõ, bản thân mình vẫn còn phải ở lại Ân Tư Đặc Học viện, mà nếu đem một đống kim tệ để ở trong túc xá thì dám chắc là không an toàn. Đổi thành ma tinh tạp thì sẽ an toàn hơn.
Phải biết rằng, chi phí để chế tác thành ma tinh tạp này là không nhỏ, do đám luyện kim thuật sĩ phải mất đến gần mấy trăm năm mới nghiên cứu ra, là lợi dụng những điểm bất đồng trong quan điểm của mỗi người để làm nguyên lý chế tác. Mỗi ma tinh tạp được làm ra thì chỉ có người sở hữu nó có thể sử dụng.
Đó cũng chính là duyên cớ vì sao mà thủ tục phí để sở hữu ma tinh tạp lại lên đến 100 kim tệ.
"Có được 1 vạn kim tệ này, phí dụng sinh hoạt của ta tại Ân Tư Đặc Học viện coi như đã hoàn toàn đủ rồi, còn thừa đến phần lớn, vậy là có thể trợ giúp cho phụ thân một chút rồi." Lâm Lôi trong lòng vui mừng.
Da Lỗ khoác vai Lâm Lôi, huýt sáo đắc ý nhìn đám mấy người Lan Đức, Thụy Ân bên cạnh.
4 người bọn Lan Đức chính là đã đem toàn bộ sinh hoạt phí của mình đổ vào hết, phỏng chừng cả 4 người chỉ còn lại không đến 1 vạn kim tệ. Bất quá may mắn là năm học này cũng sẽ mau chóng kết thúc.
Lôi Nặc, Kiều Trì cũng đàm tiếu, đứng bên cạnh Lâm Lôi mà cười loạn cả lên.
Thực tế thì, cả 2 tên đều chưa phải chịu khổ nhiều lắm.
"Lão nhị, lão tam, lão tứ, mai đã là cuối tháng, người của phụ thân ta ngày mai sẽ tới đây, đến lúc đó ta sẽ có thể an bài xe ngựa và hộ vệ để 4 người chúng ta cùng đi thăm Thánh đô, thế nào?" Da Lỗ đề nghị.
"Thánh đô?"
Lôi Nặc, Kiều Trì, thậm chí cả Lâm Lôi ánh mắt đều sáng lên.
Thánh đô "Phân Lai Thành" sự phồn hoa không phải là tầm thường.
"Thánh đô, được lắm a, ta từ Áo Bố Lai Ân đế quốc đến Ân Tư Đặc Học viện mới chỉ dừng chân tại Phân Lai thành được có đúng 2 ngày, rất nhiều nơi vẫn chưa kịp đến." Lôi Nặc cấp tốc nói.
Kiều Trì cùng Lâm Lôi cũng gật đầu.
"Thánh đô cũng có rất nhiều chỗ a, ngày mai ta sẽ cho các ngươi được mở rộng tầm mắt." Da Lỗ thần bí nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - https://docsach24.com
Sáng sớm hôm sau, Da Lỗ kéo Lâm Lôi, Lôi Nặc, Kiều Trì đi ăn sáng trước, rồi trực tiếp tới cổng chính của Ân Tư Đặc Học viện, bắt đầu đứng đó chờ đợi xa đội (đoàn xe) của phụ thân Da Lỗ tới.
Đợi đại khái chừng 2 giờ, xa đội vẫn chưa thấy xuất hiện.
"Chi chi ..." Bối Bối cũng đứng trên vai Lâm Lôi kêu lên.
"Bối Bối còn phải nóng nảy, Da Lỗ, ngươi mới sáng sớm đã dựng chúng ta tới đây, đến tận giờ mà xa đội vẫn còn chưa thấy xuất hiện." Lôi Nặc đứng bên bất mãn kêu. Da Lỗ cười cầu hòa: "Ta cũng không biết a, sẽ tới mà." Lâm Lôi thì đứng xoa đầu Bối Bối.
"Đến rồi." Da Lỗ đột nhiên hét lớn.
Lôi Nặc, Kiều Trì, Lâm Lôi đứng bên cạnh thiếu chút nữa đã ngủ gật đều nhìn về phía xa. Quả thực từ đằng xa, một đoàn xe 4 ngựa cùng với mấy trăm danh kỵ sĩ hộ vệ hùng hậu và mạnh mẽ đang lao đến. Trên bầu trời thuộc đội ngũ còn có 7, 8 sư thứu phi hành, trong mấy trăm danh kỵ sĩ nọ cũng có đến mười mấy người cưỡi ma thú, hoặc là cưỡi Huyết thiết ngưu, hoặc là cưỡi Phong lang.
"Xa đội của nhà Da Lỗ không ngờ lại phi thường như vậy." Lâm Lôi không khỏi sợ hãi than, Lôi Nặc, Kiều Trì mắt cũng phát sáng.
Đức Lâm Kha Ốc Đặc lúc này cũng ngồi bên cạnh Lâm Lôi phơi nắng, vừa thấy đội xe này mắt cũng sáng lên, chỉ trong chốc lát, cỗ xe 4 ngựa cùng với mấy trăm danh kỵ sĩ đã tới cửa Học viện, phía trước học viện lập tức có 3 vị ma pháp sư bước ra nghênh đón.
Từ cỗ xe 4 ngựa có một gã trung niên nhân bước xuống. Trung niên nhân này không cùng 3 ma pháp sư nói chuyện mà đi thẳng tới chỗ Da Lỗ.
"Nhị thúc, người sao bây giờ mới tới." Da Lỗ bất mãn nói.
Vị "Nhị Thúc" này của Da Lỗ lập tức cười: "Ha ha, nóng rồi à? Xe ngựa cho ngươi ta đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Phía sau cỗ xe 4 ngựa này có một chút hàng hóa, ta để các ngươi mang theo. Các ngươi đi Thánh đô đi."
"Tạp Tư, ngươi đem theo 3 người bảo vệ cho Da Lỗ thiếu gia." Vị nhị thúc này trực tiếp ra lệnh.
Chỉ thấy từ xa 1 gã kỵ sĩ đầu trọc bóng loáng lập tức xuống ngựa, đi đến trước mặt Da Lỗ cung kính nói: "Tạp Tư xin ra mắt Da Lỗ thiếu gia."
Đức Lâm Kha Ốc Đặc bên cạnh Lâm Lôi mắt lóe lên, quay sang nói: "Lâm Lôi, vị huynh đệ Da Lỗ này của ngươi không phải là tầm thường đâu, Tạp Tư này khi vừa bước xuống ngựa, chỉ nhìn 1 cái là ta đã có thể cảm giác được ngay, thực lực của hắn so với Hi Nhĩ Mạn thúc thúc của ngươi còn mạnh hơn rất nhiều, đích thị là cao thủ. Hơn nữa con chim ưng trên vai hắn hẳn là thất cấp ma thú - Bích nhãn lôi ưng."
Có thể được Đức Lâm Kha Ốc Đặc xem là cao thủ, Tạp Tư này hiển nhiên là không tầm thường.
"Lâm Lôi, đi thôi, mau lên xe ngựa, chúng ta đi Thánh đô." Da Lỗ hô.
Lâm Lôi 3 người lập tức leo lên, theo thứ tự ngồi vào trong xe ngựa. Không gian bên trong xe ngựa này rất lớn, 4 người ngồi vào đến 1 điểm cũng chẳng thể chê được. Đồng thời phu xe lập tức đánh xe ngựa hướng về phía Thánh đô "Phân Lai Thành" xuất phát.
Đám Tạp Tư 4 hộ vệ kỵ sĩ thì theo sát ở 2 bên xe.
Bên trong khoang xe ngựa còn có các loại hoa quả, cũng như rượu ngon được đóng kín.4 huynh đệ ngồi bên trong vừa ăn vừa to nhỏ đàm luận. Khoảng cách từ Ân Tư Đặc Học viện tới Phân Lai thành chỉ có hơn 20 dặm, đi bằng xe ngựa thì đại khái mất khoảng nửa giờ là đã tới Thánh đô Phân Lai thành rồi.
Bước xuống xe.
Lâm Lôi 4 huynh đệ dưới sự bảo vệ của 4 người Tạp Tư tiến vào Phân Lai thành.
"Ầy, mọi người nói xem bây giờ nên đi đâu? Phân Lai thành này các nơi để ngắm thì không ít, Phân Lai Đông thành có rất nhiều nơi để tiêu phí xa xỉ, còn có không ít mỹ nữ hầu hạ nữa. Còn Phân Lai Tây thành thì lại có nhiều điện phủ nghệ thuật, ví dụ như Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán trứ danh." Da Lỗ đối với Phân Lai thành thì vô cùng quen thuộc.
"Mỹ nữ hầu hạ? Được được, chúng ta đi Phân Lai Đông Thành." Tên tiểu quỷ Lôi Nặc mắt sáng ngời lên.
"Bây giờ mới là buổi sáng, đợi đến tối thì chỗ này mới hấp dẫn, đương nhiên, bây giờ cứ đi đã." Da Lỗ cười nói.
Lâm Lôi đối với vụ này có chút mâu thuẫn, liền nói: "Da Lỗ, bỏ đi, chúng ta một đám nhỏ tới chỗ đó để làm gì? Vừa rồi ngươi nhắc đến Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán? Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán này chính là đặt tên theo Phổ Lỗ Khắc Tư đại sư có phải không? Hẳn là không tầm thường, chúng ta đi xem đi."
Phổ Lỗ Khắc Tư chính là đệ nhất nhân trong giới điêu khắc đá tại Ngọc Lan đại lục từ xưa tới nay.
"Phổ Lỗ Khắc Tư đại sư? Ta cũng đã nghe qua về ông ta, nói từng có một tác phẩm có người bỏ ra cái giá cao tới mấy trăm vạn kim tệ để mua. Tác phẩm đó hình như có tên là "Hy Vọng". Mấy trăm vạn kim tệ a. Trời ơi, thực là lắm tiền." Lôi Nặc ở bên thở dài than vãn.
Kiều Trì tự tin cười nói: "Giới điêu khắc đá từ lịch sử trước đây cho tới bây giờ, số thạch điêu còn được lưu truyền tới giờ là vô số kể. Trong đó bài danh 10 thạch điêu đứng đầu, mỗi cái trị giá đều lên đến cả trăm vạn kim tệ. Ma trong số 10 thạch điêu đứng đầu đó, Phổ Lỗ Khắc Tư đại sư một mình chiếm 3 kiện. Có thể xem như thạch điêu đệ nhất nhân từ cổ chí kim!"
Lâm Lôi hít một ngụm không khí.
Mấy trăm vạn kim tệ?
Đây là một khoản tiền lớn biết nhường nào, nhà mình kể cả có liều mạng bán hết phòng ốc, ước chừng cũng chỉ có thể rút ra được có 10 vạn kim tệ.
"Đi, chúng ta đi xem." Lâm Lôi lập tức nói.