Bán Kiếp Tiểu Tiên

Chương 77: Từ trên đi xuống

Tìm nàng mang trở về, nhớ kỹ không thể để cho nàng trở về núi Thanh Vân.” Mặc Dạ đứng dậy, lạnh giọng ra lệnh, sau đó nhìn lướt qua tám thuộc hạ quỳ dưới mặt đất, “Các ngươi đều đi đi, tuyệt đối không được để cho người Côn Luân Thục Sơn nhìn thấy nàng.”
“Vâng” Sau khi nhận được mệnh lệnh, thân ảnh tám người đồng thời biến mất trong đại sảnh.
Bạch y nữ tử bên cạnh Mặc Dạ thần sắc có chút mơ màng nhìn hắn kỳ quái hỏi, “Mặc Ngự, chàng đang tức giận sao?”
Mặc Dạ hít một hơi thật sâu, nắm chặt nắm đấm, trừng nữ nhân kia thật lâu, lòng mới bình tĩnh mở miệng nói chuyện, “Không có, ngươi đi nghỉ ngơi đi.”
“Chàng không đi cùng thiếp sao?” Nữ tử chớp chớp đôi mắt đẹp trong sáng, trên khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn biểu lộ chút nghi ngờ.
“Ta còn có việc, ngươi cứ đi trước.”
“À.”
Đưa mắt nhìn nữ tử rời đi, Mặc Dạ một chưởng vỗ lên trên bàn trà bên cạnh, nháy mắt trong đại sảnh vang lên vô số tiếng vỡ vụn, sau khi nàng kia đi ra ngoài, sau lưng “Uỳnh” một tiếng vang lên, toàn bộ đại sảnh lập tức biến thành phế tích.
“Mặc Ngự, đừng có để cho ta gặp được ông!” Lúc Mặc Dạ nói lời này, dùng sức nghiến răng nghiến lợi, hận không thể đem người trong miệng bầm thây vạn đoạn, người không biết còn tưởng rằng Mặc Ngự là cừu nhân không đội trời chung của hắn, người biết cũng tránh rất xa, sợ rước họa vào thân.
Thiên Ma giới, phủ đệ Mặc phủ, được xưng là vị vua trị vì lâu nhất của Thiên Ma giới – Mặc Ngự đang nằm thoải mái trên ghế mềm mại, đưa mắt nhìn ánh trăng màu đỏ như máu ngẩn người, “Ai, cũng không biết tên nhi tử ngốc kia làm việc ra sao? Tiểu Hoàng, con nói đệ đệ của con có thể đưa mẹ con lên đây không?”
“Có…” Tinh Hoàng gật gật đầu, đối với từ mà lão cha hình dung đệ đệ thân sinh của mình, hắn không có bất kỳ biện bạch, trên thực tế, toàn bộ mọi người Mặc gia đều cho rằng nhị đệ không thích hợp tu ma, mà ngay cả cha hắn cũng vẫn cho rằng đứa con thứ hai phải thiên tư thông minh, mới có thể phá nát hư không, phi thăng Thiên Ma giới. Cũng chỉ có hắn người ca ca này mới biết, trong toàn bộ Mặc gia, người thích hợp tu ma nhất chính là Mặc Dạ.
Bởi vì tu vi của hắn (Mặc Dạ) so với lão cha còn cao hơn, so với anh ruột còn có thể tính toán người khác, khiến tất cả mọi người còn tưởng rằng hắn có lòng từ bi, người như vậy nếu như tu tiên, thật là bất hạnh của thiên hạ. Cũng may quái thai như vậy, vạn năm qua Mặc gia cũng chỉ sinh ra một người.
Rời khỏi Thiên Ma Môn không bao lâu, Tề Hoan đã có chút hối hận, thời điểm nàng ra đi quá nóng nảy, chỉ mang Phách Thiên Kiếm đi, lại quên lấy bản “Thiên chi đạo” từ tay Mặc Dạ rồi, nói thế nào mình cũng lãng phí thời gian hơn một tháng giúp hắn luyện đan, đi như vậy, thật sự rất có lỗi với mình rồi.
Hơn nữa cho tới bây giờ người ta cũng chưa từng nói qua hứa hẹn gì, cũng chỉ mình tương tư đơn phương, ai, vốn tưởng rằng lưỡng tình tương duyệt, hiện tại mới biết được chỉ có mình một bên tình nguyện, đều do năng lực thừa nhận của mình quá kém.
Tề Hoan ngồi trong khoang thuyền nhỏ hẹp, chép miệng, dù sao bất kể như thế nào, đều là tại Mặc Dạ, ai bảo không có chuyện gì hắn gây ảo giác ình, làm cho nàng luôn hiểu lầm mình là người đặc biệt với hắn.
Thời điểm Tề Hoan vẫn còn ôm mặt ngẩn người, đột nhiên nghe thấy có người gõ cửa, “Tề tiểu thư, tiểu thư nghỉ ngơi rồi sao?” Giọng nói ngoài cửa rất ôn hòa, Tề Hoan nhớ rõ người kia, cũng giống nàng đều là Tu Tiên giả, chỉ là người kia tu vi rất cao, tối thiểu thực lực bây giờ của hắn đã không nhìn ra hắn tu đến giai đoạn gì.
Nếu không phải hắn ra mặt giải thích cho Tề Hoan, thì dân chúng trên thuyền kia còn tưởng rằng Tề Hoan là quỷ đấy. Chẳng lẽ bề ngoài của mình nhìn không giống thần tiên sao?! Tề Hoan đối với chuyện này vẫn cảm thấy cực kỳ buồn phiền.

“Không có, mời vào.” Đối với nam nhân trên mặt luôn mang theo nụ cười tao nhã này, Tề Hoan vẫn có vài phần hảo cảm. Nói thật, nếu không phải gặp Mặc Dạ trước, bộ dáng của nam nhân này chính là người yêu hoàn mỹ trong lòng Tề Hoan.
Khí chất tao nhã, dáng vẻ tươi cười khiến cho người ta thoạt nhìn rất thoải mái, còn có thiên tư hơn người. Trước kia Tề Hoan cho rằng nam nhân hoàn mỹ như vậy chỉ có trong tiểu thuyết mới có, ai biết sau khi xuyên không có thể vô tình đụng phải một người. Đáng tiếc, hiện tại nàng không có tâm tình cùng người kia phát triển tình yêu, cho dù vị Kim đạo hữu này dường như có ý tứ kia.
Tề Hoan chưa bao giờ cho rằng mình có thể khiến cho nam nhân vừa thấy đã yêu, cho dù ở chung ba ngày nàng cũng không cho rằng nam nhân họ kim này vô duyên vô cớ vừa ý mình, trừ phi trên người mình có đồ vật gì đó hắn muốn lấy được.
Không thể trách Tề Hoan nghĩ như vậy, thật sự là chuyện này nàng gặp nhiều rồi, giới Tu Chân chính là như vậy đấy, nàng phải cẩn thận phòng bị.
“Tề tiểu thư, thuyền lập tức sẽ vào bến, không muốn ra ngoài xem sao?” Kim Tu đứng ở cửa khoang, thân hình thon dài chặn ánh mặt trời, khiến cho buồng nhỏ hẹp trên tàu có chút âm u.
“A đúng rồi, ta vẫn quên không hỏi huynh, cái thuyền này rốt cuộc sắp đến chỗ nào?” Mấy ngày nay Tề Hoan một mực thương tiếc tình yêu còn chưa nở hoa đã chết héo của mình, mà quên hỏi vấn đề quan trọng nhất.
Kim Tu nhìn Tề Hoan sửng sốt một lát, bất đắc dĩ cười khổ rồi nói, “Thuyền này là đi buôn bán ở cửa biển, nhưng mà ta lập tức sẽ xuống thuyền.”
“À? Cửa biển ở chỗ nào?” Lời Kim Tu nói lại khiến Tề Hoan sững sờ, không phải chứ, hắn đi rồi mình trở về làm sao, tuy là trước đây cũng có rời khỏi núi Thanh Vân nhiều lần, nhưng mỗi lần đường trở về lại không giống nhau, lần này thì tốt rồi, nàng cũng không biết bây giờ mình đang ở chỗ nào.
“Từ đây còn cách một đoạn, là thuộc về hải ngoại, nếu như sư môn của tiểu thư ở trong lục địa…, tốt nhất vẫn nên đến khi vào cảng rời thuyền là tốt nhất, ở đây cách Thục Sơn rất gần.” Kim Tu cười nhắc nhở.
“Ta cũng rời thuyền.” Tề Hoan suy nghĩ hạ quyết định, dù sao ở Thục Sơn nàng còn quen biết hai người, tìm không ra nhà thì tới Thục Sơn đầu tiên tìm Đông Nguyên, sau đó để cho hắn chỉ đường về sơn môn cũng tốt.
“Kim Tu, sư môn của huynh không ở đất liền sao?” Theo cách ăn mặc của Kim Tu cùng giọng nói của hắn, dường như hắn không phải đệ tử của mấy đại môn phái trên đất liền, ít ra là thoạt nhìn không giống, đệ tử Thục Sơn Côn Luân cái mũi đều hếch lên trời đấy, môn phái khác Tề Hoan cũng không có nghe nói qua ai tuổi nhỏ như vậy, tu vi đã cao đến nước này rồi, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có khả năng hắn là Tu Tiên giả từ hải ngoại tới.
Đây vốn cũng không phải bí mật gì, Kim Tu cũng không có ý định giấu diếm Tề Hoan, gật đầu cười, “Ta là đệ tử tự do, lần này tới chúc thọ thái thượng trưởng lão Thục Sơn đấy.”
“Ực…. Vị thái thượng trưởng lão kia ít nhất cũng mấy ngàn tuổi đi, không phải là mỗi năm huynh đều tới chứ?” Sống lâu nhiều tuổi thật là tốt, hàng năm chỉ sinh nhật thôi cũng có thể thu được không ít lễ vật. Tề Hoan chỉ nghĩ qua, đôi mắt đã sáng lên chút ít.
Kim Tu bật cười lắc đầu, “Người tu tiên cứ cách ngàn năm mới làm thọ một lần, đây là lần đầu tiên ta tới đất liền.”
Tu tiên giả bình thường nào có ai lại đi mừng sinh nhật cho hắn, như thái thượng trưởng lão của Thục Sơn sống mấy ngàn năm đã sớm thành đồ cổ, tiến vào Độ Kiếp kỳ cũng chỉ mất trăm năm, chỉ có thực lực như vậy mới có người từ ngàn dặm xa xôi chạy tới mừng sinh nhật lão, đối với người tu tiên mà nói, đại khái cả đời cũng chỉ có cơ hội làm một hai lần sinh nhật.
“Nếu huynh muốn đi Thục Sơn, ta đây cũng cùng đi với huynh, thuận tiện gặp bằng hữu.” Lần trước Đông Nguyên cùng Tiêu Tiêu bị Mặc Dạ làm cho hôn mê bất tỉnh, cũng không biết thế nào, Tề Hoan mặc dù đối với lời nói của Mặc Dạ vẫn rất tin tưởng, nhưng trong lòng cũng có chút lo lắng, tiện đường đi qua nhìn xem cũng tốt.
Chẳng qua khi Tề Hoan lên bờ mới phát hiện, sự tình không đơn giản như tưởng tượng của mình. Sau khi nàng cùng Kim Tu lên bờ, đã thấy bên bờ có mấy vị Thục Sơn cấp trưởng lão, thoạt nhìn là tới đón tiếp Kim Tu. Tề Hoan nhìn trộm Kim Tu bên cạnh, hắn ở Loạn Thế Các địa vị hẳn là rất cao. Đối với Loạn Thế Các Tề Hoan rất có ấn tượng, dù sao Tiên Thiên Thổ Linh mình cần cũng ở chỗ này, chỉ là không nghĩ tới nó lại là một môn phái tu tiên hải ngoại.

Mấy vị trưởng lão Thục Sơn trông thấy Kim Tu thì vẻ mặt tươi cười, nhưng khi bọn họ trông thấy Tề Hoan thì liền thay đổi sắc mặt, thậm chí rút kiếm tại chỗ xông đến, nói muốn vì phái Thanh Vân loại bỏ phản nghịch!
Mình cũng chỉ đi có hơn một tháng mà thôi, lúc nào thành phản nghịch, sao nàng không biết vậy?! Tề Hoan kinh ngạc nhìn mấy vị trưởng lão Thục Sơn trước mắt, hoài nghi lỗ tai mình có phải có chút vấn đề không.
“Mấy vị trưởng lão có phải là nhầm lẫn ở đâu không?” Trông thấy Tề Hoan bị người dùng kiếm chỉ vào, Kim Tu khẽ cau mày, nhẹ giọng hỏi.
“Kim Tu đạo hữu ngàn vạn lần đừng để vẻ ngoài của yêu nữ này lừa, nàng cấu kết với Ma Đạo đây là chuyện thật không thể bàn cãi, đệ tử phái ta tận mắt nhìn thấy.”
“Không biết là vị đệ tử nào của quý phái nói, ta rất muốn cùng người đó đối chất một phen.” Suy nghĩ trong đầu Tề Hoan chuyển động thành một vòng lớn, phái Thục Sơn không cần phải vô duyên vô cớ tìm nàng gây phiền toái mới đúng, nói như vậy tất là có nguyên nhân rồi. Huống hồ, Tề Hoan mắt nhìn thấy mấy vị trưởng lão Thục Sơn, cho dù nàng muốn chạy, cũng chạy không thoát khỏi người ra, vẫn là thức thời một chút cùng đi theo một chuyến tốt hơn.
Cứ như vậy không rõ bị người ta mang về, vừa áp tải lên đại điện Thục Sơn, cũng may Kim Tu coi như rất có hảo cảm đối với bạn thuyền, không có nghe lời nói của mấy vị trưởng lão Thục Sơn, cố ý muốn thấy chứng cớ.
Vì thế vốn là chúc thọ giờ biến thành tam đường hội thẩm [1], đáng tiếc người bị thẩm vấn lại chính là Tề Hoan. Bị người ta áp tải lên đại điện, Tề Hoan trông thấy chưởng môn Thục Sơn giống như gã sai vặt đứng bên cạnh chủ vị (chỗ người của người đứng đầu), ngồi trên chủ vị chính là một nam tử trung niên chừng khoảng bốn mươi tuổi, khiến cho Tề Hoan cảm thấy có chút kỳ quái chính là khí tức phát ra từ nam tử này rất quỷ dị, không giống với Tu Tiên giả bình thường, có cảm giác là một loại tiên khí bức người.
[1] Tam hội thẩm đường: Chính là ba chức vụ cao nhất trong bộ máy thống trị cùng tiếp nhận thẩm tra xử lý một vụ án kiện. Ở cổ đại là Thừa Tướng, Thái Úy, Ngự Sử. Còn ở hiện đại chính là ba ngành côn an, kiểm sát, tòa án.
“Ngươi chính là Tề Hoan, đồ đệ của Hư Không Tử? Phách Thiên Kiếm ở trên tay của ngươi?” Nam tử trung niên nhìn Tề Hoan không nói hai lời, trực tiếp hỏi tung tích của Phách Thiên Kiếm, lúc này Tề Hoan đã rõ ngọn nguồn sự tình.
Xem ra lúc ở tiên phủ nàng cùng Mặc Dạ quá mức thân mật, kết quả khiến cho người ta mượn cớ, đây cũng là khó tránh khỏi, chẳng qua hắn nghĩ thế nào mà cho rằng Phách Thiên Kiếm ở trên tay mình đây? Tuy chuôi kiếm này chính xác đang ở trong nhẫn trữ vật của nàng.
“Vãn bối chính là Tề Hoan, không biết tiền bối nói Phách Thiên Kiếm là vật gì, tiền bối nghĩ rằng vãn bối cầm chuôi Thiên kiếm này? Tiền bối thật sự đánh giá cao thực lực của vãn bội.” Thực lực người trước mắt này thậm chí so với sư phụ nàng còn cao hơn, trước khi nghĩ được biện pháp đối phó hắn, cùng hắn đối nghịch không phải là hành động sáng suốt, Tề Hoan cũng không phải kẻ đần. Nàng dám rống Thanh Tiêu, là vì Thanh Tiêu bối phận không lớn hơn nàng, thực lực không cao bằng sư phụ, nhưng vị trước mắt này không thể dùng loại mặt hàng như Thanh Tiêu để cân nhắc.
“Tiểu nha đầu này cũng thật là cơ trí, trách không được tiểu tử Hư Không Tử kia lại che chở ngươi như vậy. Nhưng …cũng không có cách, ngươi đã nói kiếm không ở trên tay ngươi, ta cũng sẽ không truy cứu tiếp.” Nam tử trung niên kia thái độ nói chuyện cũng thật ôn hòa, nhưng hắn càng như vậy, Tề Hoan càng lo lắng. Bởi vì nàng đã rõ mình nghĩ sai một chuyện, tuy nam nhân này là người của Thục Sơn, nhưng hắn không phải thái thượng trưởng lão của Thục Sơn, chỉ nghe xưng hô của hắn đối với Hư Không Tử là biết.
Bối phận của hắn so với Hư Không Tử cao hơn, sư phụ chưa từng nói qua phái Thục Sơn có người có bối phận so với hắn còn cao hơn một đoạn như vậy.
“Tiền bối minh xét.”
“Ta đây lại hỏi ngươi, ngươi có Hồi Sinh đan rồi hả?” So với vừa rồi giọng điệu ôn hòa, lần này thái độ nam tử trung niên lộ ra vẻ rất khẩn trương, ngay sau đó Tề Hoan cũng cảm nhận được khí thế đè ép, khiến cho nàng suýt chút nữa không thở nổi.
“Vãn bối không biết Hồi Sinh đan là vật gì.” Thật sự nàng không biết Hồi Sinh đan, bởi vì từ đầu tới cuối nàng đều chưa thấy qua vật kia, sau khi Tề Hoan tỉnh lại cũng không có nghĩ tới hai viên đan kia, căn bản không biết hai viên Hồi Sinh đan đều bị hai sủng vật mình nuôi nuốt mất.
“Tiểu nha đầu, ở trước mặt ta tự ình thông minh cũng không phải là việc tốt đâu.” Trong mắt nam tử trung niên hiện lên một tia sát khí, nhưng rất nhanh đã bị đè ép lại. Trong mắt hắn, tu sĩ phàm nhân đều là con sâu con kiến, hắn chỉ muốn biết Hồi Sinh đan ở đâu, coi như là ở Tiên Giới, Tiên giai thượng phẩm đan dược cũng là vật hiếm thấy, hắn hạ giới chính là vì vật kia.
Chỉ có điều hắn không biết thực lực của đối phương, căn bản không dám tùy ý động thủ, huống chi đánh chủ ý lên Hồi Sinh đan không riêng gì một mình hắn. Sau khi hắn biết rõ người kia mang Tề Hoan đi, lập tức đi điều tra thân phận của Tề Hoan, biết được nàng đã từng hấp thu thiêp kiếp của người khác, đối với năng lực khống chế lôi điện lực cực kỳ mạnh mẽ nắm rõ trong lòng bàn tay, người nọ tất nhiên là mời nàng về luyện đan rồi.
Vốn hắn cho rằng người nọ căn bản sẽ không tha cho Tề Hoan trở về, thậm chí rất có thể trực tiếp diệt khẩu, không ngờ nàng không chỉ còn sống, lại có thể cầm Phách Thiên Kiếm trở về, coi như kẻ đần cũng rõ quan hệ của người nọ với Tề Hoan không phải nông cạn, dựa theo tính cách của hắn (Mặc Dạ) mà nói, đem đan dược còn lại tặng cho nàng không phải là không có khả năng.
“Lời của vãn bối đều là thật, nếu tiền bối không tin thì đành chịu.” Tề Hoan cũng không phải không có cốt cách, rất hiển nhiên người này muốn kiếm tiện nghi đây, hắn chướng mắt Phách Thiên Kiếm, lại coi trọng cái gì Hồi Sinh đan kia, chắc hẳn địa vị cũng không nhỏ, thậm chí rất có thể là từ trên hạ xuống.
Đầu năm nay chẳng lẽ lưu hành mốt hạ phàm, thật đúng là đều coi mình là Thất tiên nữ cơ đấy, cho rằng có thể tìm được Đồng Vĩnh để gả sao. Cũng không nhìn cái mặt mo này của chính mình một chút, còn có mặt mũi xuống hù dọa người, Tề Hoan thậm chí hoài nghi cái vị trước mắt này thời điểm hạ phàm có phải hay không làm rớt mặt nạ da người.