Bán Kiếp Tiểu Tiên

Chương 212: Muốn Chết, Ta Thành Toàn Cho Ngươi

Chương 212: Muốn Chết, Ta Thành Toàn Cho Ngươi

Edit: Nuxuku
Beta: Tiểu Ngọc Nhi
Kiều Xảo đang yên ổn đi ở phía trước, phát hiện phía sau có tiếng bước chân dồn dập càng ngày càng gần, làm cho nàng vô thức dừng lại. Xoay người xem xét, đã thấy con trai Thiên Doanh của Thiên Khuê đang chạy về phía mình.
Vốn thái độ của Thiên Doanh đối với nàng không tốt, đột nhiên chạy tới nơi này, chỉ e sẽ không có chuyện gì hay ho.
Nơi này vốn đã chật hẹp, hai người đứng song song cũng không còn nhiều khe hở, Thiên Doanh lại không có ý giảm tốc độ, Kiều Xảo chỉ có thể nghiêng người chừa chỗ cho hắn.
Kết quả, Thiên Doanh vẫn đâm vào nàng. Sức lực của nó không nhỏ, làm cho Kiều Xảo nhất thời không có phòng bị lui về sau vài bước, nó cũng lui về sau, thân thể nhất thời bất ổn ngã ngồi trên mặt đất.
Vốn không phải chuyện gì to tát, Tề Hoan cũng không để ý nhiều đến nó, ai ngờ Thiên Doanh tới chính là vì gây sự, nó đứng lên đưa tay chỉ vào Kiều Xảo mắng, “Mắt ngươi mù rồi sao, trông thấy ta tới còn chặn đường?”
Kiều Xảo nhìn Thiên Doanh, cũng không thèm so đo. Kết quả, nàng nhường nhịn như vậy lại khiến Thiên Doanh càng thêm không kiêng nể gì, lời nói càng ngày càng khó nghe. Tuy Kiều Xảo sắc mặt khó coi, nhưng vẫn nhẫn nhịn không mở miệng.
Nàng biết, chỉ cần mở miệng, chuyện này nhất định sẽ càng nháo càng lớn, trước kia chính là như vậy, cho dù kinh động đến Thiên Khuê thì cuối cùng cũng không giải quyết được gì.
Thế nhưng lần này, bên cạnh còn có một Tề Hoan đang nghe. Nàng tính tình vốn đã không tốt, tuy người bị chửi không phải là nàng, nhưng Kiều Xảo lại là đồ đệ của nàng, cho dù trong lòng một mực tự nói với mình, nó chỉ là một đứa bé không hiểu chuyện, không cần chấp nhặt với nó. Thế nhưng càng về sau, Thiên Doanh không chỉ mắng Kiều Xảo mà ngay cả Tề Hoan cùng phái Thanh Vân cũng bị mắng vào.
“Nữ nhân không biết xấu hổ, ngươi câu dẫn phụ thân của ta không phải vì phái Thanh Vân gì đó sao, hừ, ta thấy có thể dạy dỗ ra được một đồ đệ như ngươi, thì sư phụ của ngươi cũng không phải thứ tốt lành gì. Cái phái Thanh Vân kia bị diệt rất đáng đời!” Thiên Doanh không biết Tề Hoan là sư phụ của Kiều Xảo, đương nhiên cũng không biết, có một số chuyện chính là vảy ngược của Tề Hoan.
Khuôn mặt Tề Hoan dần dần lạnh xuống, trực tiếp đi đến trước mặt Thiên Doanh, “Xin lỗi.”
“Ngươi nghĩ đơn giản như vậy sao, lại dám bắt ta nói xin lỗi, ta cho ngươi biết, đây chính là Ma giới.” Thiên Doanh nhìn Tề Hoan cãi lại, dáng vẻ bắt đầu hung hăng càn quấy.
“Nhưng ngươi cũng không phải Ma Tôn, tuy phụ thân ngươi là Ma tôn, nhưng ngươi xác định ngươi sẽ trở thành người thừa kế của hắn sao?” Tề Hoan cười lạnh.
Đại khái đã nói trúng tâm sự của Thiên Doanh, sắc mặt nó trở nên xanh mét, trong mắt hiện lên sát ý. Trừ dì nhỏ của nó ra, ai cũng không biết lý do vì sao nó lại bài xích Kiều Xảo. Nó chính là sợ, sợ một ngày Thiên Khuê cưới Kiều Xảo, bọn họ sẽ sinh con nối dõi. Như vậy, nó còn có thể kế thừa toàn bộ Ma giới này sao.
“Đừng có dùng loại ánh mắt này nhìn ta, nói không chừng ta một khi kích động sẽ móc mắt ngươi ra đấy.” Trên khóe miệng Tề Hoan cười lạnh, con nít sao? Thiên Doanh ít nhất cũng đã mấy ngàn tuổi rồi, thời điểm nàng một ngàn tuổi đã biết giết người phóng hỏa khắp nơi đấy, vẻ ngoài quả nhiên che giấu tốt lắm, đáng tiếc, đối với nàng không có hiệu quả.
Nếu như ở đây không phải là địa bàn của Thiên Khuê, nàng sẽ không quản Thiên Doanh năm nay bao nhiêu tuổi, chỉ bằng câu nói vừa rồi kia của nó đã đủ để Tề Hoan giết nó rồi.

“Sư phụ, bỏ qua đi.” Kiều Xảo lôi kéo tay áo Tề Hoan.
“Loại người như nó, không cần khoan dung.” Tề Hoan nghiêng đầu nói với Kiều Xảo, nhân lúc này Thiên Doanh đột nhiên ra tay, kiếm quang màu đen đâm về phía ngực Tề Hoan, tốc độ cực nhanh, cổ tay Tề Hoan vừa lật, trong tay huyễn hoá ra một thanh Ngân Kiếm, bổ tới đạo kiếm quang kia.
Kiếm quang kia bị chém đứt, nhưng đoạn còn lại vẫn không hề giảm tốc độ mà vẫn đâm về phía Tề Hoan, cuối cùng đâm vào cổ tay nàng. Tề Hoan chỉ cảm thấy cổ tay tê rần, cúi đầu nhìn mới phát hiện kia căn bản không phải kiếm quang gì, mà là một con rắn đen, trên đầu nó còn có sừng bạc.
“Luyện Độc Giao* của Thiên Khuê nuôi.” Kiều Xảo biến sắc, Thiên Khuê bình thường coi thứ này như bảo bối, làm sao lại bị Thiên Doanh bắt tới đây.
*Giao = con thuồng luồng
“Con gì vậy.” Nhìn thấy cổ tay nhanh chóng biến thành màu đen, hơn nữa còn bắt đầu sưng, trên cánh tay Tề Hoan tự động phát ra một tầng lôi quang. Nhưng độc tố kia cực kỳ bá đạo, vậy mà lại giằng co với lôi điện trong cơ thể nàng, không hề có vẻ bị trục xuất ra ngoài.
“Hừ, ngươi sẽ hồn phi phách tán ngay thôi, không cần biết rõ đây là con gì.” Vốn là dùng để đối phó với Kiều Xảo, không ngờ lại bị nữ nhân này ngăn cản, trong lòng Thiên Doanh cũng có chút lo sợ bất an.
Nó không nghĩ tới, một kiếm kia của Tề Hoan lại có thể chặt đứt Luyện Độc Giao, lát nữa trở về, nó phải khai báo thế nào với Thiên Khuê mới là vấn đề nghiêm trọng.
Thời gian càng dài, độc tố kia công kích càng lợi hại, Tề Hoan phát hiện mình thậm chí có chút không khống chế nổi lực lôi điện trong cơ thể. Lôi đan xoay tròn tốc độ càng lúc càng nhanh, lực lôi điện sinh ra phần lớn đều bị độc tố kia nuốt mất.
Ban đầu chỉ có cổ tay hơi sưng, về sau, vậy mà lan đến toàn bộ cánh tay đều sưng phồng. Cánh tay của nàng không chỉ đen đi mà còn to ra gấp hai lần.
Người ta muốn mạng của mình, Tề Hoan quản khỉ gió nó rốt cuộc là ai, thừa dịp còn có thể nhúc nhích liền tát Thiên Doanh một cái thật mạnh, trên tay dùng hết mười phần sức lực.
Thiên Doanh ngược lại khá có đầu óc, biết mình không phải đối thủ của Tề Hoan, liền xoay người nhảy xuống dưới cầu, một chưởng của Tề Hoan chỉ phớt ngang qua nó, nhưng cũng làm nó cảm thấy nóng rát sau lưng.
Kiều Xảo biết độc tố trong cơ thể Luyện Độc Giao rất lợi hại, nên không rảnh để ý đến Thiên Doanh, nàng vội vã muốn dẫn Tề Hoan đi tìm Mặc Dạ. Ai biết hai người còn chưa xuống cầu, dưới đáy đầm nước đột nhiên cuồn cuồn nổi lên từng trận bọt nước, một con Giao Long thân phủ đầy vảy đen, dài gần trăm mét phóng lên trời.
Hắc Long kia há mồm rống to một tiếng, làm chấn động cả Huyễn Ma Cung, Thiên Khuê vừa tiễn Mặc Dạ ra cửa lập tức biến sắc, cũng bất chấp Mặc Dạ vội vàng chạy đến đầm nước, Mặc Dạ khẽ nhíu mày, cũng đi theo.
“Miệng thối rất nghiêm trọng. . . ” Tề Hoan nhịn không được bịt mũi.
Ở thời điểm này, Tề Hoan lại vẫn chú ý tới vấn đề vệ sinh, Kiều Xảo cực kì câm nín. Thiên Doanh bây giờ nửa chết nửa sống nằm trên lưng Hắc Long, mà con Hắc Long kia thoạt nhìn dường như định nhét Tề Hoan và Kiều Xảo vào miệng.
Cũng may, tại thời điểm ngàn cân treo sợi tóc, khi đầu Hắc Long kia tiến tới trước mặt Tề Hoan cùng Kiều Xảo, Thiên Khuê đúng lúc xuất hiện. Hắc Long kia nhìn thấy Thiên Khuê thì lập tức dừng lại, từ bỏ ý đồ ăn thịt người.
“Làm sao vậy?” Thiên Khuê liếc mắt đã nhìn thấy Thiên Doanh trên lưng Hắc Long, lông mày nhíu chặt, ngữ khí có vẻ không vui.
“Hai nữ nhân này đánh tiểu thiếu gia rớt xuống.” Con Hắc Long này tu vi rất cao, có thể nói tiếng người cũng không có gì lạ, nhưng nó vừa mở miệng đã trực tiếp đổ hết tội lỗi lên đầu Tề Hoan và Kiều Xảo.

Trên mặt Thiên Khuê nhìn không ra hỉ nộ, đón lấy Thiên Doanh trên lưng Hắc Long rồi xoay người rời đi.
“Đứng lại.” Kiều Xảo vẫn không nói gì đột nhiên mở miệng.
Thiên Khuê đứng nguyên tại chỗ, không quay đầu lại, “Làm sao vậy?”
“Giải dược của Luyện Độc Giao.” Tuy Tề Hoan dùng lôi điện áp chế khiến tốc độ độc tố lan đi rất chậm, nhưng nếu sau đó không dùng giải độc thì sẽ sinh ra tổn thương nhất định với thân thể Tề Hoan.
“Chờ ta cứu Doanh nhi đã rồi nói sau có được không?” Thiên Khuê thở dài, hắn cũng nhìn thấy Luyện Độc Giao bị cắt thành hai đoạn trên mặt đất, hắn biết tính cách của con mình, biết rõ chuyện này chưa chắc đã là lỗi của Tề Hoan và Kiều Xảo, nhưng bên này dù sao cũng là con hắn. Hơn nữa giải loại độc này rất tốn thời gian, tình huống của Tề Hoan thoạt nhìn không quá mức nghiêm trọng, chờ thêm chốc lát cũng không có vấn đề gì.
Nhưng những chuyện này, hắn không nói, Kiều Xảo làm sao biết được. Huống chi, cơn tức này của Kiều Xảo đã kìm nén đủ lâu rồi. Nếu hôm nay Thiên Doanh đối phó nàng thì thôi, nhưng hết lần này tới lần khác nó lại dám gây tổn hại cho Tề Hoan, bây giờ còn muốn rời đi như không có chuyện gì, nào có chuyện dễ dàng như vậy chứ.
“Con của ngươi không có yếu ớt như vậy.” Kiều Xảo hừ lạnh, lúc vừa nhảy xuống còn khoẻ mạnh bây giờ lại giả chết, ai tin!
“Kiều Xảo, đừng nháo.” Giọng Thiên Khuê càng bất đắc dĩ.
“Ngươi không phải lo lắng cho con của ngươi sao, để ta xem một chút, cam đoan sẽ làm cho nó đứng lên ngay lập tức.”
Thân hình Kiều Xảo lóe lên, trực tiếp vọt tới trước mặt Thiên Khuê, đưa tay chụp về phía cánh tay của Thiên Doanh.
Thiên Khuê theo bản năng tránh đi làm cho lửa giận trong mắt Kiều Xảo càng thêm nồng đậm, không cho nàng chạm vào nó sao? Rất tốt, hôm nay nàng nhất định phải đụng tới con trai bảo bối của hắn đấy.
Lần thứ hai đưa tay ra, Thiên Khuê đứng nguyên tại chỗ không tránh nữa, Kiều Xảo nắm lấy cổ tay Thiên Doanh, đôi mắt đột nhiên biến thành màu đỏ như máu, Thiên Khuê sững sờ, Thiên Doanh bị hắn ôm trong ngực bỗng dưng mở to mắt, vẻ mặt hoảng sợ nhìn Kiều Xảo.
“Đây không phải tỉnh rồi sao!” Khoé miệng Kiều Xảo nhếch lên, tay cũng không hề có ý buông ra.
Tu luyện yêu đồng tổng cộng chia làm bảy tầng, Kiều Xảo vừa vặn tu đến tầng thứ sáu, huyết đồng, trực tiếp đả thương nguyên thần. Vừa rồi nàng công kích nguyên thần Thiên Doanh, Thiên Doanh vốn chỉ giả chết, nhưng bị nàng chạm đến nguyên thần như vậy, lập tức sợ đến mức nhảy dựng lên.
Thiên Khuê biết rõ chuyện tu luyện yêu đồng, cũng biết huyết đồng lợi hại bao nhiêu, tuy hắn hiểu rõ Kiều Xảo sẽ không quá đáng, nhưng trong nội tâm dù sao cũng vẫn lo lắng cho con trai của mình.
“Phụ thân, nàng, nàng muốn giết con.” Thiên Doanh vẻ mặt hoảng sợ, co rụt lại trong ngực Thiên Khuê, giọng nói mang theo vài phần run rẩy, giả trang giống y như đúc.
“Kiều Xảo, đừng nháo nữa, nàng buông tay trước đi.” Dưới loại tình huống này, Thiên Khuê cũng chỉ có thể bảo Kiều Xảo nhượng bộ. Nhưng có lẽ ngày thường đã nhẫn nhịn quá lâu rồi, nên lần này Kiều Xảo không hề muốn nhượng bộ.
“Ngươi đã muốn chết, vậy ta thành toàn cho ngươi.” Huyết sắc trong mắt càng lúc càng đậm, ngay sau đó chung quanh thân thể nàng cũng phủ lên một tầng huyết quang, cổ tay Thiên Doanh bị nàng nắm lập tức cháy đen một mảnh.
Tu vi của Thiên Doanh cùng lắm mới chỉ là Ma Tướng mà thôi, tính ra thì ngang với tiên nhân Ngũ trọng thiên, bây giờ Kiều Xảo cố tình động nó, lập tức, ngay cả cơ hội trốn nó cũng không còn nữa.
“Kiều Xảo, được rồi, buông tay ra.” Tề Hoan nhìn một hồi lâu, rốt cục mở miệng. Nàng liếc sang Thiên Doanh thoạt nhìn vô cùng hoảng sợ, vẻ mặt không mừng rỡ không quan tâm.
Một tay Mặc Dạ ôm lấy Tề Hoan, ngón tay đảo qua cánh tay sưng tấy của nàng, tuy rằng hiệu quả không rõ ràng lắm, nhưng Tề Hoan lại có thể cảm giác được độc tố đang dần dần bị đè ép xuống.
Kiều Xảo không tình nguyện buông tay, vung tay áo đi trở về bên cạnh Tề Hoan.
Tề Hoan vẫn nhìn chằm chằm Thiên Doanh như cũ, không hề bỏ sót nụ cười đắc ý chợt loé lên rồi biến mất trên mặt nó.