Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 244: Tiểu trư hồng phấn rất đáng thương

“Bang!” Một thanh âm vang lên ——
Nhưng lại không phải tiếng súng vang.


Hạ Úc Huân thật mạnh chụp vào bả vai Hướng Viễn đã bị dọa ngốc, đồng thời đem viên đạn trong lòng bàn tay tất cả đều nhét vào trong tay của cậu, nói: “Tiểu tử, kiềm chế chút, lần sau còn dám kiêu ngạo như vậy đã có thể không phải là súng rỗng rồi!”
Là thanh âm súng rỗng.


Thì ra cô không biết khi nào đã lôi đạn ra hết rồi……
Tất cả mọi người nhẹ nhàng thở ra, dư kinh chưa bình tĩnh thở hổn hển.
Thật sắp bị cô hù chết!
Hướng Viễn đã hoàn toàn bị dọa choáng váng, trong đầu chỉ còn lại hai cái ý niệm.


Ý niệm thứ nhất:Đại nạn không chết tất có hạnh phúc cuối đời!
Ý niệm thứ hai: Về sau đắc tội ai cũng không thể đắc tội với chị dâu!


Mà Lương Khiêm lúc này suy nghĩ chỉ có: Mình phải như thế nào trở về báo cáo kết quả công tác? Cùng lão đại nói bảy người bọn họ cũng chưa thể hoàn thành nhiệm vụ? Nói bảy người đàn ông trưởng thành bọn họ ngay cả một cô gái đều trị không được?


Thấy Hạ Úc Huân chuẩn bị lên xe rời đi, Lương Khiêm tuyệt vọng dưới bất cứ giá nào, đột nhiên tiến lên ôm chặt chân Hạ Úc Huân kêu rên, “Chị dâu, chị dâu người không thể đi a!”


Nhìn thấy ánh mắt Lương Khiêm, mấy tên thủ hạ khác cũng tất cả đều kêu rên lên, trong ánh mắt thậm chí còn có thể xuất ra nước mắt trong suốt.


Dù sao trở về hội báo cũng mất mặt, hiện tại cầu xin cô ấy cũng là mất mặt, còn không bằng hiện tại mất mặt a, như vậy còn có khả năng hoàn thành nhiệm vụ, không cần lại đối mặt với lửa giận của lão đại.


Hạ Úc Huân dựa vào trên thân xe, khoanh tay trước ngực, nói: “Cho tôi lý do, nếu có thể làm tôi vừa lòng, tôi liền đi theo anh.”
Âu Minh Hiên có chút không kiên nhẫn mà nhìn mấy người đang quấn lấy người khác kia, nói: “Úc huân, đừng theo chân bọn họ nhiều lời, đi thôi!”


Tròng mắt Lương Khiêm xoay chuyển, lập tức nói, “Chị dâu, hôm nay không thể đem người về, chúng tôi tất cả đều sẽ gặp họa!”
Hạ Úc Huân hiển nhiên đối với lý do này không hài lòng, nói:“Đây không liên quan đến tôi.”


Lương Khiêm gấp đến độ xoay quanh, cuối cùng hỏi lại một câu, “Chị dâu, vậy người vì cái gì không đi a?” Chị dâu không phải rất thích lão đại sao? Bọn họ hiện tại không phải là đang trong thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt sao?


“Tôi vì cái gì phải đi?” Vấn đề lại vòng trở về điển bắt đầu.
“Kia kia kia…… Vậy xem như tôi một đại nam nhân cầm cả trăm bong bóng tiểu trư hồng phấn, lanh lảnh càn khôn rõ như ban ngày xuyên qua mười mấy con phố đưa tới cho người đi!” Lương Khiêm có chút tự sa ngã mà nói lý do.


Hướng Viễn bên cạnh quả thực tuyệt vọng, nhỏ giọng nói, “Lương Khiêm, anh cái này gọi là lý do sao?”
Hạ Úc Huân cúi người sờ sờ đầu Lương Khiêm, nói: “Tiểu trư hồng phấn rất đáng thương.”
Lương Khiêm ánh mắt sáng ngời: “Vậy lý do này……”


Hướng Viễn khẩn trương không thôi: “Ngài vừa lòng chứ?”
Hạ Úc Huân gật gật đầu, “Đi thôi!”
Thẳng đến khi Hạ Úc Huân đi theo bọn họ ra rất xa, Âu Minh Hiên cùng Nam Cung mặc đều thật lâu mới hết thẫn thờ.
“Cô ấy vẫn đi……” Âu Minh Hiên dựa vào, vô lực mà nhắm hai mắt.


Nam Cung Mặc nhún nhún vai, nói: “Cô ấy chỉ là yêu cầu một lý do, mặc kệ lý do là gì, cuối cùng kết quả đều là, cô ấy sẽ đi.”
“……” Âu Minh Hiên vô pháp phản bác.
“Hiện tại đi đâu?” Nam Cung Mặc lang thang không có mục tiêu mà lái xe hỏi.


Âu Minh Hiên mệt mỏi xoa xoa ấn đường, “Đưa tôi đi một nơi.”
Nửa giờ sau.
Nam Cung Mặc đem Âu Minh Hiên đưa đến trước một chung cư dừng lại.
“Như thế nào, đi tìm tình nhân xin sự an ủi sao?” Nam Cung Mặc ghé vào cửa sổ xe nhìn Âu Minh Hiên đnag gọi điện thoại.


“Con nít đừng xen vào chuyện người lớn!” Âu Minh Hiên trừng cậu một cái.
“Thôi đi, ai quản chú a! Chú cứ việc đi tìm phụ nữ lấp đầy tâm hồn tịch mịch hư không đi! Bổn thiếu gia không quấy rầy chú!” Nam Cung mặc vẫy vẫy tay lái xe rời đi.