Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 22: Đánh gãy chân tôi

“Lời nói thật lòng hay là đại mạo hiểm.” Hạ Úc Huân đè nén sự khẩn trương trong lòng.
“Lời nói thật lòng.” Lãnh Tư Thần không chút để ý mà trả lời, đôi mắt thâm thúy khiến người ta không cách nào nhìn thấu cảm xúc.


Lời nói thật lòng sao…… Quen biết nhiều năm như vậy, cô đối với chuyện quan hệ của anh rõ như lòng bàn tay, còn có cái gì mà cô không biết?


Hạ Úc Huân chuyển động ly rượu trong tay, suy nghĩ nửa ngày, giống như không chút để ý mà nói: “À, nhất thời thật đúng là không thể nhớ được có cái gì muốn hỏi, liền nói anh cùng Bạch tiểu thư là như thế nào bắt đầu đi!”


Cô biết chính mình hỏi vấn đề này có bao nhiêu tự ngược, nhưng là…… Nhưng cô nhịn không được……
Cô không cam lòng, thật sự không cam lòng!


Bọn họ đã từng tốt đẹp như vậy, cô không tin Lãnh Tư Thần đối với mình một chút tình cảm cũng không có, từ khi nào bắt đầu, khi nào anh bắt đầu xa cách mình, từng bước một rời xa mình……
Dường như chính là từ lúc bắt đầu vào đại học……


Cho nên cô không có biện pháp không để tâm vấn đề này.


Nghe Hạ Úc Huân nói nửa câu đầu sắc mặt Bạch Thiên Ngưng không tốt lắm, nghĩ thầm nha đầu này không thể khinh thường a, là ám chỉ bọn họ từ nhỏ cùng nhau lớn lên, cô đối với anh có cái gì không biết? Nhưng nghe nửa câu còn lại có chút đắc ý, mặc kệ các người trước kia như thế nào, hiện tại người đàn ông này là của tôi!


Lãnh Tư Thần tựa hồ nhớ lại một chút, sau đó trả lời: “Chúng tôi quen biết ở hội Học Sinh, tôi là hội trưởng, cô ấy là trưởng ban văn nghệ, cô ấy rất hoàn mỹ, xem như lâu ngày sinh tình.”
Bạch Thiên Ngưng nghe vậy mỉm cười hạnh phúc, cảm động nói, “Tư Thần……”


Cô còn chưa bao giờ từ trong miệng Lãnh Tư Thần nghe được anh nói thẳng không cố kỵ mà khen ngợi mình như vậy.
Lãnh Tư Thần là người theo chủ nghĩa hoàn mỹ tuyệt đối, đối với yêu cầu về phụ nữ từ trước đến nay cũng luôn hà khắc, huống chi, phụ nữ này còn là vợ tương lai của anh.


Anh có thể chấp nhận vợ anh không có tình yêu cháy bỏng, lại không thể chịu đựng được cô không hoàn mỹ.
Xử trí theo cảm tính quá mức ngược lại dễ dàng mất đi lý trí.


Cho nên, cơ hồ phá vỡ toàn bộ tiêu chuẩn kén vợ kén chồng của anh, Hạ Úc Huân có lẽ từ lúc bắt đầu đã bị anh bài trừ ở bên ngoài thế giới của mình rồi, thậm chí bị anh coi là hồng thủy mãnh thú.
Ha…… Lâu ngày sinh tình…… Lâu ngày sinh tình……


Nghe bốn chữ này, Hạ Úc Huân quả thực cảm thấy vô cùng châm chọc!
Bọn họ quen biết hơn hai mươi năm, anh lại cùng một người mới quen được vài năm nói lâu ngày sinh tình……


Bất quá cũng đúng, như Bạch Thiên Ngưng ôn nhu mỹ lệ lại đa tài đa nghệ, hào môn thiên kim môn đăng hộ đối, người đàn ông nào chẳng động tâm.
Bọn họ mới là chân chính xứng đôi.


Nếu anh có một ngày lựa chọn chính mình, cô nhất định sẽ là người đầu tiên cảm thấy Lãnh Tư Thần điên rồi.
Cho tới nay bất quá là cô một mình tình nguyện, tự mình đa tình mà thôi……


Có đôi khi, đối với sự cố chấp như một chứng bệnh trạng của Lãnh Tư Thần, ngày cả chính cô cũng cảm thấy kinh hồn cùng sợ hãi.


Chỉ là cô không có cách nào, người lúc cô bất lực nhất lại đối tốt với cô, người tiến vào chiếm giữ sinh mệnh cô, cô nhất định cả đời đều phòng bị không thôi.
Lãnh Tư Thần, nếu anh chưa bao giờ đối với tôi tốt như vậy thì tốt biết bao…-


Rất nhanh đã đến rạng sáng, mọi người mới giải tán.
Ngoài cửa quán bar Phi sắc, bạch thiên Ngưng đỡ Lãnh Tư Thần say khướt, không yên tâm nói, “Anh như vậy trở về không có người chăm sóc, đêm nay em đến đó được không?”
Lãnh Tư Thần đầu đặt ở bả vai cô, vô thức gật đầu.


Hạ Úc Huân đứng ở một bên mặt không biểu cảm gọi điện thoại, dùng ngữ khí cực kỳ thanh tỉnh, cực kỳ cung kính hướng người bên kia đầu dây nói: “Hôm nay về muộn, Annie không yên tâm con một mình về nhà, cho nên bảo con ở lại. Không có, con tuyệt đối không có uống rượu, con lấy nhân cách của con cam đoan. Đúng vậy ba ba, về sau con sẽ chú ý! Được, ba ba người nghỉ ngơi sướm một chút!”


Hạ Úc Huân mới vừa mới dập máy liền chạy như điên đến thùng rác bên cạnh nôn đến mức choáng váng.
Hàn Khải Vũ trố mắt đứng nhìn Hà Úc Huân thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn lật sách, nói: “Không thể nổi cái người này cư nhiên cũng sợ người khác như vậy.”


Murphy lắc lư chỉ vào Hạ Úc Huân, vẻ mặt khinh bỉ, nói: “Không chút tiền đồ! Nhớ năm đó bà cô đây chưa nói gì liền bay Mỹ du học, cha mẹ tôi một câu cũng không dám nói!”


Lãnh Tư Triệt tiễn Murphy cùng Hàn Khải Vũ đi, không yên tâm đi đến trước mặt Hạ Úc Huân, hỏi: “Tiểu Huân, cô không sao chứ?”


Hạ Úc Huân nôn đến mức hai chân nhũn ra, đầu óc mê man, một giây sau cùng trước khi hôn mê, chỉ kịp nói một câu:“Không được về nhà…… Không thể về nhà…… Ba ba…… Đánh gãy chân tôi……”