Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 202: Kẻ ngăn ta phải chết

Úc huân, trước mang giày vào đã!” Âu Minh Hiên vội vàng ngăn cản Hạ Úc Huân đến giày cũng chưa mang lỗ mãng chạy ra bên ngoài.


“Không cần, tránh ra!” Hạ Úc Huân tùy hứng mà muốn đẩy anh ra, bất đắc dĩ tôn phật này là tường đồng vách sắt, như thế nào cũng đẩy không ra, rơi vào đường cùng cô đành phải dùng tay đấm chân đá.


“Hạ Úc Huân, em đừng tưởng rằng em biến thành ngu ngốc thì anh không dám đánh em! Anh nói cho em biết, em tốt nhất bớt phóng túng chút, đừng ý đồ khiêu chiến giới hạn của anh!” Âu Minh Hiên vừa ứng đối Hạ Úc Huân vô cớ gây rối vừa giận dữ hét.


Cánh tay, nắm tay, chân, bao gồm cả gấu bông trong lòng ngực tất cả đều thành vũ khí của cô.
Âu Minh Hiên bắt đầu âm thầm thấy may mắn vì cô không có mang giày, nếu không, tuyệt đối sẽ là vũ khí có lực sát thương nhất trong tay cô.


Hạ Úc Huân đánh đấm, động tác ban đầu bắt đầu tùy hứng chơi xấu hỗn loạn không theo thứ tự dần dần bắt đầu khôi phục con đường bình thường, mang theo sự chuyên nghiệp cùng kỹ thuật của cô, thế cho nên Âu Minh Hiên không thể không cẩn thận mà ứng phó.


Đồng thời, trong lòng Âu Minh Hiên cũng đột nhiên nhen lên tia hy vọng.
Kịch bản đánh nhau khôi phục bình thường, đây hẳn cũng coi như là một loại tiến bộ đi!


Cũng may đoạn thời gian lúc anh tới học nghệ Hạ Úc Huân không có giấu nghề, những chiêu võ này đều đã dạy anh phương pháp phá giải, để anh có thể miễn cưỡng ứng đối, không đến mức quá mất mặt trước Tần Mộng Oanh cùng Lạc Lạc…… Đặc biệt là Lãnh Tư Thần.
“Kẻ ngăn ta phải chết!”


Một câu kinh điển này của Hạ Úc Huân khi đánh nhau kiêu ngạo nhất, Âu Minh Hiên nghe tức khắc sôi trào.
Nha đầu này, quả nhiên là phải mắng cô, đánh cô, cô mới có thể bình thường.


Chỗ tối, Lãnh Tư Thần nhìn Hạ Úc Huân lộ ra sự tự tin quen thuộc cùng quang mang bắn ra bốn phía, trong lòng khẽ động, dường như vui sướng, lại tựa như…… Buồn bã.
Đáng chết, chẳng lẽ thật sự bị Âu Minh Hiên nói trúng? Anh kỳ thật căn bản không muốn cô khôi phục bình thường sao?


Kỳ thật, anh thật sự rất lo lắng, anh không biết nên như thế nào đối mặt với Hạ Úc Huân sau khi tỉnh táo, anh có quá nhiều quá nhiều băn khoăn.
Nếu cô khỏe, cô có còn nhớ rõ chuyện phát sinh mấy ngày nay không?
Nếu cô khỏe, cô sẽ giống như bây giờ cùng anh thân mật ở chung chứ?


Nếu cô khỏe, cô vẫn là yêu anh chứ?
Hai người đang đánh đến khó phân thắng bại, Lạc Lạc mang theo đôi giày chạy tới, ngưỡng khuôn mặt nhỏ đứng cách hai người không xa, nũng nịu mà hô to: “Chị, giày……”


Hạ Úc Huân lập tức buông bả vai Âu Minh Hiên ra, thu hồi vẻ mặt phẫn nộ, biểu tình bỗng nhiên ôn nhu như nước, cô cảm động vạn phần mà mang giày vào xong, sau đó ngồi xổm xuống sờ sờ khuôn mặt nhỏ của Lạc Lạc, nói: “Cám ơn con, Lạc Lạc là bé ngoan!”
Hạ Úc Huân sau khi mang giày xong liền chạy ra ngoài.


Lạc Lạc vừa xuất trận, cư nhiên bốn chữ khiến cho Hạ Úc Huân tự phát tự giác mà ngoan ngoãn mang giày vào.


Âu Minh Hiên đánh đến thở hổn hển trong nháy mắt suy sụp, xoay người nhìn về phía Tần Mộng Oanh, sức cùng lực kiệt nói: “Cô lần trước nói những thứ thuốc tên là gì? Có còn hay không? Cái gì mà alprazolam, dexualine, fluoxetine, paroxetine…… Đề phòng còn chưa xảy ra! Tôi nghĩ tôi thật sự tới giờ uống thuốc rồi!”


Nha đầu chết tiệt kia, một ngày nào đó anh cũng bị cô làm cho tức chết.
Sớm biết rằng nhất thời sắc dục huân tâm đổi lấy tra tấn nặng nề cả tinh thần lẫn thể xác sống không bằng chết như hôm nay, đánh chết anh cũng sẽ không chạm vào cô một chút.


Huống chi, đứa nhỏ này còn căn bản là không “Sắc” không “Dục” cho anh.
Đối với sự thật yêu Hạ Úc Huân, Âu Minh Hiên cho tới bây giờ vẫn chưa cách nào tiếp nhận được, anh không hiểu chính mình sao lại yêu cô gái ngốc nghếch này, nhưng chuyện này cư nhiên cứ huyền huyễn đã xảy ra.