Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 165: Pudding Manh Manh

Thần sắc Lãnh Tư Thần bỗng nhiên nhu hòa, sờ sờ đầu chó con nói, “Tiểu Huân, nó tên là pudding, pudding rất muốn chơi cùng em, em nguyện ý chơi với nó chứ?”
Hạ Úc Huân nặng nề mà gật gật đầu, hơn nữa vươn đôi tay, nói: “Pudding ôm một cái……”


Nhưng mà, Lãnh Tư Thần nghe vậy chẳng những không tiến lên, ngược lại ôm pudding lui về phía sau một bước, “Tiểu Huân, lại đây.”
Thân mình Hạ Úc Huân hơi dịch ra một chút, nhưng lập tức lại rụt trở về, khát vọng mà nôn nóng mà nhìn chó con trong lòng Lãnh Tư Thần.


Vẻ mặt đáng thương tôi nghiệp kia làm Nam Cung Lâm cơ hồ chống đỡ không được muốn giúp cô đoạt chó con đưa tới cho cô.
Lãnh Tư Thần hoàn toàn không dao động, tiếp tục lui về phía sau, nói: “Tiểu Huân, muốn sao? Lại đây anh ở đây…… Nhanh lên……”


Hạ Úc Huân dường như bị ngữ khí vội vàng của anh dọa sợ, lắc đầu thật mạnh, “Không cần, không cần!”
Tim Lãnh Tư Thần lập tức hụt hẫng, nhụt chí nói, “Thật sự không cần?”
Lúc này, Nam Cung Mặc vừa lúc tiễn Âu Minh Hiên trở về, tiến vào nhà liền nhìn thấy một màn quỷ dị này.


Băng sơn Lãnh Tư Thần kia trong tay cư nhiên ôm một con chó đáng yêu đến mức khiến người ta muốn bóp chết? Cái loại đồ vật này so với thứ ôm trong lòng Hạ Úc Huân kém không nhiều lắm.
Anh ta là đang làm gì?


Dư quang Lãnh Tư Thần nhìn thấy Nam Cung Mặc, đột nhiên không kịp phòng ngừa mà đem chó con nhét vào trong lòng ngực cậu, lạnh lùng nói, “Ném.”
Nam Cung Mặc ngây ngốc mà ôm chú chó con đột nhiên tiến vào lòng cậu kia, đứng ngây ra hỏi: “Cái…… Cái gì?”
“Không cần ——”


Cả kinh chưa bình, cả kinh lại nổi lên.
Hạ Úc Huân đột nhiên kích động mà xông tới một tay đem thân thể Nam Cung Mặc ôm chặt lấy.


Nam Cung Mặc lảo đảo lui về phía sau một bước, nỗ lực ổn định thân hình, vẻ mặt kinh ngạc, hiển nhiên là vẫn chưa kịp phản ứng đây là chó, hay là người nhào vào trong ngực rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
“Ách…… Chị? Các người rốt cuộc đang chơi cái gì a……”


“Pudding, pudding…… Đứng ném pudding xuống, đừng ném!” Hạ Úc Huân vừa lắc đầu vừa rơi lệ.
Chú chó con đáng thương bị ôm chặt có chút chịu không nổi, thân mình uốn éo, phù phù một tiếng nhảy xuống.


Cũng may thân hình chú chó béo mập, cao như vậy nhảy xuống cư nhiên không có chuyện gì, nhanh chóng mà nhảy nhót chạy ra khỏi phòng.
“Pudding ——” Hạ Úc Huân để chân trần liền đuổi theo.
Ba người đàn ông thấy thế đồng thời lộ ra vẻ kinh hỉ đan xen.


Nam Cung Mặc vẻ mặt dại ra: “Chị đi ra ngoài? Chị cư nhiên đi ra ngoài……”
Nam Cung Lâm thở dài: “Hơn mười ngày lần đầu tiên đi ra khỏi căn phòng này, lại là chủ động.”
Lãnh Tư Thần không kịp nhiều lời, vội vội vàng vàng mà mang giày đuổi theo cô, “Tiểu Huân, chạy chậm một chút!”


Đáng chết, thật nhìn không ra chó con kia lại chạy nhanh như vậy.
“Pudding, pudding đừng chạy!” Hạ Úc Huân đi chân trần chạytrên hành lang ẩm ướt, tùy thời đều có thể té ngã.
Lãnh Tư Thần nhìn đến kinh hồn bạt vía, đang lo lắng, quả nhiên, dưới chân cô vừa trượt, cả người ngã về phía trước.


“Tiểu Huân ——” Lãnh Tư Thần kinh hô một tiếng chạy như bay qua.
“Ưm, A Thần, đau quá……”
“Uhm……” Lãnh Tư Thần bất hạnh trở thành thịt lót kêu lên một tiếng, “Tiểu Huân, đau chỗ nào?”


Cằm anh đụng vào trán cô, Lãnh Tư Thần bất chấp cánh tay trầy da, đau lòng mà xoa xoa cái trán hồng hồng của cô.


Hạ Úc Huân ghé vào người anh, ba chân bốn cẳng mà bò dậy, cứ như vậy ngồi quỳ trên người anh, nhìn pudding đã không thấy tung tích, vẻ mặt trong phút chốc trở nên mờ mịt, cái mũi căng lên, giống như lập tức liền phải khóc lớn.


“Tiểu Huân, tay……” Lãnh Tư Thần cực kỳ thống khổ mà kêu lên một tiếng.
Đáng chết, nha đầu kia, tay ấn vào chỗ không nên ấn.