Bà Xã, Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Chương 44

Lãnh Diễm đứng im nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ rất lâu, lâu đến mức Tiếu Thâm còn cho rằng anh đã biến thành một pho tượng vọng thê, Lãnh Diễm mới chậm rãi nhích người, vừa xoay người lại, ánh mắt sắc lạnh lại quét khắp phòng.

(Chú thích: [vọng thê]: chờ vợ, chắc mọi người cũng biết chuyện người phụ nữ vì chờ chồng mà hóa thành hòn vọng phu rùi nhỉ)

Mọi người bị anh liếc qua, trái tim cũng muốn ngừng đập.

“Nói cách khác, cho đến lúc này, cô ấy vẫn chưa rời khỏi thành phố G!”

Tiếu Thâm nhìn vẻ mặt nghiêm túc khác thường của Lãnh Diễm, bình thường anh hay cười đùa lúc này cũng xụ mặt xuống, giọng trầm thấp vang lên giữa không gian yên tĩnh: “Đúng, theo như kết quả điều tra được, chiếc xe QQ của Nghiêm Hi chạy về phía Tây Bắc rồi.”

Không còn vẻ mặt cười đùa vui vẻ lúc bình thường, giọng âm trầm xen lẫn nặng nề, trong lúc vô tình lại càng làm tăng thêm mị lực đàn ông của anh.

Nghe Tiếu Thâm nói, Lãnh Diễm trầm mặc, phía Tây Bắc của thành phố G? Theo như anh biết, nơi đó nổi danh là vùng đất “phong thủy bảo địa” của thành phố G, Nghiêm Hi đi đến đó làm gì?

(Chú thích: phong thủy bảo địa: đất báu phong thủy)

Từ đầu đến cuối Lý Duệ Thần vẫn không nói câu nào, khi nghe được những lời này, hô hấp của anh hơi chậm lại, trong mắt dần dần dâng lên chua xót và thương tiếc. Tay cầm ly hơi dùng sức, lại cầm không tốt, dĩ nhiên là ly thủy tinh không thể chịu được áp lực này, phát ra một tiếng vang thanh thúy, sau đó đùng một cái, vỡ.

Nước nóng trong ly cũng văng ra, Cố Tiêu ngồi bên cạnh Lý Duệ Thần phản xạ có điều kiện lập tức đứng lên, may mắn tránh được một kiếp, đang vỗ vỗ ngực trái âm thầm nói mình may mắn thì liếc nhìn thấy mu bàn tay Lý Duệ Thần đã sưng đỏ lên rồi.

Cố Tiêu sững sờ, một giây sau sợ hãi kêu lên: “Cậu điên rồi.” Nói xong liền chạy đi lấy hộp cứu thương tìm thuốc tiêu sưng.

Mọi người không hiểu tại sao Lý Duệ Thần lại phản ứng như vậy, chẳng lẽ lại là vì Nghiêm Hi bỏ đi mà không yên tâm?

Cũng giống như Lãnh Diễm sao?

Nhưng làm sao lại đến nông nỗi này, Nghiêm Hi bỏ đi, ngay cả Lãnh Diễm cũng không điên cuồng đến mức này.

Lãnh Diễm bị thu hút bởi hành động bóp nát ly thủy tinh của Lý Duệ Thần, từng phản ứng của Lý Duệ Thần sau đó anh đều không bỏ qua. Cho nên vẻ mặt chua xót và ánh mắt bi thương của Lý Duệ Thần đều rơi vào trong đáy mắt của anh.

“Có phải cậu biết cái gì hay không?” Giọng nói không có chút nhiệt độ nào giống như gió tuyết vô tình lạnh lẽo, đâm thẳng vào trái tim người nghe.


Lý Duệ Thần hất tay Cố Tiêu vẫn đang bôi thuốc tiêu sưng cho mình ra, chậm rãi đứng lên, nhìn ánh mắt lạnh như băng của Lãnh Diễm: “Ừ, nếu như mình đoán không sai, cô ấy đi Tây Bắc chắc chắc chắn là đến Lăng Viên rồi.”

Lãnh Diễm hơi kinh ngạc: “Lăng Viên?” Cô ấy đến Lăng Viên làm gì?

Lý Duệ Thần gật đầu một cái, hình như trong mắt có gì đó, có chút mong nhớ lại có chút ngọt ngào, cũng có chút không chắc chắn, còn có một chút mờ mịt không rõ nguyên nhân.

Nhưng đối mặt với câu hỏi tiếp theo của Lãnh Diễm, anh vẫn gật đầu một cái: “Không sai, tôi cũng không biết cô ấy đi đâu, nhưng mà, tôi tin tưởng, nếu như Nghiêm Hi đi về phía Tây Bắc thì nhất định là cô ấy đến Lăng Viên rồi.”

Lãnh Diễm nhíu mày suy nghĩ nhìn Lý Duệ Thần, đôi mắt hơi híp lại nhìn mu bàn tay hồng hồng vì bị phỏng của Lý Duệ Thần, con ngươi khẽ lay động, nhìn Cố Tiêu vẫn đang cầm lọ thuốc tiêu sưng: “Nhanh lên, bôi thuốc cho cậu ấy đi.”

Sau đó, cũng không thèm để ý hai người này có phản ứng gì, chuyển mắt qua nhìn Tiêu Thâm ở bên cạnh, “Cho người đi điều tra đường đến Lăng Viên ở phía Tây Bắc”

Tiếu Thâm nhếch miệng cười: “Lần này cậu phải cảm ơn mình đi, mình đã sớm cho người đi điều tra rồi.” Ngay từ lúc nhận được tin tức Nghiêm Hi đi về phía Tây Bắc, Tiếu Thâm cũng đã cho người đi điều tra những địa điểm trọng yếu, phía Tây Bắc vốn có một ít nhân vật lớn, Nghiêm Hi lại chỉ là một sinh viên bình thường mới tốt nghiệp hiển nhiên sẽ không quen biết với nhân vật lớn nào rồi, cho nên, nơi cô ấy có thể đến cũng chỉ có Lăng Viên rộng lớn kia thôi.

Nhưng mà Tiếu Thâm vẫn có một chút khó hiểu, tại sao trước khi rời đi, cô bé này lại chạy đến Lăng Viên kia bái tế chứ?

Chẳng lẽ trong bốn năm học đại học ở thành phố G này cô ấy có quen biết người nào đó nhưng người đó lại bất hạnh qua đời sao?

Hơn nữa, người này nhất định là người có tiền có thế, nếu không làm sao có thể được chôn cất ở Lăng Viên Tây Bắc chứ?

Nhìn gương mặt hả hê của Tiếu Thâm, Lãnh Diễm vẫn cười mà như không cười: “Kết quả đâu?”

Tiêu Thâm tiếp tục cười cười: “Còn chưa có kết quả, nhưng mà, mình tin sẽ có nhanh thôi.”

Vừa dứt lời, Lãnh Diễm cũng đã cầm chìa khóa xe bên cạnh bàn lên rời khỏi phòng trọ.

Tiếu Thâm và Cố Tiêu liếc mắt nhìn nhau, mà Lý Duệ Thần để Cố Tiêu bôi thuốc tiêu sưng xong cũng đứng lên rời đi.

Chỉ còn lại Tiếu Thâm và Cố Tiêu, hai người lại đưa mắt nhìn nhau, một lúc sau vội vàng cầm chìa khóa xe lên chạy khỏi phòng trọ.


Bọn họ cùng nhau lớn lên nên hai người bọn họ hiểu sâu sắc một đạo lý rằng, khi Lãnh Diễm và Lý Duệ Thần đều vì Nghiêm Hi mà thay đổi thì tốt nhất không nên đi cùng hai người họ, nếu không nhất định sẽ phải chịu thiệt thòi lớn.

Lãnh đại thiếu gia vừa phúc hắc vừa thù dai sẽ khiến họ đi không nổi, ăn cũng không xong, người đàn ông dịu dàng như Lý Duệ Thần cũng sẽ khiến họ bán sống bán chết.

Sao có thể đồng thời chịu hai đả kích lớn như vậy đây!



Khi Nghiêm Hi leo được hơn một nửa sườn núi thì gặp ông Chu và Lý Thánh Đức ở một khúc quanh.

Việc gặp ông Chu ở đây nằm ngoài dự đoán của Nghiêm Hi, cô kinh ngạc nhưng vẫn lễ phép gật đầu chào, sau đó nghiêng người bước qua.

Đối với người đứng bên cạnh ông Chu, Nghiêm Hi chỉ thản nhiên nhìn thoáng qua.

Nhưng Lý Thánh Đức nhìn thấy cô thì vẻ mặt ông liền thay đổi, sắc mặt trắng bệch rất khó coi.

Ánh mắt khiếp sợ nhìn theo bóng dáng Nghiêm Hi không chớp mắt, mãi cho đến khi bóng dáng nhỏ bé đó biến mất ở một khúc quanh khác ông mới hoàn hồn.

Trái tim Nghiêm Hi khẽ lay động, tại sao người kia lại quen thuộc như vậy? Người đó là ai?

Vấn đề khó khăn này vẫn mông lung trong đầu cô đến khi cô đứng trước mộ Nghiêm Tử Hoa, nhìn thấy một bó hoa hồng thật to được đặt ngay ngắn trên mộ cô mới chợt hiểu ra, bó hoa còn tươi như vậy nhất định là vừa được đặt lên.

Nhớ đến vẻ mặt vô cùng khiếp sợ của người đàn ông kia, trong đầu cô liền hiện lên một người đàn ông anh tuấn, tuổi còn rất trẻ.

“Cha, cha!”

Còn có tiếng gọi nũng nịu ngọt ngào của cô lúc nhỏ.

Nước mắt theo khóe mắt chảy xuống.

Mẹ, người đó thật sự xuất hiện rồi sao?

“Mẹ, người kia không tặng mẹ loại hoa mẹ thích rồi, con nhớ mẹ từng nói, Bách Hợp, thuần khiết không tì vết, mẹ rất thích. Hôm nay con mang đến cho mẹ.” Dứt lời, cô khom lưng cầm bó hoa hồng lên tiện tay ném đi, sau đó chậm rãi đặt bó hoa Bách Hợp của mình xuống.

Nghiêm Hi lẳng lặng nhìn người vô cùng quen thuộc trong tấm hình giống như vạn năm chưa gặp, gương mặt của Nghiêm Hi và Nghiêm Tử Hoa giống nhau như đúc, đôi mắt to tròn phong tình, khi cười lên thì đôi mắt kia khẽ híp lại, cong cong hình bán nguyệt, rất chói mắt cũng rất xinh đẹp.

“Mẹ, hôm nay là sinh nhật của con, chuyện lúc trước con nhớ được không nhiều lắm, nhưng con vẫn nhớ rất rõ ngày sinh nhật năm đó, rất vui vẻ. Mẹ, cám ơn mẹ đã cho con sinh mạng, để con được đón sinh nhật cùng với mẹ. Sau ngày hôm nay, con sẽ rời khỏi đây, bởi vì con không muốn gặp lại người đàn ông kia nữa, anh ấy xứng đáng có được người tốt hơn con, mẹ thấy đúng không?”

Gió lạnh mang theo những hạt mưa làm ướt mái tóc dài đen mềm mại giữa không trung, nước mưa cũng giống như nước mắt, từng giọt, từng giọt nhẹ nhành rơi xuống, ngấm vào trái tim, xua đi cũng không được.