Bà Xã, Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em

Chương 41: Rời Đi

Chu Châu vẫn đang giơ điện thoại lên giữa khe cửa, camera cũng vẫn đang mở, đột nhiên Lãnh Diễm xoay người lại nhìn cô: “Chụp xong rồi sao?”

Chu Châu sửng sốt.

Vừa rồi trừng trị Tiếu Thâm nên khóe miệng bị thương, Lãnh Diễm há miệng, cẩu thả giơ tay lên tùy tiện xoa xoa một chút, nhìn xuống mu bàn tay, là màu đỏ.

Lạnh lùng lườm Tiếu Thâm một cái, tên nhóc này ra tay thật ngoan độc.

Chu Châu sững sỡ nhìn ba người đàn ông anh tuấn bất phàm trong phòng khách nhà mình, trong lòng thấp thỏm không yên, không ngờ cô trốn kỹ như vậy mà vẫn bị phát hiện, xem ra một màn vừa rồi là ba người bọn họ diễn trò để trêu chọc cô thôi.

Lưu Thế Hiền ung dung đi ra từ sau lưng Chu Châu, thấy ba người đàn ông kia cũng nhìn chằm chằm vào bà xã của mình, lặng lẽ nghiêng người về phía trước che khuất Chu Châu, nhẹ nhàng mà chẫm rãi lên tiếng, không thể tìm ra điểm khác thường trong hành động của anh: “Đánh nhau xong rồi sao? Nếu đánh xong rồi thì dọn dẹp lại phòng khách, sau đó đi tắm rồi đi ngủ đi!”

Chu Châu được Lưu Thế Hiền bảo vệ ở sau lưng của anh, cúi đầu cười trộm, anh chàng Lưu Thế Hiền này, bình thường nhìn rất thản nhiên điềm đạm, không ngờ đến thời điểm mấu chốt lại rất có chí khí nha.

Muốn ba đại thiếu gia này dọn dẹp phòng khách?

Không bằng nói bọn họ đánh tiếp một trận nữa còn hơn.

Lưu Thế Hiền nhìn thấy khóe miệng Lãnh Diễm không ngừng giật giật liền cười thầm, ai bảo anh dám làm bà xã tôi sợ.

Khi ba người đang cúi đầu mờ mịt nhìn kiệt tác do mình tạo nên, còn chưa biết phải dọn dẹp thế nào thì cửa phòng Nghiêm Hi mở ra.

Cả ba người cùng sững sờ, sau đó Lãnh Diễm và Lý Duệ Thần nhanh hơn một bước chạy tới túm được Cố Tiêu đang không ngừng lau mồ hôi, vội vàng hỏi: “Cô ấy sao rồi?”

Tiếu Thâm vừa vô tội nhìn phòng khách hỗn độn vừa cười nhạo một cái, ta khinh!

Cố Tiêu hạ cánh tay vừa lau mồ hôi xuống, nói giỡn: “Uiz za, các người vừa biểu diễn cái gì vậy, ăn ý với nhau như thế từ khi nào vậy?”

Lãnh Diễm cười lạnh: “Bớt nói nhảm đi, chúng ta không ăn ý với nhau khi nào? Nói mau, bà xã của mình thế nào rồi?” Hiển nhiên là Lãnh Diễm chán ghét sự lãng phí thời gian của Cố Tiêu và Tiếu Thâm đến cực điểm, không nhịn được nữa liền cau mày lạnh lùng lên tiếng.

Hình như Cố Tiêu thấy được sát khí giấu sau con ngươi trong đôi mắt lạnh như băng của Lãnh Diễm, anh lập tức trả lời: “Cậu yên tâm đi, cô ấy không sao, tôi đã cho cô ấy uống thuốc hạ sốt, ngủ một giấc sẽ khỏe lại thôi.”


Lý Duệ Thần vẫn thấy không yên tâm: “Không phải cô ấy vốn rất khỏe mạnh sao, tại sao đột nhiên lại sốt cao như vậy?”

Nói đến đây, Cố Tiêu trầm tư: “Tôi đã kiểm tra cho cô ấy, sức khỏe của cô ấy mấy năm gần đây không được tốt lắm, dường như cô ấy phải chịu rất nhiều áp lực, phải nghỉ ngơi cho tốt.”

Không nói thì không sao, vừa nói ra, ánh mắt không vui của Lãnh Diễm càng thêm rét lạnh nhìn chằm chằm vào Cố Tiêu, ngay cả lời nói ra cũng lạnh như băng, khiến Cố Tiêu và những người nghe thấy không khỏi rùng mình.

“Anh nói cái gì? Sức khỏe của cô ấy mấy năm gần đây không tốt? Đã xảy ra chuyện gì?”

Một câu cuối cùng “Đã xảy ra chuyện gì?” âm điệu cũng quá cao đi, cơ hồ là hét lên, Chu Châu sợ đến cả người run rẩy, Lưu Thế Hiền lập tức xoay người ôm lấy thân thể đang không ngừng run rẩy kia, quay đầu nhìn Lãnh Diễm.

Thở dài một cái, “Bốn năm qua, Nghiêm Hi một mực muốn đi làm thêm, vừa học vừa làm nên sức khỏe mới ngày càng kém.”

Tiếu Thâm vẫn đứng một bên im lặng xem trò vui bỗng khoa trương “Oa” lên một tiếng, thấy những người khác đã quay qua nhìn mình, lúc đó anh mới cợt nhả trêu ghẹo Lãnh Diễm: “A! Lãnh đại thiếu gia, nhà họ Lãnh của anh keo kiệt như vậy từ khi nào thế, tiền học phí và phí sinh hoạt hàng tháng cũng không cho khiến cô ấy chịu rất nhiều áp lực nha.”

Lời vừa nói ra, Lưu Thế Hiền và Chu Châu cùng sững sờ, Chu Châu đứng sau lưng Lưu Thế Hiền thò đầu ra, ánh mắt vừa nghi ngờ lại vừa sáng lấp lánh giống như có ánh lửa thiêu đốt tâm tình đối phương, cô nhìn vẻ mặt giận dữ của Lãnh Diễm, nhẹ nhàng hỏi: “Anh quen Nghiêm Hi lâu rồi sao? (Edit bởi Diễn đàn Lê Quý Đôn). Anh có quan hê gì với Nghiêm Hi? Tại sao tiền học phí của Nghiêm Hi phải do nhà họ Lãnh trả?”

Nhìn vẻ mặt âm u của Lãnh Diễm rõ ràng sắp nổi bão, Lưu Thế Hiền cảnh giác tiến lên kéo Chu Châu về sau, tránh cho tên Lãnh Diễm đáng sợ kia đột nhiên phát tiết những tích tụ trong lòng mà không cẩn thận làm tổn thương Chu Châu.

Tiếu Thâm chỉ sợ mọi người sẽ lại bỏ rơi anh một lần nữa, lập tức lên tiếng: “Nghiêm Hi là cô dâu nuôi từ bé của Lãnh Diễm, ở nhà họ Lãnh từ lúc cô ấy năm tuổi.”

Cái gì?

Chu Châu và Lưu Thế Hiền lại sững sờ, không ngờ lại có chuyện như vậy.

Thời đại này rồi mà vẫn còn con dâu nuôi từ bé?



Thật ra thì, một khắc khi Cố Tiêu đóng cửa Nghiêm Hi cũng đã tỉnh lại rồi, mấy năm qua cô thường xuyên bị sốt cao, cũng đã sớm thành thói quen, mới có 40 độ thế này còn chưa đến mức khiến cô ngủ mê man.

Hai mắt mở thật to trong bóng tối giống như hai ngôi sao sáng lấp lánh.


Trên cổ nóng rát, hơi thở nóng vẫn còn phảng phất bên người, xua đi không được, Nghiêm Hi đưa tay sờ sờ chỗ kia, khi đầu ngón tay lạnh lẽo chạm đến, da thịt nóng như thiêu nướng mới giảm nhiệt độ xuống.

Quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trăng đã lên cao, Nghiêm Hi nghĩ, có phải mình nên rời khỏi đây?

Ngày hôm sau, Chu Châu vừa ra khỏi phòng liền nhìn thấy bốn mỹ nam nằm ngổn ngang trên ghế sa-lon trong phòng khách nhà mình, mắt lập tức sáng lên.

Lưu Thế Hiền đi theo sau Chu Châu ra ngoài, nhìn thấy Chu Châu như vậy cũng không vui, tiến lên hai bước, vỗ má từng người: “Dậy, dậy, đừng ngủ nữa, mấy giờ rồi mà còn ngủ.”

Tiếu Thâm bị gọi đầu tiên, oa oa kêu lên: “Lưu Thế Hiền, anh tốt quá ha, mấy người chúng tôi ngủ trên ghế sofa trong phòng khách đã không thoải mái rồi, anh được ôm người đẹp trong ngực, còn được ngủ giường lớn đệm êm, anh cũng nên nghĩ cho người khác một chút chứ.”

Ba người đàn ông kia bị Lưu Thế Hiền gọi dậy cũng đã không vui, nghe Tiếu Thâm nói như thế mới nhớ ra tối hôm qua phải ngủ trên ghế sofa khiến cả người đau nhức, mà hình như chỉ có bốn người bọn họ, còn Lưu Thế Hiền đã kéo Chu Châu vào phòng từ sớm rồi.

Lãnh Diễm thản nhiên xoa cổ giống như Tiếu Thâm, vẻ mặt cười mà như không cười, nhìn Chu Châu và Lưu Thế Hiền một cái, khóe miệng khẽ cong lên thành nụ cười mê người, lười biếng đứng lên, “Được lắm, cậu được lắm, bỏ chúng tôi ở ngoài này.”

Giọng Lãnh Diễm không có gì giống như anh không vui, ngược lại có chút bất đắc dĩ, thật là, người ta ôm vợ người ta cậu bất mãn cái gì chứ!

Chu Châu chảy nước miếng vì nhìn bốn người đàn ông anh tuấn bỗng sững sờ, nhìn vẻ mặt cười cười mờ ám của cả bốn người, lại nhìn Lưu Thế Hiền đang trợn mắt, vẻ mặt thì bất đắc dĩ, Chu Châu chùi miệng, bước tới lắp bắp giải thích: “Mọi người đừng có hiểu lầm.”

Tiếu Thâm vặn mình, cười cười nói: “Dạ, bọn anh sẽ không hiểu lầm, em yên tâm.”

Nói đến “em yên tâm”, còn cố ý liêc mắt một cái, cùng Lãnh Diễm ngồi trên ghế tặng cho Lưu Thế Hiền một cái ánh mắt nhạo báng.

Chu Châu thật muốn khóc, sự trong sạch của mình cứ như vậy bị Lưu Thế Hiền vô tình hủy diệt.

Cố Tiêu nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Chu Châu liền bật cười, dáng vẻ của Chu Châu như vậy, thật giống với Nghiêm Hi bốn năm trước, khi đó bốn người bọn họ rất thích chọc Nghiêm Hi. Ở trong biệt thự sang trọng nhà họ Lãnh, thường nghe được tiếng cô gái vừa thở phì phò vừa hét lớn, còn có tiếng bốn người đàn ông khoa trương hét loạn trong lúc chạy trối chết.

Cố Tiêu đứng lên bẻ cổ, phát ra những tiếng “rắc rắc” thanh thúy, anh tiến lên một bước, “Tôi vào xem cô bé kia thế nào rồi.”

Tiếu Thâm đổi động tác tập thể dục, dậm chân tại chỗ: “Ui, bác sĩ Cố mà không chữa được hết sốt, vậy cậu học y học cũng xem như uổng phí rồi.”

Cố Tiêu không thèm để ý đến cậu ta, chậm rãi đi vào phòng.

Lý Duệ Thần chỉ quay đầu lại lườm một cái, cũng không thèm để ý đến cậu ta.

Lãnh Diễm lại nhàn nhạt nói một câu: “Phải bắt cô ấy uống thuốc mới được, cô bé này không thích uống thuốc, lần này dù nói thế nào cũng phải trị cái tật xấu này của cô ấy.”

Từ nhỏ, mỗi lần Nghiêm Hi bị bệnh đều do Cố Tiêu kê đơn thuốc, cậu ấy không học Đại học Y nhưng lại học được y thuật từ ông ngoại, y thuật của cậu ấy cũng tương đối cao minh.

Cho nên, có thể coi như Cố Tiêu là bác sĩ riêng của Nghiêm Hi.

Đối với hành động này của Cố Tiêu không ai có bất kỳ dị nghị gì, ai ngờ, Cố Tiêu vừa vào phòng liền hô to: “Người đâu?”